1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 48: Thử Thách
4 Bình luận - Độ dài: 2,354 từ - Cập nhật:
Simon đã nghe Pier kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Sau khi hứng trọn đòn tấn công thay cho Erzabet, Simon lập tức bất tỉnh. Để đối phó với kẻ thù chung, Pier và Erzabet đành phải thiết lập một liên minh tạm thời.
Và rồi họ hợp sức tóm gọn nữ Linh Mục. Theo lời Pier, đó là một trận chiến vô cùng nhạt nhẽo.
"Trước tiên thả cô ta xuống đã."
Simon quyết định nghe thử câu chuyện từ phía cô gái này.
Trước khi kịp chết ngạt vì khói từ đống lửa trại, nữ Linh Mục được thả từ trần nhà xuống, cô quỳ gối trên sàn trong tình trạng vẫn bị trói gô bởi tơ nhện.
"Cảm ơn! Cảm ơn các vị! Hu hu hu! Tôi sợ đái ra quần mất!"
Cô gái đang khóc lóc thảm thiết kia quả nhiên còn rất trẻ. Nhìn qua có thể thấy cô trạc tuổi Simon hoặc chỉ lớn hơn một, hai tuổi là cùng.
"Vẫn chưa đến lúc để cảm ơn đâu. Giờ thì trả lời câu hỏi của tôi."
"Vâng! Hức!"
"Cô là học viên của Efnel phải không?"
Đây là một câu hỏi khá quan trọng. Mặc dù Kizen và Efnel đang trong thời gian đình chiến, nhưng rõ ràng họ vẫn là quan hệ thù địch, việc Simon thả cô đi có thể sẽ gây ra rắc rối.
Tuy nhiên, cô gái lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận.
"K-Không, tuyệt đối không phải đâu ạ!"
[Khà khà! Mới câu đầu tiên đã nói dối rồi.]
Pier cười khẩy, chĩa thanh đại kiếm về phía cô nàng. Mặt nữ Linh Mục cắt không còn giọt máu.
"Thật mà! Tin tôi đi!"
[Đứng dậy.]
Cô gái sợ hãi vội vàng đứng bật dậy. Pier dùng đại kiếm rạch một đường từ dưới lên trên tà áo choàng của cô ấy.
Lớp áo choàng tách ra, để lộ đôi chân trắng ngần và chiếc váy ngắn màu trắng tinh khiết. Nhìn lên cao hơn một chút, bất cứ ai cũng có thể nhận ra bộ trang phục đặc trưng đó.
Bộ đồng phục của Efnel, được dệt từ Vải Liệm Thánh, thứ được cho là vượt trội hơn cả đồng phục được trang bị hắc thuật phòng ngự tiên tiến của Kizen.
Ngay cả huy hiệu Efnel gắn trên ngực áo cũng giống y hệt.
[Chậc, lũ Linh Mục xảo quyệt cứ mở miệng ra là nói dối.]
Erzabet đặt tay lên vai nữ Linh Mục và liếm môi. Cô gái sợ hãi kêu lên một tiếng "Híccc!" rồi nhắm tịt mắt lại.
[Chẳng cần phải nghe cô ta trình bày làm gì cho mất công. Giết quách đi cho rồi, chúng ta tiếp tục câu chuyện dang dở khi nãy nào.]
"Xin hãy tin tôi! T-Thật ra là......!"
Cô gái đỏ mặt, cúi gằm xuống. Rồi cô khẽ cắn môi, dè dặt mở lời.
"Hai năm trước, tôi đã bị đuổi học khỏi Efnel."
'......Hả?'
Không phải là năm hai sao? Câu trả lời bất ngờ khiến Simon chớp mắt ngạc nhiên.
Pier và Erzabet tỏ vẻ thờ ơ, nhưng Simon lại có phản ứng. Cô gái nhìn Simon với ánh mắt khẩn cầu.
"Làm ơn hãy tin tôi! Đúng là tôi từng học ở Efnel một thời gian! Nhưng tôi chỉ là một đứa bất tài vô dụng, chưa học hết năm nhất đã bị đuổi cổ rồi, loại người như thế đầy rẫy ngoài kia mà! Giết một kẻ như tôi cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho Kizen đâu!"
