1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 52: Đẻ
4 Bình luận - Độ dài: 2,355 từ - Cập nhật:
Quân đoàn của Simon chỉ mất vỏn vẹn hai ngày để quét sạch cả một dãy núi lúc nhúc lũ Orc.
"Pier! Xử lý con quái vật đầu đàn ở hướng 1 giờ giúp tôi!"
[Khà khà! Lên đây!]
"Erzabet. Dẫn 10 con Nhện Tử Thi chặn đường rút lui phía sau ngôi làng."
[Tiểu nữ xin tuân lệnh.]
Simon cảm nhận được một cảm giác mới mẻ tại nơi này.
Dẫn dắt đại quân xác sống, chỉ huy một cách điêu luyện, đọc được cục diện toàn trận, nhìn thấu chuyển động của đối thủ và cuối cùng nắm lấy chiến thắng. Đó là cảm giác của một người chỉ huy.
Đây chính là...
'Tử Linh Sư.'
Nhìn cảnh ngôi làng Orc bốc cháy trong vòng vây của quân đoàn, trái tim Simon đập rộn ràng.
Cuối cùng khi mọi trận chiến kết thúc, Simon bước vào bên trong ngôi làng.
Erzabet cúi đầu chào kính cẩn, còn Pier cắm phập thanh đại kiếm xuống đất, cười khúc khích.
[Nhờ sự chỉ huy tài tình của Chỉ Huy mà chúng ta đã giành chiến thắng.]
"Là do Erza và Pier làm hết cả đấy chứ."
Lúc đó, Erzabet trợn tròn mắt.
[N-Ngài vừa nói gì cơ?]
"Hả? Ý tôi là mọi người đã làm hết..."
[Trước đó nữa!]
"Erza?"
[Aaa......!]
Cô nàng nhắm mắt lại, hai tay chắp vào nhau đầy xúc động.
[Cuối cùng ngài cũng ban cho tiểu nữ một biệt danh! Cảm giác như đang chơi đá vậy! Giờ hai ta đã thân thiết hơn rồi!]
......Thực ra cũng chẳng phải danh hiệu gì cao sang, chỉ là trong lúc chiến đấu khẩn cấp nên gọi tắt cho nhanh thôi.
Nhưng thấy không cần thiết phải phá vỡ niềm vui của cô nàng, nên Simon quyết định cho qua.
[Nào, giờ đến lượt cậu làm việc rồi!]
Pier chỉ tay về một hướng. Xác của lũ Orc Xám chết trong trận chiến đang chất đống như núi ở một góc.
[Biến tất cả bọn chúng thành hài cốt đi! Quân đoàn sẽ càng lớn mạnh hơn nữa!]
"......."
Simon bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng.
"Hay là đốt hết đi nhé?"
[Thằng điên này! Ta bảo làm thành binh lính cơ mà!]
"...À, nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa học cái đó."
[Cái đó?]
"Hắc thuật vực dậy xác chết ấy."
Từ trước đến nay, Simon toàn lắp ráp và sử dụng 'hài cốt' bán sẵn ngoài thị trường. Dĩ nhiên, bên trong hộp sọ của hài cốt đó đã được khắc sẵn ma pháp triệu hồi.
Năng lực của Pier là 'Quân đoàn hóa' những xác sống triệu hồi hoặc xác sống tự nhiên, nên việc vực dậy cái xác ngay lập tức để biến thành quân đoàn nằm ngoài khả năng của ông ấy.
[......Hà, trời à. Thi thoảng ta lại quên béng mất cậu mới chỉ là học viên năm nhất Kizen.]
Pier khoanh tay nói.
[Dù sao thì thời đại này xác chết cũng là tiền. Ta nghĩ cứ thế vứt đi thì phí quá.]
Cuối cùng, Simon gửi thư cho lãnh chúa nhờ thu dọn hiện trường.
Ngay khi nhận được liên lạc của Simon, lãnh chúa Raymond giật mình kinh hãi, đích thân cưỡi ngựa lên dãy núi để kiểm tra tình hình, thậm chí còn tìm đến tận quán trọ nơi Simon ở để bày tỏ lòng biết ơn.
"Bọn chúng đúng là lũ khốn kiếp khiến ta đau đầu nhức óc bấy lâu nay! Ta thay mặt người dân trong lãnh địa gửi lời cảm ơn đến cậu!"
