Vol 2: Con mắt của kẻ điệu vong

Màn 20: Phàm vương huyết, ắt phải kết thúc bằng kiếm - Phần 4-5-6

Màn 20: Phàm vương huyết, ắt phải kết thúc bằng kiếm - Phần 4-5-6

Sở Tử Hàng vặn núm điều chỉnh một cách vững vàng, 5 ngón tay trái như nghệ sĩ dương cầm, chính xác bật từng công tắc đồng. 

Bảng điều khiển đã im lìm mấy chục năm bỗng sáng rực lên, đèn tín hiệu nhấp nháy, kim đồng hồ vung vẩy như phát điên.

“Thật sự có hi vọng à?!” 

Lộ Minh Phi không giấu nổi niềm vui, hét lên.

“Điện áp 300V!” 

Sở Tử Hàng quát lớn, những đoạn dây điện tạm nối tóe ra tia lửa chói mắt, mùi nhựa cháy khét lẹt xộc vào mũi.

“600V! Tiếp tục! Đừng dừng lại!”

Lộ Minh Phi cảm thấy mặt đất dưới chân bắt đầu rung lên. 

Động cơ đang run bần bật, dòng điện chảy ào ào vào những cuộn dây cổ xưa, tận sâu trong bánh xe sắt, lửa điện bắn tung tóe.

“Thế này sẽ cháy mất mạch đấy!” 

Lộ Minh Phi hoảng hốt. 

“Liệu có khởi động nổi thật không ạ?”

“Tôi cũng không biết.” 

Sở Tử Hàng bình thản nói, ngoái đầu nhìn cậu 

“Nhưng có những việc, phải cược một phen. Còn nhớ lúc đi ra sân bay tôi nói gì không? Cậu giữ mạng sống lại, là để dùng vào lúc này. Toàn lực tăng điện áp!”

Hét xong, anh dẫm mạnh chân lên bàn đạp.

Lộ Minh Phi không nghĩ nhiều nữa, dồn hết sức đẩy mạnh tay gạt đến cực điểm.

Trong làn điện quang rực rỡ, toàn bộ bảng điều khiển sáng bừng. 

Từ đầu đến cuối khoang xe, đèn bật lên liên tiếp. 

Tất cả kim đồng hồ đều ổn định chỉ về một vạch. 

Dưới chân vang lên tiếng bánh sắt cọ xát vào đường ray, toa xe cổ DK1 trong tay Sở Tử Hàng thật sự đã sống lại, bắt đầu tăng tốc!

“Oh yeah oh yeah oh yeah! Em không nằm mơ đấy chứ? Phát điên rồi! Em sắp điên mất!” 

Lộ Minh Phi nhảy cẫng lên vì vui mừng, suýt nữa không ngại "trai ôm trai" mà nhào lấy ôm chầm Sở Tử Hàng. 

Thật không hổ danh dân học tự nhiên, đỉnh thật!

Nhưng cậu bỗng phát hiện Sở Tử Hàng không còn ở bên cạnh. 

Quay đầu lại, chỉ thấy anh đang xách chiếc hộp đen, từng bước lùi về phía sau, càng lúc càng xa, ánh mắt màu vàng kim như phủ một tầng băng.

“Đừng… đừng có ngốc! Mau chạy đi! Chuyện này anh không xử lý được đâu! Không ai xử lý được hết!” 

Lộ Minh Phi chợt hiểu rõ anh ấy định làm gì.

“Biết tại sao tôi chọn cậu làm tổ viên không?” 

Sở Tử Hàng không đáp, chỉ chậm rãi nói. 

“Vì cậu cần tự tin. Caesar là anh hùng giết Norton, là tâm điểm của ánh mắt mọi người. Nếu đứng cạnh cậu ta, ánh sáng ấy sẽ nuốt chửng cậu. Nhưng nếu cậu giết được Fenrir, ít nhất cậu sẽ tin mình và Caesar là cùng một dạng đàn ông, những việc cậu ta làm được, cậu cũng làm được.”

Anh quay người đi về phía cuối tàu: 

“Đây là nhiệm vụ chúng ta cùng hoàn thành, là vinh dự của cả 2. Hãy nắm lấy cơ hội của mình. Cô gái mà cậu thích sẽ lớn lên… rồi rời xa cậu… và một ngày nào đó, sẽ không bao giờ quay lại.”

Trên thân anh chầm chậm hiện ra từng lớp vảy mỏng như áo giáp, màu xanh đen. 

Vảy khớp lại chặt chẽ, các khớp xương bẻ ngược, móng tay dài ra thành vuốt nhọn. 

Anh lao vút đi, lãnh địa mở ra, 1 dòng lửa đen rực cháy bùng lên rồi tắt ngúm. 

Phần đuôi toa xe bị nung chảy thành một lỗ hổng lớn, và Sở Tử Hàng nhảy vút vào bóng tối bên ngoài.

Toa tàu lao đi càng lúc càng nhanh, mà Sở Tử Hàng cũng ngày càng xa, giống như 2 ngôi sao băng bay ngược chiều, mỗi người rẽ về 1 hướng trong đường hầm, 1 người về phía Đông, 1 người sang phía Tây, 1 người trốn thoát, 1 người đi đến cái chết.

Lộ Minh Phi ngồi phịch xuống băng ghế, 2 tay đặt lên đầu gối, mặt không chút cảm xúc, như học sinh ngoan đang ngồi nghe giảng. 

Chiếc tàu cổ đang lao với tốc độ 80km/h, nghiền nát từng con liêm dứu trong đường hầm, tai chỉ nghe tiếng xương thịt vỡ vụn răng rắc.

Ra vậy, cuối cùng thì danh sách “người cần trốn” chỉ có một cái tên: 

Lộ Minh Phi.

Một lần nữa, cậu lại là ngoại lệ theo cái nghĩa đáng buồn nhất.

Lại là kẻ bị gạt sang một bên trong những “kế hoạch lớn”.

Đám người ở học viện Cassell ấy, ngoài mặt thì ra vẻ quan tâm, nói mấy câu từ bi, động viên như rót mật vào tai, nhưng thực chất trong mắt họ, cậu chỉ là một thằng sinh viên không có giá trị.

Một công cụ tiện tay. 

Một món đồ dự phòng.

Nhiệm vụ lần trước là gì nhỉ?

À, đúng rồi, đi ăn bữa tối với 1 cô gái. 

Một “nhiệm vụ” đầy tính chiến lược, thấm đẫm khói lửa!

Còn lần này thì sao?

Lần này, người ta bảo cậu: 

Chạy đi.

Cũng là “nhiệm vụ”, mà kỳ thực là một cách lịch sự để bảo rằng: 

Cậu chỉ nên biến khỏi đây. 

Đừng làm vướng chân ai.

Không ai nghĩ cậu có thể làm được gì.

Không ai đặt kỳ vọng vào cậu.

Không ai thật sự cần cậu ở lại.

Tất cả những câu nói “quan tâm” đều thấm đẫm mùi giáo điều, sáo rỗng như tiếng chuông ngân trong giáo đường bỏ hoang.

Cậu cũng từng có lúc muốn nói với cô gái tóc đỏ ấy rằng:

“Em thích chị. Em nghĩ về chị mỗi ngày. Em có thể làm tất cả vì chị.”

Nếu cậu dũng cảm hơn một chút, biết đâu đã có thể đập tan cái trục xe cưới của cô ấy giống như trong phim, 1 tên cướp ngầu lòi phi ngựa đến, xông vào lễ đường, cướp cô dâu đi ngay giữa đám đông.

Nhưng... NoNo có bao giờ quan tâm cậu nghĩ gì đâu?

Cùng lắm là thương hại.

Thương hại một thằng đàn em khóa dưới ngốc nghếch, đứng nhìn cô ấy từ xa với ánh mắt của kẻ mộng du.

Một cái vuốt tóc, một nụ cười, vài lời hỏi han, thế là cậu lại tưởng đó là tình yêu.

Còn cô, cô vẫn sẽ gả cho người xứng đáng: 

Một chàng trai chói lọi, thông minh, mạnh mẽ, bước đi giữa đám đông như ngọn đèn pha giữa màn đêm.

