1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 39: Chấn Thương
1 Bình luận - Độ dài: 2,862 từ - Cập nhật:
Đột nhiên, sự quan tâm dành cho "giáo viên dạy kèm" của Simon bùng nổ dữ dội. Giữa tâm điểm của sự chú ý, Simon chỉ biết cười trừ đầy khó xử, trong khi phân thân của Pier đang treo lủng lẳng như một món đồ trang trí trên đồng phục lại cười khúc khích, có vẻ như ông đang rất tận hưởng tình huống này.
[Khà khà khà khà khà! Ta rất được đám nhóc này hâm mộ đấy nhé!]
'...Đau đầu quá, xin ông hãy giữ trật tự đi. Pier.'
[Mau bảo với chúng là ta sẵn lòng dạy dỗ! Tất nhiên là nếu chúng chịu chết và gia nhập quân đoàn!]
'Ở Kizen cấm biến người sống thành Xác Sống mà.'
Simon cố gắng nặn ra một nụ cười và lên tiếng:
"Xin lỗi nhé. Người ấy rất ngại lộ diện. Với lại người cũng bận lắm, thực ra chỉ dạy một mình tớ thôi cũng đã ảnh hưởng nhiều đến công việc của người ấy rồi."
Meilyn bĩu môi, vẻ mặt phụng phịu.
"Cậu quyết tâm không nói chứ gì? Đồ keo kiệt."
Dick vừa đỡ lấy sau gáy vừa cười khúc khích.
"Không phải keo kiệt mà là chuyện đương nhiên thôi. Nếu điểm môn Triệu Hồi học của cậu cao lên thì khéo Simon lại bị đuổi học không chừng? Đặt vào trường hợp của cậu thì cậu có chỉ không?"
"......Thì, đúng là thế, nhưng mà."
"Đã bảo không phải vấn đề đó, mà là do người ấy bận thật nên không được đâu."
"Nào, nào!"
Người đứng ra hòa giải luôn là Kamibarez. Cô bật dậy, nắm chặt tay quyết tâm.
"Nghỉ 10 phút rồi đấy! Chúng ta tập lại thôi!"
"Ơ, đã hết giờ rồi hả?"
"Nhanh làm thêm một hiệp nữa nào!"
Buổi luyện tập chuẩn bị cho bài đánh giá thực chiến kéo dài đến tận đêm khuya.
✦✧✦✧
Cuối tuần trôi qua, một tuần mới lại bắt đầu với lịch trình của bài đánh giá thực chiến đối đầu Cyclops.
Đồng thời, kể từ tuần này, cuộc sống tại Kizen sẽ có một thay đổi lớn, đó chính là...
"Scott Snyder. Trừ 10 điểm."
Thời gian bảo hộ học viên đã hoàn toàn kết thúc.
Giờ đây, các giáo sư đã có thể chính thức đánh giá và chấm điểm học viên, cũng như đưa ra các hình phạt hoặc kỷ luật.
"Cái thứ rác rưởi này mà các em cũng dám nộp là bài tập hả?"
"Chậm chạp! Quá chậm! Chậm như rùa bò ấy! Trợ giảng! Trừ 20 điểm tất cả những học viên không theo kịp tiến độ ngay cho ta!"
"Ra khỏi lớp ta ngay."
Đội ngũ giáo sư của Kizen như thể chỉ chờ có vậy để lộ rõ bộ mặt thật.
Họ thay đổi 180 độ đến mức khiến người ta tự hỏi liệu đây có phải là những giáo sư vẫn luôn ân cần với học viên bấy lâu nay hay không.
Các tiết học trở nên khắc nghiệt hơn, và những học viên không theo kịp bị trừ điểm không thương tiếc. Những ai bị đánh giá là không đạt chuẩn thậm chí còn bị đuổi thẳng cổ ra khỏi lớp.
Các học viên méo mặt trước thái độ thay đổi chóng mặt của các giáo sư, nhưng cũng nhờ vậy mà họ mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã đặt chân đến Kizen.
