Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)

455 - Món ăn vô cùng quen thuộc

455 - Món ăn vô cùng quen thuộc

Chan xì lây tơ: Sereni~

Bom nhiêu đây thôi nhé, mị với bác Vinh bận sml rồi

*****

Nhà hàng nơi Lilia-san và mọi người đang chờ cũng khá nổi tiếng. Lúc tôi và Luna-san đến thì thấy họ đang đứng vào trong hàng dài trước nhà hàng.

[A, Kaito-senpai, Luna-san~~ Tụi em ở đây nè~~]

Hina-chan sau khi nhìn thấy bọn tôi thì vẫy tay chào, còn bọn tôi cũng nhập hội chung.

[Xin lỗi vì đã để người chờ đợi, thưa Tiểu thư… chắc chúng ta phải chờ thêm một lúc rồi nhỉ.]

[Ừm, đáng lẽ nên đến sớm hơn. Ta đã đánh giá thấp độ nổi tiếng của nhà hàng này rồi.]

Trong khi hai người Lilia-san và Luna-san đang nói chuyện với nhau, tôi bước đến chỗ của Hina-chan và Aoi-chan.

[Dài thật… Nơi này bán gì thế mấy đứa?]

[Em có đọc từ cuốn hướng dẫn du lịch của Huyễn Vương-sama thì nơi này phục vụ khá nhiều món ăn hiếm có khó tìm ấy. Cơ mà chỉ đọc tên thì em vẫn không biết chúng là gì…]

[Uuuuu, em đói quá đi~~]

Aoi-chan trả lời tôi, còn Hina-chan thì kêu ca vì đói.

Hmmm, nếu nhiều người tranh nhau xếp hàng ở đây như này thì đồ ở đây hẳn sẽ chất lượng lắm, nhưng cũng tốn kha khá thời gian để được ăn…

[Kaito-senpai ơi! Thư mời của Senpai không dùng được sao?]

[A-Anh không biết? Anh chỉ biết là được mua đồ miễn phí thôi, chứ được ưu tiên xếp hàng không thì anh không rõ.]

[Chị hiểu cảm giác của em mà Hina-chan, nhưng kể cả thư mời hạng Bạch kim của Lilia-san cũng không có tác dụng thì có thể Kaito-san cũng sẽ không được chăng?] [note86555]

Có vẻ như không chỉ mỗi hai em ấy mà cả nhóm của Lilia-san cũng chán ngấy việc xếp hàng này rồi. Nhưng mà, giờ muốn đổi chỗ cũng khó, lỡ xếp dở giữa chừng rồi mà.

Mà, cấp bậc thư mời cao hơn xem ra cũng bó tay chịu chết, chắc đành phải chờ vậy.

Ngay khi tôi vừa nghĩ đến chuyện này, một người trông giống như nữ phục vụ đi ra từ nhà hàng và hướng về phía chúng tôi.

Cô ấy lịch sự cúi đầu trước mặt tôi rồi nói.

[... Mạn phép cho tôi hỏi, ngài có phải là Miyama Kaito-sama không ạ?]

[Ế? Ừ, đúng rồi.]

[Chân thành cảm ơn ngài rất nhiều vì đã đến nhà hàng của chúng tôi hôm nay. Miyama-sama và những người bạn đồng hành của ngài sẽ được sắp xếp chỗ ngồi ở “bàn VIP”, vậy nên hãy đi theo tôi ạ.]

[... Vâng?]

Cả bọn đồng loạt nghiêng đầu khó hiểu khi nghe cô nữ phục vụ nói rằng đã sắp xếp chỗ dành riêng cho mình.

Ụa tôi đã báo trước hay đặt chỗ gì đâu, sao lại có sẵn khu VIP cho tôi như thể chuyện này bình thường như mua đường ngoài chợ vậy?

Có lẽ vì cảm nhận được thắc mắc này, cô phục vụ nở nụ cười nhẹ rồi giải đáp.

[Theo mệnh lệnh của Lục Vương, “toàn bộ nhà hàng” trong khu vực lễ hội đều có “chỗ ngồi VIP dành riêng cho Miyama-sama và bạn đồng hành của ngài”. Tất nhiên, chúng tôi cũng đã chuẩn bị một căn phòng riêng với phong cảnh đẹp rồi ạ.]

[... Há?]

[... Nhận diện khuôn mặt, Kaito-senpai được nhận diện khuôn mặt kìa.]

[... Em không biết nên nói là lại là Kaito-san à hay quả không hổ là Kaito-san nữa… Thôi thì Kaito-san vẫn là Kaito-san của mọi khi ha.]

Về phần đánh giá về tôi của hai bé kouhai khi nãy, tôi rấttt muốn được lắng nghe kỹ càng lại lần nữa đấy. Còn Lilia-san thì tôi đã có thể tưởng tượng được cảnh cô ấy ôm đầu, mắt nhìn đăm đăm đi đâu rồi.

