Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
450 - Nỗi buồn rầu được giải tỏa
8 Bình luận - Độ dài: 1,722 từ - Cập nhật:
Trans: Sereni
*****
Mẹ của tôi sở hữu chiều cao khá khiêm tốn… và nấu ăn cũng rất dở.
“G-Gừừừừ… Cái bếp cao với khó dùng quá. Ha!? Chẳng lẽ lý do mình nấu ăn không giỏi là do chiều cao của mình không phù hợp sao…”
“Không, chắc là do… trình nấu ăn của bà xã tệ quá chăng?”
“Anh yêu?”
“C-Chà~~ Anh ngóng chờ bữa tối lắm đó… Ahaha~~”
Maa, vấn đề không chỉ nằm ở khả năng nấu nướng khá kém của bà ấy. Nên nói thế nào đây nhỉ… bà ấy không chỉ hậu đậu mà còn vụng về nữa. Chuyện bà ấy làm sai ở đâu đó cũng là chuyện diễn ra khá thường xuyên.
Nhưng mà, trên môi bà ấy vẫn luôn là một nụ cười. Bà ấy còn rất quan tâm đến tôi nữa.
“Kaito! Hội thao sắp đến rồi phải không? Mẹ sẽ cổ vũ cho con thật nhiều nhé? Anh yêu ơi?”
“Được, cứ giao khâu chụp hình cho anh! Anh sẽ mua mẫu máy mới nhất bằng tiền thưởng của mình!!!”
“... H-Hai người chỉ cần… mang theo một cái máy ảnh bình thường là được rồi mà?”
Tôi còn nhớ rõ hai người họ trong mấy chuyện thế này lại cực kỳ ăn ý với nhau…
Bà ấy luôn lạc quan hơn bất cứ ai… và cũng hy vọng vào tương lai nhiều hơn bất cứ ai.
“...Mẹ ơi. Mẹ viết cái gì trong cuốn sổ đó vậy ạ?”
“Fufufu. Đây là nơi để mẹ viết ra những ước mơ mà mẹ muốn đạt được đó.”
“Ước mơ muốn đạt được sao ạ?”
“Unnn! Chúng ta chỉ sống có một lần thôi, nên mẹ muốn trái tim mình được lấp đầy bởi những ước mơ. Mà, dĩ nhiên là có một trong số đó không thể nào thực hiện được… nhưng cũng có một phần mẹ đã làm được rồi.”
Quyển sổ mà Mẹ hồi trước hay đem theo bên mình… sau khi bà ấy mất, đã được giao lại cho tôi, và đó cũng là lần đầu tiên tôi được thấy nội dung ở bên trong.
Bên trong đó chính là vô vàn những mong ước bà ấy đã ghi từ thuở tấm bé. Mong ước nào đã đạt được thì đều được Mẹ đánh dấu lại.
Có một vài cái trong này đã không thành hiện thực, ví dụ như “Mình muốn trở thành tiếp viên hàng không” chẳng hạn, cũng có một số được đánh dấu bằng hình vẽ bông hoa, như là “Mình muốn có một mối tình thật hạnh phúc” này.
Và dòng mới nhất được ghi trong cuốn sổ ấy, là… “Mình muốn Kaito yêu quý trở thành một người lớn chững chạc mà mình có thể tự hào (Chắc chắn sẽ thành sự thật cho mà xem)”... Khi tôi thấy dòng ghi đó, nước mắt tôi không kìm được mà tuôn rơi.
Mẹ luôn ở đó để động viên tôi. Luôn luôn, luôn luôn là như vậy… Thế nên là, tôi rất yêu Mẹ.
“...Mẹ ơi, sao mẹ lại hỗ trợ con nhiều đến vậy ạ?”
“Nè nha, mẹ vẫn sẽ mắng Kaito nếu như con làm chuyện gì đó sai trái đó? Nhưng nếu không có thì chẳng việc gì mẹ lại không sát cánh cùng đứa con trai yêu dấu của mẹ cả.”
“.....”
