1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 35: Giả Chiến
1 Bình luận - Độ dài: 2,824 từ - Cập nhật:
Trên đường cưỡi Ngựa Xương quay trở lại Kizen, Lorraine lên tiếng:
"Cảm ơn cậu đã hợp tác với Kizen. Trước mắt, sự an toàn của cậu là vấn đề quan trọng nhất. Tên Linh Mục đó không biết sẽ nhắm vào mạng sống của cậu lúc nào và ở đâu đâu. Tạm thời cậu nên nghỉ học và..."
"Không."
Simon lắc đầu.
"Tôi sẽ sinh hoạt như bình thường."
"......Cậu không thấy quá nguy hiểm sao?"
"Không sao đâu. Có thể tên đó chưa nhìn thấy mặt tôi, và dù kẻ đó có nhắm vào tôi đi nữa, kiểu gì cũng sẽ để lại manh mối."
Trong đôi mắt đỏ rực của Lorraine ánh lên vẻ kỳ lạ.
"Đừng có đùa. Tôi không cần những manh mối phải đánh đổi bằng mạng sống của cậu."
"Nghe tôi nói này, Lorraine. Nếu tôi nghỉ học hay có hành động khác thường, tên Linh Mục đó ngược lại sẽ càng khẳng định thân phận của tôi hơn. Tên đó sẽ nghĩ gì khi thấy lính canh của Kizen lượn lờ quanh tôi? Kẻ đó sẽ biết tôi đã khai báo hết với cấp trên, và cũng sẽ nhận ra bản thân đang bị dồn vào đường cùng."
"Thì đúng là vậy, nhưng mà...!"
"Khi một tên cuồng tín bị dồn vào đường cùng, cậu có dự đoán được tên đó sẽ gây ra hành động bộc phát nào không?"
Lorraine cắn chặt môi.
Đối phương là kẻ có lòng trung thành cao đến mức sẵn sàng khắc lên mình tội ác tày trời để thâm nhập vào Kizen làm nhiệm vụ. Và hành động của những kẻ cuồng tín vốn dĩ không thể lý giải theo lẽ thường.
Những vụ bắt giữ con tin quy mô lớn hay đánh bom liều chết là những sự kiện đã xảy ra nhan nhản bởi bàn tay của bọn cuồng tín.
Nếu chuyện tương tự xảy ra tại Kizen, không chỉ hình ảnh đối ngoại của nhóm chức bị tổn hại nghiêm trọng, mà còn tạo cớ cho những kẻ nghi ngờ chế độ cai trị của Kizen hợp lực lại.
"......Tôi hiểu rồi."
Sau một hồi đắn đo, Lorraine thở dài nói.
"Nhưng nếu có dù chỉ một chút dấu hiệu bất thường, tôi sẽ bảo vệ cậu, cho dù có phải hạn chế tự do của cậu đi chăng nữa. Nhớ kỹ đấy. Cậu không cần phải hy sinh bản thân vì sự an nguy của mọi người đâu."
"Tôi sẽ nhớ kỹ."
Tất nhiên, Simon hoàn toàn không nghĩ đó là sự hy sinh.
'Không thể vì chuyện cỏn con đó mà ngưng việc học được.'
Nếu không lên lớp, khoảng cách với các học viên khác sẽ ngày càng nới rộng.
Rồi đến khi phải rời khỏi Kizen vì thiếu điểm số hay thiếu thực lực thì sao?
Kizen tuyệt đối không phải là một cơ quan linh động đến mức quan tâm đến hoàn cảnh cá nhân, nếu cứ buông xuôi thì chỉ có bản thân mình chịu thiệt.
Dù thế nào cũng phải gánh chịu rủi ro, vậy nên Simon phán đoán rằng thà cứ mạnh dạn tiếp tục việc học còn hơn. Ở ngôi trường này vẫn còn rất nhiều thứ để học.
