Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
445 - Thành chuyện thường ngày rồi à?
6 Bình luận - Độ dài: 1,558 từ - Cập nhật:
Trans: Sereni
*****
Nghỉ ngơi thảnh thơi sau khi ăn no, tôi tận hưởng chiếc gối đùi của Isis-san một tẹo rồi ngồi dậy, chuẩn bị tiếp tục tham quan lễ hội.
Và ngay lúc tôi vừa định đi thì… một “vụ nổ lớn” diễn ra ngay trong tầm mắt.
[... Ế?]
Cũng may là nó cách khá xa thành phố. Là bọn khủng bố đã gây ra chuyện này à…? K-Không đúng, ai đời lại làm chuyện ấy ngay trong lễ hội Lục Vương tổ chức bao giờ…
“... Hai người kia đang làm cái quái gì thế?”
[... Đánh nhau… như thường ngày?]
[Ể? Isis-san và Magnawell-san thấy được sao?]
Nơi này cách hiện trường vụ nổ cả một thành phố, thế nên tôi chỉ thấy được mỗi đám khói từ vụ nổ mà thôi.
Cơ mà quả không hổ là Lục Vương ha, họ có thể nắm bắt được tình hình dù cách từ rất xa. Thế nhưng, nhiêu đó vẫn chưa đáng bất ngờ bằng điều họ sắp nói.
[... Unnn… “Shalltear và Megiddo… đang đánh nhau đó anh.”]
[Oắc đờ phắc!?]
“Họ thường xuyên cãi nhau lắm. Cách nói chuyện của Shalltear dễ khiến người ta nổi cáu mà, còn nhớ không? Cô ấy không hợp cạ với một Megiddo dễ nổi khùng tí nào đâu… Chà, dù sao thì cả hai đã tiết chế để không khiến hòn đảo này nát bấy rồi…”
Ơ, là người quen à!? Alice này… anh rất biết ơn em vì đã để lại không gian riêng tư cho anh với Isis-san và Kuro… Nhưng mà vừa được có một lát thôi mà! Thế méo nào em với Megiddo-san đã lao vào tẩn nhau luôn rồi!?
[... Kaito… “Đi thôi”... Nếu không dừng họ lại… thì lễ hội… sẽ bị ảnh hưởng mất.]
[... Hả? Ơ, đừng nói với anh là chúng ta sẽ sang bên kia nha…]
[... Không sao đâu… Em sẽ bảo vệ cho anh.]
[Đ-Đó đâu phải là vấn đề chính…]
Trong khi tôi còn đang nhìn đám nấm khói bốc lên nghi ngút, Isis-san khẽ lẩm bẩm, rồi sau đó một vòng tròn ma pháp hiện ra ngay dưới chân tôi.
À thì, tôi biết là phải dùng mọi cách để ngăn hai con người kia lại cho bằng được… nhưng mà với bảng chỉ số ngang con slime thì bắt thằng này làm cái gì bây giờ chứ…
***
Nơi chúng tôi đặt chân đến chính là một bãi chiến trường… với lửa và những tia sáng lóe lên ở khắp nơi, cùng tiếng gầm vang trời đất. Ở trung tâm của nơi đó là hai bóng dáng thủ phạm đã gây ra chuyện này.
Dẫu đôi bên đều đã cố gắng hết sức hạn chế gây thiệt hại đến thành phố, nhưng mọi người hẳn là vẫn bị dọa cho sợ hãi.
[Aaa, phiền thiệt chớ! Ngươi đúng là một con khỉ đột không biết đùa mà! Ngươi là não cơ bắp à? À phải ha, ngươi có biết suy nghĩ quái đâu.]
[Cô vừa nói cái đ*o gì thế hả!? Thế thì cô cũng chẳng hơn gì một “con đ* hứng tình” chỉ biết chổng mông cho Kaito đâu!] [note84919]
[G-Giờ mới khen thì hơi bị muộn rồi đấy!] [note84920]
[Thế đếch nào cô lại nghĩ ta đang khen cô thế!? Bị đần à!?]
[Oi, con khỉ đột chó chết kia… Người duy nhất được phép rủa ta chỉ có Kaito thôi. Ngươi muốn ta đập nát cái đầu chứa toàn đất kia luôn không?]
[... Cô gái này thật thú vị, ngon thì nhào vô luôn cho ta xem đê.]
Unnn, cái quần gì đang diễn ra ở đây vậy? Tôi không biết nguyên nhân cụ thể… nhưng có vẻ hai con người này đánh nhau chỉ vì mấy chuyện tào lao thôi thì phải?
Tuy nhiên, dù hai người kia đang chửi lộn nhau như mấy đứa nhóc thì họ vẫn là một trong những sinh linh mạnh nhất lục địa này. Tình hình hiện tại đã tệ lắm rồi.
[I-Isis-san ơi? Em có chắc là một mình em có thể giải quyết không?]
[... Hmm… Cũng hơi khó đó anh… nhưng mà… “em nghĩ là không cần đâu”.]
[... Eh?]
Em ấy lặng lẽ lẩm bẩm khi tôi hỏi vậy.
Gần như ngay sau đó, hai tên ngốc đang choảng nhau kia đột ngột dừng lại… theo sau đó là giọng nói như đang vang lên từ chính mặt đất.
[... Hai cô cậu nghĩ mình đang làm cái gì vậy?]
[... K-K-K-Kuro-san!?]
[K-Kuromueina… Không, không có gì đâu, c-chỉ là…]
Khi Alice và Megiddo-san thấy một Kuro tràn ngập làn sương đen bao quanh cơ thể cùng vẻ giận dữ bước đến chỗ mình, gương mặt của cả hai tái đi và thuần thục làm động tác seiza.