Cô ấy nói: 

“Em chạy đi.”

Còn cô sẽ ở lại bên cạnh bạn trai, ngay giữa vùng nguy hiểm.

Đó là “tình cảm” đấy, như Trần Văn Văn từng nói.

Tình cảm chỉ có thật khi 2 người từng cùng nhau bước qua những tháng năm.

Người ngoài cuộc thì mãi mãi là thằng hề đứng ở rìa khung hình, cười gượng.

Lúc cô ấy mỉm cười với cậu, cũng là lúc cô ấy gửi tin nhắn cho người khác:

“Em nhớ anh.”

Cậu định phá xe cưới của cô ấy thật à?

Phá rồi thì họ sẽ thay cái trục mới.

Đoàn xe vẫn sẽ lăn bánh, còn cậu đứng đó, đầu đội mưa, tay dắt ngựa, ngây ngốc nhìn theo bóng lưng cô ấy mỗi lúc một xa.

Lộ Minh Phi à, mày buồn cười thật đấy.

Muốn làm 1 người dũng cảm, muốn yêu một cách quyết liệt, muốn có ai đó thật sự cần mày…

Nhưng rốt cuộc, đến cái quyền “được đau một cách đàng hoàng”, mày cũng không có.

Và rồi mày lại nghĩ đến Sở Tử Hàng lúc nào cũng trầm mặc, đạo mạo, trông như ông giáo cũ bước ra từ sách giáo khoa.

Một gã sống bằng nguyên tắc, chưa từng yêu ai, chỉ giỏi phân tích “tình cảm” như 1 môn học lý thuyết.

Cứ thử hỏi anh ấy: 

Nếu đau, thì phải đau theo định nghĩa nào?

Mà anh thì sao?

Chắc lúc buồn quá lại đi nói chuyện với cái… hốc cây nào đấy.

Hoặc… 1 cái vỏ ốc biển.

Cái vỏ ấy, anh ấy vẫn đặt trên bàn làm chặn giấy.

Biết đâu bên trong nó là những lời thổ lộ chưa từng được nói ra, giống như mày.

Giống như tao.

Giống như tất cả những kẻ chỉ biết yêu thầm mà chẳng bao giờ được yêu lại.

“Bây giờ, anh ấy sẽ mang theo tất cả những độc thoại trong lòng mà đi vào chỗ chết.”

Lộ Minh Phi lẩm bẩm như đang nói với chính mình.

Cũng tốt thôi.

Một kẻ liều mạng, chẳng phải nên kết thúc như thế sao?

Không đường lui. 

Không quay đầu. 

Hết mình đến tận cùng.

Cậu cố gắng thuyết phục bản thân.

Cố tin rằng nếu không phải hôm nay thì cũng sẽ là một ngày nào đó.

Nhưng cậu biết rõ, cậu không dám.

Đã thử nhiều lần rồi… nhưng lần nào cũng dừng lại trước khoảnh khắc triệu hồi Lộ Minh Trạch.

Con át chủ bài cuối cùng.

Cũng là sinh mệnh của chính cậu.

Cậu sợ.

Nỗi sợ ấy không phải thứ có thể gọi tên, nó nằm trong xương tủy, lặng lẽ gặm nhấm.

NoNo vẫn không nhắn lại.

Lộ Minh Phi siết chặt chiếc điện thoại.

Đến nước này rồi mà vẫn còn chờ à?

Vẫn chưa chịu buông à, Lộ Minh Phi?

Cậu bật sáng màn hình. 

Định xóa hết.

Xóa sạch mọi tin nhắn của cô, như xóa đi một phần ký ức.

Tay cậu run bần bật. 

Mặt nhăn nhó méo mó, như đang nuốt 1 viên đạn không trôi nổi.

Tin cuối cùng...

Gửi ngày 17 tháng 7 năm 2010.

Ngày sinh nhật cậu.

Cậu bật dậy khỏi ghế, như bị điện giật.

Tay cậu chạm vào màn hình. 

Chạm mãi. 

Nhưng không sao mở ra được.

Tim đập như trống trận. 

Cậu không thể kiểm soát nổi bản thân.

Tin nhắn này cậu đã mở rồi. 

Nhưng lại không hề nhớ nổi.

Đêm đó, cậu ngồi đợi đến lúc lên máy bay, chờ 1 tin chúc mừng từ cô.

Lời chúc từ bạn bè thì đầy đủ cả.

Chỉ có cô là không.

Hoặc là cậu tin như vậy.

Mà rõ ràng…

Tin nhắn này đã tồn tại.

Chỉ là cậu chưa từng đủ bình tĩnh để nhìn thấy nó.

Bây giờ, nó đột nhiên xuất hiện trên màn hình.

Như thể xuyên không từ đêm mưa năm ấy trở lại, khẽ chạm vào trái tim đã khô quắt của cậu.

Cậu mở nó ra.

Một đoạn nhạc ngớ ngẩn vang lên trong toa tàu.

Giọng con gái quen thuộc, nghịch ngợm, hơi lệch nhịp, đang hát:

“Chúc mừng sinh nhật em~ Ri à Ricardo~ Chúc mừng sinh nhật em~ Ri à Ricardo~…”

Cậu có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô ấy khi thu âm:

Vui vẻ, hơi tự luyến, hồn nhiên như trẻ con, vừa hát vừa cười, tóc đỏ bay tung trong gió, mắt sáng lấp lánh như nghĩ rằng: 

“Thế nào em ấy cũng cười toe!”

Phát lại.

Phát lại nữa.

Phát lại thêm 1 lần nữa.

Lộ Minh Phi gục xuống ghế, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần toa tàu.

Lâu thật lâu sau, cậu mới co người lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Cuộn tròn như để tự giữ lấy chính mình khỏi tan ra từng mảnh.

“Này, anh bạn. Cô ấy đã gửi lời chúc sinh nhật cho mày rồi đấy. Rất nghiêm túc. Còn tự hát cho mày nữa. Mọi điều cô ấy hứa với mày, cô đều đã làm. Chỉ có điều... cô ấy chưa từng hứa sẽ yêu mày. Bởi vì, mày có bao giờ đủ can đảm để hỏi đâu? Cô ấy sống thật, yêu thật, và cũng đau thật. Còn mày, chỉ biết đứng trong bóng tối mà tưởng tượng. Mày muốn gì nữa? Một suất ‘bạn trai dự bị’? Một vé miễn phí bước vào cuộc đời cô ấy sao? Mày có hiểu cô ấy không? Có từng biết khi nào cô ấy đau, khi nào cô ấy khóc không? Mày đã từng giúp được gì cho cô ấy chưa? Hay tất cả cái gọi là ‘tình cảm’ đó, chỉ là một cơn sốt tuổi mới lớn bị ảo tưởng thành định mệnh?”

Im lặng.

Cả thế giới vỡ ra bên trong đầu Lộ Minh Phi.

Sự thật như từng nhát roi đánh vào não, vào tim, vào tự trọng.

Bây giờ, người đang bỏ chạy là mày.

Còn cô ấy, sắp cùng cả thành phố này… biến mất khỏi thế giới.

Mà cô ấy vẫn gọi mày chạy đi.

Cậu bật dậy khỏi ghế, gào lên như xé rách phổi:

“ĐỪNG CÓ NGU NỮA! CÁC NGƯỜI LIỀU MẠNG ĐỂ LÀM GÌ? RỒI CŨNG SẼ CHẾT THÔI! NGƯỜI ĐỦ TƯ CÁCH ĐỂ LẤY MẠNG RA CƯỢC…”

Cậu hít 1 hơi sâu, giọng khàn khàn:

“…chỉ có tôi thôi.”

Một kẻ liều mạng thì không còn đường lui.

Vốn dĩ, cậu vẫn luôn là kiểu người đến phút cuối… sẽ phát điên lên như vậy.

Lộ Minh Phi đạp tung cửa sau toa tàu.

Quả nhiên Sở Tử Hàng rất “tuyệt tình”, dạy cậu cách khởi động, nhưng không dạy cách dừng.