“Cuộc đời của con vẫn còn dài lắm, nên hãy nhớ lấy điều này nhé. Mẹ sẽ luôn hỗ trợ cho con, mẹ sẽ luôn là đồng minh tuyệt vời nhất của con… Nhớ chưa?”
Mẹ luôn ở phía sau tôi, luôn dành ra những lời lẽ tốt đẹp nhất để chúc phúc cho tôi…
Kể cả khi bà ấy đã gần đất xa trời…
“Kai… to… Hãy sống thật… tốt nhé… Cứu thương sẽ… đến sớm thôi… Vậy nên… cho dù chỉ còn lại… một mình… con…” [note85974]
Đó… là lần cuối cùng tôi nghe thấy giọng nói của Mẹ khi ý thức dần phai mờ.
***
[...to… Kaito?]
[Ế? À à… Anh xin lỗi nhé.]
[... Anh ổn không?]
[Ư-Ừm, anh ổn mà.]
[... Nhưng mà… anh đã không ăn kem… được một lúc… rồi đó.]
Nhìn thấy Isis-san đang tỏ vẻ bận tâm đến mình, tôi cuối cùng cũng tỉnh táo trở lại.
Cú sốc khi thấy một người nhìn y hệt Mẹ lớn đến mức tôi không thể nào ngừng nghĩ về chuyện đó được.
[... Có chuyện gì… đã xảy ra sao?]
[... Ừm, đó là…]
[... Em sẽ không ép… nếu anh không muốn nói đâu… nhưng mà… nếu Kaito thấy ổn… thì hãy nói cho em biết nhé.]
[... Không biết anh có thể giải thích rõ ràng ra được không nữa…]
Isis-san trông vô cùng lo lắng cho tôi, nhưng lại có vẻ như không biết có nên chen vào hay không. Nhìn thấy biểu cảm đó của em ấy làm trái tim tôi được xoa dịu một chút.
Sau đó, tôi bắt đầu từ từ kể lại mọi thứ đã diễn ra. Về người đã nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của tôi mà có thể Isis-san cũng chẳng nhìn rõ được dáng vẻ…
Bản thân câu chuyện lại rất đơn giản. Tôi nhìn thấy người trông giống hệt người mẹ đã mất của mình, rồi bị xao động… Chỉ vậy thôi.
Nhưng mà, để diễn tả hết thứ cảm xúc đang cuộn xoáy trong lòng này thì thật quá khó, đến cả bản thân tôi còn chưa thể tìm ra được đáp án cho câu hỏi này,..
[... Anh biết… cô ấy là một người hoàn toàn khác. Nhưng kể cả vậy, hai chữ “nếu như” vẫn cứ thấp thoáng trong đầu anh mãi… Nếu như chuyện đó xảy ra thật thì sao… Lỡ như chuyện đó xảy ra thật thì sao…]
[... Em nghĩ… người anh nhìn thấy… là người khác… Mẹ của Kaito… đã “ra đi ở thế giới bên kia” rồi mà…]
[.....]
[... Cơ mà… em thực sự không biết nhiều lắm… cách để hồi sinh người đã khuất… nên em nghĩ hỏi Kuromueina là tốt nhất.]
[... Ừm.]
Tôi biết. Tôi biết người đó khả năng rất cao không phải là Mẹ… Không, gần như chắc chắn là vậy… Sau cùng thì, nếu như Mẹ thực sự hồi sinh, lúc đó hẳn bà ấy đã tiếp cận tôi rồi.
Nhưng giữa biết và hiểu lại tồn tại một sự khác biệt rất lớn… Tôi không thể nào ngừng nghĩ rằng Mẹ vẫn còn sống ở đâu đó được.
[...Ế?]
Tôi ngay lập tức nhận ra rằng Isis-san đang kéo tôi về phía ngực mình. Sự mềm mại ấy, cả thân nhiệt se se lạnh kia, cùng với mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng kích thích khứu giác của tôi.
[... Kaito nè… Hãy… nhìn em đi.]