Kizen không cần kẻ yếu.
Như để chứng minh cho câu nói đó, chỉ hai ngày sau khi thời gian bảo hộ kết thúc, đã có hai mươi học viên phải khăn gói rời khỏi trường.
Dù chưa đến kỳ thi giữa kỳ, chưa có bài đánh giá thực chiến hay bài kiểm tra đối quyết nào diễn ra, nhưng tỷ lệ đào thải đã ở mức này.
Simon cũng phải chật vật để thích nghi với bầu không khí thay đổi trong hai ngày qua.
Tuy nhiên, vẫn có một giáo sư đối xử với học viên y như trước đây.
"Nào, chạy đi!"
"Vâng ạ!"
Đó là Giáo sư Hongpeng của môn Ma Đấu học.
Thực ra, nói chính xác hơn thì ngay từ đầu cô ấy đã bắt học viên đu mình trên những con hà mã đang chạy, ếm lời nguyền rồi bắt bò lên đồi, hay vô lý hơn là bắt họ lao vào đàn hà mã... Cô ấy vốn dĩ chẳng bao giờ quan tâm đến cái gọi là thời gian bảo hộ học viên.
Vì thế, trái ngược với độ khó tăng vọt trong giờ của các giáo sư khác, lớp học của Hongpeng vẫn giữ nguyên như cũ. Các học viên thậm chí còn bắt đầu cảm thấy giờ Ma Đấu học tương đối thoải mái hơn.
Tất nhiên, Hongpeng cũng không phải kiểu người hay bắt bẻ để trừ điểm hay gây áp lực tinh thần lên học viên.
"Hộc! Hộc! Dù sao thì cứ chạy mà không cần suy nghĩ gì thế này còn tốt chán!"
Dick, người đang chạy bên cạnh Simon, vừa thở hổn hển vừa nói.
"Tớ vẫn còn bị ám ảnh bởi ánh mắt của Giáo sư Bahil khi thầy ấy trừ tớ 10 điểm liên tiếp đây này! Hộc! Hộc! Môn Ma Đấu học muôn năm! Mẹ kiếp! Học kỳ 2 tớ cũng sẽ đăng ký môn này!"
Simon bật cười khanh khách.
"Hà! Hà! Các cậu thảnh thơi quá nhỉ!"
Simon và Dick cùng quay đầu lại.
"Ơ, Meilyn?"
Meilyn, người vẫn luôn tụt lại phía sau mỗi khi chạy bộ, hôm nay lại đang đuổi kịp hai người họ. Dù thở không ra hơi và trông có vẻ chật vật, cô ấy vẫn đang cắn răng chạy một cách kiên cường.
"Hộc! Phù! Cậu làm sao thế? Tăng tốc đột ngột như vậy có ổn không?"
Thay vì trả lời, Meilyn mím chặt môi và cố sức chạy vượt qua hai người họ. Đồng tử Dick dao động dữ dội.
"......Nhìn con nhỏ cay cú chưa kìa. Phù! Mà sao cậu ấy lại như thế nhỉ?"
"Ngày mai là bài đánh giá thực chiến với Cyclops rồi mà."
Là nhóm trưởng của Nhóm 7 và cũng là thành viên trực tiếp tham gia chiến đấu, hơn ai hết, cô ấy cảm thấy trách nhiệm nặng nề đối với bài đánh giá lần này.
Điểm yếu lớn nhất của Meilyn là thiếu thể lực. Thêm vào đó, phản xạ chậm chạp khiến cô khó lòng né tránh đòn tấn công của Cyclops. Vì vậy, trong khoảng thời gian còn lại, cô ấy đã dồn sức vào việc rèn luyện thể lực hơn là luyện tập Hắc Diệm.
'Thật sự rất đáng nể.'
Thủ khoa bài thi viết đầu vào.
Hạng 1 lớp A.
Người duy nhất đạt điểm trung bình 90 trong bài kiểm tra của Jane.