Tốc độ 80km/h.

Đối đầu với bầy Liêm Dứu đang tràn tới như thủy triều.

Đúng là liều mạng thật rồi.

“You jump, I jump.”

Lộ Minh Phi lao vút xuống.

Cả người lộn nhào như bị ném vào một chiếc máy giặt lồng đứng đầy lưỡi dao.

Cậu gắng gượng bò dậy, người bê bết, nhưng vẫn cắm đầu lao vào bóng tối, trông chẳng khác gì một con nhím chiến binh nhỏ bé mà lưng đầy gai nhọn là tất cả lòng can đảm cuối cùng còn sót lại.

---

Máu dần tràn vào tròng mắt, cả tầm nhìn chỉ còn một màu đỏ.

Con rồng uốn lượn trên không trung, chiếc đuôi dài, cổ dài, đôi cánh dài dang rộng thành 1 vòng tròn hoàn mỹ giống như bức tượng thần Shiva trong Ấn Độ cổ đại, luôn nhảy múa giữa 1 vòng tròn, biểu tượng của vũ trụ.

Sở Tử Hàng gượng đứng dậy, kiếm trái đao phải. 

Thân thể tơi tả này không biết đã bao lần được máu rồng vá lại. 

Anh cũng chẳng nhớ nổi mình đã bao lần xông vào vùng tử vong đó. 

Long vương vẫn ung dung khiêu vũ, và anh vẫn chưa một lần tới gần được hắn.

Trong vùng lãnh địa, từng mảnh sắt nóng đỏ lơ lửng, kèm theo những tia điện sấm sét và bão tố xé toạc tất cả, như 1 cơn sóng thần tấn công tới tấp. 

“Quân Diễm” của anh hóa giải từng đợt như biến chúng thành dòng sắt nóng chảy, nhưng lại có ngay làn sóng tiếp theo, giống như cỗ đại bác nòng rộng cả mét cứ nhắm thẳng vào anh mà bắn liên hồi.

Anh biết, mình không thể trụ thêm được nữa.

Chuyện này, từ đầu vốn đã vượt quá giới hạn của một con người.

Anh cúi đầu nhìn chiếc hộp đựng đao, “Phẫn Nộ” vẫn cắm ở đó, như thể đã bị đúc chết vào trong.

Đây là cơ hội cuối cùng.

Vũ khí được rèn bởi chính Long Vương Norton.

Muốn giết một vị vua, thì chỉ có một vị vua khác.

Phải rút “Phẫn Nộ” ra, và trở thành tân vương.

Anh dang rộng 2 tay, như thể đang đứng trên đỉnh núi chuẩn bị nhảy xuống vực sâu. 

Trong đầu, làn thủy triều đen kịt bắt đầu dâng lên, từ từ nhấn chìm ý thức của anh. 

Anh dần quên mất mình là ai, trong lồng ngực ngập tràn một niềm hoan hỉ mãnh liệt, vừa giống như sắp chìm vào giấc ngủ, lại giống như sắp bắt đầu một điệu vũ.

Lần thứ ba bộc huyết, cơn ác mộng cuối cùng, và vũ khúc giết chóc trong mộng cảnh. 

Lần này anh sẽ không tỉnh lại từ giấc mơ đen đó nữa. 

Anh sẽ trở thành một tử thị, những người sẽ lấy việc giết chết anh làm vinh dự. 

Ý chí con người còn sót lại chỉ đủ để chiến đấu cho đến khi giết được Long vương, hoặc bị Long vương giết chết.

“Bộc huyết” thực chất là một cuộc trao đổi, dùng trái tim con người để đổi lấy trái tim sát lục. 

Giống như Odin trong thần thoại, để có được quyền năng “Runes”, đã tự treo mình lên cây, dầm mưa dãi nắng suốt 9 ngày đêm, hiến tế chính bản thân mình, và đánh đổi bằng 1 con mắt.

Muốn có được sức mạnh, thì phải dám hiến tế chính mình.

Anh đã mở cánh cửa giam giữ, giải phóng… trái tim của Long vương.

Trong cơn mộng tối đen như mực, ý thức con người cuối cùng vẫn vùng vẫy một chút. 

Một hơi ấm bất ngờ lan tỏa khắp toàn thân, như có ai đó từ phía sau ôm chặt lấy anh bằng cánh tay vững chãi, người đó cao lớn và mạnh mẽ hơn anh rất nhiều. 

Dựa vào người ấy, anh bỗng thấy mình lại nhỏ bé như một đứa trẻ.

“Cha…” 

Anh khẽ gọi.

Lúc ấy, Lộ Minh Phi dang tay ra đón lấy thân hình vừa bị văng ra khỏi lãnh địa như một cái giẻ rách, một thân thể to lớn lai giữa người và loài bò sát, nhẹ tênh như chiếc lá khô giữa dòng thác lũ, mang theo máu đen văng tung tóe.

Cậu ôm lấy Sở Tử Hàng, cảm giác như bị một đoàn tàu đang chạy hết tốc lực đâm trúng vào ngực, không cách nào đứng vững. 

Cả 2 cùng đâm mạnh vào vách đá phía sau.

“LỘ MINH TRẠCH!!” 

Cậu gào lên.

“Yes, Sir!” 

Tiểu ác ma bất ngờ lóe sáng từ khoảng không sau lưng cậu, cũng nhào đến ôm lấy Lộ Minh Phi. 

Nhưng vẫn không đứng vững được, 3 người chồng chất lên nhau, đập mạnh vào vách đá. 

Lộ Minh Phi gào lên khản giọng, còn Lộ Minh Trạch chịu cú va chạm mạnh nhất chỉ cười khẽ, không nói một lời. 

Sáu thanh đao kiếm cắm chéo quanh người họ, bao vây trên dưới, dao trác rơi xuống đất, thanh “Phẫn Nộ” vẫn còn cắm nguyên trong đó.

“Sở Tử Hàng! Sở Tử Hàng! Tỉnh lại đi!” 

Lộ Minh Phi yếu ớt gọi tên người đang nằm trong lòng mình. 

Cơ thể của Sở Tử Hàng không biết còn chiếc xương nào lành lặn không. 

Hiện tượng long hóa đã nhanh chóng tan biến vì máu đã cạn kiệt, khắp người chỗ nào cũng đang rỉ máu.

“Lộ… Minh Phi?” 

Sở Tử Hàng chậm rãi mở mắt, khẽ nhíu mày, “Là… cậu à?”

“Là em đây.” 

Lộ Minh Phi khẽ nói. 

Cậu biết sư huynh giờ không còn nhìn thấy gì nữa, đôi con ngươi vàng từng khiến cả học viện ngưỡng mộ, giờ chỉ còn là 2 hố máu đen đỏ bị thiêu rụi.

“Tôi làm được rồi chứ?” 

Sở Tử Hàng hỏi.

“Anh làm được rồi. Nhiệm vụ kết thúc rồi. Em sẽ viết báo cáo, đừng lo.” 

Lộ Minh Phi ngẩng lên nhìn về phía xa, nơi ánh điện rực lên chiếu sáng không gian thành một màu trắng tím. 

Long vương xoay mình giữa ánh chớp như một vũ công tuyệt thế, múa giữa luồng ánh sáng chói lòa. 

Giờ là cao trào cuối cùng, vũ điệu của hắn đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

“Vậy là đủ rồi…” 

Sở Tử Hàng nắm tay lại, đặt lên ngực. 

Lộ Minh Phi không hiểu cử chỉ đó mang ý nghĩa gì, trông cứ như kiểu tuyên thệ vào Đoàn Thanh niên.

“Anh nghỉ một lát đi. Em đi gọi xe cứu thương.” 

Lộ Minh Phi vừa nói vừa không kìm được nước mắt. 

Mẹ kiếp, đúng là chỉ có bọn ngốc mới đẩy đời mình đến mức bi thảm như thế. 

Đáng không? 

Xứng đáng không? 

Nhưng nhìn cái bộ dạng tả tơi của anh, cậu vẫn không nén được mà thấy đau lòng.

