Web Novel - Chính Truyện (415 - 500)
460 - Là một người khác
5 Bình luận - Độ dài: 1,295 từ - Cập nhật:
Trans: Vinh Lê
Edit: Sereni
*****
Đắm chìm trong sự tĩnh lặng của màn đêm tại quảng trường sau khi Kuro rời đi, tôi lại gặp được người phụ nữ giống hệt mẹ tôi, người mà tôi đã chạm mặt hồi chiều.
Cô ấy có mái tóc nâu dài đến eo và đôi mắt đen. Cô ấy đang mặc một cái quần jeans trông khá thoải mái khi di chuyển, cùng với đó là áo khoác đen đi cùng với một cái sơ mi trắng… khiến tôi nghĩ cô ấy là một người năng động, giống hệt như Mẹ.
Có lẽ đó là lý do tôi đã vô thức gọi cô ấy là “Mẹ”.
Nhưng mà…
[...Bất lịch sự thật đấy. Trông tôi có giống một người phụ nữ có đứa con lớn như cậu không?]
[A, K-Không!? Tôi xin lỗi.]
[Ahaha, tôi không có giận hay gì đâu.]
Nét mặt và cử chỉ của cô ấy khi nói chuyện cứ dần trùng lặp với người mẹ trong ký ức của tôi.
Dù họ rất giống nhau, nhưng họ lại là…hai người khác nhau...
[...Cái đó...]
[Sao vậy?]
[Lúc chiều, cảm ơn cô rất nhiều. Tôi sẽ trả lại tiền cho cô.]
[Cậu không cần phải lo lắng đâu. Tôi chỉ tình cờ nhìn thấy, và nó cũng chỉ có 2R thôi.]
[Chuyện đó thì không được…]
[...Korakora, cậu nên học cách đón nhận lòng tốt của người khác đi.]
[Ể? A, vâng!]
Tôi không biết tại sao, nhưng mà, tôi cảm thấy mình không thể làm trái lời của cô ấy nói, có lẽ là vì cô ấy trông giống hệt Mẹ chăng?
…Giống hệt như cách Mẹ nói chuyện với tôi vậy…
[A, nhắc mới nhớ, tôi chưa giới thiệu bản thân nhỉ. Tên của tôi là “Luce”, giúp đỡ nhau nhé.]
[...Luce-san…à?]
[Này. Có vẻ định mệnh đã sắp đặt để chúng ta gặp nhau ở đây, nên nếu cậu không phiền thì cậu có thể cho tôi biết tên của cậu không?]
[...Tôi là Miyama Kaito.]
Quả nhiên mà, tên của cô ấy khác Mẹ, dù khuôn mặt và giọng nói có giống đi nữa. Tôi đáng ra phải hiểu rõ chứ, nhưng tại sao sự thất vọng trong tôi lại cứ dâng trào vậy?
Rốt cuộc thì, đâu đó trong trái tim tôi vẫn mong đợi… rằng cô ấy có thể là mẹ của mình…
[Miyama Kaito? Cái tên nghe lạ thật đó… a, không lẽ nào cậu là người đến từ thế giới khác sao?]
[Ukm, đúng vậy.]
[Là vậy sao~ đây cũng là lần đầu tiên tôi nói chuyện với người đến từ thế giới khác đó. Cảm giác như tôi vừa đạt được thành tựu nào đó vậy…đùa thôi, are? Trông cậu tái mét quá vậy?]
[…A, cái đó…]
Tôi đã nghe mọi người nói về nó rất nhiều lần rồi, dường như tôi là người không thể che giấu cảm xúc và luôn thể hiện nó ra mặt. Cả bây giờ, sự bất an của tôi đang hiện rõ trên khuôn mặt tôi, khiến Luce-san phải lo lắng cho tôi.
Tệ thật đó, phải tìm cách khiến cô ấy…
[Tôi hiểu rồi! Cậu đang đói bụng đúng không?]
[...Hả?]
[Tôi hiểu mà, đúng là khi đói bụng thì ai cũng sẽ không khỏe mà!]
[Không, cái đó… tôi không có đói bụng hay gì…]
[Đây, cho cậu! Vừa hay tôi có một cái sandwich ở đây này!!]
Người này hoàn toàn không chịu nghe mình nói gì luôn à!? Tôi không những không đói mà còn vừa ăn xong nữa đấy?
…A~ nghĩ lại thì, Mẹ cũng là kiểu người chẳng thèm lắng nghe người khác. Tôi tự hỏi liệu những người giống nhau có xu hướng có cùng tính cách không nhỉ?
