1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 76: Đi Đé Cũng Bị Dòm
2 Bình luận - Độ dài: 3,432 từ - Cập nhật:
Erzabet dẫn theo lũ nhện xác sống đi thu hồi xác Nerslak đúng như mục đích ban đầu khi đến đây, còn Simon một mình bước lên ma pháp trận dịch chuyển để đến địa điểm khác.
Nơi cậu đến là khu vực gần túp lều của Hongpeng.
"Simon!"
Kamibarez tươi cười rạng rỡ chào đón cậu. Cô đã rất lo lắng vì Simon đến muộn nên cứ liên tục liếc nhìn về phía ma pháp trận.
"Xin lỗi. Tớ đến muộn hả?"
Cô chạy ngay đến, dùng ánh mắt lo lắng quét qua người Simon một lượt.
"Cậu có gặp chuyện gì với thầy trợ giảng không?"
Simon nhanh chóng suy tính trong đầu.
Cậu có thể lấp liếm rằng chẳng có chuyện gì to tát, nhưng sau này nếu bị Dick và Meilyn hỏi cùng một câu rồi tra hỏi kỹ càng thì sẽ rất phiền phức.
Tốt nhất là nên đưa ra một lý do thực tế một chút.
"Thực ra trên đường về tớ chợt nhớ đến đống xác Nerslak. Tớ đã lấy vài cái xác về để nghiên cứu xác sống."
"Aa. Ra là vậy! Đúng là học viên nguyện vọng Khoa Triệu Hồi học có khác!"
Kamibarez tin ngay mà không chút nghi ngờ. Đúng lúc đó, từ đằng xa, Meilyn hét lên với vẻ mặt cau có.
"Mấy người làm cái gì đấy? Đừng có chơi nữa, mau lại giúp một tay đi!"
"Đến đây~"
"Biết rồi."
Mọi người đang tất bật chuẩn bị nhóm lửa.
Dick trải rơm xuống đất và đang xếp củi lên. Meilyn thì đang ì ạch khiêng những thanh củi lấy từ sau túp lều.
"Dick! Cái này để đâu... Oái!"
Đang đi về phía trước, cô ấy bỗng loạng choạng mất thăng bằng.
"Không sao chứ?"
Simon lao đến nhanh như chớp, đỡ lấy bó củi.
"Để tớ chuyển cái này cho."
Nói rồi, cậu nhấc bổng bó củi mà Meilyn đang chật vật mang vác lên vai một cách nhẹ nhàng.
"Cậu đi làm việc khác đi."
"Hả...? Ừm. Cảm ơn.”
Meilyn có vẻ ngượng ngùng, cô xoắn lọn tóc rồi quay ngoắt đi.
Simon đặt đống củi xuống gần chỗ Dick. Nghĩ rằng sẽ cần nhiều củi hơn dự kiến, cậu quay lại phía sau túp lều.
'Chà.'
Củi đã chẻ sẵn hết sạch rồi. Nhưng bên cạnh vẫn còn một chiếc rìu và một gốc cây dùng để kê.
Simon lấy một khúc gỗ lớn dựng lên gốc cây rồi vung rìu lên.
Phập!
Khúc gỗ bị chẻ đôi nhẹ nhàng và dứt khoát.
'Tốt, tốt lắm. Cảm giác ngày xưa vẫn còn nguyên.'
Trong lúc Simon đang cảm thấy hài lòng với việc bổ củi, Kamibarez đã đứng bên cạnh nhìn cậu chằm chằm từ lúc nào.
Cô vội vàng nhặt một khúc gỗ mới chạy đến đặt lên gốc cây.
"Để mình giúp cho!"
"...À, cảm ơn cậu. Nguy hiểm lắm, lùi ra xa chút đi."
Sau khi Kamibarez lùi lại, Simon dựng rìu lên. Lần này cũng vậy, với một tiếng Phập! giòn giã, khúc gỗ lại bị tách làm đôi.
Cô vỗ tay tán thưởng.
"Cậu giỏi quá! Bình thường cậu hay làm việc này lắm hả?"
