1~100

Chương 15: Hongpeng Tun Sokum Marlat

Chương 15: Hongpeng Tun Sokum Marlat

Việc chạy bộ ở lưng chừng núi với độ dốc cao đã kéo dài hơn 30 phút.

Simon và các học viên Lớp A đang mải miết chạy theo Hongpeng thì bất ngờ con đường phía trước bị cắt đứt.

Trong tầm mắt của Simon, hai vách đá dựng đứng hiện ra, ở giữa là dòng nước suối chảy xiết tung bọt trắng xóa.

“Mọi người phẻi sử dụng Hắc Lực để hảy qua khe xuối phía trước kia."

Nghe lời Hongpeng, vài học viên sợ xanh mặt.

"Ph-Phải nhảy qua đó sao ạ?"

"Không xao đâu. Chỉ cần lắm được chút mẹo lè được. Giống như khi mấy ứa tập trung Hắc Lực vào lòn bàn tay, lần này hải giải phớn nó từ lòng bàn chân."

Dứt lời, cô nhảy vút lên không trung để làm mẫu.

Dưới chân cô, làn khói đen phát nổ với tiếng Bùm!, đẩy cô thực hiện những cú nhảy kép, nhảy ba ngay giữa không trung. Những tiếng trầm trồ vang lên khắp nơi.

"Cũng khôn cần thiết phẻ nhảy trên không đâu."

Cô nhào lộn một vòng rồi đáp xuống đất và nói.

"Ngay khoảnh khắc chân dẫm xuống, hãy phóng Hắc Lực đẽ tụ ở bàn chân re như phun khí ấy. Cảm giác dống như các em đang dẫm lên Hắc Lực mà bật nhảy vậy."

Hongpeng dẫn đầu vượt lên trước đám học viên, cô đạp mạnh xuống đất và phóng đi.

Cùng với tiếng Vù! xé gió, cô bay qua vài mét, nhẹ nhàng vượt qua khe suối và đáp xuống bờ bên kia.

"Qua đây lào!"

Cô vẫy tay cười tươi rói.

Suy nghĩ của những học viên đi sau trở nên rối bời.

Dù lòng suối không quá sâu, nhưng chẳng ai muốn bị ngã xuống nước và trở thành trò cười ngay từ đầu học kỳ cả.

Những học viên cần thêm chút quyết tâm thì lén giảm tốc độ, trong khi những người tự tin liền hét lớn và lao lên phía trước.

“Aaaaa!”

Vùuu!

Nhảy rồi.

Có thể thấy rõ làn khói đen mờ ảo tuôn ra dưới chân bọn họ.

Trong năm người thì có ba người tiếp đất đẹp mắt, một người lăn lông lốc trên đất, và người còn lại do thiếu lực bật nhảy nên chỉ kịp vươn tay bám lấy mép vách đá.

"Làm tốt lém!"

Hongpeng bước tới nắm tay kéo cậu học viên đó lên. Nam sinh cười gượng gạo rồi leo lên đồi.

"Thời điểm dải phóng Hắc Lực hơi trậm một chút. Lần xau hãy làm nhanh hơn hé!"

"Cảm ơn giáo sư!"

Tiếp đó, các học viên khác cũng lần lượt đạp đất nhảy qua. Quả không hổ danh là học viên trúng tuyển vào Kizen, cả hai mươi người đều nhảy thành công. Simon đứng quan sát từ phía sau bắt đầu cảm thấy hơi sốt ruột.

'Cảm giác giẫm lên Hắc Lực, cảm giác giẫm lên Hắc Lực...'

"Cậu có vẻ suy nghĩ nhiều quá đấy? Simon."

Dick vẫy ngón tay đầy vẻ thong dong.

"Tôi đi trước đây!"

Cậu ta quay lưng chạy đà, đạp mạnh xuống đất rồi co hai gối sát ngực, dũng mãnh bay vút lên không trung.

"Woaaa!"

Tiếng reo hò của các nữ sinh khiến khóe miệng Dick nhếch lên. Tuy nhiên, sự tán thưởng đó không dành cho cậu ta.

Khi Dick ngẩng đầu lên, cậu ta thấy Hector đang xoay người ở vị trí cao hơn mình cả mét.

Soạt!

Hector tiếp đất bằng hai chân rồi trượt đi một đoạn dài trên nền đất.

Một cú tiếp đất hoàn hảo.

"Giỏi lém!"