Mà đúng hơn thì, tôi nên làm gì…với cái sandwich này đây? Umu~, từ Thấu Cảm Thuật của mình, tôi chỉ thấy được thiện chí tỏa ra từ cô ấy thôi, nó khiến tôi khó mà từ chối được.
[Cảm ơn.]
[Không có gì đâu, mau ăn đi!]
[A, được rồi…]
Bị cuốn theo lời của Luce-san, tôi bắt đầu ăn cái sandwich trên tay mình.
Và ngay lúc đó, tôi tin chắc rằng cô gái trước mặt tôi không phải mẹ của tôi.
[...Nó ngon lắm.]
[Vậy sao? Thế thì tốt quá.]
Món ăn này…không phải món mà mẹ tôi có thể nấu được.
Mẹ tôi thực ra nấu ăn rất dở, bà luôn cắt rau củ thành hình dạng không đều, đôi khi bà nêm quá nhiều hoặc quá ít gia vị…và thậm chí bà ấy còn không thể làm ra một cái sandwich đẹp mắt như thế này nữa.
Bà ấy là một người vụng về…nhưng lại luôn lạc quan với mọi thứ…với tôi bà là người mẹ tuyệt vời nhất.
Luce-san trông giống hệt Mẹ…nhưng, cô ấy không phải. Cô ấy không phải Mẹ mà là người khác, chỉ là ngoại hình trông giống mà thôi…
[Này? Sao mặt của cậu càng xanh mét hơn vậy? Cậu có đang cảm thấy không khỏe hay gì không?]
[K-Không, tôi ổn mà.]
[U~n, cố gắng quá sức thì không tốt đâu đó…cậu nên mau chóng quay về và nghỉ ngơi sớm đi.]
[...Đúng vậy nhỉ.]
Tôi biết cô ấy có khả năng cao là một người khác hoàn toàn, nhưng khi tôi biết được đáp án chính xác, sâu trong lòng tôi một cảm giác khó tả cứ trào dâng cuốn lấy tâm trí.
[Tôi xin lỗi, dù cô đã dành thời gian của mình cho tôi…]
[Được rồi mà, cậu không cần để ý đâu. Chúng ta có thể từ từ nói chuyện vào lần sau gặp mà.]
[Vâng…a, cảm ơn cô vì cái sandwich, nó ngon lắm.]
[Không có chi~]
Tôi của bây giờ hoàn toàn không thể xử lý được cảm xúc của mình, vậy nên, nghe theo lời khuyên của Luce-san, tôi quay trở lại tòa Tháp Trung Tâm.
Sau khi chào Luce-san, người đang vẫy tay về phía tôi, tôi quay người đi khỏi quảng trường này.
Thưa Bố, Mẹ——Dù con cảm thấy thất vọng, con cũng thực sự nhẹ nhõm vì đã sớm nhận ra cô ấy là một người khác với Mẹ. Cơ mà, không sao cả, đó quả thực là một cú sốc đối với con, nhưng nhờ có Isis-san, Lilia-san và mọi người mà chuyện không trở nên quá tệ. Giờ con đã có thể chấp nhận việc Luce-san và Mẹ là hai người khác nhau rồi.
***
[Mẹ xin lỗi…Kaito. Xin con hãy tha thứ cho mẹ, vì hiện tại mẹ không thể nói rõ với con được…]
Sau khi Kaito đi khỏi tầm mắt, Luce… không “Miyama Akari” khẽ lẩm bẩm trước khi bước vào con hẻm tối đen như mực.
Giọng nói thì thầm của cô bị gió đêm át đi…và chẳng ai có thể nghe thấy.
*****
<Lời bạt>
~Cảnh bị cắt~
Akari~n/: [Trông tôi có đủ tuổi để có một đứa con lớn như cậu không?]
Kaichan (Được hỗ trợ bởi chip Intel): […Trên thế giới này có rất nhiều người có tuổi tác không khớp với vẻ ngoài của họ. Thật ra thì, không phải thật kì lạ khi đánh giá người khác qua vẻ ngoài của họ trong một thế giới mà ma thuật là thứ bình thường sao! Tôi sao mà nhầm được, nhỉ? Cái cách cô nói nghe như cô cũng là người Trái Đất giống như tôi ấy!]
Akari~n/: […Dừng lại đi, chuyện này sẽ khiến câu chuyện không thể tiếp tục mất…]
Serious-senpai Act3: [Là kẻ thù ngay đoạn kết sao!? Nàyyy!? Mọi chuyện đang diễn ra rất tốt, rất nghiêm túc mà! Sao mấy người lại phá hỏng nó rồi!?]
5 Bình luận