"Ừm. Trước khi đến Kizen thì đây là một trong những việc chính của tớ mà."
Simon vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán.
Trong lúc Kamibarez đi lấy khúc gỗ tiếp theo, Simon quan sát mặt cắt của thanh củi.
'Vết cắt không được gọn lắm.'
Có lẽ vì có người đang nhìn nên cậu đã dùng hơi nhiều lực.
Simon cười gượng gạo, còn Kamibarez sau khi đặt khúc gỗ mới lên thì vội vã lùi lại, đôi mắt lấp lánh chờ đợi.
"Chỉ là bổ củi thôi mà. Thú vị thế sao?"
"Ừm!"
Cứ thế, nhờ sự giúp đỡ của Kamibarez, Simon đã chẻ được một đống củi kha khá, cậu ôm một ôm lớn mang về phía đống lửa trại.
"Làm to hơn tớ nghĩ đấy?"
Simon trầm trồ nhìn đống củi được xếp cao ngất. Dick cười khúc khích chỉ tay vào xác con Nerslak.
"Con Nerslak bọn mình bắt được to thế kia mà, phải cỡ này mới nướng được chứ."
"Cũng phải."
Simon bắt tay vào giúp nhóm lửa.
Rơm, lá khô và cành cây nhỏ được trải xuống dưới, bên trên là những thanh củi xếp chồng lên nhau theo hình kim tự tháp. Khi châm lửa vào lớp bùi nhùi bên dưới và quạt nhẹ, ngọn lửa dần dần bén lên những thanh củi phía trên.
"Thần kỳ thật."
Meilyn ngồi xổm gần đó, hai tay chống cằm nhìn.
"Nhất thiết phải xếp củi thế này hả?"
"Không nhất thiết, nhưng đây là cách phổ biến nhất."
Simon vừa nhóm lửa vừa từ từ giải thích nguyên lý của lửa trại. Dick đang ngồi quạt bên cạnh cười khẩy.
"Đường đường là đứa sử dụng lửa mà lại không biết nhóm lửa trại hả?"
"Aa, ồn ào quá. Lửa này với lửa tớ dùng có giống nhau đâu?"
"Tính cách cậu thì giống lửa đấy."
"Còn cái miệng của cậu thì giống thanh củi kia kìa. Chẻ đôi ra rồi ném vào đống lửa chắc là cháy đượm lắm."
"Ui, sợ thế."
Vừa đợi lửa bén vừa nghe Dick và Meilyn đấu khẩu như mọi khi, chẳng mấy chốc ngọn lửa đã cháy ổn định.
Simon cùng với hài cốt đi lấy những hòn đá có kích thước vừa phải xếp thành một vòng tròn quanh đống lửa.
Giờ thì trông ra dáng lửa trại rồi đấy.
"Mọi ngừi đến đủ cả chưa?"
Nghe tiếng nói vang lên từ phía sau, cả nhóm bật dậy.
"Giáo sư Hongpeng!"
"Em chào cô ạ!"
Cô ấy đang cõng trên lưng đủ loại dụng cụ, đi chân trần, và xách theo một cái xô đựng vài con cá.
"Ồ! Nhóm lửa tốt đấy. Bắt đầu lun chứ?"
"Vâng ạ!"
Tiết học sinh tồn bắt đầu ngay lập tức.
Cô ấy đặt xác con Nerslak mà nhóm Simon mang về lên một tấm thớt gỗ.
"Quái vật tuy có mun hình vạn trạng, nhưng các bước giải phẫu thì gần như tương tự nhau, mọi người hãy quan xát để tham khảo nhé."
Đôi tay cô ấy thoăn thoắt không chút do dự. Dùng dao lột da, mổ bụng lấy nội tạng và rút hết máu.
Đến đoạn lôi nội tạng ra, Kamibarez rốt cuộc không dám nhìn mà phải che mắt lại.
