Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
474 - Liên tục kéo đến...
3 Bình luận - Độ dài: 1,641 từ - Cập nhật:
Trans: Amayuki
Edit: Sereni
S: Tinh thần bất ổn không đồng nghĩa với việc mị không edit được :D. Maa, nói chứ hiện tại mị đã ổn rồi, không cần phải lo đâu
*****
Tôi quá đỗi vui mừng khi cô ấy khen ngợi Bell đến mức quay sang khoe khoang cả về Lynn, và kết quả là chúng tôi đã nói chuyện suốt gần một tiếng đồng hồ.
[...Tôi xin lỗi, Chris-san. Tôi hơi quá khích và trở nên có hơi nhiệt tình thái quá...]
[...Tôi cũng hơi quá khích, dù là theo một cách khác.]
[Hả?]
[Kh- Không có gì đâu, đừng bận tâm... Tôi chỉ đang nói là mình đã hơi bất cẩn thôi...]
Tôi xin lỗi vì đã giữ cô ấy lại quá lâu, và vì lý do nào đó, Chris-san trả lời tôi trong khi thở hổn hển với tấm lưng quay về phía tôi.
[...M- Miyama-sama. Thành thật xin lỗi, tôi e rằng mình sẽ phải chịu tổn thương tâm lý nghiêm trọng nếu chuyện này cứ tiếp diễn... Không, tôi nhớ ra mình thực sự có việc cần làm bây giờ, nên xin phép cậu nhé.]
[A, không sao. Xin lỗi vì đã chiếm quá nhiều thời gian của cô.]
[Kh- Không, chuyện như thế này cũng không có gì... Xin thứ lỗi, tâm trí tôi vẫn còn hơi bối rối! Vậy thì, hẹn gặp lại cậu sau.]
[...V- Vâng, hẹn gặp lại.]
Có vẻ như Chris-san đang khá vội, vì sau khi chào tạm biệt, cô ấy nhanh chóng bước đi. Hưmmm. Mình vừa làm một chuyện thực sự tồi tệ nhỉ... Mình rất hay nói nhiều khi nhắc đến Bell và Lynn. Thôi thì từ giờ cố gắng cẩn thận hơn vậy.
Sau khi tiễn Chris-san, chúng tôi quyết định đi dạo quanh khu vực này một vòng vì vẫn còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ hẹn. Nếu quen ai đó, tôi có thể giết thời gian bằng cách nói chuyện với họ... nhưng mình đoán là không dễ gì gặp được người quen như vậy...
[Tiểu thư! Xin hãy dừng lại! Người nghĩ mình đang mua thứ gì với số tiền lớn như vậy chứ!?]
[L- Làm ơn buông ta ra! Đó là mô hình phiên bản giới hạn đấy! Nếu bỏ lỡ cơ hội này, có thể ta sẽ không bao giờ mua được nó đâu, biết không!?]
[Ư, khó quá... Đừng đứng nhìn nữa mà Sieg, giúp tớ một tay đi!?]
[...L- Lili? Thật là, đây không phải là thứ cậu nên lãng phí tiền bạc vào... Xin hãy cân nhắc lại. Chỉ một cái thôi đã bằng tổng thu nhập hàng năm của tớ và Luna cộng lại rồi, và còn có rất nhiều mẫu mà cậu đang cố mua nữa... Trên hết là, chẳng phải chúng quá lớn sao...]
Ngoảnh đầu về hướng phát ra giọng nói, tôi thấy ba người đang tranh cãi trước vài mô hình rồng khổng lồ, mỗi cái cao đến vài mét.
[Không sao đâu! Tiền túi tớ đủ mà! Làm ơn cho tớ mua hết đi!!!]
[Không được! Ý tôi là, Người định đặt mấy thứ này ở đâu hả!? Chúng thậm chí còn chẳng vừa căn phòng bí mật của Tiểu thư...]
[Nếu vậy, ta sẽ đặt chúng ở ngoài vườn...]
[Lili, cậu sẽ làm Bell-chan và Lynn-chan sợ hãi mất, nên dẹp cái kế hoạch đó đi... Dù sao thì, cậu có thể bình tĩnh lại một chút được không?]
...A~~ Ừm. Chắc là vậy rồi. Tưởng gặp người quen chứ, hóa ra họ chỉ là những người xa lạ thôi. Ừm, tự hỏi liệu họ có nhận ra mình đang thu hút khá nhiều người tụ tập không nhỉ? D- Dù sao thì, mình cũng không thấy gì cả. Nhanh chóng dời mắt đi, tôi có phần miễn cưỡng kéo Bell và Lynn ra khỏi hiện trường.
Ch- Chà~~ Thành phố này rộng thật đấy~~ Mình đã đi bộ một lúc lâu rồi mà vẫn không tìm thấy ai quen cả~~ A- Ahaha...
[...Ngươi vừa xúc phạm Miyama-sama, đúng không? Nghĩa là ngươi muốn chết nhỉ?]
[Cái gì!? P- Pando——– Ực!?]
[...Đừng có dám gọi tên ta, tên thuộc hạ dơ bẩn của Chiến Vương kia... Có vẻ như ngươi cần được dạy dỗ lại rồi.]
[Aaaa!? X- Xích của cô... Á!?]
[Tiếp tục đi, kêu gào như một con lợn đi. Ồ, đừng lo, ngươi sẽ không chết đâu... Ta sẽ chỉ hành hạ ngươi cho đến khi ngươi cận kề cửa tử thôi.]
[Gyaaaaaahhhhhh!!!]
