1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 61: Âm Mưu
2 Bình luận - Độ dài: 2,430 từ - Cập nhật:
Simon nở một nụ cười gượng gạo.
"Chỉ là do may mắn thôi, nó khá giống với một kỹ thuật mà tớ đã biết."
Thừa thắng xông lên, Simon bắt đầu thực hiện Xoay Vòng lần thứ hai ngay lập tức. Công việc đã trở nên suôn sẻ hơn nhiều so với lần đầu.
Khi Simon bắt đầu lăn Hắc Lực trong lòng bàn tay, dòng năng lượng đen kịt dường như đang tự hỏi:
'Lại làm cái hồi nãy hả?'
Như để trả lời, Simon duy trì lực xoay của Hắc Lực thật mạnh mẽ.
Cứ thế, cậu hoàn thành việc Xoay Vòng và cắm nó vào pháp trận chỉ trong thời gian bằng một nửa so với lúc đầu.
Vù vù vù vù!
Kích hoạt đến góc thứ hai, thêm vài cổ ngữ Rune nữa bừng sáng lên.
"Còn hai cái nữa! Tiếp tục đi Simon!"
"Ừm.”
Simon đẩy sự tập trung lên cao độ và tiếp tục Xoay Vòng. Lần thứ hai dễ hơn lần đầu, và lần thứ ba lại càng dễ hơn lần thứ hai.
Vù vù vù!
Cuối cùng, khi cả bốn góc đều đã được kích hoạt, toàn bộ pháp trận bừng sáng rực rỡ.
Cạch. Cạch cạch.
Hộp sọ bắt đầu cử động sống động. Nó va đập hàm dưới và vòm miệng tạo ra tiếng động, có lẽ do sự khác biệt về chất liệu nên âm thanh nghe trong trẻo hơn so với Chuột Nhân Đảo.
Đúng lúc đó, hộp sọ bật nhảy tưng một cái.
"Ái!"
Và rồi nó đớp thẳng vào cánh tay Simon. Dù chưa có răng, nhưng lực hàm mạnh đến nỗi khiến cậu đau chảy cả nước mắt.
"Aa, ở đây có mục lưu ý này."
Dick vừa nhìn bản vẽ lắp ráp vừa nói.
"Saphiros có tập tính rất thích cắn xé bất cứ thứ gì nhìn thấy. Sau khi kích hoạt pháp trận, hãy lùi lại phía sau và ném cho nó kẹo cao su cho chó hoặc đệm ngồi."
"A, sao cậu không nói sớm hơn một chút chứ!"
Simon vừa nhăn nhó cố gỡ hộp sọ ra vừa nói.
"Tớ cũng mới phát hiện ra thôi mà. Xem nào, ở đây nói là sau một hoặc hai ngày, nếu kết nối bằng tư duy và thuần hóa từ từ, khuynh hướng hung hăng này sẽ giảm đi đáng kể."
"Không có thời gian cho việc đó đâu."
Simon trợn mắt trừng trừng nhìn hộp sọ.
"Xuống ngay."
Hộp sọ đang nghiến ngấu cánh tay Simon bỗng giật mình. Khi Simon nhìn chằm chằm đầy áp lực, cuối cùng nó cũng chịu nhả tay cậu ra và lùi lại.
"Không được cắn bất kỳ ai nữa. Đây là mệnh lệnh."
Hộp sọ rũ xuống, nằm im lìm, trông cứ như đang tiu nghỉu. Thấy cảnh đó, Dick bật cười.
"Không phải là 'trên đời không có bộ xương nào xấu', mà là trước mặt cậu thì đứa nào cũng ngoan ngoãn cả."
Đã kích hoạt ma pháp triệu hồi xong, giờ là lúc trực tiếp lắp ráp các phần xương. Simon lôi hết xương từ trong hộp ra, xếp thành hàng rồi đưa tay vuốt ve hộp sọ.
"Đợi một chút nhé. Ta sẽ tạo ra cơ thể cho mi ngay đây."
Liệu nó có hiểu lời cậu nói không nhỉ?
Hộp sọ có vẻ thích thú, nhảy tưng tưng trên bàn. Trong lúc nhảy nhót, nó vô tình chạm vào phân thân của Pier đang đặt trên bàn làm nó rơi xuống đất.