"Người ta hay nói thịt quái dật có mùi hôi đúng không? Đó là do thịt và máu bị phân hủy gây ra mùi hôi thối, để loại bỏ mùi lày thì phải hoàn thành công đoạn giải phẫu càng nhanh càng tốt. Nào, giờ thì tháo khớp chân trước và loại bỏ gân. Như thế này!"
Kết thúc bài học giải phẫu, trước mắt họ giờ là những tảng thịt trông có vẻ đã sẵn sàng để nướng.
Hongpeng cười tươi rói nói:
"Làm như hậy là được. Dễ mà đúng không?"
"......."
"......."
Meilyn và Kamibarez cười gượng gạo gật đầu.
"Nào, tiếp theo!"
Lần này cô ấy làm mẫu cách làm cá. Việc này có vẻ dễ dàng hơn nhiều.
"Đi đâu cũng có sông và có cá mà phải trứ? Câu cá cũng là một cách tốt để kiếm thức ăn."
Hongpeng chặt đầu cá, đánh vẩy roèn roẹt rồi moi ruột và rửa sạch.
Qua tay cô ấy, mấy con cá cũng nhanh chóng sẵn sàng để lên vỉ nướng.
"Nào, nướng thôi."
"Vỉ nướng tới đây!"
Dick mang vỉ nướng đến cố định trên đống lửa, Hongpeng đặt thịt Nerslak lên trên. Tiếng thịt nướng xèo xèo vang lên, mỡ bắt đầu chảy xuống.
"Kỳ diệu thật. Sơ chế xong nhìn y hệt thịt heo vậy."
"Trông ngon quá!"
Trong lúc nướng thịt, Hongpeng lấy ra vài lọ gia vị rắc lên trên.
"Chắc là được phép mang theo trừng này gia vị đấy."
Khi thứ gia vị trông như hỗn hợp của hạt tiêu và các loại hạt khác được rắc lên thịt, một mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp nơi.
"Với lại thịt quái dật kiểu gì cũng có thể chứa ký sinh trùng hoặc mầm bệnh. Quan trọng là phải nướng thật kỹ trên lửa lớn."
"Vâng ạ!"
Một lát sau, thịt chín được chuyển ra đĩa.
Dick lăn thùng gỗ sồi đựng rượu tới, Kamibarez mang bát đĩa ra, mọi công tác chuẩn bị đã hoàn tất.
"Cạn ly!"
Rốt cuộc thì đây là một bữa tiệc nướng BBQ ngoài trời núp bóng tiết học sinh tồn. Mọi người ăn uống vui vẻ trong bầu không khí ồn ào náo nhiệt.
"Ngon thực sự luôn ấy!"
Kamibarez ôm má với vẻ mặt đê mê. Dick cũng gật gù tán thưởng.
"Oa, cạn lời luôn. Cạn lời. Sao cái con gớm ghiếc đó lại có mùi vị thế này được nhỉ?"
"Này! Đang ăn ngon đừng có nhắc lại hình ảnh đó được không?"
Meilyn lườm Dick trách móc.
"À, Jimon!"
Hongpeng nhìn về phía Simon.
"Trợ giảng Brad đâu rồi? Ta đã bảo cậu ta dúp dịch chuyển xong thì ở lại nếm thử chút thịt rồi hẵng về mà."
"À......."
Simon chột dạ nhưng vẫn cố cười đáp.
"Em cũng mời rồi nhưng thầy ấy bảo hôm nay trong người không khỏe nên xin phép về trước ạ."
"Hừm~ Nếu vậy thì đành chịu thôi."
Trời đã tối hẳn, cuộc nhậu cũng dần tàn. Vì đống lửa khá lớn nên tạo cảm giác như đang đốt lửa trại thực thụ.
Hơn nữa vì là những thành viên đã từng nhậu với nhau lần trước nên mọi người cũng nhanh chóng nhập cuộc. Hôm nay ngay cả Kamibarez, người vốn sợ rượu, cũng nhấp nháp uống ngon lành.
"A, phê quá đi~"
Dick lắc lư cái đầu, người nồng nặc mùi rượu.
Cậu ấy thích rượu nhưng tửu lượng lại chẳng cao.
