Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
465 - Gần gũi hơn với Neun-san
3 Bình luận - Độ dài: 1,388 từ - Cập nhật:
Trans: Amayuki
Edit: Sereni
*****
Tôi bị bỏ lại một mình trong phòng tắm sau vụ náo loạn với bác sĩ Vier và Neun-san, nhưng vì lo lắng cho hai người họ nên tôi quyết định ra khỏi bồn ngay sau đó. Hưmmm, rốt cuộc thì tôi cũng chẳng thể thong thả nghỉ ngơi được... Có lẽ giờ đi tắm của tôi thực sự bị dính lời nguyền rồi chăng?
Dù sao thì, tôi nhanh chóng ra khỏi bồn, lau khô người thật kỹ và bước ra khỏi phòng thay đồ. Tuy nhiên, tôi không thấy bác sĩ Vier và Neun-san đâu khi bước ra. Tôi đoán có lẽ Neun-san vẫn chưa tỉnh lại nên họ chưa ra khỏi phòng thay đồ của mình. Nghĩ vậy, tôi lấy một chai sữa từ cái ma cụ trông giống như tủ lạnh được đặt trước phòng tắm. Cảm giác thật tuyệt khi được uống sữa lạnh ngay sau khi tắm. Quả là sự đãi ngộ như khách VIP... Nhân tiện, tôi thuộc phe sữa trái cây nhé.
Tuân theo đúng chuẩn phong cách tắm bồn kiểu Nhật, tôi chống một tay lên hông, tay kia đưa chai sữa trái cây đã mở nắp lên miệng và định uống cạn một hơi...
[Miyama-kun!?]
[Phụtttttt!?]
Khi nhìn thấy bác sĩ Vier chạy ào ra từ phòng thay đồ, tôi phun hết ngụm sữa trong miệng ra ngoài. Tôi rất xin lỗi vì đã làm bẩn sàn nhà, nhưng tôi nghĩ mình chẳng làm gì khác được trong tình huống này. Lý do là vì bác sĩ Vier, người vừa chạy ra từ phòng thay đồ, chỉ đang mặc độc một chiếc áo lót màu chàm dịu mắt, hầu như không có họa tiết rườm rà nhưng lại toát lên vẻ thanh lịch, cùng chiếc quần lót cùng màu... Tóm lại, cô ấy lao ra ngoài "chỉ với mỗi bộ đồ lót".
[Khụ khụ, khụ... B- Bác sĩ Vier!? C- Cô đang làm cái quái gì vậy!?]
[C- Cứu tôi với, Miyama-kun!]
[Hả? Cứu? A, khoan đã, sao cô lại trốn sau lưng tôi!?]
Khi tôi vội vàng hỏi lại, bối rối trước cảnh tượng đầy gợi cảm của bác sĩ Vier trong bộ đồ lót, cô ấy không trả lời mà thay vào đó vòng ra sau lưng tôi và nép sát vào, như thể đang dùng tôi làm lá chắn. Hả? Cái gì thế này? Chuyện gì đang xảy ra vậy? A, tôi cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm chạm vào lưng mình... Khoan, đừng nghĩ về chúng nữa! Rốt cuộc chuyện quái gì đang diễn ra thế...
[Viiiiiiiiieeeeeeeeeerrrrrr!!!]
[Híiiiiiii!?]
Khi tôi còn đang ngơ ngác trước hành động của bác sĩ Vier, tôi nghe thấy một giọng nói giận dữ như vang lên từ tận đáy địa ngục. Ngay sau đó, từ lối vào phòng thay đồ nữ... một kỵ sĩ địa ngục bước ra. Đó là Neun-san, trông như một chiến binh điên cuồng, khoác lên mình bộ giáp toàn thân đỏ rực như lửa, tay cầm một cây rìu chiến khổng lồ có thể chặt đứt đầu rồng chứ đừng nói là con người.
[X- Xin lỗi mà, Hikari! Tớ không ngờ chuyện đó lại xảy ra...]
[Không thể tha thứ... Sao cậu dám... Sao cậu dám làm thế trước mặt Kaito-san... Nếu cậu muốn tiếp tục trận chiến dang dở ngàn năm trước thì tớ chiều! Lần này, tớ sẽ chặt đầu cậu!!!]
[Híiiiii, c-cậu giờ trông khác gì một tên cuồng chiến thay vì Anh hùng đâu. Tớ xin lỗi rồi mà!]
[Không! Hôm nay chắc chắn cậu sẽ phải trả giá, cho dù cậu có trốn sau lưng Kaito-san đi nữa... sau lưng Kaito-san... Kaito-san... Hả?]
Neun-san tiến lại gần với ma lực trào dâng cuồn cuộn từ khắp cơ thể, nhưng khi đến trước mặt tôi, cô ấy khựng lại vì lý do nào đó. Sau đó, sau một thoáng im lặng, cô ấy từ từ hạ cây rìu chiến trên vai xuống.
[Ư- Ưm, Neun-san? L- Làm ơn bình tĩnh lại đi.]