[Thằng nào đấy!]
Giọng nói của Pier vang lên trong đầu Simon.
[Tên lính mới này chẳng có chút phép tắc nào cả! Sau này xuống Quân đoàn thì cứ xác định là chết với ta!]
'......Haha.'
Simon đặt phân thân của Pier lại lên bàn và bắt đầu công việc chính thức. Cậu lắp ráp bộ xương theo đúng bản vẽ, từng bước một.
'Quả nhiên cái này là thú vị nhất.'
Xương của hài cốt sinh ra lực hút, mỗi khi kết nối, chúng dính chặt vào nhau tách tách như nam châm, cảm giác rất sướng tay.
Tuy nhiên, so với Chuột Nhân Đảo, độ khó khi lắp ráp con này cao hơn hẳn.
'Kết Dính? Cái này làm thế nào nhỉ?'
Trong giai đoạn lắp ráp, có những phần người dùng phải trực tiếp sử dụng kỹ thuật Hắc Lực, cũng có những bước phải dùng đến các loại hóa chất đi kèm trong hộp.
Đặc biệt, phần cánh tay là khó lắp nhất. Vì hài cốt là loại xác sống có cơ bắp yếu, nên để tạo ra lực cơ bắp đủ để kéo dây cung, cần phải thực hiện nhiều công đoạn khác nhau.
Simon luồn các sợi tơ Hắc Lực qua các lỗ trên xương cánh tay, sau đó thực hiện xử lý Kết Dính bằng Hắc Lực, quấn quanh cánh tay như thể đang băng bó vết thương.
Ở các khớp nối, cậu bôi thuốc dính, đợi cho khô, đến khi đủ độ ẩm thì gia nhiệt để hoàn thiện.
Vì là lần đầu tiên làm nên cậu khá lúng túng. Dick sau hai tiếng đồng hồ gà gật thì cuối cùng cũng đã về phòng 409, và những học viên khác thi thoảng ghé qua phòng nghỉ giờ cũng đã vắng bóng hẳn.
Chỉ còn mình Simon trải đầy giáo trình Triệu Hồi học và Hắc Ám học ra, kiên trì cắm cúi lắp ráp.
"Aa…….”
Simon, người đang đắm chìm trong việc lắp ráp đến quên cả thời gian, ngẩng lên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời đã bắt đầu hửng sáng.
'Đây là lần đầu tiên trong đời mình thấy từng phút từng giây lại quý giá đến thế này.'
Dù sao thì cũng phải làm cho xong. Simon kết nối hai xương chân cuối cùng đã hoàn thiện vào thân mình.
"Được rồi......!"
Một cơ thể trắng toát, trơn láng, với hộp sọ có sừng đầy oai vệ đang thử cử động tay chân của mình.
Cạch! Cạch cạch!
Sau đó, dường như hài lòng với cơ thể mới, nó nhảy nhót tưng tưng khắp phòng nghỉ.
"Tốt lắm. Ra ngoài thôi!"
Cạch!
Simon và Cốt Cung cùng nhau bước ra khỏi ký túc xá.
Dưới bầu trời rạng sáng màu xanh thẫm không một gợn mây, khung cảnh khuôn viên Kizen trải ra đẹp như một bức tranh.
Hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sớm mai, Simon hô lớn.
"Đỡ lấy!"
Cậu mở không gian phụ và ném cho nó cây cung chuyên dụng dành cho hài cốt.
Ban đầu Simon định đưa cây cung giá 1 vàng mà cậu hay dùng, nhưng sợ rằng cái đó quá nặng so với hài cốt, nên cậu quyết định bắt đầu từ thứ dễ dàng trước.
Chát.
Khoảnh khắc Cốt Cung bắt lấy cây cung, cơ thể nó khẽ run lên như cảm nhận được điều gì đó. Rồi ngay lập tức, nó vào tư thế bắn đầy dứt khoát.
Tay trái cầm cung, tay phải đưa ra sau lưng. Dù sau lưng chẳng có gì, nhưng nó cứ quờ quạng vào hư không như một cỗ máy bị hỏng.