Hongpeng cười rạng rỡ và giơ ngón tay cái lên.

Hector cũng đáp lại bằng ngón tay cái, sau đó kết thúc bằng một cái cúi chào đầy lễ độ.

"Đẹp lắm Hector!"

"Quả nhiên là cậu!"

Sau đó, cậu ta đập tay high-five với những thành viên trong phe phái đã qua được bờ bên kia.

"...Dù sao thì mình vẫn chẳng ưa nổi thằng đó."

Dick, người tiếp đất thất bại và úp mặt xuống đất, lầm bầm.

“Quaoooo!”

Đúng lúc đó, tiếng reo hò thứ hai vang lên từ phía sau.

Dick và Hector giật mình quay lại nhìn.

'Gì cơ...!'

Bay rồi.

Simon đang bay lơ lửng trên không trung với hai lòng bàn chân hướng lên trời. Ngay sau đó, cậu uốn lưng, hạ chân xuống và trượt xuống đất trong tư thế quay lưng lại đầy ngoạn mục.

Soạttttt!

Cơ thể cậu lướt qua Dick và Hector, dừng lại ngay trước một tảng đá gần đó.

"Lèm rất tốt!"

Hongpeng vỗ tay tán thưởng.

'Thằng khốn này...'

Cơ mặt Hector co rúm lại trông thấy. Simon cúi người chào Hongpeng rồi quay trở lại chỗ các học viên.

Dick, lúc này đã kịp đứng dựa lưng vào cây tạo dáng, liền giơ lòng bàn tay lên. Simon cười toe toét và đập tay cái Bốp! thật kêu với cậu bạn.

'Dần dần ra dáng Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất rồi đấy.'

'Cậu ta chuyên ngành Ma Đấu học hả?'

Các học viên bắt đầu xì xào bàn tán về Simon, khiến vẻ mặt của Hector càng thêm đanh lại. Cậu ta thấy rõ kế hoạch của mình đang bị đảo lộn.

"Nào! Các học viên khác cũng nhảy đi chứ!"

Sau đó, mọi việc diễn ra rất nhanh chóng.

Khác với sự do dự ban đầu, hầu hết các học viên đều thành công, chỉ có đúng hai người trong lớp thất bại. Dù vậy, nhờ các trợ giảng bí mật túc trực dưới khe suối đỡ lấy nên họ không bị rơi xuống nước.

"Hưm..."

Dick mở sổ tay và đang ghi chép gì đó. Tò mò, Simon hỏi:

"Cậu đang làm gì thế?"

"Danh sách chiêu mộ cho bài tập nhóm. Tuần sau là bắt đầu rồi nên phải chuẩn bị dần chứ."

Trong cuốn sổ ghi chi chít tên những học viên Lớp A đáng chú ý, cùng với môn học sở trường và tính cách của họ.

Theo Simon thấy, Dick có điểm gì đó khác biệt so với những học viên còn lại.

Bình thường, chỉ việc theo kịp bài giảng thôi cũng đã đủ chật vật lo cho bản thân rồi, nhưng Dick thì cứ hễ rảnh là lại mải mê quan sát người khác.

"Cậu điều tra đến đâu rồi?"

"Lớp mình nhìn chung có trình độ cao. Ai cũng giỏi cả, nhưng mà..."

Dick đóng cuốn sổ lại và nhún vai.

"Cô bạn kia có vẻ hơi yếu. Hết thời gian bảo hộ chắc sẽ bị loại sớm thôi."

Simon nhìn theo hướng Dick đang quan sát. Nữ sinh ban nãy được Simon giúp leo lên lưng hà mã giờ đang được trợ giảng bế lên bờ.

"Đủ hết gồi chứ? Vậy trúng ta đến khu vực tiếp theo nèo!"

Khi tất cả học viên đã lên bờ, Hongpeng chẳng cho họ chút thời gian thở nào mà bắt đầu chạy tiếp ngay. Các học viên giật mình vội vã đuổi theo cô.

'Ha ha! Gì thế này.'

Khác hẳn với những tiết học chỉ ngồi trong phòng. Simon cảm thấy đây thực sự là một tiết học đầy năng động.

Sau 20 phút chạy bộ thoát khỏi khu rừng, một ngọn đồi thoáng đãng hiện ra trước mắt. Độ dốc thoai thoải giúp họ dễ dàng tăng tốc.

Ngay khi tất cả đang bám theo Hongpeng.

Rầm rầm rầm rầm!