“Không cần đâu… Tôi sắp chết rồi.” 

Sở Tử Hàng khẽ nói. 

“Cậu có bao giờ thắc mắc vì sao tôi lại quan tâm đến cậu không?”

“Thắc mắc chứ. Thắc mắc đến phát điên luôn.”

“Vì chính cậu không nhìn thấy mình thôi. Lần đó ở tiệm pizza Sophie Lader, tôi đã nhìn thấy nét mặt cậu, vừa đau khổ vừa căm hận… Rồi lần cậu biết NoNo sắp đính hôn với Caesar, cậu còn đến bệnh viện thăm tôi, nói mấy lời linh tinh, phân tích cung hoàng đạo gì đó. Cậu cố tỏ ra chẳng quan tâm, nhưng cậu không đứng trước gương, nên cậu không thấy ánh mắt mình lúc đó cô đơn và không cam lòng đến mức nào. Trong buổi điều trần ở Điện Anh Linh, khi Caesar và NoNo ôm nhau giữa tiếng hò reo của cả hội trường, chỉ có mình cậu lùi lại, rụt cổ thu người đứng ngoài tất cả… Finger nói, đó gọi là ‘ngu đến mức không cứu nổi’. Rõ ràng biết chuyện chẳng thể thành, mà vẫn ôm một tia hy vọng mong manh. Rõ ràng muốn vì ai đó mà dốc cả tính mạng, mà đến lý do để đánh cược cũng chẳng có nổi.”

“Ôi trời, nói kiểu đó nghe sướt mướt quá rồi đấy? Anh tưởng đây là phim Quỳnh Dao hả? Nhưng mà sư huynh à, gương mặt này của anh cũng đâu giống Nhĩ Khang đâu ha.”

Lộ Minh Phi cười khổ, miệng nhếch lên, nhưng nước mắt thì tuôn như suối.

“Chẳng qua tôi không chịu nổi cảnh người ta cứ ngu xuẩn như thế. Tôi ghét những chuyện đến cơ hội tranh đấu cũng không có. Như vậy…” 

Sở Tử Hàng nói khẽ, “chết cũng chẳng nhắm mắt nổi.”

“…Xin lỗi.” 

Một lúc sau, anh ấy lại thì thầm.

“Xin lỗi vì chuyện gì cơ?” 

Lộ Minh Phi hỏi.

“Vì đã từng nói với cậu những lời quá đáng. Tôi không có ý nói cậu vô dụng… chỉ là cậu vẫn còn thiếu kinh nghiệm, trong khi có tôi với Caesar ở đây, nhiều việc không cần đến cậu cũng có thể giải quyết được. Nhưng cậu là người duy nhất đạt cấp S ở Học viện Cassell. Cậu sẽ vượt trội hơn tất cả chúng tôi. Tương lai là của cậu.”

Trên khuôn mặt đầy vết rạn nứt kia, anh nở một nụ cười méo mó đến mức khó coi.

“Bao gồm cả đám sư muội nữa… cũng là của cậu cả.”

“Câu này hay đấy.” 

Lộ Minh Phi đưa tay ôm bụng, khẽ nói.

Sở Tử Hàng không đáp lời nữa.

“Anh ta sắp chết rồi, anh trai, còn anh cũng sắp chết.” 

Lộ Minh Trạch thì thào.

“Tôi biết… lạ thật, không đau như tôi nghĩ.”

Lộ Minh Phi cúi đầu nhìn bụng mình, một thanh sắt nhọn hoắt đẫm máu đã xuyên thẳng qua cậu. 

Cây sắt ấy cắm vào vách đá, khi họ đâm sầm vào, nó xuyên từ sau ra trước, xiên thẳng cả cậu lẫn Lộ Minh Trạch thành một.

“Nhưng em cảm nhận được nỗi buồn trong lòng anh,” Lộ Minh Trạch nhẹ giọng nói. “Muốn đổi không?”

“Đổi.”

Lộ Minh Trạch mỉm cười. 

“Nói sớm đi chứ, nói sớm em đã lo xong cả rồi. Nhìn anh thở hổn hển chạy suốt đoạn đường, em còn thấy xót.”

“Tôi không muốn đổi với cậu.”

“Hả? Đến giờ vẫn sợ em à?” 

Lộ Minh Trạch cười khẽ. 

“Nhưng cuối cùng anh vẫn đồng ý, vì sao vậy? Thứ gì khiến anh chịu hy sinh lớn đến vậy? Là Trần Mặc Đồng sao? Là Sở Tử Hàng à? Hay là Trần Văn Văn? Những lý do đó chán òm, anh trai! Gái của anh sắp cưới người ta rồi đấy! Vậy mà anh còn liều mạng vì cô ta, thấy đáng không? Cô ta vốn không thuộc về anh, anh quan tâm sống chết của cô ta làm gì? Đáng ra anh phải lên tàu điện ngầm, một mình bỏ trốn đi chứ! Sao lại quay lại làm gì?”

“Không muốn để cô ấy chết.”

Lộ Minh Phi khẽ nói, “Hiệu trưởng từng nói, thứ thuộc về mình, dù không nhiều, thậm chí là rác rưởi, nhưng cũng không thể mất đi. Đúng không? Không muốn mình chẳng còn gì cả.”

“Anh trai, thật ra anh rất sợ cô đơn mà…”

“Vậy à? Có lẽ thật. Nghĩ lại… thấy đúng là sợ đấy, không muốn mãi chỉ có một mình…”

Đồng tử của Lộ Minh Phi dần giãn ra. 

Cậu thật sự sắp chết. 

Cậu không phải Sở Tử Hàng, không có thân thể đã long hóa. 

Vết thương xuyên bụng ấy khiến cậu mất quá nhiều máu.

7155ef44-7050-422a-bc39-ec767fe924cb.jpg

Lộ Minh Trạch khẽ thở dài, từ sau ôm lấy Lộ Minh Phi, má áp má, rồi nghiến răng gằn giọng:

“Được rồi, em hiểu anh cần gì rồi. Nghỉ đi. Phần còn lại để em lo. Em thật sự rất vui khi thấy trong lòng anh cuối cùng cũng có dục vọng bùng cháy trở lại! Kẻ nào chống lại chúng ta… thì hãy để bọn chúng chết đi! Đó chính là quy tắc của chúng ta! Something for nothing,60%... dung hợp!”

“Câu cuối… là cậu lén xem tin nhắn NoNo gửi tôi, đúng không?”

“Ái chà, cuối cùng anh cũng phát hiện rồi à. Em cũng vì muốn tốt cho anh thôi. Hy vọng không có kết quả đều là độc dược cả đấy, giống như những que diêm nhỏ mấy cô bé nghèo nhóm lên để sưởi ấm mình vậy…”

Lộ Minh Trạch thì thầm, “Nhưng thứ đáng cháy, thì cuối cùng vẫn sẽ bùng cháy thôi…”

Mi mắt Lộ Minh Phi nặng trĩu rũ xuống, che đi đồng tử như thể cậu đã chìm vào một giấc ngủ sâu.

---

Lộ Minh Phi mở mắt.

Cảm giác như vừa ngủ một giấc thật dài. 

Cũng như thể, vừa chết đi rồi sống lại.

Thế giới trước mắt cậu rõ ràng đến lạ.

Từng chiếc vảy, từng cọng lông, từng hạt bụi bay lơ lửng trong không khí, mọi chi tiết như được vẽ lại bằng tay, rành rọt, tĩnh lặng đến siêu thực.

Âm thanh cũng vậy.

Nếu lúc này có cả nghìn nhạc công đang hòa tấu cùng lúc, cậu vẫn nghe rõ tiếng dây đàn violin khẽ run trong tiếng vĩ gảy.

Mọi thứ đều mới mẻ.

Lạ lùng.

Cậu ngẩng đầu lên, ngơ ngác như tổ tiên lần đầu nhìn thấy trời sao.

Thời gian như chậm lại.

Lộ Minh Phi chậm rãi đứng dậy.

Ung dung.

Rút thanh sắt xuyên bụng ra, quẳng sang một bên.