Simon cứ ngỡ Meilyn chỉ là một thiên tài bẩm sinh, nhưng hóa ra cô ấy là một người nỗ lực đến mức đáng sợ.
Theo lời kể của Kamibarez, Meilyn thậm chí còn không ngủ để học.
Họ cùng học bài ở phòng sinh hoạt chung của ký túc xá nữ đến tận đêm khuya, Kamibarez đi ngủ một giấc và sáng hôm sau quay lại thì vẫn thấy Meilyn ngồi nguyên ở vị trí đó, mũi nhét khăn giấy và vẫn đang cắm cúi học.
Nghe nói để không ảnh hưởng đến giờ lên lớp, cô ấy đã dùng thuốc để vượt qua cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi ập đến.
Từ sáng sớm cho đến tận lúc đi ngủ, chỉ có học, học và học.
Simon không thể hiểu được điều gì đã khiến cô ấy phải nỗ lực một cách khắc nghiệt đến như vậy.
"Được rồi, giờ thì nghỉ giải lao!"
Ngay khi hiệu lệnh của Hongpeng vang lên, các học viên như chỉ chờ có thế liền nằm vật ra bãi cỏ. Các trợ giảng đi quanh và phát nước uống hồi phục thể lực.
"Ư aaaa."
Dick uống cạn chai nước trong một hơi rồi nằm dang tay chân hình chữ đại.
"Chưa bàn đến chuyện khác, nhưng nếu cứ học môn Ma Đấu học suốt 3 năm thì đến lúc tốt nghiệp kiểu gì cũng thành dân thể hình cho xem. Riêng điều này thì tớ chắc chắn luôn."
"......."
Nghe câu đùa của Dick, Kamibarez khẽ xoa xoa bắp chân mình.
Thấy vậy, Simon cười nhẹ.
"Chỉ chạy bộ trong giờ Ma Đấu học thôi thì không lên cơ bắp cuồn cuộn ở chân đâu. Kami à."
"Vâng, vâng? Không ạ! Không phải thế đâu!"
"Kami vốn mảnh mai sẵn rồi nên chân có to ra một chút cũng vẫn đẹp mà."
"Đã bảo là mình không có ý đó mà!"
Giữa lúc tiếng cười nói vui vẻ đang bao trùm lấy ba người, Meilyn sải bước nhanh tiến lại gần.
"Simon! Xem cái này chút đi."
"Hửm?"
"Cái kỹ thuật đạp lên Hắc Lực ấy."
Cô khuỵu gối xuống rồi bật nhảy tại chỗ. Ở một độ cao đáng kể so với dự kiến, Hắc Lực đã hình thành vững chắc dưới hai bàn chân cô nàng.
Soạt!
Meilyn trượt xuống, cày nhẹ lên mặt cỏ rồi quay lại nhìn Simon với đôi mắt sáng rực.
"Sao nào? Thấy thế nào?"
"Ừm, chà."
Simon gãi đầu.
"Làm tốt lắm đấy chứ? Thật sự luôn."
"Thật hả, thật hả? Hí hí! Tôi đã luyện tập suốt để chuẩn bị cho ngày mai đấy!"
"Tuyệt vời quá Meilyn ơi!"
Có thể khắc phục điểm yếu trong thời gian ngắn như vậy quả là một kỳ tích, đúng như lời Kamibarez nói.
Tất nhiên, đằng sau đó hẳn là những nỗ lực đổ máu mà người thường khó có thể tưởng tượng nổi.
Nhìn dáng vẻ bàn chân khi tiếp đất, có vẻ cô đã hành hạ đôi chân mình không ít trong thời gian qua, trạng thái trông không được tốt lắm.
"Đừng quá sức nhé. Meilyn."
Simon lo lắng nói.
"Lúc mô phỏng tụi mình cũng đã hạ được Cyclops rồi mà? Việc vượt qua bài đánh giá thực chiến đã nằm trong tầm tay rồi."
"......Ừ. Nhưng tôi không hài lòng với việc chỉ vượt qua."
Trong mắt Meilyn bùng lên ngọn lửa quyết tâm.