Về đến Kizen, hai người chia tay nhau, Simon quay trở lại ký túc xá như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
✦✧✦✧
Sáng hôm sau.
Các học viên Lớp A đang háo hức chờ đợi trước cửa tòa nhà.
"Cuối cùng cũng đến hôm nay!"
"Mong chờ ghê."
Hôm nay là giờ Hắc Thuật Sơ Cấp học của Giáo sư Jane.
Trong số đó, đây là ngày diễn ra buổi mô phỏng chiến đấu với Cyclops mà mọi người đều mong đợi. Tất cả đều mặc bộ đồ huấn luyện chuyên dụng thay vì đồng phục.
"Quả nhiên là Giáo sư Jane có khác."
Dick vừa quẹt mũi vừa nói.
"Thường thì phải sang học kỳ 2 mới được nếm mùi mô phỏng. Vậy mà chưa hết thời hạn bảo hộ tụi mình đã được thử rồi."
"Ư ư, hôm qua mình chẳng ngủ được chút nào cả."
Kamibarez lẩm bẩm. Meilyn cười khẩy.
"Mới thế này đã sợ thì gay go đấy, chỉ là chiến đấu ảo thôi mà?"
"Nào, nào, các bạn Lớp A. Bây giờ hãy xếp hàng theo nhóm nhé!"
Các trợ giảng của Jane bắt đầu điều phối học viên. Các học viên xếp hàng trật tự tiến vào bên trong tòa nhà.
Có vẻ là tòa nhà mới xây nên hành lang rất sạch sẽ. Mọi người hào hứng bàn tán về buổi mô phỏng, nhưng Simon lại cảm thấy lông tóc dựng đứng vì một cảm giác khó tả theo mỗi bước chân.
“Nhóm 1 đến nhóm 8 đi lối này."
"Nhóm 9 đến nhóm 16 đi lối bên này."
Tiếp đó, họ đi thang máy pháp trận xuống dưới, một không gian rộng lớn mở ra trước mắt.
"Oa......!"
Hệ thống mô phỏng chiến đấu ảo của Kizen—'Avalon'.
Đây là hệ thống mà trên cả lục địa chỉ Kizen mới sở hữu, có khả năng tái hiện bất kỳ quái vật nào dưới dạng sinh mệnh mana để tiến hành chiến đấu ảo.
Nó là thành quả được tạo ra sau nhiều lần cải tạo di tích cổ đại mang tên Pháo đài Ảo ảnh và ảo giác 'Hallucina' sau khi di dời nó về Kizen.
"Chào mừng các học viên Lớp A."
Lúc này, Jane và các trợ giảng đi xuống từ thang máy pháp trận ở phía đối diện. Các học viên đồng loạt cúi đầu chào.
"Không có nhiều thời gian nên ta sẽ đi vào phần giải thích ngay."
Cách làm việc dứt khoát đúng chất của cô ấy.
Jane nhấn nút trên thiết bị điều khiển cầm trên tay, máy chiếu mana trên trần nhà hoạt động và màn hình hiện ra.
“Nhóm 1 đến nhóm 4 sẽ thi ở bên trái, nhóm 5 đến nhóm 8 sẽ thực hiện mô phỏng ở bên phải. Mọi quy tắc hoàn toàn giống với bài kiểm tra thực hành. Một thành viên xuất chiến, ba thành viên hỗ trợ. Các thành viên hỗ trợ không được rời khỏi vị trí cố định, và người duy nhất có thể sử dụng phương thức tấn công trực tiếp là thành viên xuất chiến. Ngoài ra, Cyclops sẽ chỉ nhận diện thành viên xuất chiến là kẻ địch và tấn công người đó."
Jane duỗi tay, vỗ nhẹ vào chiếc áo vest mà trợ giảng đang cầm.