Vết thương… không cần chữa, tự biến mất.

Không đau, không máu, không dấu tích.

Cứ như chưa từng tồn tại.

Không có lửa bùng, không có sức mạnh bộc phát như Sở Tử Hàng.

Chỉ có sự yên tĩnh tuyệt đối.

Ngột ngạt đến kỳ lạ.

Liêm dứu khựng lại.

Giữa không trung, cả đàn bất động như bị vẽ đứng trong một khung tranh, không con nào dám chạm vào cậu.

Một vùng không gian tròn vô hình mở ra quanh cậu.

Lãnh địa.

Chỉ thuộc về một mình cậu.

Lộ Minh Phi giơ tay phải, nhẹ nhàng phẩy một cái.

Đám liêm dứu tan rã như bị lưỡi dao gió vô hình nghiền nát.

Không tiếng hét.

Không kháng cự.

Chúng đang sợ.

Cậu khẽ cười.

Phải rồi.

Cuối cùng, cậu cũng nắm được thứ đó.

Không còn bị động. 

Không còn là kẻ chạy trốn.

Trong lòng bàn tay cậu là quyền lực.

Cái thứ có thể ôm trọn thế giới này và bóp nát nó nếu cần.

Cậu duỗi bàn tay phải, xòe năm ngón, nhắm thẳng vào long vương đang lượn vòng ở đằng xa:

“Thu hồi.”

Rồng khựng lại.

“Thu hồi.”

Cánh nó hạ xuống.

“Thu hồi!”

Tiếng cuối cùng vang như mệnh lệnh tuyệt đối giáng từ thiên đình.

Không phải ngôn linh.

Không phải kỹ năng.

Đó là luật.

Luật vừa được viết ra trong lãnh địa của riêng cậu và rồng bắt buộc phải tuân theo.

Toàn thân long vương nặng trĩu.

Áp lực vô hình đè nghiến cơ thể xuống mặt sân ga.

Cánh gãy.

Móng trượt.

Nó gầm lên, nhưng chỉ như tiếng kim loại rít giữa gió bão.

“Diệt Thế Nghiệp Vũ” bị buộc dừng.

Nhưng ngay sau đó, rồng vùng lên.

Một tiếng nổ dữ dội xé rách không khí.

Vảy dựng đứng, ánh mắt vàng kim khóa chặt hình bóng Lộ Minh Phi.

Bão lửa bùng phát.

Không gian xoắn vặn.

Lãnh địa tử vong bắt đầu lan rộng, rồng đã nghiêm túc.

Lần này, không còn là phòng thủ.

Lộ Minh Phi lặng lẽ rút từng thanh kiếm ra, tra trở lại vào hộp.

Đeo Thất Tông Tội lên lưng.

Rồi không một lời, bước thẳng vào cơn bão.

Một email mới hiện ra:

“Khi thời đại đó đến, những mỏ than sâu trong lòng đất cũng sẽ bốc cháy. Thế giới sẽ rực sáng bởi lửa.”

“Là thư của sếp. Xem ra… đến hồi cao trào cuối cùng rồi.” 

Cô nàng ăn khoai tây đặt ly rượu xuống. 

“Bảo lão La ra tay đi… Không, bảo ông ta kết thúc!”

Sakatoku Mai gật đầu nhẹ, nhấn nút gọi.

---

“Hiểu rồi. Nhát cuối, để tôi tự tay chém.” 

Lão La cúp máy, lại cầm lấy chuột.

Hàng chục người đang vây quanh con rồng khổng lồ chiến đấu ác liệt.

Hào quang phép thuật, hắc khí, thú triệu hồi và ánh sáng của vũ khí phủ kín lấy nó.

Máu đầm đìa, gầm rú không ngừng, từng đợt công kích AoE được tung ra liên tục.

Death aura màu tím sẫm khiến các Warriors, Paladins và Druids bị ảnh hưởng nặng nề khi tiếp cận cận chiến.

Thế nhưng giữa cảnh chiến đấu căng thẳng đó, thủ lĩnh của đám sát long vẫn chưa nhúc nhích.

Đó là một tên Rogue toàn thân hắc phục, đang ngồi lặng lẽ trên đỉnh núi xa xa quan sát chiến trường, tay không tấc sắt.

Cuối cùng, hắn cũng đứng dậy.

Rogue top 1 bảng xếp hạng, “Lộ Minh Phi Ricardo”, trang bị lại Thất Tông Tội, song kiếm trong tay, bước xuống từ đỉnh núi.

Lão La cuối cùng cũng ra tay, báo hiệu hồi kết đã tới.

Sát khí bùng nổ, kỹ năng Killing Spree của Rogue được kích hoạt.

Guild chat lập tức bùng nổ tiếng hò reo.

---

Ngôn linh · Hấp Huyết Liêm, bộc phát!

Ngôn linh · Vô Trần Địa, bộc phát!

Caesar và Parsi đứng lưng tựa lưng, cùng lúc phát động ngôn linh. 

Cả 2 đều là phong hệ, nên lãnh địa không xung đột mà hòa vào nhau, khuếch tán rộng hơn.

Lấy họ làm trung tâm, hàng ngàn mũi tên gió vô hình như bắn ra tứ phía. 

Đó là những mũi đạn không khí sắc bén, xuyên thủng xương cánh liêm dứu, rồi nghiền nát chúng thành tro bụi trước khi chúng kịp rơi xuống đất.

Caesar ngậm 1 mũi tên nỏ trong miệng, viên hiền giả thạch trong lõi thạch anh nhấp nháy như nhịp tim, thu hút toàn bộ liêm dứu trong tòa nhà như thể có thịt tươi hấp dẫn đang mời gọi.

Tansen dựa lưng vào cửa cuốn, mệt mỏi nhưng cảm thấy áp lực đã dịu đi, cuối cùng cũng thở được một hơi đầy đủ. 

Trước mặt anh là vô số xác liêm dứu, những mảnh xương đẹp đẽ nhưng kinh hoàng vẫn còn co giật.

Một con liêm dứu phá lãnh địa lao tới, gào lên chói tai, giương vuốt tấn công mặt Caesar.

Một lưỡi dao đen xé gió chém ngang, hạ nó giữa không trung. 

Chiếc dao đen nằm gọn trong tay Parsi, một lưỡi dao y hệt “Dictator” của Caesar, chỉ khác 1 điều: 

Dòng chữ Augustus.

Dấu hiệu bất ổn bắt đầu xuất hiện khi các lãnh địa chồng chéo lên nhau, ngày càng có nhiều Liêm Dứu chui vào. 

Một con Nữ hoàng Liêm Dứu khổng lồ đang vung vẩy 9 đốt đốt sống cổ, cố gắng xuyên qua vết nứt giữa những lãnh địa.

“Dictator” và “Augustus” va chạm với nhau, 2 con dao săn phát ra tiếng ngân vang cộng hưởng. 

Khi chúng lại tách rời, giữa không trung lấp lánh những sợi tơ tím mảnh như mạng nhện, như thể tĩnh điện đang xé rách không khí.

Một lãnh địa mới được kích phát, tất cả Liêm Dứu bị nó bao phủ đều co giật rồi rơi xuống.

Lãnh địa Luyện Kim!

---

Trong lãnh địa Tử Vong, xỉ sắt xoáy cuộn như lốc thép, ánh điện xé toạc không gian. 

Dòng gang nóng chảy rít lên khi lao đến trước mặt Lộ Minh Phi hay đúng hơn là Lộ Minh Trạch.

Nhưng cậu vẫn bước tới.

Không nhanh, không chậm.

Dòng sắt nóng tự tách ra trước người cậu như bị một lưỡi dao vô hình chẻ đôi, trượt qua hai bên thân thể mà không để lại một vết bỏng.

Cậu ho ra một ngụm máu. 

Không loạng choạng cau mày mà chỉ lặng lẽ đưa tay hứng lấy, mỉm cười nhạt, rồi chậm rãi lau lên “Thất Tông Tội” sau lưng.

Hộp kiếm bật mở.

Bảy lưỡi đao cùng lúc khẽ rung. 