"Hạng 1. Tôi nỗ lực là để nhắm đến vị trí hạng 1, nhất định phải là hạng 1."
Khi Simon định nói gì đó thì các trợ giảng đã vỗ tay bôm bốp.
"Nào, tất cả đứng dậy! Chúng ta sẽ chạy một mạch đến địa điểm tiếp theo!"
"Vâng ạ!"
Giờ đây, các học viên đã quen với phong cách của Hongpeng nên nhanh chóng bật dậy xếp hàng.
"Xuất phát!"
Theo tiếng hô của Hongpeng, tất cả cùng lao xuống con dốc tuyệt đẹp, tận hưởng làn gió mát rượi.
Nơi này rực rỡ sắc vàng của hoa cải dầu nở rộ, tựa như cả ngọn núi được dát vàng.
Simon không khỏi thầm thán phục con mắt thẩm mỹ của Hongpeng khi cô ấy luôn chọn những địa điểm có phong cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp làm nơi học tập.
"Jimon!"
Đúng lúc đó, Hongpeng bất ngờ xuất hiện. Simon giật mình đáp lại:
"A, vâng! Thưa Giáo sư!"
"Cách dận dụng Hắc Lực mà ta dạy, cậu vẫn đang luyện tập trăm chỉ chứ?"
"Tất nhiên rồi ạ!"
Hongpeng đã dạy cho Simon kỹ thuật kích hoạt Hắc Lực trong cơ thể để tạm thời nâng cao năng lực thể chất.
"Ồ, quả nhiên là tiếp hu nhanh thật! Dù có nghĩ thế nào thì ta vẫn thấy Jimon hợp với Khoa Ma Đấu học nhất đấy."
"......A ha ha."
"Giáo sư!"
Chính lúc đó. Trợ giảng môn Ma Đấu học, Brad, hớt hải chạy tới.
Brad liếc nhìn Simon một cái rồi vội quay sang báo cáo với Hongpeng.
"Ở phía sau có người bị thương. Hình như học viên đó bị trật chân khá nặng."
"À, để ta qua đó sem sao."
Hongpeng vỗ nhẹ vào vai Simon rồi chạy theo Brad. Ngay sau đó, một trợ giảng khác dẫn các học viên xuống chân đồi và cho giải tán nghỉ ngơi.
Mọi người ngồi xuống bãi cỏ uống nước.
"Kami, Meilyn đâu rồi?"
Nghe Dick hỏi, Kamibarez nhún vai.
"Mình không biết nữa. Mình cứ bị tụt lại phía sau suốt nên tưởng cô ấy đi cùng Simon chứ."
Lúc đó, tiếng ồn ào vang lên từ phía sau.
Simon quay lại nhìn rồi bật dậy, còn Kamibarez thì đưa hai tay lên che miệng.
"Này, không lẽ nào......."
Sắc mặt Dick chuyển sang màu xám ngoét. Giữa đám đông học viên đang xôn xao, có thể thấy một nữ sinh đang được trợ giảng cõng trên lưng.
Cổ chân cô ấy quấn đầy băng.
"Meilyn!"
✦✧✦✧
Bệnh xá trung tâm Kizen.
Meilyn nằm thẫn thờ trên giường như người mất hồn.
Xung quanh cô, Simon, Dick và Kamibarez đứng đó với vẻ mặt căng thẳng.
"Học viên Meilyn Villenne."
Vị bác sĩ khoác áo blouse trắng vừa lật hồ sơ bệnh án vừa nói.
"Cô bị bong gân khá nặng. Tạm thời phải dùng nạng, việc lên lớp nghe giảng thì không sao, nhưng trong vòng một tuần tới, cô phải nghỉ tất cả các tiết thực hành có vận động mạnh."
Tin tức như sét đánh ngang tai. Meilyn bật dậy với đôi mắt đỏ hoe.
"K-Không được ạ! Chấn thương mức này thì em vẫn hoàn toàn đi lại được mà!"
"Học viên à."
