• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

WN

Chương 56: Bài kiểm tra

14 Bình luận - Độ dài: 1,798 từ - Cập nhật:

"Có vẻ như quyết định tài trợ cho Bá tước Weinstein của ta là đúng đắn rồi nhỉ?"

Công tước cất tiếng cười sảng khoái và tuyên bố.

Tuy nhiên, Rudell vẫn chưa thể thả lỏng được.

Đối diện cậu lúc này là Dathus El Lagrind, Công tước Lagrind.

Dù không phải nhân vật chính trong nguyên tác, nhưng ông vẫn sở hữu đủ khí phách và năng lực để được xem là đại diện của giới quý tộc trung thành với hoàng gia.

Nói cách khác, đây không phải là một người mà cậu có thể xem thường.

"Cậu có quyền tự hào đấy, Thiếu gia Weinstein. Ta không dễ dàng khen ngợi ai đâu."

"Thật vinh hạnh, thưa ngài."

"Cha cậu dạo này thế nào rồi?"

"Ông ấy vẫn khỏe, tất cả đều nhờ vào lòng nhân từ của ngài đấy ạ."

Sức khỏe của Carlos thực ra đã sa sút đáng kể vì khối lượng công việc tăng lên sau khi được thăng cấp từ Tử tước lên Bá tước. Nhưng đó không phải chuyện cậu nên tiết lộ.

"Vậy thì tốt."

Công tước gật đầu hài lòng.

"Cậu có biết vì sao ta gọi cậu đến đây không?"

"Để xác định xem con người tôi thế nào... chăng?"

"Đó đúng là một lý do, nhưng còn hai lý do khác nữa."

"Hai lý do nữa sao, thưa ngài?"

Rudell không kìm được mà khẽ rên lên trước câu nói đó.

Cậu có thể đoán được một trong số đó.

Chắc chắn có liên quan đến sự lộng hành của các thương hội lớn.

Rudell biết rất rõ rằng Công tước không phải loại người dễ dàng bỏ qua những gì đang diễn ra trong lãnh địa Bá tước.

"Hừm..."

Tuy nhiên, cậu lại không thể đoán ra lý do còn lại.

Dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên cậu trực tiếp gặp mặt Công tước.

Nếu không phải là người có khả năng đọc suy nghĩ thì gần như không thể biết được ông đang toan tính điều gì cả.

Là chuyện gì đây...

Rudell suy nghĩ một lúc lâu nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể lắc đầu.

"Thứ lỗi, thưa ngài. Một lý do thì tôi có thể hiểu, nhưng lý do còn lại thì tôi hoàn toàn không thể đoán được."

"Vậy thì bắt đầu từ lý do mà cậu đã hiểu đi."

"Tôi tin rằng đó là vấn đề về sự lộng hành của các thương hội lớn trong lãnh địa của tôi."

"Chính xác. Cậu thông minh hơn ta nghĩ đấy."

Công tước nhẹ nhàng mỉm cười trước câu trả lời của cậu.

Đúng như dự đoán...

Điều này xác nhận rằng Công tước đã nắm rõ phần lớn những gì đang xảy ra ở lãnh địa Bá tước.

Ông ta đang thử thách Bá tước à...

Đồng thời, Rudell cũng không khỏi thầm rên rỉ.

Ai cũng biết rằng có vô số quý tộc đang tìm cách gia nhập phe phái của Công tước.

Vậy thì gần như không có lý do gì để Công tước chủ động tiếp cận Bá tước trước cả.

Chỉ còn một khả năng duy nhất.

Rõ ràng ông ta muốn xác định xem Bá tước, với nguồn đầu tư gần đây, có đủ giá trị để mang lại lợi ích cho Công quốc hay không.

"Đừng hiểu nhầm. Sự lộng hành của các thương hội lớn là do chính bọn họ gây ra, hoàn toàn không liên quan gì đến ta cả."

"Tôi cũng cho là vậy."

Như đã thấy trong sự kiện Bering, thương nhân vốn là một lũ chỉ chờ thời cơ để cắn xé.

Bốn thương hội lớn, mỗi hội đều có đủ của cải để dễ dàng nghiền nát một lãnh địa nhỏ như Tử tước, hẳn cũng đã tính toán rằng ngay cả Công tước cũng có thể bị họ thách thức.