"Dick. Ổn không đấy?"
"Hả? Ờ. Ổn mà, ổn mà. Tớ đi đé chút."
Dick bật dậy, quay lưng bước đi xiêu vẹo. Bước chân loạng choạng cho thấy cậu ta đã khá say rồi.
Đi được một đoạn đến bụi cỏ gần đó, cậu ấy dừng lại và bắt đầu lúi húi cởi khóa quần. Thấy cảnh đó, Meilyn kinh hãi hét lên.
"Áaa! Aaa! Cái thằng Buồi này! Đi xa xa ra mà đái!"
Một lát sau, tiếng nước chảy róc rách vang lên rõ mồn một. Meilyn ghê tởm vội bịt tai quay mặt đi.
"Gớm quá! Đúng là mấy tên thường dân thực sự là...! Không biết giữ thể diện gì cả!"
Thấy cô hét toáng lên, Simon và Hongpeng bật cười.
Đúng lúc đó, có ai đó tựa đầu cái bộp vào bắp tay Simon.
"...Kami?"
Kamibarez, hai má đỏ hây hây vì men rượu, đang thở đều đều và ngủ gục trên vai Simon.
"Ư ưm...... Simonnn......."
"Thưa cô. Em đưa bạn ấy vào lều ngủ nhé."
"Ừ. Làm thế đi."
Hongpeng nâng ly lên.
"Vậy học viên Meilyn và ta lại cạn ly nào!"
"C-Cô ơi. Hình như hôm nay cô uống hơi quá..."
"Em nữa! Em cũng cụng ly với!"
Dick hớt hải chạy về. Meilyn hoảng hồn né sang một bên.
"Á! Thằng Ku này! Kéo khóa quần lên tử tế đi! Quần kìa!"
Simon cười định đứng dậy thì đột nhiên Kamibarez túm chặt lấy áo cậu.
"Kami?"
"...Đừng có bỏ mình lại màààà......."
"Tớ có bỏ cậu lại đâu."
Simon nói giọng dịu dàng rồi nhẹ nhàng bế bổng cô lên.
Nằm gọn trong vòng tay cậu, cô dụi mặt vào ngực Simon.
"Này, này. Simon."
Meilyn nheo mắt nhìn.
"Cậu mà làm trò gì kỳ cục với Kami của bọn này là xác định bị thiến đấy nhé?"
"...Nói linh tinh gì thế."
"Mau cho cậu ấy ngủ rồi ra đây!"
Simon bế Kamibarez vào trong túp lều của Hongpeng.
Cô ngủ say sưa không biết trời đất gì. Khi được đặt nhẹ nhàng xuống giường, như chỉ chờ có thế, cô cuộn tròn người lại nằm trong tư thế thoải mái nhất.
"Ngủ ngon nhé, Kami."
Simon vuốt tóc cô rồi đắp chăn lại. Cậu quay lưng định đi ra cửa thì.
Phập!
Bất ngờ cổ áo phía sau bị túm chặt. Một lực mạnh đến khó tin kéo giật lại khiến Simon ngã xuống giường, Kamibarez há to miệng.
"......!"
Kamibarez lúc này như biến thành một người hoàn toàn khác. Áp lực tỏa ra từ cô khiến mặt Simon cắt không còn giọt máu. Từng tế bào trên cơ thể cậu đang gào thét cảnh báo nguy hiểm.
Ngay khoảnh khắc cặp răng nanh sắc nhọn sắp cắm phập vào cổ Simon.
Bộp!
Cô vội vàng dùng hai tay che miệng lại, rồi gục trán vào vai Simon.
"Không đượcc...... Simon là...... Ưm nha ưm nya."
Nói rồi cô lại chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đều.
Simon kinh hãi đến mức mồ hôi túa ra như tắm.
Gương mặt cô trông vô cùng bình yên, khiến cậu khó mà phân biệt được tình huống vừa rồi là do say rượu hoa mắt hay là sự thật.
'Kami. Chẳng lẽ cậu...... Đã kìm nén vì tớ sao?'