Raymond đã chuyển vụ việc lần này thành 'ủy thác chính thức' để trả thêm tiền thưởng cho Simon, đồng thời hứa sẽ xử lý tốt thi thể của lũ Orc và gửi toàn bộ lợi nhuận thu được cho cậu.
[Hự! Binh lính của ta......!]
Pier lầm bầm đầy tiếc nuối, nhưng khi nghe Simon bảo sẽ dùng số tiền này mua thêm xác sống mới, tâm trạng ông ấy mới dịu lại đôi chút.
Và sáng hôm sau, Simon rời quán trọ từ sớm.
[Chật! Quáaaaa!]
"Chịu khó chút đi mà."
Simon nhét Pier, Erzabet và khoảng ba mươi con Nhện Tử Thi vào không gian phụ, rồi đi đến điểm hẹn nơi cậu dịch chuyển đến lần đầu tiên.
Khi đến nơi, cậu thấy một người trùm áo choàng đen, ngồi bất động như xác chết dưới bóng cây.
Simon tiến lại gần nhưng người đó không có phản ứng gì đặc biệt. Cậu đành lục lọi lấy thẻ học viên Kizen ra và đưa về phía họ.
'Giật cả mình.'
Tấm thẻ học viên biến mất khỏi tay Simon.
Người đàn ông vừa sử dụng ma pháp kiểm tra lên tấm thẻ trong chớp mắt liền bật dậy, cúi gập người 90 độ.
"Đã đợi ngài lâu rồi. Ngài Simon Follentia."
"À, vâng."
Quả nhiên là nhân viên của Kizen.
Simon cười ngượng ngùng rồi nhận lại thẻ học viên.
"Mời đi lối này. Tôi sẽ bắt đầu dẫn đường ngay bây giờ."
"Vâng."
Người nhân viên bắt đầu thi triển hắc thuật. Một lát sau, pháp trận dịch chuyển hiện lên rõ nét trên mặt đất.
"Chúc mừng ngài đã trở về bình an. Chúc ngài một ngày tốt lành."
“Xin cảm ơn.”
Nhiệm vụ đã thành công, lại còn kiếm được một khoản tiền dư dả để chi tiêu cho sinh hoạt ở trường. Simon vui vẻ bước vào pháp trận.
'Về thôi. Trở về Kizen nào!'
✦✧✦✧
Nhờ pháp trận dịch chuyển, Simon quay lại đảo Roke và về đến khuôn viên Kizen an toàn.
'Hàaaa.'
Simon hít một hơi thật sâu.
'Lâu rồi không gặp, Kizen!'
Nhìn ngắm những tòa nhà quen thuộc của trường, trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc bồi hồi khó tả.
Mới vắng mặt có vài ngày mà sao thấy nơi này thân thương đến lạ.
Có lẽ do về sớm một ngày nên trường học khá yên tĩnh. Thi thoảng mới thấy vài học viên vừa đi vừa tán gẫu hoặc ngồi đọc sách trên ghế đá.
'Cảm giác môi trường thay đổi thật sự rõ rệt.'
Khi ra ngoài làm nhiệm vụ, chỉ mình Simon là người của Kizen nên được mọi người trọng vọng, nhưng ở đây thì không. Tất cả học viên ở đây đều là người của Kizen, và cậu phải cạnh tranh khốc liệt với họ để tồn tại.
Dù vậy, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng tâm thế. Giờ Simon chỉ muốn nhanh chóng gặp lại bạn bè và tham gia các tiết học tiếp theo.
[Chàng trai! Còn chìm đắm trong cảm xúc đến bao giờ nữa? Mau đến di tích thôi!]
'Haha, tôi biết rồi.'
Ngay khi Simon định bước chân về phía Rừng Cấm.
"Simonnnn!"
Nghe thấy tiếng gọi tên mình, cậu quay lại và thấy Kamibarez đang vẫy tay chạy tới từ đằng xa.
"Kami!"
Simon cũng nở nụ cười rạng rỡ. Mới không gặp vài ngày mà trông cô ấy càng đáng yêu hơn.
"Cậu bình an vô sự, thật may quá! Mình đã lo lắng lắm vì cậu nhận nhiệm vụ khó khăn."