"Vậy tại sao cô vẫn còn mặc đồng phục Efnel? Tôi nhớ là khi bị đuổi học thì trường sẽ thu hồi lại mà."
Khuôn mặt cô gái càng đỏ hơn.
"......Là, là mạo danh. Tôi đã mạo danh ạ.”
"Mạo danh?"
"Vâng. Lúc đó tôi thực sự rất khó khăn, lại không thể chấp nhận sự thật mình bị Efnel đuổi học...... Nên tôi đã làm giả thẻ học viên và đồng phục, giả danh học viên Efnel nhận nhiệm vụ để kiếm tiền! Thật sự chỉ có vậy thôi!"
Gương mặt cô méo xệch vì xấu hổ và tủi thân.
"Nhưng tin đồn đã lan ra khắp Liên bang Thần thánh nên tôi không nhận được việc nữa...... Vì thế tôi đành liều mình nhận việc ở cả bên Liên minh Hắc ám nguy hiểm này......."
[Ngươi nghĩ ta sẽ tin vào lời nói dối vụng về đó sao?]
Erzabet cười khinh bỉ, túm lấy vạt áo trên của cô gái.
Trong khi cô gái còn đang ngơ ngác ngước nhìn, Erzabet thẳng tay giật mạnh.
Xoẹt!
"Ááááá!"
Cô gái hoảng hốt hét lên, co rúm người lại. Erzabet nhìn mảnh vải rách trên tay, nhíu mày.
[......Đúng là vải rách thật này?]
Cô gái thút thít khóc, cúi gằm mặt xuống.
"Đừng có thô bạo như thế chứ."
Simon đứng dậy bước tới.
Cô gái càng co người lại, xoay người sang hướng khác để che đi phần áo bị rách.
Soạt.
Simon cởi chiếc áo choàng đang mặc khoác lên người cô nàng.
"Cô không sao chứ? Dùng cái này che tạm đi."
"Aa…… Cảm ơn cậu!"
Đôi mắt nữ Linh Mục rưng rưng cảm động.
Và.
[.......]
Chứng kiến cảnh tượng đó, Erzabet bỗng cảm thấy những cảm xúc vô cùng phức tạp đan xen trong lòng.
"Tôi hỏi lại nhé."
Simon thong thả quay trở về chỗ ngồi.
"Trước tiên thì, ừm. Tên cô là gì?"
Một câu hỏi vô cùng dịu dàng. Cô gái vội vàng quỳ gối hướng về phía Simon đáp.
"T-Tôi là Ellen Zyle!"
"Làm sao cô nhận được nhiệm vụ này?"
"Thông qua một kẻ môi giới chuyên đi lại giữa biên giới hai bên...... Hắn bảo bên Liên minh Hắc ám có nhiệm vụ tiêu diệt xác sống với thù lao rất hậu hĩnh."
Những lời thẩm vấn của Simon chẳng lọt vào tai Erzabet chút nào.
"Cô đã gặp lãnh chúa của Arnish chưa?"
"A, rồi ạ! Tôi đã nghe trực tiếp về nhiệm vụ từ ông ta."
"Cô có bằng chứng nào chứng minh mình đã nhận nhiệm vụ từ lãnh chúa không? Văn bản hay tiền đặt cọc chẳng hạn."
Mọi thứ, đều vô cùng chướng mắt.
Cả cái cách Simon đối xử ân cần với một con nhãi Linh Mục.
Cả ánh mắt đầy thiện cảm của con nhãi đó khi nhìn và nói chuyện với Simon.
'.......'
Những cánh hoa tím bay lả tả.
Giữa hai người đang trò chuyện ấy, Erzabet cảm thấy như có một hình ảnh khác đang chồng lên.
Ký ức vẫn còn rõ mồn một. Trên cánh đồng hoa violet nở rộ, đôi nam nữ thì thầm những lời yêu thương.
Người đàn ông mà cô từng yêu hơn bất cứ ai, Richard Follentia.
Người đàn bà đã cướp người đàn ông đó khỏi tay cô, Anna Cross.
Lúc đó cũng vậy. Erzabet vì linh cảm chẳng lành đã bám theo Richard, để rồi chứng kiến cảnh hai người họ ôm nhau thắm thiết trong bụi cỏ.