'......Chẳng lẽ, nó đang tìm mũi tên trong ống tên đeo sau lưng sao?'
Hài cốt là loại xác sống còn lưu giữ mạnh mẽ các tập tính và thói quen khi còn sống.
Đó là lý do tại sao xương của những quái vật từng sử dụng cung khi còn sống được dùng làm nguyên liệu cho Cốt Cung. Saphiros cũng là một loài quái vật bán nhân bán thú sống trong rừng, sử dụng cung làm vũ khí chính.
"Tên ở đây này."
Simon lấy một mũi tên từ không gian phụ ra và đưa tới. Thấy vậy, Cốt Cung vẫn quay lưng lại, đi giật lùi về phía cậu. Tay phải của nó vẫn đang quờ quạng vào khoảng không sau lưng.
Simon bật cười khẽ và đặt mũi tên vào tay nó.
Soạt.
Nó nạp tên với tốc độ nhanh như chớp.
Phập!
Nó kéo dây cung với tư thế điêu luyện và hoàn tất việc ngắm bắn. Simon kết nối tư duy để chỉ định mục tiêu.
'Bắn cái cây kia kìa.'
Hồi hộp quá. Cuối cùng cũng đến lúc chứng kiến thành quả sau cả đêm mày mò.
Simon ra lệnh với trái tim đập thình thịch.
'Ngay bây giờ!'
Vút!
Mũi tên xé gió ban mai bay đi, cắm phập vào thân cây tạo nên tiếng Bộp! vang dội. Simon nắm chặt hai tay, hét lên sung sướng.
Đó là lần chế tạo Cốt Cung đầu tiên trong đời của Simon.
✦✧✦✧
Cùng lúc đó, tại Rochest.
Trong một tòa nhà cũ kỹ nằm hơi tách biệt với trung tâm thành phố. Dưới chân cầu thang của nơi này có một phòng phẫu thuật ngầm bí ẩn.
Trong không gian bừa bộn những dụng cụ dính máu, một người đàn ông đang nằm trên giường phẫu thuật từ từ ngồi dậy. Phần thân dưới chỉ mặc đồ lót, còn toàn bộ phần thân trên để lộ ra chằng chịt những hình xăm đen kịt được vẽ bằng Hắc Lực.
"Ư ư."
Cơn đau đầu dữ dội ập đến ngay khi vừa tỉnh lại khiến người đàn ông đưa tay ôm trán, mặt nhăn nhó.
"Cậu tỉnh rồi sao? Haren Cork."
Ánh mắt hắn di chuyển. Cửa phòng phẫu thuật mở ra, một người đàn ông với gương mặt lộ vẻ mệt mỏi bước vào.
"Aa, Giáo sư Bahil!"
Bahil tựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực.
"Ca phẫu thuật đã kết thúc thành công. Cậu cảm thấy thế nào?"
"......."
Haren nhìn xuống cơ thể đầy những hình xăm Hắc Lực của mình. Sau đó, hắn thử nắm chặt nắm đấm phải.
Hắc Lực tuôn trào ra như suối nguồn, nhỏ giọt tí tách xuống sàn nhà.
"......Sức mạnh đang tràn trề! Em cảm giác như mình có thể làm được bất cứ điều gì."
"Vậy thì may quá."
Bahil mỉm cười và nói tiếp.
"Giờ hãy quay trở lại Kizen và tham gia các tiết học như bình thường. Tuyệt đối không được để bất cứ ai nhìn thấy cơ thể cậu. Và trước khi đến kỳ đánh giá quyết đấu, hãy hạn chế tắm rửa. Gội đầu hay rửa mặt thì chắc là không sao."
Vừa nói, Bahil vừa ném bộ đồng phục đang treo trên mắc áo cho Haren.
"Ngày kia, khi bài đánh giá quyết đấu bắt đầu, những hình xăm đó sẽ tự nhiên biến mất khỏi cơ thể. Sẽ không bị phát hiện bởi kiểm tra doping của Kizen đâu. Dù vậy, sức mạnh được cường hóa bởi lời nguyền của cậu vẫn sẽ duy trì dư dả trong khoảng hai tháng."