"Cũng nhờ may mắn nhiều thứ thôi."
Trái ngược với Simon, Kamibarez chọn chiến lược nhận nhiệm vụ tại đảo Roke để hoàn thành nhanh chóng rồi quay về trường học tập.
"Simon, Simon! Nhìn này! Tada~"
Cô nàng xoay một vòng, khoe tấm lưng về phía cậu. Phía sau bộ đồng phục Kizen là đôi cánh dơi nhỏ xinh đang đập phạch phạch.
“Mình được sửa lại đồng phục rồi này! Hehe."
Nhìn dáng vẻ hồn nhiên khoe áo mới của cô nàng, Simon không kìm được nụ cười.
"Trông đẹp hơn trước nhiều đấy."
"Đúng không, đúng không?"
"Ừm. Mà này, cậu có muốn uống một ly cà phê ở căng tin đằng kia không? Tớ mời."
"Hả? À, không sao đâu. Mình tự trả tiền được mà......"
Simon cười toe toét.
"Tớ mời mà. Tớ kiếm được khối tiền từ nhiệm vụ đấy."
Nhờ tiền kiếm được từ ủy thác, cậu cũng có dịp ra vẻ hào phóng với bạn cùng lớp một lần.
Sau khi vẫy tay chào Kamibarez quay trở lại thư viện, Simon bước ra khỏi cổng chính Kizen và đi vào Rừng Cấm.
[Thưa Chỉ Huy. Cô gái ban nãy là ai vậy?]
"Ái, giật cả mình."
Chẳng biết Erzabet đã chui ra khỏi không gian phụ từ lúc nào và đang đi ngay sau lưng Simon.
"Chỉ là bạn cùng lớp thôi."
[Chỉ là bạn cùng lớp mà ánh mắt nhìn ngài thật đáng ghét.]
Nét mặt Simon hơi đanh lại.
"Cô nhớ giao kèo của chúng ta chứ? Không có sự cho phép của tôi......"
[Không được đụng vào con người. Dĩ nhiên rồi. Tiểu nữ sẽ cùng Pier ngoan ngoãn đợi ở di tích cho đến khi Chỉ Huy đến thăm.]
Cô nghe lời răm rắp khiến cậu lại thấy bất an.
Erzabet cười tủm tỉm rồi nói:
[Với cả, đây là chủ nhân đối với người hầu, xin ngài cứ nói chuyện thoải mái đi ạ. Tiểu nữ thấy ngại lắm.]
"À, ừ. Nếu vậy thì......"
Simon gãi đầu, gật nhẹ.
"Và dù đây là Rừng Cấm nhưng thỉnh thoảng vẫn có lính gác hoặc người qua lại. Tốt nhất là Erza cứ ở trong không gian phụ đi."
[Nếu vấn đề là ánh mắt của người khác, thì làm thế này là được chứ gì?]
Cô nàng dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào ngực. Ngay lập tức, chiếc váy màu rượu vang cô đang mặc hóa thành tơ nhện. Trông cứ như thể cơ thể trần trụi được quấn chặt bởi tơ nhện vậy.
'Hóa ra đó không phải quần áo mà toàn là tơ nhện à.'
Simon lại được phen ngạc nhiên. Cô chạm vào tơ nhện thêm lần nữa, màu sắc và chất liệu của chúng bắt đầu thay đổi.
Từ chiếc áo sơ mi trắng, cà vạt đỏ, áo khoác đen cho đến chân váy và giày. Cô đã tái hiện hoàn hảo bộ đồng phục nữ sinh Kizen.
Erzabet vuốt mái tóc bồng bềnh như bọt biển của mình rồi cười:
[Ngài có hài lòng không?]
"......Công nhận là độ hoàn thiện cao thật."
[Nếu cần người chạy vặt ra vào Kizen thì hãy gọi tiểu nữ. Không một ma pháp giám sát nào có thể phát hiện ra tiểu nữ đâu.]
Erzabet chuyên về vai trò gián điệp. Không chỉ thay đổi ngoại hình, cô còn sở hữu kỹ năng tàng hình độc quyền giúp thoát khỏi các ma pháp giám sát.