"Vậy tại sao cậu không nhờ Leje giúp đỡ? Nếu cậu nói với con bé, ta đã có thể nhanh chóng giải quyết chuyện này rồi."

"..."

Rudell im lặng nhìn Công tước.

Câu trả lời của cậu lúc này có thể làm thay đổi hoàn toàn hướng đi của cuộc đối thoại.

Sau khi sắp xếp suy nghĩ trong vài giây, cậu lên tiếng.

"Tất nhiên là, tôi có thể nói với Leje..."

"Nhưng?"

"Leje là bạn của tôi, không phải người giải quyết vấn đề."

"Hừm..."

Công tước trầm ngâm, rồi nở một nụ cười hài lòng trước câu trả lời của cậu.

"Ta nghĩ ta đã hiểu vì sao con bé cứ nhắc đến cậu hoài rồi."

"Ngài nói gì cơ...?"

Leje nhắc đến mình nhiều với Công tước sao?

Rudell lắp bắp đầy ngạc nhiên trước câu nói vô tình của Công tước.

Tại sao bả lại làm vậy chứ?

"Đừng bận tâm đến lời ta vừa nói."

Thấy phản ứng của Rudell, Công tước hắng giọng rồi tiếp tục.

"Quay lại vấn đề chính đi. Vậy có nghĩa là cậu có thể tự mình giải quyết chuyện này à?"

"Vâng, thưa ngài."

Mọi sự chuẩn bị đã được hoàn tất.

Chỉ còn chờ các thương hội kéo cái thân nặng nề của họ đến lãnh địa mà thôi.

"Tốt lắm. Ta ngày càng có thiện cảm với cậu rồi đấy."

"Cảm ơn ngài đã khen ngợi."

Rudell cúi đầu trước Công tước. Ngay khi Công tước định tiếp tục,

"Hôm nay ta chỉ nói đến đây thôi. Còn về lý do còn lại... Ta nghĩ bây giờ chưa phải lúc thích hợp để bàn đến, nên là để sau vậy."

"Tôi hiểu rồi, thưa ngài. Vậy tôi xin phép cáo lui."

Công tước khẽ mỉm cười rồi liếc nhìn về phía cánh cửa. Cảm thấy có gì đó kỳ lạ, Rudell đứng dậy rời ghế.

Cậu cúi đầu chào Công tước, sau đó quay người rời đi.

"Leje?"

Ngay khi mở cửa, ánh mắt Rudell chạm phải Leje—người đang đứng ngay bên cạnh mình.

"Eh? Eek!?"

Có lẽ bị bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của cậu, cô phát ra một âm thanh khó tả.

"Bà làm gì ở đây thế?"

"À, không, thì, cái mà tui đang làm là... Không phải là tui đang nghe lén hay gì đâu..."

"Haaa..."

Nhìn cô lắp bắp tìm cớ để biện minh trong khi mồ hôi túa ra đầy trán, Rudell chỉ biết thở dài ngao ngán.

Đúng là thảm họa di động như mọi khi.

Chỉ cần rời mắt khỏi cô một chút thì thể nào cũng có chuyện xảy ra.

Với suy nghĩ đó, cậu nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô gái vẫn còn đang bối rối trước mặt.

"Hử?"

"Muộn rồi. Đi ngủ đi."

"Ư-Ừm, được rồi..."

Leje khẽ gật đầu trước lời cậu, trên môi nở một nụ cười dịu dàng.

"Bà có muốn tui đưa về phòng không? Nếu sợ đi một mình thì cứ nói."

"K-Không cần đâu, tui ổn mà!!"

Cô lớn tiếng đáp lại câu hỏi của cậu, rồi nhanh chóng lao đi dọc hành lang tối tăm.

___________________________________

Phòng của Leje.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, nhuốm cả căn phòng một màu xanh nhạt. Còn Leje thì đứng lặng trước giường.

"Haaa..."

Thở dài một hơi, cô đổ người xuống giường rồi úp mặt vào nệm.

Chỉ còn lại tiếng kim đồng hồ tích tắc trôi qua khi cô cứ thế nằm yên bất động.

"Đúng là đồ ngốc mà..."

Cô lầm bầm với giọng điệu bực bội rồi khẽ ngẩng đầu lên.