Kuro, với dáng vẻ khoanh tay đáng ngại… trông cực kỳ đáng sợ. Nó cứ khiến tôi nhớ về cái lần bị em ấy mắng khi trước.
[... Shalltear?]
[V-V-V-Vâng!]
[.. Megiddo?]
[Ô-Ô… À, vâng.]
[Ta đã dặn trước rồi mà nhỉ? Ta đã dặn cả hai tuyệt đối không được gây lộn giữa lễ hội mà, nhỉ…?]
[[...Vâng.]]
Run rẩy trong tư thế seiza, Alice và Megiddo trông cứ như tù nhân chờ bị thi hành án vậy.
Giữa bầu không khí đặc quánh thế này, Isis-san lặng lẽ hỏi.
[... Kuromueina… Hình phạt của họ là?]
[... Búng trán (Mạnh).]
[[!?]]
Ể, chỉ là búng trán thôi sao… Thôi, dù sao thì em ấy cũng rất dịu dàng mà, nên hẳn em ấy sẽ nhẹ tay với gia đình mình dù đang bực ha.
Cơ mà tôi vẫn đang lấn cấn cái phần “mạnh” kia, mà kệ đi, chắc mọi thứ sẽ được giải quyết êm đẹp thôi.
Đấy là tôi nghĩ thế… nhưng chẳng hiểu sao hai con người kia từ tái mặt thành mặt cắt không còn giọt máu luôn.
[X-Xin chờ đã! Kuro-san, tui xin lỗi! Tui sẽ nhận lỗi mà!!! N-Nên là cô đừng…]
[K-Kuromueina!? Tôi sẽ không làm thế nữa đâu… N-Nên là, xin hãy nhẹ tay…]
À rế? Sao cả hai trông hoảng loạn dữ vậy? Chỉ là búng trán thôi mà? Dù có lẽ lực đạo sẽ rất mạnh vì dù sao đó cũng là Kuro… nhưng tôi nghĩ kiểu gì hai vị Lục Vương kia cũng chịu được cú búng trán đó.
[... Kaito… Lùi ra sau lưng em đi.]
[Ờm, được thôi?]
Ngay khi tôi di chuyển theo lời của Isis-san, Kuro từ tốn đưa bàn tay đã vào thế đến trước hai người họ. Ờ… cơ mà với kích cỡ của Megiddo-san thì Kuro giống như đang búng vào bụng hơn…
Khoảnh khắc sau đó… ngón tay của Kuro trông như vừa lóe sáng, tạo ra tiếng ầm vang dội, còn “khung cảnh trước mặt tôi như tan biến”.
[...Hả?]
Tàn dư sau cú búng đó là “mặt đất bị nung chảy” cùng “mặt biển bị chẻ đôi”. Ê-Ếêêêêê!?
[... A-Awawawa…]
[... Cái búng trán (Mạnh)... của Kuromueina… đau… lắm.]
Không không không, đó không thể nào gọi là đau nữa đâu đó!? L-Lỡ đó… tiễn luôn cả hai người họ xuống mồ thì sao…?
[Fugyaaaahhhh… Đ-Đau đến mức đầu tui như muốn văng đi luôn ấy.]
[Geffuu… Bụng tôi lủng lỗ luôn này… Đau vãi nhái.]
[... Cả hai, phải hứa rằng chuyện này sẽ không bao giờ tái diễn lần nữa nhé?]
[[Vâng ạ!]]
… Cả đôi đều sống tốt luôn à. Ăn một cú búng mạnh đến vô lý kia mà phản ứng chỉ có nhiêu đó… đúng toàn là quái vật không thôi.
Cơ mà bụng của Megiddo-san có nguyên cái lỗ luôn kìa… A, nó hồi phục rồi. Nói mới để ý, mặt biển vốn bị chẻ đôi kia cũng đã trở về bình thường rồi, có vẻ như cũng chẳng có thiệt hại gì.
[Được rồi, làm hòa rồi bắt tay vô sửa lại cái bình địa này đi.]
[... Ế? Ủa không phải là do… cú búng của Kuro-san gây ra phần lớn sao…]
[Cô vừa nói gì à?]
[Tui hổng cóa nói gì hớt! Tụi tui bắt tay vào làm việc ngay đây!!!]
Ơ-Ờ… nên nói sao đây ta… Mọi thứ… đã an bài rồi à? Dẫu sao thì Kuro cũng đã kiểm soát sức mạnh mình một cách hoàn hảo không gây ra chút tai họa nào rồi… Unnn, thôi đừng nghĩ đến chuyện ấy nữa vậy.
Thưa Bố, Mẹ—Cuộc cãi nhau giữa Alice và Megiddo-san, khởi nguồn từ mấy chuyện tào lao nào đó (?), đã đi đến hồi kết rồi ạ. Con muốn nói là, nghe hơi khó tin chút… nhưng dựa vào phản ứng của Magnawell-san và Isis-san thì mấy cuộc cãi nhau này… đã trở thành chuyện thường ngày rồi.
*****
<Lời bạt>
~~ Phát lực của búng trán ~~
Từ yếu đến mạnh
(Kuromueina)
Búng trán (Yếu): Đau muốn chết. Đủ mạnh để đánh sập cả một khối bê tông.
Búng trán (Vừa): Nguy hiểm. Đủ mạnh để quét sạch cả một bức tường lâu đài.
Búng trán (Mạnh): Mạnh ngang dàn pháo chiến của một trăm chiếc chiến hạm.
(Shallow Vernal)
Búng trán (Không wasabi): Chết.
Búng trán (Cay vừa): Chết.
Búng trán (Ăn kèm một đống hành lá): Chết.
6 Bình luận