[...A, kh-không, cái này là... hiểu lầm thôi. Ờm... Xin lỗi, thất lễ rồi.]
[...Hả?]
Khi tôi cố gắng trấn an Neun-san, cô ấy trả lời bằng giọng vô cùng bối rối rồi quay trở lại phòng thay đồ. Vài phút sau, Neun-san quay lại... mặc một bộ "kimono tuyệt đẹp" vì lý do nào đó... Rồi cô ấy bước về phía tôi, quỳ sụp xuống và cúi đầu thật sâu (aka dogeza). Hửm? Tình huống gì đây? Tại sao Neun-san lại quỳ rạp người thế kia?
[...Neun-san?]
[...T- Tôi biết đó chỉ là tai nạn.]
[Ờm...]
[N-Nhưng mà, g-giờ cậu đã nhìn thấy thân thể trần trụi của tôi... T- Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kết hôn với Kaito-san nữa rồi! L- Làm ơn, dù tôi còn nhiều thiếu sót... Xin hãy lấy tôi làm vợ nhé.]
[...Hả?]
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát trước lời cầu hôn đột ngột của cô ấy, nhưng tôi lập tức nghĩ ra lý do tại sao. Neun-san là người có suy nghĩ rất cổ hủ... Cô ấy có thể nghĩ rằng mình chỉ nên cho người sẽ là chồng mình nhìn thấy cơ thể trần trụi. Và mặc dù đó có thể là tai nạn, tôi đã nhìn thấy cơ thể của Neun-san... Cơ thể vốn không được phép cho ai xem ngoại trừ chồng tương lai... Tóm lại, ờm, có nghĩa là... tôi phải chịu trách nhiệm sao?
Lắng nghe những lời mang sức nặng to lớn đó, tôi im lặng một lúc. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi ngồi xổm xuống để nhìn thẳng vào mắt Neun-san và nói.
[...Neun-san.]
[Vâng ạ!?]
[Ờm, đây chỉ là một đề xuất thôi... Nhưng tại sao chúng ta không quên chuyện xảy ra tối nay đi nhỉ?]
[Hả? Nh- Nhưng mà...]
[Tôi hiểu. Tôi biết chuyện vừa rồi rất quan trọng đối với cô, Neun-san... Tuy nhiên, tôi nghĩ hôn nhân là chuyện đại sự. Vì vậy, kết hôn chỉ vì lý do này... là điều mà tôi nghĩ Neun-san sẽ hối hận.]
Tôi cũng có một phần trách nhiệm trong vụ này. Nhưng dù vậy, tôi cảm thấy việc kết hôn với Neun-san chỉ vì lý do phải chịu trách nhiệm thì có chút gì đó sai sai.
[Thế nên, tôi nghĩ chúng ta nên quên chuyện tối nay đi. Nếu cô không thể quên được, tôi có thể nhờ Shiro-san làm gì đó giúp cô.]
[...................]
[Và sau này, tôi mong cô kết hôn không phải vì tôi đã nhìn thấy cô khỏa thân... Tôi muốn cô kết hôn vì tình cảm đã sâu đậm, và khi Neun-san đi đến kết luận rằng cô muốn dành trọn đời mình bên người mà cô muốn cưới.]
[...Kaito-san.]
[Vì vậy, ừm... Có thể tôi hơi ích kỷ, nhưng chúng ta cứ coi như chưa có chuyện gì tối nay được không?]
Sau khi bày tỏ ý định của mình, tôi lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của Neun-san. Neun-san nhìn chằm chằm tôi một lúc... rồi khẽ thở dài và mỉm cười.
[...Tôi hiểu rồi. Hãy cùng quên chuyện tối nay đi nhé.]
[Được!]
[... Cơ mà, ừm...]
[Hửm?]
Sau khi đồng ý với đề xuất của tôi, Neun-san đỏ mặt ngại ngùng, hai đầu ngón tay trỏ chạm nhẹ vào nhau ??, cô ấy thì thầm.
[...T- Tôi có lẽ sẽ không bao giờ quên hẳn chuyện này được. V- Và nếu, nếu tôi không quên được, và nếu tôi không trở thành vợ của ai cả... Ưm, l-liệu cậu có thể... chịu trách nhiệm với tôi không?]
[...Được.]
[...A... Vậy thì... Chắc là tôi sẽ không... quên chuyện này đâu nhỉ.]
[Hả?]
[T- Tôi có nói gì đâu! N- Nếu lúc đó đến, xin nhờ cậu chăm sóc!!!]
Thưa Bố, Mẹ—Vì Neun-san có lối suy nghĩ cổ hủ, nên việc bị con, một người khác giới, nhìn thấy cơ thể trần trụi là một vấn đề rất hệ trọng với cô ấy. Chúng con đã quyết định là tạm thời sẽ quên chuyện này đi... nhưng không hiểu sao—con cảm thấy mình đang dần trở nên gần gũi với Neun-san hơn.
*****
<Lời bạt>
Serious-senpai Act3: [...Mị thuộc phe cà phê sữa...] [note89610]
3 Bình luận