1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 100: Simon & Gail
2 Bình luận - Độ dài: 2,654 từ - Cập nhật:
Trên bãi biển, lũ cướp biển đang chất đống những chiến lợi phẩm cướp bóc được từ ngôi làng. Những chiếc rương gỗ chứa đầy đồ cống nạp đã xếp chồng lên nhau thành một ngọn đồi hay một bức tường lớn.
"Tốt! Rất tốt!"
Thuyền trưởng hải tặc Gail nhấc những món trang sức trong rương lên và cười sằng sặc.
"Đúng là lãnh địa giàu có, ngay cả sắc thái của đồ cống nạp cũng khác bọt hẳn! Ư ha ha ha ha!"
"Th... Thuyền trưởng!"
Gail quay đầu lại. Một tên cướp biển với con mắt bầm tím như vừa bị thứ gì đó đấm trúng đang hớt hải chạy tới.
"Chúng ta cần viện binh! Có một cuộc phản công quy mô lớn từ thành phố......!"
"Cái đéo?”
Gail nhăn mặt. Rõ ràng lực lượng hải quân đã bị vô hiệu hóa rồi cơ mà.
"Là tàn dư hải quân Blue Harbor à?"
"K-Không ạ."
Tên cướp biển toát mồ hôi hột.
"Chỉ là cư dân thường thôi! Chủ tiệm hoa, khách du lịch, đầu bếp......."
"......Mày điên rồi à?"
Đúng lúc đó,Bốp! Cùng với âm thanh chát chúa, mắt của tên cướp biển đang báo cáo trợn ngược lên và hắn ngã gục xuống. Phía sau hắn, một người đàn ông mặc trang phục đầu bếp đang nở nụ cười tươi rói, trên tay lăm lăm chiếc chảo rán.
“Aaaaa!"
"Khụ!"
Phía sau những chiếc rương gỗ xếp chồng lên như bức tường, có thể thấy đám cướp biển đang bị đánh bay vèo vèo.
Gail bật dậy.
"Chuyện đéo gì thế này!"
Rầm rầm rầm!
Những chiếc rương gỗ đổ sập xuống khi thân xác đám hải tặc va vào, và từ phía bên kia, dân làng đang hiên ngang bước tới.
Quả thực là chủ tiệm hoa, đầu bếp, khách du lịch...
'Khó tin thật. Báo cáo đó là thật sao?'
Hắn nhìn thấy một cô gái mặc đồ bơi túm lấy cổ áo một tên cướp biển, nhấc bổng lên và tát tới tấp.
Bốp! Bốp!
Cùng với những âm thanh giòn giã, răng của tên cướp biển văng ra tung tóe như đạn ghém từ miệng hắn.
'Ra là vậy.'
Vẻ mặt Gail trở nên nghiêm túc. Tất cả những người này đều đang khoác lên mình thứ gì đó trông như bộ giáp bằng xương.
Là trò của Tử Linh Sư. Ở Blue Harbor, Tử Linh Sư ra hồn thì chỉ có mỗi Finch Nikiman, nếu vậy thì...
"Là ngươi sao. Thằng nhóc mặc đồng phục đen."
Phía sau những người dân bình thường, một thiếu niên mặc đồ đen đang đứng đó, mồ hôi nhễ nhại. Gail tặc lưỡi, tay vân vê bộ ria mép dài.
"Kizen đã hứa sẽ xử lý phía bên kia, vậy mà giờ lại đổ vỏ thế này. Biết ngay là không nên bắt tay với cái lũ đó mà!"
"Câu ngươi vừa nói ấy."
Simon cười nhếch mép.
"Có vẻ như có kẻ nội gián nhỉ?"
"Hừ hừ hừ! Muốn nghĩ sao thì nghĩ!"
Chẳng mấy chốc, dân làng đã bao vây Gail.
Tất cả đều đang ở trạng thái tự tin dâng trào tột độ nhờ nhận được sức mạnh từ Cốt Giáp của Simon.
Dẫu vậy, Gail vẫn điềm nhiên đứng tại chỗ, tay mân mê ria mép.
"Tất cả xông lên!"
Những người dân khoác Cốt Giáp đồng loạt lao vào. Ngay khoảnh khắc đó, mắt Gail lóe sáng và cơ bắp hắn phồng lên cuồn cuộn.
Simon kinh hãi hét lên.
"Khoan......!"
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Kèm theo một luồng xung kích khủng khiếp, mười người dân làng đang lao tới bị thổi bay cùng lúc. Vài người chịu đòn trực diện thậm chí còn bị vỡ Cốt Giáp và ngất lịm ngay tại chỗ.
"Hự!"