Dẫu vẫn còn bất ngờ, tôi mừng vì cả bọn đã có thể ăn mà không phải chờ xếp hàng nữa. Thế nên, chúng tôi sau đó đã đi theo chỉ dẫn của cô phục vụ.

Như lời của cô ấy khi nãy, nơi chúng tôi được đưa đến là một căn phòng riêng với view siêu đẹp.

Có vẻ nhà hàng không có bàn đủ lớn để mọi người cùng ngồi nên bọn tôi quyết định sẽ chia nhóm ra. Tôi ngồi cùng với Aoi-chan và Hina-chan, tạo thành hội dị giới nhân.

[... Miyama-sama, đầu bếp của chúng tôi mong muốn được gặp mặt ngài sau buổi tối, ngài thấy được không ạ?]

[Ế? À, vâng. Không sao hết, tôi hiểu rồi.]

[Cảm ơn ngài rất nhiều. Vậy thì, chúng tôi sẽ chuẩn bị những món ăn đặc trưng của nhà hàng đây ạ.]

[C-Cảm ơn.]

Nữ phục vụ-san ơi, tôi lạy cô, đừng đến đây mà… Tôi có quen gì mấy vụ này đâu, làm ơn đến chỗ Lilia-san ấy.

[Đây là thực đơn đồ uống ạ.]

[.....]

Nhìn thực đơn vừa được đưa đến tay mình, tôi thấy rất nhiều thứ được ghi trên đó… dù chả hiểu chúng nó là cái khỉ gió gì cả.

[... L-Lilia-san… Anh hổng biết mấy thứ trên thực đơn này là gì hết.]

[Hay là anh để em chọn nhé?]

[Um, chốt vậy đi.]

Tôi đưa cho cô ấy thực đơn, cô ấy sau đó gọi món với vẻ vô cùng thành thực. Chắc là cô nàng này cũng đã nắm bắt được ai không uống rượu rồi.

Có Lilia-san ở đây trợ giúp, tôi mừng rỡ vô cùng.

[... Kaito-senpai, ở đây là kiểu nhà hàng nào vậy ạ?]

[Hmmm. Phỏng đoán từ nội thất và cách bài trí thì nơi này chắc là nhà hàng Pháp. Em nghĩ sao Aoi-chan?]

[Nơi này quả thực là nhà hàng cao cấp… nhưng cách sắp xếp bàn ăn có hơi khác so với nhà hàng Pháp ấy ạ.]

Tôi thắc mắc lâu rồi, nhưng Aoi-chan là tiểu thư của một gia đình siêu giàu à? Ý tôi là, em ấy thậm chí còn có thể đánh giá một nhà hàng thông qua cách sắp xếp bàn ăn và mấy thứ tương tự vậy kia kìa.

Trong khi tôi đang hào hứng vì sắp được trải nghiệm ăn tối có một không hai này… một lúc sau, món khai vị cùng đồ uống chúng tôi gọi đã lên sàn.

[Cảm ơn vì đã chờ. Đây là món khai vị, “Lợn Om Nhạt”.] [note86556]

[... Aoi-chan này, om là sao?]

[Thì là om thôi anh, tức là ninh nhừ sau khi hấp ấy. Bình thường người ta sẽ dùng loại thịt má heo để làm, cơ mà món này ít khi đem lên làm món khai vị lắm.]

[... Ờm, nhưng mà, cái này…]

[V-Vâng, ummm… em cũng bất ngờ lắm á.]

Thì thầm hỏi vào tai Aoi-chan về món ăn vừa được đưa lên, em ấy giải thích cho tôi bằng vẻ mặt đôi chút bối rối.

Ờm thì, tôi hiểu tại sao Aoi-chan lại như vậy. Ý tôi là, chắc hẳn ba đứa đang có cùng một suy nghĩ thôi.

[...Aoi-chan.]

[...Vâng.]

[...Hina-chan.]

[...Vâng, em cũng biết.]

[...Thế thì, một-hai…]

[[[Đây là giò heo mà…]]]

Đúng vậy, món vừa được phục vụ đưa lên… không nghi ngờ gì nữa, là “giò heo”.

Thưa Bố, Mẹ—Con hiện đang dùng bữa tối cùng với Lilia-san và mọi người tại một nhà hàng sang trọng. Con đã bị bất ngờ vì đặc quyền VIP, nhưng thứ còn khiến con bất ngờ hơn nữa—là món ăn được đem lên trước mắt chúng con trông vô cùng quen thuộc.

*****

<Lời bạt>

Đến lượt của đôi hậu bối dễ thương rồi, cũng bất ngờ thật.

Q: Đây là nhà hàng gì vậy?

A: Nhà hàng Trung Hoa cao cấp đó bé.

<Chan nốt>

Đúm e1 so với e2 chênh lệch vã ò =)))))))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Oi gái, gái quên hạng thư mời của K-sama là cấp cao nhất à?
Oi gái, gái quên hạng thư mời của K-sama là cấp cao nhất à?
[Lên trên]
Thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa bao giờ nghe qua cái món củ lìn này .-.
Thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa bao giờ nghe qua cái món củ lìn này .-.