1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 38: Chuẩn Bị
2 Bình luận - Độ dài: 2,790 từ - Cập nhật:
Ngày hôm sau, cuối tuần.
Lần đầu tiên Simon xuống thành phố Rochest.
"Chà."
Rochest là một thành phố vô cùng trẻ trung và sôi động.
Các buổi biểu diễn ngẫu hứng và sự kiện diễn ra khắp nơi, những học viên Kizen trong trang phục thường ngày đang nhảy múa và chơi nhạc cụ rất vui vẻ.
Tất nhiên, so với đại đô thị Langerstin thì quy mô ở đây có phần khiêm tốn hơn, nhưng Simon lại thấy Rochest có sức hút hơn đôi chút.
Đầu tiên, Simon mở bản đồ và ghé vào cửa hàng dành cho Tử Linh Sư. Đây là nơi Dick đã trực tiếp giới thiệu là rẻ nhất.
Cậu vừa mở cửa bước vào, một nhân viên trẻ tuổi đã niềm nở chào đón.
"Kính chào quý kh... Ơ kìa?"
Người nhân viên nở nụ cười rạng rỡ.
"Simon! Cậu là Simon đúng không?"
...Ai thế nhỉ?
Bị người nhân viên đột ngột tỏ ra quen biết, Simon đang cố lục lọi trí nhớ thì may mắn thay, đối phương đã tự giới thiệu trước.
"Tôi đây mà! Rowan, người đã gặp cậu hôm khai giảng nè!"
"À...!"
Là cái thằng nói nhiều kinh khủng đã cùng cậu cưỡi Hoàng Tuyền Kình đến trường. Dù sao thì đây cũng là người bạn đầu tiên cậu kết giao khi bước chân vào Kizen.
"Chào! Không ngờ lại gặp cậu ở đây đấy."
"Vui thật đấy! Cậu học Lớp A đúng không? Tôi Lớp D nè! Lớp D cũng căng lắm! Không ngờ Chatel Maer lai khổng lồ lại vào lớp tôi! Mà Lớp A có Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất... A đúng rồi! Cậu chính là Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất mà! Oa, đúng rồi. Đúng là thế thật! Khoảnh khắc danh tính cậu được công bố trong lễ nhập học, tôi đã nổi cả da gà..."
Lại bắt đầu rồi.
Trước khi đầu óc trở nên ong ong, Simon vội chuyển chủ đề.
"Mà cậu làm gì ở đây thế?"
"Như cậu thấy đấy, đang làm thêm."
Rowan nhún vai.
"Phải kiếm tiền tiêu vặt chứ. Làm thêm ở Rochest được trả lương khá hậu hĩnh nên tôi thích lắm."
'Làm thêm à, nghe cũng được đấy.'
Simon cũng đang bắt đầu lo lắng về vấn đề tài chính. Số tiền nhà trường cấp hàng tháng chỉ vừa đủ để chuẩn bị nguyên liệu cho các môn học.
"Tôi cũng có thể tìm việc làm thêm được không?"
"Ừm, thú thật thì bây giờ hơi muộn rồi! Chắc tuần trước các chỗ trống đã được lấp đầy hết rồi ấy chứ? Vì người muốn làm đông lắm mà."
"Tiếc thật."
Tất nhiên tiền nong cũng quan trọng, nhưng mục đích cậu đến đây không phải để bàn chuyện đó.
Khi Simon nói muốn mua một bộ hài cốt, Rowan đã nhiệt tình chỉ dẫn vị trí.
'20 bộ hài cốt Chuột Nhân Đảo.'
Mới bắt đầu mà đã bay mất một khoản tiền kha khá, nhưng không còn cách nào khác. Bài đánh giá thực hiện với Cyclops vào tuần tới cần dùng đến rất nhiều hài cốt.
Dĩ nhiên, kể cả khi đám hài cốt hết hạn sử dụng, cậu vẫn có thể sáp nhập chúng vào lực lượng quân đoàn nên cũng chẳng sợ lỗ vốn.