Người đầu bếp nhanh nhẹn luồn ra sau và giáng chiếc chảo rán vào gáy Gail, nhưng Gail thậm chí chẳng thèm quay đầu lại, chỉ giơ tay lên đỡ.
Rắc!
Với một tiếng gãy giòn tan, chiếc chảo rán vỡ nát trước cánh tay trần của hắn.
"Q-Quái vật......!"
"Tránh ra chú ơi!"
Cô gái mặc đồ bơi lao vào sườn của Gail và xòe rộng lòng bàn tay.
Chát!!!
Gail lãnh trọn cú tát, đầu hắn quay ngoắt đi. Tiếng va chạm chát chúa vang lên, gió thổi bạt ra xung quanh làm cát bụi bay mù mịt.
Cú tát của cô gái uy lực đến mức mỗi cú đánh trước đó đều khiến răng của đám cướp biển rụng lả tả, thế nhưng...
"Đáng yêu đấy."
Gail, người chỉ còn in lại vết hằn đỏ trên má, cười nhăn nhở và ghé sát mặt vào cô gái.
"Cái này có phải là 'phúc lợi ngành' mà người ta hay nói dạo gần đây không?"
"Aa……!”
Cô gái hoảng sợ lùi lại.
Gail nắm lấy chuôi kiếm bên hông, bùng nổ năng lượng và rút kiếm ra. Cô gái nhắm tịt mắt, đưa hai tay lên ôm đầu.
Vút!
Áp lực gió khủng khiếp tạo nên những cơn lốc nhỏ khắp bãi cát. Cô gái đang ngồi co rúm run rẩy hé mắt nhìn.
"Aa!”
Trước mặt cô, Simon đang duỗi thẳng chân chặn lại. Cậu đã dùng một cú đá để đẩy cánh tay cầm kiếm của Gail lên cao.
Chân cậu đang run lên bần bật.
"Bảo sao ta không cảm nhận được Hắc Lực."
Simon mỉm cười dù mồ hôi đang nhỏ giọt. Ánh mắt cậu dán chặt vào luồng mana đang dao động trên thanh kiếm của Gail.
"Lần đầu tiên ta thấy người sử dụng hào quang đấy."
"Ha ha ha! Lẽ ra ngươi nên đích thân ra mặt sớm hơn mới phải!"
Simon thu chân về, lùi lại phía sau và nói:
"Mọi người lui lại đi. Đây là kẻ địch mạnh không thể đối phó nếu không có Lõi đâu."
"Chờ đã! Chú vẫn còn đánh được......!"
Simon vung tay, giải trừ toàn bộ Cốt Giáp trên người dân làng.
Họ giật mình hoảng hốt, lúc này mới vội vã lùi ra xa.
"Ta ấy mà."
Gail xoay cổ như đang khởi động.
"Ta cực kỳ ghét bọn Tử Linh Sư."
"......."
"Thực ra, xong việc này ta cũng định giết quách tên đó luôn."
Có vẻ hắn đang nói về kẻ nội gián. Và khả năng cao kẻ nội gián đó cũng là một Tử Linh Sư.
Simon đã lờ mờ đoán được tình hình diễn ra như thế nào.
Tuy nhiên, với ý định moi thêm thông tin xác thực, Simon tự nhiên tiếp tục cuộc đối thoại.
"Thời đại này mà vẫn còn người dùng hào quang, kể cũng lạ thật."
"Lạ ư?"
Gail xoay thanh kiếm một vòng rồi nói.
"Đó là vấn đề của lũ Tử Linh Sư các ngươi. Tự tiện phân chia dòng chính và dòng phụ mà chẳng có bằng chứng gì. Chỉ vì khác biệt với mình mà các ngươi coi thường hào quang hay ma pháp thuần túy là lỗi thời."
"Ta chưa từng coi thường đâu nhé."
"Ai biết được. Khi nhìn thấy hào quang của ta, ánh mắt ngươi như thể đang nhìn một con khỉ lạ trong sở thú vậy, điều đó làm ta ngứa mắt."
Gail chỉnh lại thế cầm kiếm, rồi thực hiện động tác đặt kiếm lên ngực một cách dứt khoát. Sau đó, hắn dậm mạnh chân phải xuống nền cát và lao tới.
'Chế độ Găng tay!'
Simon vội vã rụt tay phải về phía sau. Những mảnh xương nhanh chóng bao phủ cánh tay phải của Simon, và cậu tung nắm đấm thẳng về phía trước.
Bùm!!!
Cát trên bãi biển phun trào lên như đài phun nước xung quanh Simon và Gail.
Keng két!
Găng tay vũ trang bằng Hắc Lực của Simon và thanh kiếm bọc hào quang va vào nhau, tóe lửa dữ dội trong màn đọ sức.