[... Isis-san?]
[... Unnn.]
Hướng ánh mắt lên, chờ tôi ở đó là gương mặt mang đầy vẻ dịu dàng của Isis-san.
[... Em sẽ không bảo anh… phải quên nó đi… Sau cùng thì… em nghĩ… chuyện đó hẳn là rất quan trọng với anh.]
[.....]
[Nhưng đồng thời… em nghĩ anh cũng không nên lo lắng chuyện đó nhiều quá… Tại vì… anh sẽ mệt mỏi lắm.]
[... Isis…san?]
Vừa ôm lấy tôi, em ấy vừa nói bằng chất giọng như đang ngân nga một bài hát ru.
[... “Em ở đây này”.]
[... Ế?]
[... Kaito… có thể sẽ không còn được gặp mẹ nữa… nhưng anh… còn có em mà.]
[.....]
[... Em không thể nào… xóa nhòa hết… nỗi đau mà Kaito phải chịu đựng… nhưng… em sẽ luôn bên cạnh anh… và em sẽ không… để anh phải cô đơn đâu… Dù trong những lúc khổ đau nhất… em sẽ luôn… sát cánh cùng anh.]
Những lời ấy, tôi đã từng nói với em ấy.
“Anh không thể xóa tan nỗi tuyệt vọng, nhưng anh sẽ luôn ở bên em…”. Khi đó, tôi đã ôm một Isis-san đang cô đơn vào lòng và nói như vậy… Và giờ, em ấy cũng trả lại cho tôi những lời y hệt.
Trong lòng tôi như đang có luồng hơi ấm lan tỏa vậy. Thế rồi, tôi vòng hai tay ra sau lưng Isis-san, ôm chặt cô gái đáng yêu ấy như không muốn phải lìa xa.
[... Thế nên là… từ bây giờ… Em muốn anh… chỉ nhìn mỗi em thôi.]
[... Um, cảm ơn em nhé. Anh nghĩ là anh có hơi nhạy cảm rồi.]
[... Em mừng lắm… khi thấy anh không còn buồn nữa.]
[Ừm… Ờ… nếu em không phiền thì chúng ta giữ tư thế này thêm một lúc nữa được không?]
[... Chiều chuộng anh thì… em lúc nào cũng sẵn sàng mà?]
[... Ừm.]
Sau khi bày tỏ lòng biết ơn, tôi nhẹ nhàng khép mí mắt lại và giao phó cơ thể mình cho Isis-san.
Nghĩ kỹ lại mới thấy, kể từ lúc tôi bị dịch chuyển đến đây, trừ những lúc tôi ở cùng với Kuro thì có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được vỗ về, cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm đến vậy.
Thưa Bố, Mẹ—Nhìn thấy người giống hệt Mẹ thực sự quá sốc, khiến con mãi chưa thể dứt ra được một lúc lâu. Nhưng mà, nhờ có Isis-san… cô bạn gái yêu dấu của con, trước khi con kịp nhận ra thì—Nỗi u sầu của con đã được giải tỏa rồi.
*****
<Lời bạt>
Serious-senpai MK-II (Chỉ số Nghiêm Túc: 3): [Đ-Để mị kể lại mọi chuyện cho nghe… Chương trước, mị tưởng cốt truyện của Lễ Hội Lục Vương đã đến hồi nghiêm túc của nghiêm túc, nhưng quay qua quay lại thấy họ lại bắt đầu tình tứ với nhau rồi. Mị có thể thông cảm cho việc mọi người đang không hiểu mị đang nói cái qué gì, vì chính mị cũng có hiểu đếch đâu… Giờ đầu mị muốn điên lên luôn rồi… Đây không phục vụ mục đích giải trí hay bẻ flag hay mấy thứ đại loại thế đâu, mị đã trải nghiệm đủ “bản chất đáng sợ của bộ truyện này” rồi… Ế? Cả hai chương sau sẽ lại tình tứ á? Ế?]
8 Bình luận
BTW thx trans.
YAAI