Sau khi mua thêm vài nguyên liệu Xác Sống muốn dùng thử để luyện tập, Simon rời khỏi cửa hàng Tử Linh Sư.
'Nào, tiếp theo là.'
Simon sột soạt lấy ra tờ giấy ghi chú những vật dụng cần chuẩn bị.
'Vũ khí cho đám hài cốt.'
Nơi tiếp theo cậu ghé đến là cửa hàng vũ khí.
Dù cửa hàng Tử Linh Sư cũng có bán vũ khí, nhưng theo bí kíp bỏ túi của Dick thì mua ở đó rất đắt.
"Kính chào quý khách!"
Ông chủ cửa hàng vũ khí, một người đàn ông trung niên, đón tiếp cậu bằng nụ cười rạng rỡ. Sau khi nhanh chóng lướt qua bộ đồng phục Simon đang mặc, nụ cười của ông càng trở nên sâu sắc hơn.
"Cậu muốn xem gì nào? Dạo này Hắc kiếm chế tác từ đá hắc diện thạch là mẫu mới ra lò trông rất 'mượt' đấy nhé!"
Ông chủ cửa hàng liền dúi một thanh kiếm treo trên tường vào tay Simon và bảo cậu rút vỏ kiếm ra thử.
Simon khẽ dùng lực, nắp kiếm bật mở cùng tiếng tách vui tai, để lộ lưỡi kiếm đen tuyền sáng bóng.
"K... Kiếm tốt thật. Nhưng tôi không cần đến mức này..."
"Không thì cái này thế nào! Găng tay chiến đấu chuyên dụng cho Ma Đấu học! Mẫu mới nhất nên hỏa lực cứ gọi là...!"
"Tôi đến mua vũ khí cho hài cốt dùng thôi!"
Simon nhanh nhảu nói.
Nét mặt ông chủ cửa hàng nguội lạnh ngay lập tức, ông ta ngồi phịch xuống ghế và chỉ tay về góc quán với vẻ thờ ơ.
Trên kệ chất đầy những thanh kiếm rẻ tiền.
"Cảm ơn nhé!”
Mặc kệ thái độ đó, Simon vui vẻ chạy về phía kệ hàng. Đa phần là hàng lỗi hoặc đồ cũ, nhưng lại cực kỳ phù hợp cho Xác Sống sử dụng.
Simon cẩn thận rút kiếm, sờ thử lưỡi dao hay dùng đầu ngón tay búng nhẹ để kiểm tra chất lượng.
Cứ thế, cậu mua mỗi loại năm thanh kiếm và thương, cùng với hai cái khiên.
"Tính tiền giúp tôi đống này với!"
Simon đổ ào đống vũ khí lên quầy. Ông chủ cửa hàng đang chống cằm ngồi đó giật mình hỏi lại.
"C... Cậu định mua hết đống này sao?"
"Vâng."
Gương mặt ông chủ cửa hàng giãn ra đôi chút, bắt đầu cộng tiền vũ khí. Tuy nhiên, có vẻ ông vẫn hơi lo lắng nên ướm lời:
"Mua về làm gì mà nhiều thế? Không phải năm nhất sao? Hài cốt thì cùng lắm điều khiển hai ba con cùng lúc là hết đát rồi."
"Tôi mua dự trữ sẵn thôi. Mấy thứ này dễ hỏng mà."
Nhìn đống vũ khí Simon đã chọn, khóe miệng ông chủ cửa hàng nhếch lên một nụ cười.
"Cậu khéo chọn toàn những món còn tốt trong đống đó đấy chứ. Chắc trước khi vào Kizen cậu cũng đã từng cầm kiếm rồi hả?"
"Không hẳn đâu, tôi được cha dạy cho cách chọn vũ khí tốt thôi."
"Chà chà, cậu có một ông bố tuyệt vời đấy!"
Ông chủ cửa hàng bật cười sảng khoái.