Bác sĩ mỉm cười, gõ nhẹ vào hồ sơ.
"Đây là mệnh lệnh, không phải lời khuyên."
"......!"
Meilyn cắn chặt môi.
"Ta biết cô rất nhiệt huyết với việc học, nhưng không được là không được. Ta sẽ gạch tên cô khỏi danh sách tham gia tất cả các môn cần đi lại vận động."
Đây chính là lý do khiến học viên Kizen dù có đau ốm đến mấy cũng không muốn đến bệnh xá.
Với bác sĩ, sự hồi phục của bệnh nhân là ưu tiên hàng đầu, còn với học viên, việc sống sót tại Kizen mới là quan trọng nhất.
Hai giá trị này luôn xung đột với nhau.
Các bác sĩ cho rằng học viên bị chấn thương nặng trong giờ học thì nghỉ ngơi vài tuần là chuyện đương nhiên, nhưng khoảng thời gian trống đó lại siết chặt lấy cổ họng của các học viên.
Bị thương thì chỉ có thiệt thân.
"......."
Vị bác sĩ đưa ra thông báo đơn phương rồi bước ra ngoài, để lại bốn người trong phòng bệnh chìm trong bầu không khí tĩnh lặng nặng nề.
Tất cả đã chuẩn bị cho bài đánh giá thực chiến chăm chỉ đến thế, vậy mà ngay trước ngày thực chiến, thành viên chủ lực lại bị thương ở chân.
Nhưng không ai trách Meilyn cả.
Đó là một tai nạn không mong muốn, và hơn ai hết, họ đều biết Meilyn đã nỗ lực và dốc sức cho bài tập nhóm này nhiều đến nhường nào.
"......Meilyn."
"Thật sự xin lỗi. Các cậu ra ngoài đi."
Meilyn cúi gằm mặt nói.
"Tôi muốn ở một mình."
"......."
Khuôn mặt cô ấy hoàn toàn suy sụp.
Lúc này, có lẽ mọi lời an ủi đều trở nên vô nghĩa.
Dick và Kamibarez nhìn nhau rồi gật đầu.
"Si-Simon."
Kamibarez khẽ gọi và nắm lấy vạt áo Simon. Nhưng Simon vẫn đứng yên không nhúc nhích.
"Có ngồi đây khóc lóc ỉ ôi thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu."
Kamibarez và Dick giật mình kinh ngạc.
Một câu nói lạnh lùng đến mức không giống Simon thường ngày chút nào.
Meilyn cắn chặt môi, ngẩng phắt đầu lên.
"......Vậy thì cậu bảo tôi phải làm sao."
"Phải tìm cách khác chứ."
"Cách khác?"
Cô bật cười "hà" một tiếng.
Một nụ cười đầy chua chát và kích động.
"Cậu cũng biết mà? Đây là chiến thuật và đội hình bọn mình đã dày công xây dựng suốt một tuần! Chúng ta đã tập luyện đến chết đi sống lại chỉ với đội hình này, và ngay ngày mai là thực chiến với con Cyclops bằng xương bằng thịt rồi! Cách với chả phương án cái quái gì? À—ra là vậy! Cậu đang mỉa mai tôi chứ gì? Ừ, ừ, phải rồi, tất cả là tại tôi! Việc mấy cậu bị điểm thấp nhất trong bài đánh giá! Hay sau này vì số điểm đó mà bị đuổi khỏi Kizen! Tất cả đều là lỗi của tôi! Do tôi ngứa ngáy chân tay chạy nhảy lung tung nên mới bị thương......!"
"Dừng lại."
Đôi mắt Simon loé lên tia sáng sắc lạnh.
Ba người họ bỗng cảm thấy ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đây thực sự là Simon sao? Cảm giác như thể đang đứng trước một người hoàn toàn khác vậy.
Khi không gian xung quanh trở nên yên tĩnh, Simon khẽ thở dài rồi nói:
"Nếu các cậu thấy ổn, ngày mai tôi sẽ là người xuất chiến."
1 Bình luận