Cô đã thấy một Tử Linh Sư và Linh Mục trao nhau nụ hôn.
[.......]
Cứ ngỡ đã quên rồi.
Trái tim, cái thứ trái tim khốn kiếp này lại một lần nữa dựng nên địa ngục vĩnh hằng trong lồng ngực cô.
"Được rồi, thế này là đủ."
Simon đã có trong tay văn bản do gã môi giới cung cấp, tiền đặt cọc nhận từ lãnh chúa, và cả chiếc thẻ học viên Efnel giả.
Với Ellen, chỉ cần giữ được mạng sống thì tiền bạc chẳng là gì. Dù thế nào đi nữa, cô cũng chỉ muốn được sống.
[Chàng trai. Cậu định dùng mấy thứ đó làm gì?]
"Lát nữa tôi định đi gặp tên lãnh chúa."
Simon cười ranh mãnh.
"Cái gì moi được thì phải moi cho hết chứ."
[Khà khà khà! Khá đấy, khá đấy. Quả không hổ danh con trai của Richard!]
"N-Này......."
Ellen liếc nhìn sắc mặt Simon, rụt rè hỏi.
"Vậy giờ tôi......."
[Simon Follentia, đúng không?]
Erzabet cắt ngang lời Ellen.
[Lời đề nghị gia nhập quân đoàn của ngươi. Được thôi, ta sẽ chấp nhận.]
Mắt Simon mở to.
"Thật sao?"
[Phải, nhưng ta có đúng một điều kiện.]
Ánh mắt cô lóe lên tia nhìn hung dữ.
[Ngươi hãy tự tay bóp cổ ả Linh Mục kia đến chết. Ngay bây giờ.]
Mặt Ellen cắt không còn giọt máu.
[Điều kiện của ta chỉ có vậy thôi.]
"......."
Simon ngẩng đầu nhìn thẳng vào Erzabet.
Khi ánh mắt chạm nhau, Erzabet cảm thấy tim mình đập nhanh dữ dội.
Thật sự quá giống.
Giống người đàn ông đó.
Cô cứ ngỡ mình sẽ cảm thấy ghê tởm. Đứa con sinh ra từ Richard và người đàn bà mà cô thậm chí không muốn nhắc tên.
Nhưng không phải vậy.
Khuôn mặt vô cảm kia khiến tim cô đập loạn nhịp điên cuồng.
Nó phá vỡ địa ngục trong lòng cô và mang đến một mùa xuân ấm áp.
Chính bản thân cô cũng không thể hiểu nổi trái tim mình.
Lại là Richard sao?
Rốt cuộc vẫn không thể quên được sao?
Mấy lời nói hận thù chỉ là chót lưỡi đầu môi thôi sao?
Không thấy tổn thương lòng tự trọng à?
Trong người chàng trai này đang chảy một nửa dòng máu của ả đàn bà đó đấy?
'Nhưng mà.'
Erzabet nhắm chặt mắt lại.
Dù thực lòng không muốn thừa nhận.
Nhưng cô đã không thể thoát ra được nữa rồi.
"Ta là Chỉ Huy Quân đoàn, Erzabet."
Cuối cùng Simon cũng mở miệng.
"Hãy cho ta một lý do tại sao ta phải bóp cổ Ellen đến chết."
[Là sự chứng minh.]
Erzabet đáp.
[Ta muốn biết liệu ngươi có xứng đáng để bản thân tôn thờ như một chủ nhân hay không.]
"Tức là."
Giọng Simon trầm hẳn xuống.
“Ngươi đang hỏi tại sao ta phải chứng minh giá trị để ngươi phục vụ sao?”
[……Vâng?]
"Hình như ngươi đang hiểu lầm tai hại chuyện gì đó thì phải."
Simon chậm rãi đứng dậy.
"Đúng là ngươi từng thuộc quân đoàn của cha ta, nhưng cha là cha, còn ta là ta. Ta sẽ xây dựng quân đoàn theo phán đoán và tiêu chuẩn của riêng mình. Nhưng theo những gì ta quan sát được nãy giờ thì ngươi…….”
Giọng nói lạnh lùng của Simon vang lên.
“Ngươi không đạt yêu cầu."
Câu nói xuyên thấu tim cô ta.