"Tuy nhiên, mọi người không cần quá lo lắng. Đòn tấn công của Cyclops ảo sẽ được ma pháp bảo vệ trên chiếc áo này hấp thụ toàn bộ. Mỗi lần hấp thụ sát thương, thanh hiển thị mức độ bảo vệ trên màn hình kia sẽ giảm xuống. Khi thanh này về 0, buổi huấn luyện kết thúc ngay lập tức. Hãy quay trở về phòng chờ."
Các học viên gật đầu với vẻ mặt căng thẳng.
“Mấy đứa sẽ được trải nghiệm tối đa 3 hiệp chiến đấu ảo. Ta hy vọng đây sẽ là khoảng thời gian để các em tự đánh giá xem chiến thuật đã lập ra hôm trước hiệu quả đến đâu, và nâng cao cảm giác thực chiến lên mức tối đa."
Phần giải thích của Jane kết thúc và buổi mô phỏng bắt đầu ngay lập tức. Nhóm 1 và nhóm 5 bước vào phòng huấn luyện, các thành viên của những nhóm còn lại được hướng dẫn về phòng chờ.
Phòng chờ là một nơi nghỉ ngơi được bố trí nhiều ghế sofa rộng rãi ở khắp nơi và có sẵn đồ ăn nhẹ. Trên trần nhà có lắp đặt máy chiếu mana, qua màn hình này có thể quan sát tình hình của các nhóm khác.
Nhóm Simon cũng quyết định theo dõi bài thi của các nhóm khác trước khi kiểm tra lại chiến thuật của mình.
'À, ra là Cindy Vivace.'
Nhóm 5 là nhóm của Cindy Vivace, cô nàng móc túi từng gặp ở Langerstin, người có nguyện vọng vào Khoa Chiêu Hồn học.
Cô ấy là thành viên xuất chiến. Sự kết hợp của các học viên thuộc Nguyền Rủa học, Hắc Ám học và Độc Dược học.
Theo Simon thấy thì sự cân bằng đội hình không tồi.
-Vậy thì bây giờ, trận chiến mô phỏng xin được phép bắt đầu.
Giọng của Jane vang lên từ loa phát thanh.
Uuuuuuuuuuu!
Không gian xung quanh như được lấp đầy bởi mana, rồi đột nhiên phòng huấn luyện biến thành một khu rừng.
Thật sự giống như bị ném thẳng vào giữa rừng sâu, xung quanh bao phủ bởi cây cối, tiếng chim hót vang lên và có cả gió thổi. Các học viên đang theo dõi ồ lên thán phục.
Thình! Thình! Thình!
Đúng lúc đó, từ sâu trong rừng vang lên tiếng bước chân rung chuyển mặt đất. Lũ chim chóc bay tán loạn.
Tiếng bước chân ngày càng gần hơn, và rồi, xuyên qua bụi rậm, một con quái vật màu xanh lục lam với thân hình đồ sộ cao hơn 2 mét lộ diện.
Toàn thân nó cuồn cuộn cơ bắp, một bên mắt méo mó như bị nghiền nát, con ngươi của bên mắt còn lại thì đảo lên đảo xuống một cách điên loạn.
-Graoooooooo!
Khi con quái vật há to miệng gầm lên, sắc mặt của các học viên trong phòng huấn luyện đồng loạt cứng đờ.
"Được rồi!"
Cindy đưa tay ra sau lưng. Một lưỡi hái đen bóng được triệu hồi và nằm gọn trong tay cô ấy.
"Thử một phen xem nào!"
Trận chiến bắt đầu cùng với một tiếng nổ lớn.
Và rồi.
[Mô phỏng Thất bại]
Thời gian: 1 phút 16 giây
Sát thương: 22%
Chỉ số rào chắn: 0%
Đánh giá tổng hợp: F
Thông tin đo được từ buổi mô phỏng được chiếu lên màn hình máy chiếu mana.
Kết quả áp đảo khiến tất cả mọi người há hốc mồm. Simon cũng ngạc nhiên không kém.
'Đúng là không đùa được đâu.'
Các thành viên trong nhóm vội chạy đến chỗ Cindy đang nằm trên sàn. Cô ấy nhổm người dậy, cười trừ và gãi đầu.