"Hự! Quả nhiên......!"
Simon khó nhọc đẩy thanh kiếm ra và nói:
"Động tác đặt kiếm lên ngực đó! Theo ta biết thì đó là tư thế chào kiếm của hiệp sĩ đoàn Vương quốc Baldwin!"
"Ồ hô! Ngươi cũng nhận ra cơ đấy!"
Choang!
Gail dồn sức mạnh hất văng găng tay của Simon ra.
Nhưng hắn không lao vào ngay. Hắn có vẻ khá hài lòng với con mắt tinh tường của Simon.
"Giấu giếm làm gì nữa! Gia đình nơi ta sinh ra vốn là một gia tộc hiệp sĩ đời đời!"
'......Hải tặc á?'
Trong thế giới mà Tử Linh Sư lên ngôi, các gia tộc hiệp sĩ dần suy tàn không phanh.
Đó là dòng chảy của thời đại, nhưng Gail thời trẻ đã không bỏ cuộc.
Hắn mài giũa thanh kiếm và hào quang gia truyền, cuối cùng cũng đỗ kỳ thi tuyển và thành công gia nhập hiệp sĩ đoàn của Đại lãnh địa. Nhưng mà...
"Trong số 200 người của hiệp sĩ đoàn, có tới 198 kẻ là Tử Linh Sư đã khai mở Lõi."
Trên môi Gail nở một nụ cười cay đắng khi nói điều đó.
Một tình huống trớ trêu khi Gail, người thuộc phái chính thống, lại bị cô lập trong hiệp sĩ đoàn vì bị coi là cổ lỗ sĩ.
Hắn thậm chí không được trao cơ hội để thể hiện thực lực một cách công bằng. Trong các buổi diễu binh quy mô lớn, hắn còn bị loại ra với lý do không thể nhuộm đen thanh kiếm.
Thật khó mà chịu đựng nổi khi phải trơ mắt nhìn những kẻ côn đồ chẳng có tinh thần hiệp sĩ, chẳng có cơ thể trui rèn, cứ bô bô cái miệng về thực dụng với chả lý thuyết.
Chán nản tột độ, Gail cuối cùng rời bỏ hiệp sĩ đoàn và hướng ra biển khơi, trở thành thuyền trưởng chỉ huy ba con tàu hải tặc cỡ lớn.
'T-Thất nghiệp nên chuyển sang làm tội phạm.......'
Nghe câu chuyện, Simon cảm thấy một cảm xúc phức tạp khó tả.
"Học viên Kizen, đỉnh cao của Tử Linh Sư sao."
Gail giơ cao thanh kiếm quá đầu. Ma năng xanh lam dao động như sóng gợn trên thân kiếm.
"Giết ngươi chắc sẽ thú vị lắm đây!"
Và rồi hắn vung kiếm chém mạnh theo một đường thẳng.
Ầm ầm ầm!
Trảm kích xẻ đôi bãi cát lao tới. Simon bước lùi lại né tránh, những người xung quanh cũng hét lên và bỏ chạy tán loạn.
"Từ trước đến nay không ít Tử Linh Sư đã lao vào đòi tiêu diệt hải tặc! Nhưng tên nào cũng bị kiếm của ta chém bay đầu hết!"
Gail cười lớn.
"Ngươi cũng sẽ kết thúc như vậy thôi! Kizen!"
Gail lao tới như vũ bão, vung thanh kiếm rực lửa hào quang. Mỗi nơi đường kiếm đi qua, những đống cát lại nổ tung lên như thác nước.
Simon né được đòn thứ ba sang một bên, ngả người ra sau và tung nắm đấm.
Với tiếngbốp, khuôn mặt Gail méo xệch, nhưng hắn vẫn nhe răng cười ngay cả khi trúng đòn và tiếp tục vung kiếm.
'Hự!'
Lưỡi kiếm sượt qua ngực Simon. Đồng phục Kizen phát ra tiếng xèo xèo. Ma pháp phòng thủ bên trong đã được kích hoạt.
"Lại nữa! Lại là mấy cái tiểu xảo!"
Gail cười khẩy.
"Chỉ có cơ thể được trui rèn thuần túy mới quyết định sức mạnh của võ nhân! Chỉ dựa vào mấy trò vặt vãnh thì không thắng nổi đâu!"
Simon hạ thấp trọng tâm né đường kiếm đang vung tới, chống tay xuống đất và dùng chân phải đá thốc lên cằm hắn.
Bốp!Đầu Gail ngửa ra sau, nhưng thanh kiếm trên tay hắn vẫn không dừng lại.
'Không có chút chấn động nào sao!'
Simon vận Hắc Bộ, nhào lộn ra xa. Gail quệt máu trên môi, cười gằn.