Tựa như bảy con rồng đang bị đánh thức và nổi giận. 

“Phẫn Nộ” phát ra tiếng gầm trầm đục, rung chuyển cả hộp đựng. 

Cơ cấu trượt mở như đuôi công xòe ra giữa trận cuồng phong.

Lộ Minh Trạch khẽ nói:

“Phàm vương huyết, ắt phải kết thúc bằng kiếm.”

Cùng lúc ấy, rồng gầm lên, lao tới.

Cậu rút song kiếm “Sắc Dục” và “Tham Ăn”, ánh đỏ cháy và vàng chảy lóe lên trong bóng tối, như 2 thanh cự kiếm nóng chảy từ trong lò lửa.

Bố Đô Ngự Hồn.

Thiên Vũ Trảm.

Lộ Minh Trạch, với thân xác con người, đã sánh kịp tốc độ của Sở Tử Hàng lúc long hóa. 

Cậu không mang kiếm, cậu chính là kiếm. 

Mỗi nhát chém cắt sâu vào lãnh địa tử vong, để lại những đường xé cháy rực như sấm lửa giữa đêm đen.

Phía đối diện, con rồng mở rộng đôi cánh. 

Nó gầm rít một tiếng, không khí vỡ nát. 

Sau lưng nó hiện ra một nón sóng âm màu lửa, nó đã phá vỡ tốc độ âm thanh.

Ngay khoảnh khắc ấy, sau lưng Lộ Minh Trạch cũng xuất hiện một vầng sóng âm giống hệt, chỉ khác sắc là ánh bạc băng.

Hai đường sóng, một đỏ, một bạc lao thẳng vào nhau.

Không khí giữa cả hai bị nén đến cực hạn.

Cuồng phong quét sạch mọi thứ trong phạm vi trăm mét.

Tiếng nổ vang như động đất.

Trận đối đầu vận tốc âm thanh, là bằng xương bằng thịt.

Tuy tốc độ ngang ngửa, nhưng rồng có lợi thế tuyệt đối về khối lượng. 

Lộ Minh Trạch bị ép lùi từng bước, máu bật ra từ lỗ tai vì áp lực không khí.

Rồng hạ thấp thân, lao sát mặt đất như cá voi quật vào cá hồi. 

Gió xé tung phía sau nó, bụi đất cuộn lên như bão cát, thổi bay cả những khối bê tông.

Nó không đánh. 

Nó quét sạch.

Lộ Minh Trạch bị dồn ép đến tận vách đá. 

Phía sau là ngõ cụt. 

Rồng gầm lên, ngửa cổ, tiếng rống làm bề mặt đá sau lưng cậu nứt ra như thủy tinh bị đập.

Long Vương đổ gục.

Hắn không khuỵu gối bởi hắn là Long Vương Fenrir, kẻ chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai.

Nhưng đầu gối hắn đã vỡ. 

Xương đồng cổ gãy vụn, xuyên toạc khớp chân.

“Sắc Dục” và “Tham Ăn” đã ghim thẳng vào tứ chi trước, trong khoảnh khắc chạm nhau, Lộ Minh Trạch đã phá hủy toàn bộ sức mạnh di chuyển của rồng.

“Ngươi phải trả giá bằng nỗi đau... cho sự ngạo mạn của mình!”

Một giọng trầm lạnh vang lên từ sau vách đá.

Vách đá sụp đổ. 

Trong làn bụi mịt mù, Lộ Minh Trạch lao vút lên như bóng ma.

Hai tay cậu vươn về sau lưng, rút ra “Tham Lam” và “Lười Biếng” rồi bổ xuống.

Tay trái giáng mạnh, lớp vảy thép rạn vỡ từng mảnh.

Tay phải chém ngang, xuyên qua hốc mắt, xẻ đôi sống mũi.

Vết thương hình chữ thập tuôn máu như dung nham vỡ đê, đỏ lóa giữa trời đêm.

 “Ngươi phải trả bằng đôi mắt... cho sự cuồng vọng.”

Cậu cắm sâu 2 lưỡi kiếm vào mắt rồng, rồi dẫm mạnh lên chuôi.

Hai lưỡi thép cắm thẳng vào hộp sọ, chạm nhau leng keng như tiếng chuông buông xuống trong đầu kẻ từng xưng vương.

“Ngạo Mạn” và “Đố Kỵ” xuất hiện.

Lộ Minh Trạch nhẹ như chim ưng, lướt dọc sống lưng rồng, chém gãy xương gốc cánh.

Đôi cánh khổng lồ đổ rũ như cánh cờ rách dưới mưa. 

Máu bốc hơi, trào lên như sương đỏ.

Rồng rống lên.

Nó vung chiếc đuôi gai, vũ khí cuối cùng còn lại như một con mãng xà gào rú, quật tan không khí.

Một đòn, chỉ một, nếu đánh trúng, có thể nghiền nát mọi vật.

Nhưng… nó không còn mắt để nhìn.

“Ngươi phải lấy máu mình... đền cho sự phản bội.”

Thanh “Ngạo Mạn” cắm xuyên qua gai xương, ghim chặt thân rồng xuống mặt đất.

Thanh “Đố Kỵ” từ sau gáy đâm thẳng vào hộp sọ, chỉ còn chuôi kiếm ló ra, lạnh lùng và dứt khoát.

Sáu thanh kiếm ngân vang đồng thời, âm thanh cộng hưởng như tiếng chuông kim loại vọng về từ lòng đất.

Thân rồng bốc cháy.

Ngọn lửa vàng bùng lên giữa trời đêm, thiêu rụi niềm kiêu hãnh còn sót lại.

Vùng đất kim loại bừng sáng.

Lãnh địa luyện kim, tuyệt tác cuối cùng của đại luyện kim thuật sư đã hoàn tất.

Một nhà tù vô hình từ đồng và lửa khóa chặt toàn bộ khớp xương rồng.

Áp lực siết vặn, răng rắc rạn vỡ. 

Rồng co giật, máu dồn ứ nơi miệng, nhuộm đỏ hàm răng sắc như lưỡi liềm.

Từng là vua, giờ là tội nhân.

Hắn vẫn không chịu quỵ. 

Vẫn dồn sức đứng lên, cố giữ lấy bóng lưng kiêu hãnh từng có.

“Thật đáng thương… Ngươi vẫn là thằng nhóc xưa kia, không biết dùng đầu để suy nghĩ.”

Lộ Minh Trạch đứng trên lưng rồng, thân hình như tảng đá sừng sững giữa bão lửa.

Cậu không cười, cũng không giận mà chỉ dõi theo sự vùng vẫy tàn lụi, ánh mắt yên tĩnh như màn đêm trước cơn dông.

“Phẫn Nộ” lặng lẽ rời vỏ.

Lộ Minh Trạch nắm lấy chuôi đao khổng lồ. 

Trong chớp mắt, cậu trở nên nhỏ bé như con rối treo trên thanh đao.

Tiếng hét xé rách bầu trời.

Thanh trảm mã đao bổ xuống sống lưng rồng.

Từng đốt xương sống bị phanh đôi, máu bắn cao thành cột.

Cảnh tượng như thể cậu đang cày xới chính linh hồn con quái vật bằng lưỡi đao.

Những bông hoa đỏ thẫm trổ trên lưng rồng, không phải từ đất mà từ thịt và máu.

Thần kinh sống lưng bị phá nát.

Cậu đã tìm ra nơi Sở Tử Hàng từng bỏ sót, “bộ não thứ hai” của loài rồng, mạng lưới hạch thần kinh khổng lồ ẩn sâu trong xương sống.

Giờ nó không còn để phản kháng nữa. 

Chỉ còn nỗi đau thuần túy như dao cứa vào não.

Rồng tru lên.

Tiếng rống của một kẻ mất trí.

Lộ Minh Trạch buông chuôi “Phẫn Nộ”, dẫm lên đầu rồng và phóng lên trời.

Trong khoảnh khắc đó, cậu như Icarus bay về phía mặt trời không tồn tại.

Dang tay đón mưa lửa, không sợ ngã, không cần đôi cánh.