"Xin lỗi nhé, tôi canh thời gian hóa giải hơi chậm. Lần sau nhất định tôi sẽ tránh được!"
Bên cạnh, nhóm 1 còn kết thúc nhanh hơn cả nhóm 5.
Nguyên nhân thì giống nhau. Thành viên xuất chiến không thể đối phó kịp thời với những đòn tấn công dữ dội của Cyclops và bị loại. Chỉ cần trúng một đòn là thanh bảo vệ đã tụt xuống dưới một nửa.
Hơn nữa, cả hai nhóm đều dùng 'lời nguyền' làm phương án phong tỏa Cyclops, nhưng thành viên xuất chiến đã bị hạ gục trước cả khi kịp thi triển lời nguyền nên chẳng kịp trở tay.
"Mấy đứa xuất chiến, di chuyển cứ như bị đông cứng cả rồi ấy."
Dick nhận xét. Simon cũng gật đầu đồng tình.
"Chắc cũng do vấn đề tâm lý nữa."
Dù có ba thành viên đứng sau hỗ trợ, nhưng nỗi sợ hãi và căng thẳng khi phải một mình đối mặt với Cyclops không phải là thứ dễ dàng vượt qua.
Simon quay đầu lại.
"Meilyn. Cậu thực sự ổn chứ?"
"Hả, ừ?"
Cô nàng mặt mày tái mét như tờ giấy trắng vội vàng gật đầu.
"Đ, đương nhiên là ổn rồi!"
Nghe giọng nói run rẩy đầy căng thẳng kia thì có vẻ chẳng ổn chút nào.
Cuối cùng cô nàng xin phép đi vệ sinh rồi rời khỏi chỗ ngồi. Ngoài cô ấy ra, cũng có rất nhiều học viên đang đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Tiếp theo là phần thực chiến của nhóm 2 và nhóm 6. Simon mở to mắt quan sát với hy vọng tìm được chút gợi ý nào đó, nhưng lần này thành viên xuất chiến cũng hứng trọn đòn tấn công của Cyclops và gục ngã.
-Nhóm 3, nhóm 7. Mời vào phòng huấn luyện.
Lượt của nhóm 7 đến nhanh hơn dự kiến rất nhiều. Khi Simon đang đứng dậy, một nhóm học viên cũng đang tiến về phòng huấn luyện phía đối diện.
'À, thì ra nhóm 3 là nhóm của Hector.'
Nhóm trưởng Hector làm trung tâm, cùng với Pierre Buckler—át chủ bài Triệu Hồi học của Lớp A, hai người còn lại cũng là những cao thủ có điểm số trên 90 ở môn Hắc Ám học và Chiêu Hồn học. Trên thực tế, đây là nhóm được đánh giá cao nhất Lớp A.
Ngay lúc đó, ánh mắt của Hector và Simon chạm nhau giữa không trung. Khóe miệng Hector nhếch lên.
"Nhóm 7 chắc chắn là cậu xuất chiến rồi nhỉ?"
Simon lắc đầu.
"Không phải tôi, là Meilyn."
“Cái con tiểu thư không biết mùi đời đó mà xuất chiến à? Cậu nhường để lấy lòng cô ta sao?"
"Chỉ là để người giỏi nhất ra trận thôi."
"Đừng có làm tôi mất hứng, Simon Follentia."
Ánh mắt Hector lóe lên tia sắc lạnh.
"Cố hết sức mà đánh đi. Lần này tôi sẽ nghiền nát cậu ra bã."
-Nhóm 3, nhóm 7! Mau vào phòng huấn luyện đi.
Nghe tiếng hối thúc của trợ giảng, hai người quay lưng đi về phía phòng huấn luyện của mình.
Simon bước vào phòng, Dick và Kamibarez đang khởi động và chờ sẵn. Trợ giảng cầm bảng kẹp hồ sơ nhìn quanh và hỏi:
"Người còn lại đâu?"