Haren nhìn Bahil với ánh mắt đầy cảm kích.
"Thưa giáo sư. Tại sao thầy lại giúp đỡ em đến mức này......."
"Lý do thế nào cũng được mà nhỉ? Cậu chỉ cần thực hiện việc ta nhờ là được."
Nghe vậy, vẻ mặt Haren trở nên nghiêm túc.
"Ý thầy là việc đánh bại Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất của lớp A, Simon Follentia, trong bài đánh giá quyết đấu."
"Đúng vậy. Dù là Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất thì cũng không cần phải sợ hãi quá đâu. Cậu của hiện tại đã vượt xa trình độ của cậu ta rồi."
Haren nắm rồi lại mở tay, kiểm tra trạng thái cơ thể. Sau đó, hắn thử kích hoạt sở trường của mình là 'Hắc Thủ' từ sau lưng.
Xoạt xoạt xoạt xoạt!
Một bàn tay đen ngòm phóng ra từ lưng hắn. Haren không khỏi thốt lên kinh ngạc.
Cả kích thước lẫn uy lực đều ở một đẳng cấp khác hẳn so với trước đây. Khi xòe 'Hắc Thủ' ra và đưa về phía trước, nó to đến mức có thể che khuất cả cơ thể. Khi kéo dài ra và vung vẩy như roi, tiếng xé gió Vù! Vù! nghe rợn cả người.
Với thứ này, hắn tự tin có thể chiến thắng bất kỳ đối thủ nào.
"Cảm ơn thầy, Giáo sư Bahil! Ơn huệ này em sẽ không bao giờ quên!"
Cảm giác hưng phấn đến điên dại này!
Haren cảm thấy Bahil, người đã ban cho hắn sức mạnh này, vĩ đại như bầu trời. Vì thế, hắn buột miệng nói thêm một câu.
"Nếu Simon Follentia làm thầy chướng mắt, hay là em ngụy tạo thành tai nạn rồi giết quách nó đi trong bài đánh giá quyết đấu nhé?"
Khoảnh khắc đó.
Nụ cười trên môi Bahil tắt ngấm, gương mặt trở nên lạnh băng.
Kéttttttt!
Từ sau lưng Bahil vang lên âm thanh như tiếng gào thét của oan hồn. Toàn thân Haren run rẩy vì nỗi sợ hãi thuần túy.
"Đừng có làm chuyện thừa thãi. Ngươi chỉ cần làm đúng và đủ những gì ta sai bảo thôi."
Haren cảm thấy hơi thở ngày càng nghẹn lại. Hắn vội vàng đưa tay ôm lấy cổ mình.
"Nếu sự việc hỏng bét và cậu ta chết."
Trong đôi mắt Bahil lóe lên tia sáng rợn người.
“Ngươi và gia đình mình sẽ méo bao giờ được chết yên thân đâu. Ta sẽ khiến các ngươi phải chịu đau đớn vĩnh hằng ngay cả sau khi đã chết."
"Khụ! Khụ! Em, em xin khắc cốt ghi tâm!"
Khi Bahil thu lại khí thế, Haren mới có thể hít thở trở lại, miệng thở dốc.
'......Chỉ là một thằng ranh con, đến tư cách làm kế hoạch phụ còn đéo xứng mà dám.'
Bahil quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng phẫu thuật. Ông khoác áo ngoài và đội mũ lên.
'Simon Follentia. Xin lỗi vì phải dùng đến cách này, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác.'
Dù đau đớn như cắt da cắt thịt, nhưng thứ Simon cần lúc này là thất bại.
Chỉ khi chìm trong cảm giác thất bại ê chề, cậu mới nhìn lại bản thân, và trăn trở xem cái gì đã sai. Và rồi cậu sẽ nhận ra nguyên nhân chính là Triệu Hồi học.
'Chuyện này, một ngày nào đó ta sẽ xin lỗi. Nhưng rồi cậu cũng vậy, vào một ngày xa xôi trong tương lai.'
Khóe miệng Bahil nhếch lên tận mang tai, vặn vẹo hoàn toàn.
'Cậu sẽ phải cảm ơn quyết định này của ta thôi. Chắc chắn là như vậy!'
2 Bình luận