Tình huống y hệt vài giờ trước lại tái diễn.

Đàn hà mã từng đưa các học viên đến đây đang leo lên sườn núi từ phía đối diện.

"Ơ, ơ kìa?"

"Bọn chúng đang lao về phía này sao? Gi-Giáo sư?!"

Tuy nhiên, bóng dáng Hongpeng đã biến mất từ lúc nào. Các trợ giảng cũng vậy.

Đám học viên hoảng hốt dừng bước, nhưng đàn hà mã đang lao tới dường như không có ý định giảm tốc độ.

'Nguy hiểm!'

Simon cũng khựng lại, dồn sức vào đôi mắt. Ngay trước mặt, một con hà mã đang lao thẳng tới định húc bay cậu.

'Cảm giác giẫm lên Hắc Lực!'

Bụp!

Simon bật tung lên trời, bên dưới cậu, đàn hà mã chạy qua cuốn theo bụi đất mù mịt. Xung quanh, vài học viên khác cũng đang lơ lửng trên không giống như Simon.

'Rơi xuống rồi!'

Simon nghiêng người giữ thăng bằng để đáp xuống nơi vắng bóng hà mã nhất có thể.

Vừa chạm đất, cậu phải lăn lộn liên tục để né tránh những con hà mã đang di chuyển hỗn loạn.

"Hự!"

Lại hai con nữa lao tới từ chính diện.

Simon bật dậy, đạp mạnh xuống đất nhảy vọt lên chỉ trong gang tấc.

'Su-Suýt nữa chuyển sinh thành Thánh Nữ luôn rồi.'

Nỗi sợ hãi cái chết khiến lông tóc toàn thân dựng đứng, đầu óc cậu tỉnh táo hẳn ra.

Simon toát mồ hôi lạnh, quay đầu nhìn lại.

'Không lẽ đây cũng là bài học sao? Cứ đà này thì sẽ có người bị thương mất...!'

Nhìn ra phía sau, mắt Simon mở to. Cậu cứ đinh ninh khung cảnh sẽ hỗn loạn lắm, nhưng tình hình lại hoàn toàn khác xa dự đoán.

Nữ sinh kia đã ếm lời nguyền Suy Kiệt khiến đàn hà mã gục ngã ngay trước mặt mình để tạo thành bức tường chắn.

Một nam sinh dùng Hắc Thuật đào đất chui xuống nằm ẩn nấp.

Ngoài ra, còn có những học viên cưỡi lên lưng hà mã hét vang đầy phấn khích, và những người khác dùng Hắc Lực tạo thành dây thừng để đu lên cây lánh nạn.

Ai nấy đều đang thoát khỏi khủng hoảng theo cách riêng của mình.

"Á ha ha ha ha!"

Cindy Vivace đang dùng ma pháp Chiêu Hồn để bay lơ lửng trên trời. Lúc này Simon mới nhận ra.

'Mình không ở cái thế lo cho người khác được.'

Đúng là lo bò trắng răng. Và Simon sẽ phải cạnh tranh với 1.000 học viên quái chiêu như thế này.

"Ổn chứ Simon?"

Dick, người đã dùng Hắc Lực tạo thành cây sào để leo lên cao, vừa kêu một tiếng 'Út cha' vừa trượt xuống.

"Đừng lo quá. Đám hà mã đó đều nằm dưới sự kiểm soát của giáo sư Hongpeng cả thôi. Có mấy đứa bị ngã nhưng hà mã đều tự động tránh ra hết."

"...Ơ, ra là vậy hả?"

Việc Hongpeng không chỉ giỏi Ma Đấu học mà còn sử dụng được sức mạnh huyết thống Druid là chuyện ai biết thì đều đã biết.

Lúc đó, các trợ giảng từ trên trời đáp xuống, vỗ tay và hô lớn:

"Nào, nào, không có thời gian ngồi thừ ra đấy đâu! Đứng dậy đi!"

"Chút nữa đám hà mã sẽ quay đầu chạy xuống đấy! Tất cả đứng dậy mau!"

Nghe đến từ "hà mã", đám học viên sợ hết hồn bật dậy ngay lập tức. Một trợ giảng chỉ tay xuống phía dưới nói:

"Giáo sư đang đợi ở bên dưới rồi! Chúng ta xuất phát ngay!"

Lại một lần nữa, cuộc chạy đua toàn lực bắt đầu.