...H- Hưmmm. Ai đấy nhỉ? Hừm, mình hoàn toàn không biết cô ta. Hoàn toàn không biết chút nào. Người lạ mặt kia vừa vui vẻ trói một người khác bằng những sợi xích xuất hiện từ hư không, nhưng vì tôi không biết họ là ai, nên những gì họ đang làm chẳng liên quan gì đến tôi cả. Ch- Chà, mặc dù mình không biết họ là ai... Nhưng quả nhiên, mình không thể cứ thế phớt lờ tình huống này...
[Alice, lên đi.]
[...Vâng.]
Dù sao thì, tôi quyết định giao phó việc này cho Alice và rời khỏi hiện trường. Cơ mà lạ thật đấy, tại sao mình cứ liên tục gặp phải những tình huống kỳ quái thế này nhỉ? T- Tạm thời cứ giả vờ như không quen họ và tránh những rắc rối mà họ mang lại thôi. Rốt cuộc thì việc dính líu đến họ chắc chắn là một ý tồi...
Nghĩ vậy, tôi di chuyển thật nhanh và thở phào nhẹ nhõm khi đã xoay sở tránh xa họ hết mức có thể. Nếu đã cách xa thế này rồi, chắc sẽ ổn thôi.
[...Ô kìa? Đây chẳng phải là con ta sao.]
[....................]
...Xong rồi. Hoàn toàn tiêu đời rồi. Ngay khi tôi nghĩ rằng bản thân đã tránh được vài rắc rối thì lại vô tình giẫm phải một quả mìn khổng lồ.
[...E- Ed- Eden-san? B- Buổi sáng tốt lành.]
[Buổi sáng tốt lành. Mẹ thật hạnh phúc khi được nhìn thấy khuôn mặt của đứa con yêu dấu từ sáng sớm đó. A, có phải con đến đây để gặp mẹ không? A, chắc chắn là vậy rồi! Quả không hổ danh là đứa con yêu dấu của ta, con biết chính xác mẹ muốn gì đúng không? A, thật tuyệt vời làm sao. Ô kìa? Nhưng mà... Chẳng phải con chỉ ngủ có "4 giờ, 52 phút và 23 giây" thôi sao? Thế này không được đâu, con của mẹ phải có một giấc ngủ ngon chứ? Nếu không thì sẽ có hại cho cơ thể của con đấy. A, đúng rồi, quả nhiên là thế! Con trai của mẹ đã thấy cô đơn đúng chứ? Mẹ xin lỗi, tất cả những gì mẹ làm chỉ là đi rêu rao về đứa con của mình tuyệt vời đến mức nào. Lẽ ra mẹ thực sự nên chăm sóc con nhiều hơn, đúng không? Phải rồi, không sao đâu. Bây giờ ổn rồi, mẹ sẽ ngủ cùng con, đứa con yêu dấu à. Mẹ sẽ bao bọc con bằng tình yêu vô bờ bến của mình, đảm bảo đứa con yêu dấu của mẹ sẽ ngủ thật yên bình!]
H- Híiiiiiihhh!? Đáng sợ quá! Người này thực sự quá đáng sợ! Tại sao cô ấy lại biết mình ngủ bao lâu chính xác đến từng giây chứ? Hơn nữa, cô ấy cứ liến thoắng không ngừng mà chẳng để mình chen vào câu nào... Eden-san, với những hình trái tim màu đen xuất hiện trong mắt, bắt đầu sán lại ngày càng gần... nhưng ngay khoảnh khắc đó, cú móc hàm của Kuro lập tức xuất hiện, giáng thẳng vào hàm Eden-san.
Cú móc hàm của Kuro... Đó là một đòn đánh mạnh mẽ đến mức thậm chí có thể quét sạch mây trên bầu trời. Tuy nhiên, dù bị trúng một cú đấm đầy uy lực như vậy, nó cũng chỉ đủ làm đầu Eden-san hơi lệch đi một chút.
[...Lúc nào cô cũng cứ lù lù xuất hiện... Sao cô dám xen vào cuộc trò chuyện của ta với con ta. Ngay cả "một người dịu dàng như ta" cũng có giới hạn đấy?]
Phản đối! Cô dịu dàng ở chỗ nào hả? Ý tôi là, chẳng phải cô nên tự miêu tả bản thân như một “Cuồng chiến binh” hơn sao!?
[Đó là câu của tôi mới đúng! Tôi phải cảnh báo cô bao nhiêu lần thì cô mới học được cách kiềm chế hả!?]
[Tôi là vị thần của một thế giới. Từ "kiềm chế" không có trong từ điển của tôi.]
[A, trời ạ! Cô vẫn xấu tính như ngày nào... Tốt nhất là cô nên dừng lại ngay nếu không tôi sẽ nghiền nát cô tại chỗ đấy!]
[Nhào vô mà kiếm ăn này.]
[....................]
[....................]
Những tia lửa bắt đầu xẹt ngang giữa Kuro và Eden-san. Ngay sau đó, một vòng xoáy lặng lẽ xuất hiện phía trên Kuro, và cả hai người họ cùng biến mất vào trong đó.
Thưa Bố, Mẹ————– Ừm, con nên nói thế nào đây... Nó không còn ở mức độ mà con nói rằng mình đang cảm thấy bất an về tương lai nữa... Con vẫn chưa gặp được bác sĩ Vier và Neun-san luôn đó? Thế mà, tại sao những rắc rối cứ———— liên tiếp kéo đến vậy...
<Lời bạt>
???: [T- Tui sẽ kể cho mấy ní nghe chuyện gì đã xảy ra nhá? Ngay khi tui... Alice-chan ra lệnh cho Pandora ngồi xuống, hai con quái vật đã lao vào đánh nhau... M- Mình đang nói cái quái gì vậy... (phần còn lại bị lược bỏ).]
< Thời gian cho đến khi Serious-senpai hồi phục hoàn toàn... Một chương nữa >
3 Bình luận