"Xin lỗi em đến muộn!"
Cuối cùng Meilyn cũng hớt hải chạy vào. Trợ giảng nhấn vào thiết bị điều khiển trên tay, vô số đèn tín hiệu mana trên tường sáng lên và cánh cửa đóng lại.
"Thành viên xuất chiến, bước lên phía trước."
"Vâng."
Meilyn bước lên với khuôn mặt căng cứng.
"Tôi sẽ hiển thị vị trí của các vai trò hỗ trợ."
Đèn tín hiệu trên trần nhà nhấp nháy, những vòng tròn được tạo thành từ mana hiện ra trên sàn. Ba người bước vào vị trí tương ứng của mình. Kamibarez đứng bên trái, Simon ở giữa, và Dick đứng ở vị trí cố định bên phải. Và đứng trước mặt họ là Meilyn.
"Cyclops sẽ không nhìn thấy các thành viên hỗ trợ nên hãy yên tâm. Tất nhiên, nếu bước ra khỏi vòng tròn này dù chỉ một bước cũng sẽ bị loại."
"Vâng!"
"Thành viên xuất chiến. Sẵn sàng chưa?"
"A...... Vâng!"
Meilyn đang ngẩn người một lúc mới vội trả lời.
"Meilyn, tập trung vào. Cậu thực sự ổn đấy chứ?"
Dick hỏi.
“……Aa, đã bảo là ổn mà!"
"Đừng căng thẳng quá Meilyn ơi! Dù sao cũng chỉ là chiến đấu ảo thôi mà! Cố lên!"
"Ừm. Cảm ơn cậu."
Tất cả đã vào vị trí. Trợ giảng lùi lại phía sau và nói:
"Vậy thì, trận chiến mô phỏng lần 1 của nhóm 7. Bắt đầu."
Cơ thể của trợ giảng như tan vào hư không rồi biến mất, một cơn gió mạnh thổi thốc tới. Ánh mắt Simon sáng lên sắc bén.
'Trong nhà mà có gió sao. Quả nhiên không đơn thuần là ảo ảnh.'
Sàn nhà nhuộm một màu xanh lục, xung quanh biến thành rừng rậm và đầm lầy trải dài.
Lá cây nương theo gió bay tới đập vào cánh tay Simon. Cậu đưa tay sờ thử, cảm giác của chiếc lá y như thật.
Việc đứng nhìn từ bên ngoài và trực tiếp trải nghiệm quả nhiên khác nhau một trời một vực. Trước sự chân thực áp đảo của cơn bão, Simon không thể nghĩ đến chuyện gì khác.
Và rồi.
Uỳnh! Uỳnh!
Cảm nhận được sự rung chuyển từ mặt đất. Dick hét lớn:
"Mọi người chuẩn bị! Nó đến đấy!"
Thình! Thình! Thình! Thình!
Cùng với tiếng bước chân vang dội, con Cyclops với thân hình khổng lồ xuyên qua những tán lá rậm rạp lao tới.
-Graoooooooo!
Toàn thân nổi da gà, tim đập loạn xạ. Cảm giác cứ như thực sự chạm trán với quái vật trong rừng vậy.
Đứng ở vị trí cố định mà áp lực đã thế này, vậy thì Meilyn người phải đối mặt trực diện......
"Phùuuu."
Lúc đó, cậu thấy cô thở hắt ra một hơi dài. Biểu cảm của Meilyn trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
"Được rồi, cứ làm như đã tập thôi."
Sự run rẩy của cô đã lắng xuống.
Simon mỉm cười. Khác với lo lắng của cậu, cô đã thích nghi với tình huống rất nhanh.
'Phải rồi, mình lo cho ai chứ. Ở đây chẳng ai cần phải lo lắng cả.'
Simon kéo cần gạt ảo.
'Tập trung 200% vào vai trò của bản thân nào!'
1 Bình luận