"Ư ưm."
Simon đặt cô nằm ngay ngắn lại trên giường và đắp chăn cẩn thận. Tuy vẫn chưa hiểu rõ sự tình, nhưng không hiểu sao cậu lại cảm thấy biết ơn.
Thở phào nhẹ nhõm, Simon mỉm cười dịu dàng nói:
"Ngủ ngon. Kami."
✦✧✦✧
Kỳ thi giữa kỳ kết thúc, một tuần mới lại bắt đầu.
"Hôm nay có một thông báo quan trọng."
Giáo sư chủ nhiệm Lớp A, Jane, nhìn quanh các học viên và nói.
Vì đã khá quen với mô hình này nên các học viên đều chuẩn bị tinh thần chờ đợi lời tiếp theo của cô ấy. Jane nhận văn bản từ trợ giảng và đọc.
"Vâng, hai ngày sau mọi người sẽ tiến hành bài đánh giá sinh tồn trên đảo."
Cuối cùng Kizen cũng đã thông báo chính thức.
Sinh tồn trên đảo. Hay còn gọi là Đánh giá Sinh tồn trên Đảo, một chương trình quy mô lớn huy động toàn bộ học viên năm nhất.
Các học viên ồn ào như thể vừa có bom nổ, nhưng Nhóm 7 của Simon đều trao nhau ánh mắt cùng nụ cười đầy ẩn ý.
'Aa, làm sao chờ nổi hai ngày nữa đây?'
Simon khoanh tay, khóe miệng nhếch lên tận mang tai.
"Mỗi người chỉ lấy một cuốn thôi nhé!"
Các trợ giảng nhanh chóng đi phát sách hướng dẫn bài đánh giá thực hành cho học viên.
"Ta sẽ giải thích ngắn gọn."
Jane mở cuốn sách hướng dẫn ra và nói. Các học viên cũng mở theo cô ấy.
"Từ Lớp A đến Lớp N. Toàn bộ 961 học viên năm nhất còn sống sót đến hiện tại sẽ được dịch chuyển thả xuống đảo."
Jane cầm phấn vẽ một vòng tròn tượng trưng cho hòn đảo lên bảng. Ở trung tâm hòn đảo cô ấy vẽ một hình tam giác, rồi chấm những điểm lấm tấm ở khu vực rìa ngoài cùng của hòn đảo.
“Mấy đứa sẽ bắt đầu tại các vị trí ngẫu nhiên ở khu vực rìa đảo. Quy tắc xuyên suốt cốt lõi của dự án này rất đơn giản. Hãy sống sót trong bốn ngày."
Các học viên gật đầu với vẻ mặt căng thẳng.
"Tuy nhiên, nếu chỉ đơn thuần là sinh tồn thì không thể đánh giá đúng năng lực của các em được. Bài đánh giá lần này có áp dụng chế độ điểm thưởng. Sau khi kết thúc kỳ thi, thành tích và thứ hạng sẽ được phân định dựa trên số điểm cá nhân sở hữu."
Cô vẽ những dấu X nhỏ rải rác khắp hòn đảo.
"Săn quái vật xuất hiện khắp nơi trên đảo sẽ giúp mọi người kiếm được điểm. Từ loại yếu nhất là cấp 1 đến cấp 4. Tùy thuộc vào loại quái vật mà mấy đứa có thể nhận được từ 1 điểm đến hơn 20 điểm."
Lúc đó Jamie Victoria giơ tay cao.
"Chắc là câu hỏi về việc điểm số được tính như thế nào phải không? Jamie Victoria."
Jamie đỏ mặt hạ tay xuống. Tiếng cười khúc khích vang lên rải rác.
"Chúng ta sẽ sử dụng thiết bị này."
Jane giơ chiếc vòng tay lên lắc lắc. Nó có phần thân tròn và dẹt trông như miệng của một con quái vật, gắn liền với dây đeo.
"Đây là một tạo tác sinh học được gọi là Tongue Pad. Khi đưa tạo tác này lại gần con quái vật đã tắt thở."