Đập nát lồng ngực và khiến địa ngục trong lòng cô bùng cháy trở lại.
“Ngươi là xác sống nhưng lại để quá nhiều cảm xúc cá nhân xen vào tư niệm. Ngươi bị cảm xúc chi phối đến mức không biết cái gì là quan trọng. Việc ta bóp cổ cô gái kia thì chứng minh được cái gì chứ?"
Tim cô thắt lại, đau nhói.
Cảm giác như bị lột trần trụi.
"Bảo ta chứng minh thực ra cũng chỉ là cái cớ thôi. Ngươi chỉ muốn làm theo ý mình. Ngươi muốn điều khiển ta theo những dục vọng ngẫu hứng và thấp hèn của bản thân. Ta không thể tin tưởng, cũng không thể giao phó gì cho một kẻ như ngươi. Trong quân đoàn mới của ta, một tồn tại bất ổn như vậy không có chút giá trị nào cả."
Simon quay lưng lại.
"Về thôi. Pier, Ellen."
[.......]
Khoảnh khắc nhìn thấy tấm lưng của Simon.
Erzabet suýt chút nữa đã vô thức vươn tay ra.
"Có vẻ như."
Simon liếc mắt nhìn lại phía sau, ánh nhìn lạnh băng.
"Ta vừa lãng phí thời gian quý báu rồi."
✦✧✦✧
Đêm đã về khuya, Simon rời khỏi tòa lâu đài bỏ hoang và đang cùng Pier, Ellen đi về phía lâu đài lãnh chúa.
[Mà này chàng trai.]
Pier lên tiếng.
[Cậu định từ bỏ Erzabet thật à? Năng lực của cô ta hữu dụng về nhiều mặt lắm đấy.]
"À, làm gì có chuyện đó."
Simon khẽ cười đáp.
"Đây chỉ là cuộc chiến giành quyền chủ động thôi. Đó là lựa chọn bắt buộc để sau này không bị tính cách ám ảnh của Erzabet chi phối. Nhưng có một điều chắc chắn, là sau này cô ta sẽ buộc phải tìm đến tôi thôi."
Khóe miệng Pier nhếch lên.
[Nói vậy tức là, đừng bảo việc cậu trúng ngọn thương Thánh Lực đó cũng nằm trong kịch bản của cậu nhé?]
"Chuyện đó thì miễn bình luận."
Pier cười khùng khục.
[Dù sao thì một thằng nhóc con chút xíu mà...... Mấy cái toan tính láu cá này đúng là y hệt bố nó! Khà khà!]
Ellen đang đi bên cạnh nãy giờ lén nhìn sắc mặt Simon, giờ mới dám chen vào.
"Về đòn tấn công lúc đó, tôi xin lỗi."
"Không sao đâu, Ellen. Cô cũng đâu có nhắm vào tôi."
"Nhưng vết thương của cậu thực sự ổn chứ? Ngực cậu bị thương Thánh Lực xuyên thủng mà......."
Simon đưa tay xoa xoa ngực mình.
"Bình thường mà. May mắn là ngọn thương đó không đâm trúng lõi."
"A, may quá!"
Thực ra.
Simon không nhận ra, nhưng ngọn thương Thánh Lực đã xuyên thủng lõi của cậu một cách chính xác.
Pier cũng đã chứng kiến cảnh đó. Ông ta suýt chút nữa đã xé xác cả Erzabet lẫn nữ Linh Mục ra trăm mảnh vì cơn thịnh nộ khi nghĩ mình mất đi người lập khế ước một cách lãng xẹt, nhưng khi kiểm tra lại thì lõi của Simon vẫn hoàn toàn nguyên vẹn. Khế ước quân đoàn cũng không hề bị ảnh hưởng.
Đó là chuyện không thể xảy ra theo lẽ thường, nên Pier cũng đành nghĩ rằng Simon may mắn không bị trúng vào lõi.
'Đúng là chuyện lạ kỳ.'
Bị Thánh Lực xuyên qua mà lõi không hề hấn gì.
......Nghĩ thế nào cũng thấy vô lý.
"Pier? Ông làm gì mà đứng ngẩn ra đó thế?"
[Không có gì, đi thôi.]
4 Bình luận