Vì vậy, cô cũng là xác sống duy nhất có thể đi lại giữa di tích và Kizen. Tất nhiên, quân đoàn nhện dưới trướng cô cũng chuyên về tập kích và mai phục.
'Đưa cô ấy vào quân đoàn quả là quyết định đúng đắn. Càng nghĩ càng thấy hữu dụng.'
Trong lúc Simon gật gù tán thưởng, Erzabet lại rút thêm tơ nhện phủ kín đầu mình. Tò mò, Simon đứng yên quan sát xem lần này cô định làm trò gì.
[Hình dáng này thì sao?]
"......!"
Simon kinh hãi lùi lại. Erzabet đã biến thành Kamibarez.
Từ đôi mắt cún con hiền lành đến chiếc răng nanh đặc trưng của tộc ma cà rồng nhô ra, tất cả đều giống hệt.
[Hừm, hừm.]
Giọng nói vẫn là của Erzabet, nhưng cô bắt đầu luyện giọng.
[Khạc! Kítttt! Kẹc!]
"......."
Quy trình luyện giọng có hơi tạp nham.
Nhưng chỉ một lát sau, cô xoay người lại và nói:
"Simon Simon! Nhìn này! Tada~"
"......!!"
Erzabet vừa rung đôi cánh dơi sau lưng vừa nói chuyện bằng giọng của Kamibarez. Mặt đỏ bừng, Simon khua tay rối rít:
"Dừng lại! Dừng lại ngay! Tôi thấy rõ thực lực của cô rồi, thế là đủ rồi!"
"Fufu."
Cô nở nụ cười quyến rũ.
"Nếu sử dụng sức mạnh này, tiểu nữ nghĩ có thể mang lại cho Chỉ Huy nhiều niềm vui đấy."
[A, ồn ào quá! Mấy cái đứa này!]
Phân thân của Pier đang treo lủng lẳng trên đồng phục của Simon hét lên.
[Đừng có chơi nữa, đi nhanh lên giùm cái! Mấy con nhện con cứ bám vào người ta mà rên rỉ đây này!]
"Pier cáu rồi kìa. Đi nhanh thôi."
Hai người tiếp tục rảo bước.
Erzabet dường như rất thích thú trước phản ứng ngượng ngùng của Simon nên vẫn giữ nguyên hình dạng Kamibarez.
"......Erza."
"Vâng~ Chủ nhân~"
"......Đừng có dùng giọng của Kami mà gọi chủ nhân."
[Tiểu nữ biết rồi ạ.]
Cô quay lại giọng nói thật và cười khúc khích. Chắc chắn là đang trêu chọc cậu rồi.
"Nói chuyện về quân đoàn đi. Hiện tại chúng ta chỉ có khoảng ba mươi con Nhện Tử Thi thôi đúng không? Muốn tăng số lượng thì phải làm thế nào? Phải ra ngoài lục địa thu thập thêm nhện hay là......"
[Đừng lo lắng ạ. Là Nhện Chúa, tiểu nữ chỉ cần đẻ trứng là được.]
Bước chân Simon khựng lại.
“G-Gì cơ……?”
[Tiểu nữ đẻ trứng là xong.]
Cô nàng bỗng đỏ mặt, làm động tác vén váy lên.
[Cảnh đẻ trứng tuy có hơi xấu hổ, nhưng nếu là chủ nhân thì tiểu nữ có thể cho xem.......]
“Aaaa! Gyaaa! Biến về hình dạng cũ ngay! Đây là mệnh lệnh!"
Thấy cảnh tượng náo loạn, phân thân của Pier tặc lưỡi ngán ngẩm.
Đúng như dự đoán. Với Simon hiện tại, Erzabet đúng là một cú sốc quá lớn.
Cuối cùng, Simon đành mở không gian phụ và ra lệnh cho Erzabet chui vào trong. Cô nàng bày ra vẻ mặt đáng thương hết mức có thể, nhưng giờ chiêu đó không còn tác dụng nữa.
"......A, khoan đã."
Khuôn mặt đang đỏ bừng của Simon bỗng trở nên nghiêm túc.
"Erza."
[Vâng, thưa Chỉ Huy.]
"Có khi nào......"
Simon chống cằm suy tư một lúc rồi cất giọng trầm ngâm:
"Cô có thể biến thành Linh Mục được không?"
4 Bình luận
117: áo blouse