"Cơ thể bất khuất và ý chí kiên cường! Với võ sĩ, ngoài những thứ đó ra thì không cần bất kỳ tà đạo nào khác!"
"À thì, hoàn cảnh của ngươi cũng đáng thương thật đấy."
Simon thở dài thườn thượt rồi vươn tay phải ra.
"Nhưng không có nghĩa là tội lỗi ngươi gây ra sẽ biến mất."
Rào rào rào!
Phía sau hướng tay Simon chỉ, một đống cát khổng lồ trồi lên thành hình thù quái vật.
Cậu đã lén chôn lõi Golem xuống bãi cát và âm thầm truyền Hắc Lực vào để tạo ra một con Golem bùn.
Tất nhiên, ở đây thì gọi là Golem cát đúng hơn là Golem bùn.
Két kẹt!
Đống cát, khó có thể gọi là cánh tay Golem, được nhấc lên và giáng thẳng xuống Gail. Gail lần này cũng không né tránh mà dùng thân mình đỡ đòn.
Tuy nhiên, cát mịn trên bãi biển không kết dính như đất thường mà tan ra khi chạm vào người Gail. Cát chui tọt vào mắt, mũi và miệng hắn.
"Phù! Khụ! Đồ vô dụng!"
Và ngay khoảnh khắc tầm nhìn của Gail bị che khuất, Simon lao tới nhanh như chớp, dùng găng tay Cốt Giáp túm lấy gáy Gail và bật nhảy lên.
'Đằng kia!'
Trong số những đồ vật mà bọn hải tặc cướp được, Simon nhắm thẳng đầu Gail vào một chiếc két sắt cực kỳ kiên cố mà nện xuống.
Rầm!!!
Cùng với tiếng nổ lớn, chiếc két sắt móp méo thảm hại. Nếu là người thường thì ít nhất cũng vỡ đầu chết ngay tại chỗ, nhưng Simon biết rõ độ trâu bò của Gail.
'Vẫn chưa xong!'
Simon mở không gian phụ và lùi lại.
Từ không gian phụ, vô số bình thuốc cậu chế tạo trong giờ Độc Dược học đổ ào xuống mặt và người Gail, đồng thời Simon phóng những mảnh xương rải rác khắp nơi tới.
'Loạn Vũ!'
Những mảnh xương chuyển động, đập vỡ các bình thuốc đang dính trên người Gail. Toàn thân hắn ướt đẫm thuốc tê liệt, thuốc độc và đủ loại dược phẩm khác.
“Hiệp sĩ......!"
Gail run rẩy đôi chân, gượng dậy.
"Tuyệt đối không gục ngã!"
“Ừa, trông có vẻ thế thật."
"Lũ Tử Linh Sư các ngươi! Dùng độc một cách hèn hạ như thế! Biết liêm sỉ đi!"
Gail gầm lên và lao tới.
Vùùù!
Thanh kiếm của hắn chém thẳng từ chính diện. Simon chỉ cần nhẹ nhàng ngả người ra sau là né được.
Vút!
Lần này là cú chém chéo. Simon nghiêng đầu né tránh rồi bồi một cú đấm phản đòn nổ đôm đốp vào mặt hắn rồi lùi lại.
"Hự!"
Vùùùù!
Tiếp tục là một cú chém ngang, Simon vừa lùi vừa né, túm lấy vạt áo Gail và giáng cùi chỏ vào mặt hắn. Từ miệng Gail, máu cùng vài cái răng rơi xuống.
"Khụ! Hộc!"
Hắn loạng choạng ôm trán. Vì trúng độc nên tầm nhìn quay cuồng, hắn không thể đứng vững được nữa.
"Thằng chó này! Ngươi đã làm gì ta!"
Đối phó với một tên Gail đang say độc dễ như ăn cháo.
Simon né đường kiếm vung loạn xạ của Gail và xoay người. Eo vặn lại, gót chân nhấc lên.
Bốp!!!
Cú đá vòng cầu đẹp như tranh vẽ giáng thẳng vào mặt Gail.
Tiếng vỏ hạt cứng vỡ nát vang lên, máu phun ra tứ phía.
"Ta cũng đồng ý với suy nghĩ của ngươi.”
Cơ thể Gail bay xa vài mét rồi lăn lóc trên mặt đất.
Simon thong thả bước lại gần hắn.
"Tinh thần hiệp sĩ, hào quang, kiếm thuật, ta không hề nghĩ những thứ đó là đồ cổ lỗ sĩ lỗi thời. Chỉ là."
Nhìn Gail không còn cử động nữa, Simon phủi tay sạch sẽ.
"Chỉ đơn giản thứ lỗi thời chính là bản thân ngươi thôi.”
2 Bình luận