"Dù thời nay là thời đại của Tử Linh Sư và Linh Mục, nhưng cái gì cũng phải có cái 'căn bản'. Căn bản đấy! Đàn ông thì hông phải đeo một thanh kiếm thật oách, rồi sao nữa? Phải biết dùng nó để bảo vệ bản thân mình chứ!"
"Đương nhiên rồi."
Có vẻ như ông chú này mang trong mình tinh thần trách nhiệm khá cao với nghề nghiệp.
Thấy Simon phụ họa đúng ý, ông chủ cửa hàng có vẻ rất hài lòng, cười nói liên tục.
"Bộ vũ khí chuyên dụng cho hài cốt gồm năm thanh kiếm giá 250 bạc. Năm cây thương 200 bạc. Hai khiên gỗ 100 bạc. Tổng cộng là 550 bạc, nhưng ta chỉ lấy 500 bạc thôi."
"Cảm ơn ạ!”
"Ta cảm ơn cậu mới đúng. Một quý tộc trẻ tuổi mà cũng chịu hùa theo mấy chuyện vặt vãnh này. Aa! Chờ ta một chút nhé."
Người thương nhân bán trang bị quay vào trong một lát rồi mang ra một bộ cung tên.
"Đây là bộ cung tên làm từ gỗ mun, hiệu suất truyền tải Hắc Lực rất cao. Vốn dĩ phải bán 1 vàng, nhưng lần này ta sẽ biếu không cho cậu."
Mắt Simon mở to hết cỡ.
"M... Miễn phí á? Đồ đắt tiền thế này tôi không nhận được đâu!"
"Ây da! Ta buôn bán ở Rochest đâu phải ngày một ngày hai. Dù thân phận thấp kém nhưng ta cũng có mắt nhìn người lắm đấy nhé. Nhìn là biết ai sẽ sớm cuốn gói về nhà, ai trụ được đến năm ba. Mấy cái đó ta nhìn ra hết."
Ông chủ cửa hàng đặt cây cung lên gói vũ khí của Simon rồi nói tiếp.
"Coi như quà ra mắt để sau này, trong suốt 3 năm học, hễ cần mua vũ khí là cậu lại ghé quán ta làm khách quen. Tiện thể giới thiệu cho bạn bè nữa thì càng tốt."
"Nhưng mà món đồ trị giá tận 1 vàng..."
"Dù sao thì cung tên cũng chẳng bán chạy ở Kizen đâu. Đừng ngại, cứ cầm lấy đi. Cậu biết dùng chứ?"
"Vâng. Biết thì có biết nhưng..."
Người ta đã nói đến mức này rồi mà không nhận thì cũng thất lễ. Simon cúi đầu cảm ơn.
"Lần sau lại ghé nhé!"
Kết thúc buổi mua sắm tiết kiệm, Simon vui vẻ đi đến địa điểm tiếp theo.
Cậu mua thêm vài loại nguyên liệu cần thiết cho môn Độc Dược học và các môn học khác rồi cất vào không gian phụ.
'Pier, tôi xuất phát đây.'
[Hiểu rồi!]
Giờ là lúc đến di tích để luyện tập cùng Pier.
Việc quay lại Rừng Cấm khiến cậu có chút sợ hãi, nhưng Pier đã ân cần ra tận bìa rừng đón. Leo lên lưng Pier, chỉ mất vài phút Simon đã đến được khu di tích.
Cạch cạch!
Cạch!
"Mọi người vẫn khỏe chứ?"
Thấy Simon bước vào, đám hài cốt đã được quân đoàn hóa ùa tới như những chú cún con mừng chủ. Simon mỉm cười xoa đầu chúng.
"Pier. Đây là đám hài cốt cần gia nhập quân đoàn."
Simon lôi những bộ hài cốt hỏng hóc từ trong không gian phụ ra.
Pier tặc lưỡi.
[Thương binh nhiều phết nhỉ.]
"Do trận chiến mô phỏng hôm nọ nên bị hỏng nhiều lắm."