Vượt qua khu vực cây cối rậm rạp, một sườn đồi đẹp như tranh vẽ với muôn hoa khoe sắc hiện ra, và ở địa hình bằng phẳng dưới chân đồi, có thể thấy bóng dáng Hongpeng đang vẫy tay.

"Giờ không còn chướng ngại vật nào nữa đâu! Chạy hết tốc lực đến chỗ giáo sư nào!"

"Woaaaa!"

Các học viên hò reo vang dội, lao xuống ngọn đồi đầy hoa. Simon và Dick cũng phấn khích chạy băng băng xuống dốc.

Cơn gió ngược từ phía đối diện thổi bay những giọt mồ hôi mát lạnh. Những hạt bồ công anh bay lượn trong gió, những chiếc lá rơi xuống như đang nhảy múa. Simon cảm nhận được một sự giải phóng kỳ lạ khó tả khi chạy xuống đồi.

"Vất vả gồi! Dờ thì nghỉ ngơi nào!"

Hongpeng hô lớn.

Đám học viên chỉ chờ có thế liền ngồi bệt xuống đất, các trợ giảng cũng nhanh chóng đi phát nước uống đã chuẩn bị sẵn từ bao giờ.

Căng thẳng được giải tỏa, tiếng cười nói rôm rả vang lên khắp nơi. Những học viên đang hưng phấn thi nhau kể về chiến tích vừa rồi của mình.

"Ơ? Nhìn kìa!"

"Cơm tới rồi!"

Giữa lúc nghỉ ngơi, những nhân viên của Kizen đẩy xe thức ăn tới. Mắt ai nấy đều sáng rực lên.

"Vốn dĩ học song mới được ăn, nhưng xợ các em tiêu hau nhiều thể lực qué nên ta đã liên hệ dới Kizen. Ổn chứ?"

"Aaa!"

"Giáo sư là tuyệt nhất!"

Tiếp đó là giờ ăn.

Thực đơn là khẩu phần giàu protein tập trung vào các món thịt.

Đồ ăn của Kizen vốn nổi tiếng ngon, lượng lại còn nhiều. Có cả thịt giả làm từ đậu nành cho người ăn chay nữa.

Mọi người nhận đồ ăn rồi ngồi xuống bãi cỏ có phong cảnh đẹp, vừa ngắm núi non hồ nước vừa thưởng thức bữa ăn.

Simon và Dick cũng chọn một chỗ dưới bóng cây râm mát. Có lẽ vì ăn ngoài trời sau khi vận động nên cơm ngon như mật.

"Chà, đúng là không tìm đâu ra người như giáo sư này."

Dick dường như cũng đã bị mê hoặc bởi tiết Ma Đấu học giống các học viên khác, cậu ta hết lời khen ngợi.

"Dùng cả giờ dạy của mình để cho học viên ăn, chuyện này ở cái nơi Kizen khắt khe này đúng là không tưởng."

Simon cũng gật đầu cười đồng tình.

"Nhưng mà hơi khác so với những gì tôi nghe được."

"Sao cơ?"

"Tôi nghe nói giáo sư Hongpeng thực ra là một người rất đậm chất giáo sư Kizen cơ."

Dick làm vẻ mặt như không hiểu cậu đang nói gì.

“Nữ giáo sư Hongpeng, người sống tự nhiên và trong sáng như nước cất ấy hả? Ê hê, không biết nguồn tin đó ở đâu nhưng tào lao rồi. Tào lao hết."

Simon chớp mắt. Rõ ràng là cậu nghe trực tiếp từ Lorraine mà.

Bộp bộp.

Hongpeng vỗ tay thu hút sự chú ý của học viên.

"Các em ơ! Kết thúc hôi nào. 10 phút nữa trúng ta lại xuất phát nhé."

Nghe vậy, các trợ giảng bật dậy hô lớn:

"10 phút nữa xuất phát!"

"Ăn xong thì chuẩn bị đi!"

Các trợ giảng đi quanh truyền đạt lại lời của Hongpeng. Đám học viên đang thả lỏng thảnh thơi lúc này mới vội vàng dọn khay ăn và bắt đầu khởi động cơ thể.

"Lại tập nữa hả?"

"Tưởng được nghỉ ngơi rồi cưỡi hà mã về chứ."

Các học viên xì xào tập trung lại. Simon nhìn những trợ giảng đang tất bật di chuyển và thầm nghĩ.

'Có vẻ bây giờ mới là lúc bắt đầu thật sự đây.'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!