Nhưng… cậu không rơi xuống.

Gió lốc nâng cậu lên.

Đôi cánh xương bật mở sau lưng, khổng lồ và tĩnh lặng.

Hình bóng người và cánh tạo thành cây thánh giá đơn độc giữa trời đêm.

Trong đôi mắt vàng kim kia, không còn gì ngoài sự phẫn nộ, tuyệt vọng, và bản án.

Cậu giơ tay.

Con rồng bên dưới vẫn quẫy đạp, nhưng không còn hy vọng.

fb19e854-832e-4a9e-9844-eb3672f41317.jpg

“Ngày ta trở lại thế gian... lũ nghịch thần đều phải chết.”

---

Lão La đứng giữa vùng đất cháy đen như tro tàn, tay cầm đại kiếm nhuốm máu.

Ông điều chỉnh góc nhìn, dõi theo con boss rồng đang đi đến hồi kết sinh mệnh.

Tấm thân khổng lồ ấy bị chính Death Aura của mình bao phủ, toàn thân bốc cháy bằng ngọn lửa xanh tím.

Đám Reaper vung lưỡi liềm bay vòng quanh nó, sẵn sàng gặt lấy linh hồn.

Nó lảo đảo, nó gầm rống, nhưng không ai cứu được nữa.

Toàn bộ server bùng nổ, toàn bộ kênh chat công cộng liên tục spam một dòng thông báo màu đỏ:

“Long Vương Fenrir bị ‘Lộ Minh Phi Ricardo’ tiêu diệt, đạt World First Kill!”

“Cái gì? World boss lớn thế này mà first kill lại là người bên server mình à?”

“Không thể nào? Ai trâu vậy? Đội mấy chục người còn khó đánh!”

Lão La chẳng để tâm đến guild chat đang hò reo, tán dóc, đùa bỡn.

Ông chỉ lặng lẽ nhìn con mãnh thú ảo diệu kia, chẳng hiểu sao ngay giây phút hoàn thành đại sự, trong lòng ông lại trào dâng một cảm giác hoang vắng kéo dài như từ thuở hồng hoang...

“Amen.”

Ông khẽ nói, đồng thời bắt đầu post những câu thơ dài của Rilke qua kênh party voice:

“Đây là mỏ linh hồn,

Tối tăm và xa ngái.

Họ lặng băng qua đá,

Như mạch bạc ẩn hoài.

Máu từ chân đá trào,

Trôi về nhân gian mãi.

Trong đêm đen không cùng,

Nặng như hòn đá quái.

Trừ máu, không còn đỏ…”

Cùng lúc đó, bầy liêm dứu cuồng nộ tung hoành trên bầu trời bất ngờ hóa thành bụi đồng cổ, tựa như sinh mệnh của chúng vốn được vận hành bằng cùng một nguồn năng lượng mà giờ, viên pin đó đã cạn kiệt hoàn toàn.

Âm thanh huyên náo bị thay thế bằng sự tĩnh lặng tuyệt đối. 

Yên tĩnh đến rợn người, tĩnh mịch như cái chết. 

Từng hạt bụi nhẹ nhàng đáp lên vai của Caesar và Parsi. 

Hai người bối rối phủi bụi trên lưỡi dao đen trong tay, rồi đưa mắt nhìn quanh, nhóm Hoàng đế giờ đây đã hoàn toàn kiệt sức, nằm rạp trên mặt đất.

“Thế là xong rồi à?” 

Caesar hỏi.

“Chắc vậy… dù thật ra tôi cũng chả hiểu vừa rồi xảy ra chuyện gì.”

Parsi thu hồi lưỡi dao vào vỏ, ánh mắt dõi về phía toà nhà đổ nát tan hoang: 

“Tổn thất lần này… e là gia tộc chúng ta phải tự mình gánh chịu thôi.”

“Ê! Caesar!”

NoNo từ tầng 2 nhảy qua lan can, thân khoác hỷ phục đỏ rực như ánh mây đỏ rơi xuống trần gian. 

Tóc búi cao giờ đã bung xoã trên vai, trâm cài thì bị cô ngậm luôn trong miệng.

Caesar ôm chặt lấy cô, “Giờ em trông cứ như cô dâu bỏ trốn ấy.”

“Xì! Bỏ ra!” 

NoNo quát, “Nếu em thật sự bỏ trốn, anh nghĩ mình đuổi kịp được chắc?”

Parsi im lặng nhìn cặp đôi trước mắt, rồi quay người bước về phía lối ra.

“Ê, giúp một tay.”

Caesar ném cho Parsi một vật, đó là khối thạch anh phong ấn Hòn Hiền giả thạch.

“Giao lại cho ông chú kỳ quặc kia giúp tôi. Cái thứ máu Long Vương hay vũ khí chiến đấu tối thượng gì đó, tôi không cần sự giúp đỡ kiểu này từ gia tộc.”

“Rõ.” 

Parsi gật đầu.

“Tôi sẽ nhớ món nợ này.”

“Ngài không nợ tôi gì cả. Bảo vệ ngài là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi.” 

Parsi hơi cúi người.

“Đó là trách nhiệm do gia tộc giao cho cậu, không phải nghĩa vụ tự thân. Với tôi, lần này cậu giúp tôi, thì tôi sẽ trả ơn, đây là món nợ của Caesar Gattuso, chứ không phải của gia tộc Gattuso.”

Caesar mỉm cười giơ ngón cái về phía anh.

“… Nhưng tôi sinh ra là để phục vụ ngài mà…”

Parsi thì thầm, nhỏ đến mức Caesar không nghe thấy.

---

Lộ Minh Phi từ từ tỉnh lại.

Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là con rồng khổng lồ đang chậm rãi gượng dậy từ bóng tối.

Cậu giật bắn lên, chân mềm như bún, cơ bắp co rút từng hồi.

Không thể nào!

Lại nữa hả trời?!

Tha cho con đường sống đi!

Lần trước đánh nhau đâu phải mình ra tay, toàn bộ là do Lộ Minh Trạch ra mặt!

Xương cốt trong người chắc bị đánh cho nát bấy, rồi bị cậu ta vá lại bằng cách nào đó.

Giờ toàn thân đau như bị xe tải cán.

Cậu nhìn quanh trước sau.

Không thấy bóng dáng Lộ Minh Trạch đâu cả.

Cái tên này lần này lại làm ăn cẩu thả rồi?

Không phải bảo là "dịch vụ trọn gói" sao?

Con rồng chưa chết mà nó đã trốn mất?

Còn sư huynh mặt đơ kia chắc cũng đã hy sinh rồi.

Giờ thì đúng là tuyệt lộ, phía trước có mãnh thú, phía sau không viện binh!

Con rồng bắt đầu ho dữ dội.

Xem ra nó cũng chẳng còn khá khẩm gì.

Cả 2 bên đều sắp tắt thở…

Nhưng dù vậy, phải đối mặt với một con rồng sắp chết, Lộ Minh Phi vẫn chẳng có chút tự tin nào.

Con rồng bắt đầu nôn.

Nó phun ra từng vũng máu đỏ sẫm, lẫn theo đó là… 1 thân người trắng muốt, bê bết máu.

Hạ Di!

Nó không ăn Hạ Di mà chỉ… giữ cô ấy trong miệng mà thôi.

“Chị ơi…”

Con quái vật khổng lồ nhẹ nhàng thè lưỡi, liếm lên gương mặt Hạ Di:

“Tỉnh lại đi… chị ơi… chơi với em… Tỉnh lại đi… chơi với em… Chị ơi… tỉnh lại đi mà…”

“Này đại ca… ông lải nhải đến phát chán rồi đấy, tưởng mình là cái máy phát băng à?”

Lộ Minh Phi khẽ lẩm bẩm.

Nước mắt lặng lẽ tràn xuống 2 má.

Hóa ra Boss cuối này… căn bản chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Trí tuệ hạn hẹp của nó không đủ để nắm bắt diễn biến rối rắm của vở kịch này.

Dù bị chính cô em gái đánh cho một trận tơi tả, nó vẫn lệ thuộc vào cô như một đứa trẻ con cần mẹ.