Khi Pier đặt tay lên hộp sọ của những bộ hài cốt bị hỏng, ngọn lửa xanh đen bùng lên trong hốc mắt chúng như ngọn đuốc sống. Vậy là hài cốt trong quân đoàn đã lên tới 8 đơn vị.
[Giờ thì không khí có vẻ náo nhiệt rồi đấy!]
"Tuyệt thật."
Sau khi hoàn tất việc quân đoàn hóa những hài cốt bị hỏng, hai người ngồi đối diện nhau.
[Ta đã nói trước rồi đấy, buổi huấn luyện này sẽ căng lắm! Cậu chuẩn bị tinh thần chưa?]
"Vâng, tất nhiên rồi!"
Không còn bao lâu nữa là đến bài đánh giá thực hiện với Cyclops. Cậu định sẽ tận dụng cuối tuần này để nâng cao tối đa khả năng vận hành hài cốt.
Trước tiên, Simon lắp ráp những bộ hài cốt mua từ cửa hàng Tử Linh Sư.
Chẳng mấy chốc, 6 bộ hài cốt cầm vũ khí đã đứng trước mặt Simon, và phía đối diện là 6 bộ hài cốt thuộc quân đoàn.
Hệ Triệu hồi của Simon và hệ Tự nhiên của Pier, mỗi bên một đội. Có vẻ đám hài cốt cũng hiểu được điều đó nên chúng va đập hàm vào nhau cạch cạch, tạo nên bầu không khí căng thẳng khi đối đầu.
[Cậu bảo hiện tại số lượng hài cốt có thể điều khiển cùng lúc là hai con đúng không?]
"Vâng."
Nếu cố điều khiển từ ba con trở lên, các dòng suy nghĩ trong đầu sẽ rối tung và hệ thống mệnh lệnh trở nên hỗn loạn.
Hơn nữa, tinh thần lực bị bào mòn nhanh chóng, kéo theo cơn đau đầu khủng khiếp khiến cậu không thể chịu đựng nổi.
[Khà khà khà, không cần quá nôn nóng! Điều quan trọng không phải là điều khiển được bao nhiêu con cùng lúc, mà là cậu điều khiển một hai con điêu luyện đến mức nào!]
"Tôi hiểu rồi."
[Ta cũng sẽ chỉ điều khiển hai con một lúc! Nhào vô đi!]
"Vâng!"
Simon dứt khoát vươn tay phải ra.
'Tiến lên!'
Hai con hài cốt cầm kiếm đạp đất lao tới. Pier cũng ra lệnh cho hai hài cốt cầm kiếm của mình xông lên.
Keng!
Keeng!
Những cú va chạm liên tiếp. Tiếng kim loại rít lên chói tai khi các thanh kiếm đập vào nhau.
Trong lúc Simon đang đắn đo xem nên di chuyển thế nào tiếp theo, thì bất ngờ từ phía sau, hai hài cốt cầm thương của Pier lao tới đâm mạnh.
'...Hự, lui lại!'
Đám hài cốt của Simon lùi lại trong gang tấc. Thấy vậy, những hài cốt cầm kiếm đi đầu của Pier liền dồn ép những hài cốt đang mất thăng bằng do phải lùi lại của Simon.
Keng! Cạch!
Hài cốt của Simon phải đỡ kiếm trong tư thế vặn sườn đầy nguy hiểm.
Chỉ chờ có thế, đám hài cốt cầm thương quay lại, dùng cán thương quất mạnh vào chân, khiến hài cốt của Simon ngã lăn ra sàn và bị khống chế hoàn toàn.
'...Thua rồi.'
Nuốt xuống sự tiếc nuối, Simon hạ tay xuống và quay đầu lại.
"Ăn gian quá Pier! Ông bảo chỉ dùng 2 con một lúc mà!"
4 đấu 2 thì làm sao mà thắng nổi. Trước sự phản đối của Simon, Pier cười ha hả.
[Nói gì thế! Ta cũng giống cậu, chỉ điều khiển mỗi lần hai con thôi!]