Nhưng câu nói đó là nhắm vào ai—cô hay người khác—thì chính cô cũng không rõ.

[Leje là bạn của tôi, không phải người giải quyết vấn đề.]

Cảm xúc mà cô cảm nhận được khi nghe câu nói ấy chính là... niềm vui.

Rudell.

Người bạn duy nhất coi cô là một người bạn thực sự. Nhưng đồng thời, cô cũng cảm thấy có chút khó chịu.

Bởi cậu chỉ xem cô như một người bạn.

Cô biết suy nghĩ này thật vô lý. Nhưng dù là thế, cô vẫn không khỏi cảm thấy như vậy.

"Argh!!"

Bị cuốn vào một mớ cảm xúc hỗn độn, cô ôm chặt chiếc gối trong tay.

Không thể chịu nổi sức mạnh khủng khiếp của cô, chiếc gối rách toạc, lông vũ bắt đầu bay ra.

Bình thường thì chuyện này không thể xảy ra, nhưng vào lúc này, cô không thể kiểm soát được cảm xúc của mình nữa.

"Bình tĩnh lại nào, Leje... Bình tĩnh lại..."

Cô cố gắng điều chỉnh hơi thở một cách cẩn thận.

Đây là kỹ thuật thiền Rudell đã từng dạy cô... nhưng—

"Chẳng có tác dụng gì cả!!"

Có lẽ vì hình ảnh của cậu lại chợt hiện lên trong đầu cô, nhịp tim cô lại đập mạnh hơn.

Cô bực bội ném chiếc gối rách nát xuống sàn.

Bp!

Chiếc gối đã hoàn toàn nát tươm, lông vũ bay tứ tung khắp nơi.

Cô thở dài ngao ngán rồi lại nằm vật ra giường.

"Tất cả đều tại ổng hết! Rốt cuộc thì ổng bị cái gì vậy!?"

Tại sao cô lại bị cuốn vào cảm xúc như thế này chỉ vì cậu chứ?

Thật lòng mà nói, với một người có địa vị như cô, chẳng phải Rudell mới là người nên chủ động theo đuổi trước sao?

Quyền lực, danh vọng, tài sản, năng lực, ngoại hình.

Cô chẳng thiếu thứ gì, vậy mà cậu lại chẳng hề có chút hứng thú nào với cô cả.

Rồi đột nhiên—

Một câu chuyện mà cô từng nghe qua lướt qua tâm trí.

"Không lẽ... Không thể nào..."

Đôi khi.

Rất hiếm khi.

Có những người có xu hướng thích người cùng giới hơn là khác giới.

"Không... Không thể nào như vậy được..."

Người duy nhất mà cô từng thấy Rudell trò chuyện riêng tư chính là cô gái bí ẩn luôn khoác bộ giáp trong lớp họ.

Ngoài ra, cậu chưa từng có cuộc trò chuyện riêng tư nào với bất kỳ ai khác.

Khi Leje tiếp tục nghiền ngẫm với vẻ mặt đầy nghiêm túc...

"...Khoan đã, tại sao mình lại nghĩ đến chuyện này chứ?"

Cô khẽ buột miệng thốt lên, như thể cuối cùng cũng đã nhận ra điều gì đó.

Tất nhiên, chẳng có ai ở đó để trả lời cô cả.

"Argh! Mình không biết nữa! Không biết gì hết!!"

Cảm thấy đầu óc rối tung, Leje lại lăn qua lăn lại trên giường.

Và rồi...

Cuối cùng, cô cũng chìm vào giấc ngủ, ngay khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu le lói trên những bức tường thành của Lagrandria.

Bình luận (14)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

14 Bình luận

Nghe tieng mua roi 🗣️🍭
Xem thêm
Lí do còn lại chắc là nhận rể rồi 🐧
Xem thêm
Ko sợ main thích mình, chỉ sợ main vai gãy🐧🐧🐧
Xem thêm
Truyện còn lại chắc chắn là lễ đường và những đứa trẻ r. Yes sir
Xem thêm
Oh sh*t, here we go again!
Xem thêm
TRANS
ngọt đin :)))))))))
Xem thêm
+1 conditinhyeuquat
Xem thêm
có mùi chị Lệ tìm nhỏ kia xiên phát ;)))
Xem thêm