Con này mà gọi là rồng à?

Hắc Vương sinh ra nó mà không thấy nhục à?!

Nó đúng là nỗi nhục của cả giống loài rồng!

Có trong tay sức mạnh vô biên và quyền lực tột đỉnh, nhưng rốt cuộc… chỉ xứng làm một con thú cưng.

Con rồng nhẹ nhàng liếm sạch máu bẩn trên người Hạ Di, để cô lại trở về dáng vẻ trắng tinh không tì vết.

Rồi nó ngậm lấy cô lần nữa, bước đi loạng choạng, chẳng rõ phương hướng.

Nó muốn rời khỏi đây nhưng không tìm thấy đường.

Bóng lưng nó lảo đảo rời xa, giống như một chú sói con lạc đàn.

Chưa kịp đi được bao xa, thân thể khổng lồ ấy ngã ầm xuống, tan rã thành một bộ xương đồng cổ khô khốc.

Hắn chết rồi.

Toàn bộ Nibelungen đang sụp đổ, những khối đá khổng lồ màu đồng cổ từ trên không rơi xuống, nhưng không còn lấy một con liêm dứu nào bay ra nữa.

Mặt đất nứt toác, mọi thứ hóa thành tro bụi, cuồng phong gào thét càn quét tàn bạo như muốn quét sạch cả thế giới.

Nơi đây giờ chẳng còn chút sinh khí nào.

Hai sinh vật còn lại là Lộ Minh Phi và Sở Tử Hàng, có lẽ là 2 kẻ duy nhất còn sống sót.

Lộ Minh Phi không còn cảm nhận được nhịp thở của Tử Hàng.

Cậu kéo Tử Hàng tựa vào 1 bệ đá, ngồi xuống cạnh bên, cùng ngắm nhìn khung cảnh tận thế đang diễn ra trước mắt, thế mà trong lòng lại chẳng thấy quá tệ.

“Sư huynh à, xem ra bọn mình tiêu thật rồi. Em chưa bao giờ nghĩ sẽ cùng chết với một thằng đàn ông. Nhưng mà... em nghĩ là em thích NoNo. Giờ đầu óc toàn là hình ảnh của cô ấy. Anh nói xem, mình cố sống cố chết cứu nhân loại thế này, có ai biết đến không nhỉ?”

Lộ Minh Phi lẩm bẩm, ánh mắt mơ hồ, “Cũng muốn được ai đó biết đến cái sự bá đạo của mình ghê... ví dụ như NoNo lấy Caesar xong đặt tên con theo bọn mình ấy. Gọi là... ‘Sở Lộ Gattuso’ chẳng hạn? Nghe cũng có hơi giống dân Ý phong tình đúng không? Em cũng không hiểu sao đến lúc này vẫn còn tâm trạng chọc ngoáy... chắc vì làm trò là số phận của em rồi.”

“Không còn cách nào nữa sao?”

Giọng cô nàng ăn khoai tây run rẩy vang lên.

“Nếu muốn kéo cậu ta ra khỏi Nibelungen trước khi nó sụp đổ hoàn toàn thì bắt buộc phải có khả năng xâm nhập, hoặc là có ấn ký, hoặc được 2 con rồng chọn. Nhưng những người có thể được chọn đều đã chết, bọn mình thì không có ấn ký.”

Sakatoku Mai mệt mỏi tựa lưng vào ghế, “Quy tắc thế giới đó đang sụp đổ, họ sẽ bị xóa sổ hoàn toàn cùng với nó, không để lại dấu vết gì.”

“Lộ Minh Phi mà chết thật chắc sếp phát điên mất.”

“Chẳng thể tưởng tượng sẽ có chuyện gì xảy ra nữa.”

Sakatoku Mai khẽ nói.

Trong đường hầm sâu hun hút, một đoàn tàu điện ngầm SFX02 mới toanh bật sáng đèn pha.

Toàn bộ khoang tàu sáng trưng nhưng vắng tanh không một bóng người.

Một người đàn ông đội cái túi gà KFC lên đầu, tay cầm 1 thẻ xe buýt Bắc Kinh, đi tới buồng lái.

Anh ta hôn nhẹ lên chiếc thẻ, kẹp nó lên kính chắn gió trước đầu tàu, rồi vỗ vào thân tàu thép không gỉ sáng bóng.

“Này nhóc, đừng làm mất đấy nhé, đây là visa để cậu xuống hang ổ rồng đó!”

Chiếc thẻ xe buýt bình thường bỗng ánh lên sắc vàng mơ hồ, như thể trong lõi có rắc kim tuyến óng ánh.

“Anh bạn à, tôi đã phải quẹt thẻ từng trạm một khắp Bắc Kinh vì các người đấy! Nhớ trả ơn tôi đấy nhé.”

Gã đàn ông KFC nhìn về phía cuối đường hầm, khẽ nói.

“Cái con rồng ngu xuẩn đó còn bày đặt đặt luật nhập cảnh lằng nhằng thế này, mệt chết ông mày rồi!”

Vừa dứt lời, anh lập tức đổi giọng chửi ầm lên.

Anh ta kéo xuống cầu dao, chuyển tốc độ về mức cao nhất, rồi bước lên sân ga biến mất sau khúc cua.

Chiếc tàu điện ngầm không người lái lao vút vào đường hầm như một tia chớp.

Lộ Minh Phi tin rằng cả đời này mình cũng sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy.

Chiếc tàu điện ngầm sáng rực xuyên qua bóng tối, hất tung đá vụn và xương cốt, dừng lại ngay trước mặt bọn họ, tất cả cửa tàu đồng loạt bật mở.

Đó là tia sáng đâm xuyên màn đêm, là Transformer xuyên thủng vũ trụ, là chiến hạm xuyên không, là tiểu tướng cưỡi bạch mã anh hùng cứu mỹ nhân, là vị thần vượt qua cả cái chết để đến cứu người!

Trên thân tàu thép không gỉ có dòng chữ nguệch ngoạc bằng sơn xịt:

“COME ON, BOY! GO HOME! Đừng khóc! Mở to mắt mà nhìn cho rõ! Đây chính là cú trợ giúp đỉnh cao từ SOUL BROTHER định mệnh của cậu!”

Mẹ nó, sao cái giọng điệu dở hơi này nghe quen thế không biết?

Cậu dốc hết sức lực vác Tử Hàng lên lưng, “Đừng chết, sư huynh!” cậu gào lên khản cổ, từng bước đi như đạp lên cả ngàn tấn đá, “Chúng ta đã giết được Long Vương rồi, về nhà thôi là có thể tung hoành mà! Đừng có mà chết ở đây! Về là được học bổng, có gái, có điểm cao, cái gì cũng có… Anh còn có thể tiếp tục che chở cho em thêm 2 năm nữa, anh biết mà, lão đại của em thì không thể tin được rồi... Đừng chết, em chẳng có mấy người bạn thân đâu...”

Cậu quệt nước mắt đang nhòe nhoẹt trên mặt, lại gồng mình bước lên từng bước nặng trịch.

Cậu không nhận ra cơ thể của Tử Hàng đang dần ấm lại, quá trình chữa lành không tưởng đang diễn ra.

Đồng tử được tái tạo đầu tiên, sau đó là thủy tinh thể, máu bắt đầu lưu thông mạnh mẽ, tim đập trở lại, chiếc xương sườn gãy đâm vào phổi cũng bị bắp thịt mạnh mẽ kéo ra, trở về đúng vị trí.

Xương gãy được nối liền, như 2 thanh thép được hàn lại với nhau.

Nắm tay luôn được Sở Tử Hàng giữ chặt trước ngực cuối cùng cũng lơi ra, một dấu hiệu cho thấy cơ bắp đã thoát khỏi trạng thái đông cứng.

Một tia sáng bạc từ lòng bàn tay anh rơi xuống.

“Sư huynh, em thấy anh mới là đồ ngốc tận mạng ấy!”

Lộ Minh Phi nhìn lướt qua vật đó, lẩm bẩm nói.

—Chìa khóa của Hạ Di.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!