Phập!
Một cái lưỡi dài phóng ra từ chiếc vòng tay hình miệng khiến đám học viên giật mình thon thót. Cái lưỡi dài quét qua vật liệu thực hành mà trợ giảng đã chuẩn bị sẵn rồi thu lại vào trong vòng tay.
"Tạo tác này sẽ tự động hấp thụ mana từ cái xác và gia công nó. Sau đó, trong vòng 10 giây, các chỉ số sẽ được hiển thị bằng ngôn ngữ ma thuật trên mặt pad."
Jane chỉ vào chỉ số vừa tăng lên trên Tongue Pad và nói.
"Vì vậy, việc săn quái vật không phải là lựa chọn mà là bắt buộc. Ít nhất là để có cái mà ăn."
Nghe đến đó, mặt một số học viên đanh lại thấy rõ.
Sau đó, Jane hướng dẫn chi tiết cách sử dụng Tongue Pad. Ngoài việc đơn thuần hấp thụ mana của quái vật bị săn để đổi thành điểm, nó còn có thể chuyển điểm đã tích lũy sang Tongue Pad của người khác.
"Quay lại câu chuyện về luật lệ, tất nhiên việc chiến đấu giữa các học viên Kizen là được phép. Nếu làm cho thanh chắn bảo vệ của đối phương về 0, học viên đó được coi là đã 'chết'. Bài đánh giá kết thúc và họ sẽ được dịch chuyển đến khu vực an toàn. Lúc này, Tongue Pad của học viên bị đưa đến khu an toàn sẽ nhả ra toàn bộ mana đang sở hữu dưới dạng một khối cầu."
"......!"
Tức là, nếu hạ gục học viên khác, ta có thể cướp toàn bộ điểm của người đó và gia tăng điểm số của mình lên đáng kể.
Jane không giải thích thêm, nhưng ai cũng hiểu đây mới là điểm mấu chốt.
"Và ta sẽ nói thêm một mẹo quan trọng nữa."
Cô ấy dùng phấn chỉ vào trung tâm hòn đảo.
"Ở chính giữa hòn đảo có một dinh thự do Kizen xây dựng. Đó là dinh thự bất hoại, không thể bị phá hủy bởi bất kỳ đòn tấn công nào. Bên trong dinh thự là khu vực cấm tấn công duy nhất trên toàn đảo, và nếu đặt chân vào đó dù chỉ một lần."
Cô nhìn quanh các học viên.
"Sau khi kết thúc bài thi, mọi người sẽ được cộng đồng loạt 200 điểm."
Tiếng xì xào của học viên bỗng chốc trở nên ồn ào dữ dội.
"Các em bắt đầu từ rìa đảo, nhưng mấy đứa phải di chuyển với mục tiêu tiến vào trung tâm đảo. Bởi vì sự khác biệt giữa việc có đến được dinh thự hay không là vô cùng lớn."
Simon nghe giải thích cũng gật đầu. Nếu chắc chắn có 200 điểm thì có vẻ sẽ chiếm được vị trí ở tốp giữa.
"Ta đã giải thích xong những ý chính."
Cô ấy đặt phấn xuống và quay lại nhìn học viên.
"Trong bài đánh giá sinh tồn lần này, chúng ta sẽ đánh giá tổng hợp khả năng sinh tồn, khả năng chiến đấu, khả năng xử lý tình huống và ứng biến của học viên khi bị thả xuống một nơi xa lạ. Các quy tắc lớn rất rõ ràng và không khó, nhưng có rất nhiều quy tắc phụ rắc rối. Việc vận dụng chúng thế nào chính là thực lực. Ta mong các em hãy nắm vững nội dung trong sách hướng dẫn trong hai ngày tới."
"Vâng ạ!"
"Vậy thì trong khoảng thời gian còn lại..."
Jane nhìn đồng hồ đeo tay.
Mắt các học viên sáng lên. Chẳng lẽ là giờ tự do?
"Chúng ta sẽ tiến hành buổi học của giảng viên khách mời bên ngoài."
2 Bình luận