"Hả? Thế nghĩa là... A!"
Đúng là vậy.
Đầu tiên Pier điều khiển hài cốt cầm kiếm, sau đó chuyển sang điều khiển hài cốt cầm thương.
Quay lại với hài cốt cầm kiếm, rồi lại chuyển sang hài cốt cầm thương, cứ thế lặp đi lặp lại.
[Chà, cũng chẳng phải thứ gì to tát đâu. Gọi là Vận hành Luân phiên! Bằng cách di chuyển quyền kiểm soát qua lại giữa các hài cốt thật nhanh, ta có thể mở rộng phạm vi kiểm soát vốn hạn chế.]
"...Ra là vậy."
[Nếu không thể kết nối với nhiều hài cốt cùng lúc, thì mấu chốt là phải làm sao để tất cả các hài cốt đều di chuyển thông qua việc vận hành từng cặp một! Hiểu chưa?]
Cộp cộp.
Lời vừa dứt, hai trong số những hài cốt cầm thương của Simon bước lên phía trước.
'Tập trung.'
Cậu ra lệnh cho những hài cốt cầm kiếm xòe lòng bàn tay ra. Sau đó chuyển sang điều khiển hài cốt cầm thương đập tay với chúng.
"Làm thế này đúng không?"
[...]
Pier im lặng một lúc rồi nhếch mép cười.
[Phu ha ha ha! Quả nhiên dạy cậu rất thú vị!]
"Sao cơ?"
[Không có gì. Nếu đã nắm được cảm giác rồi thì chuyển sang thực chiến ngay thôi!]
"A, vâng! Tới bến luôn đê!"
✦✧✦✧
Ngày đầu tiên của cuối tuần, cậu cùng Pier luyện tập kỹ năng kiểm soát Xác Sống và Vận hành Luân phiên. Có vẻ trình độ đã tăng lên, giờ Simon có thể điều khiển tối đa 3 hài cốt.
Chiều ngày hôm sau, cậu trở về Kizen. Cậu cùng Meilyn, Kamibarez và Dick phối hợp luyện tập thực chiến.
Simon sẽ tìm cách câu giờ bằng Xác Sống, sau đó giáng đồng thời bốn bùa Suy Kiệt và một Hắc Diệm lên Cyclops để mở màn trận chiến.
Tiếp đó, vừa dần dần làm suy yếu Cyclops, cậu sẽ bồi thêm hai phát Hắc Diệm nữa để kết thúc trận đấu với thắng lợi.
Để giảm thiểu sai sót, cả nhóm chỉ lặp đi lặp lại một chiến thuật duy nhất.
Dù không phải mô phỏng Avalon mà chỉ là trận chiến giả tưởng đánh vào không khí, nhưng cũng đủ khiến ai nấy đều kiệt sức. Mọi người ngồi bệt xuống đất, tu ừng ực những chai nước suối.
"Simon! Người dạy kèm cậu ở Rochest cuối tuần rồi là ai vậy?"
Trước câu hỏi của Kamibarez, Simon giật thót mình đáp:
"À, chỉ là người quen do bố tớ giới thiệu thôi. Sao thế?"
"Vì mình thấy khả năng điều khiển Xác Sống của Simon tốt hơn hẳn luôn ấy!"
"Đúng đó. Rõ ràng là thế."
Dick đang nằm dang tay chân giữa bãi đất trống cũng nhỏm dậy.
"Giờ cậu ấy dùng được ba con hài cốt cùng lúc rồi. Có thể tăng trình độ nhanh thế trong thời gian ngắn sao?"
Meilyn cũng tò mò ghé đầu vào.
"Là vị nào thế? Tử Linh Sư chuyên nghiệp à? Hay người của Kizen?"
Bỗng nhiên ánh mắt của cả ba người đều đổ dồn về phía cậu. Simon nở một nụ cười khó xử.
'...Biết bịa lý do gì bây giờ đây mấy đứa?'
2 Bình luận
chắc phải cỡ thánh nữ vs top 10 tử linh sư