1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 71: Simon & Jessica

Chương 71: Simon & Jessica

Sáu mươi phút trôi qua nhanh như một cơn gió, chẳng ai kịp nhận ra thời gian đã vụt mất.

Khi Simon vừa giải quyết xong 20 câu hỏi môn Triệu Hồi học và đang cùng Kamibarez dốc sức vật lộn với đề thi Ma Đấu học, trợ giảng bỗng hét lên báo hiệu chỉ còn 5 phút nữa là hết giờ.

"Mấy câu còn lại đánh bừa đi! Chọn hết số 5 cho tớ!"

Meilyn hét lớn rồi vội vàng hoàn thành phần thi tự luận. Simon cũng nhanh chóng đánh lụi toàn bộ những câu còn lại vào ô số 5, sau đó quay trở lại với những câu chưa làm xong để tận dụng từng giây cuối cùng.

"Đã hết giờ làm bài."

Giáo sư Jane lên tiếng.

"Tất cả bỏ bút lông xuống!"

"Đặt hai tay lên đầu!"

Các trợ giảng đích thân đi một vòng để thu lại đề thi và phiếu trả lời. Ánh mắt tiếc nuối của các học viên vẫn dán chặt vào tờ giấy thi đang bị lấy đi.

"Mọi người vất vả rồi."

Trợ giảng bắt đầu phát đề thi mới và đáp án có kèm lời giải chi tiết cho học viên.

"Kết quả đánh giá năng lực sẽ được công bố sau kỳ thi giữa kỳ. Trong thời gian còn lại, mọi người hãy tự chấm điểm và kiểm tra lại những câu mình đã làm sai."

"Vâng ạ!"

Simon quyết định chấm điểm môn Triệu Hồi học đầu tiên. Cậu siết chặt cây bút lông với trái tim đập thình thịch.

'Làm ơn hãy tăng điểm đi mà...'

Quá trình chấm điểm bắt đầu. Khác với kỳ thi giữa kỳ chính thức, bài kiểm tra này chỉ có 20 câu hỏi, nhưng số lượng câu đúng khá nhiều nên sự cải thiện điểm số hiện rõ mồn một. Simon hồi hộp cộng điểm từng câu đúng lại.

Và kết quả là...

"Tăng rồi! 84 điểm!"

So với 76 điểm trước đây, cậu đã tăng được tận 8 điểm.

Tất nhiên, nếu so với lượng kiến thức Triệu Hồi học mà cậu đã dùi mài bấy lâu nay thì số điểm tăng thêm này có vẻ chưa thấm vào đâu. Tuy nhiên, việc leo từ đầu 7 lên đầu 8 khó khăn gấp bội so với việc tăng từ 30 lên 40 điểm. Bất luận thế nào, 8 điểm cũng là một bước tiến cực kỳ ngoạn mục.

"...Ơ, ừm. Cũng khá đấy."

Meilyn nở nụ cười gượng gạo chúc mừng.

'Điểm số cải thiện ngay trước mắt thế này làm mình thấy hứng thú học hành hơn hẳn.'

Dù đề thi khác nhau nên khó mà so sánh chính xác, nhưng trong bài kiểm tra trước, điểm của Meilyn là 85. Với đà này, Simon hoàn toàn có hy vọng trong kỳ thi giữa kỳ sắp tới.

"Này! Ai giải đề Phòng Ngự Thánh Lực học này thế hả?"

Đang chấm điểm, Meilyn bỗng nổi cơn tam bành. Dick giật thót, ngẩng đầu lên với vẻ mặt chột dạ.

"Là, là tớ đấy, sao thế?"

"Cậu sai ba câu liên tiếp chỗ này rồi! Moá mày, đây mà là câu để sai sao?"

Meilyn trút cơn thịnh nộ như lửa cháy, khiến Dick chỉ biết cúi gầm mặt, vẻ mặt nhăn nhúm như quả táo tàu. Đúng lúc đó, Kamibarez đang chấm điểm bỗng thốt lên "Oa!".

"Huyết học mình được 89 điểm này! Điểm tăng rồi!"

"Hả, thật á, thật á? Yêu cậu quá Kami ơi!"

Meilyn lao tới ôm chầm lấy cô bạn, tận hưởng niềm vui sướng.

Bên cạnh, Dick dù đang bị mắng té tát vẫn lén giơ ngón cái lên. Kamibarez cũng cười "Ahaha" và giơ ngón cái đáp lại.

Quá trình tự chấm điểm cứ thế kết thúc.

"Nhìn chung tớ đoán nhóm mình sẽ nằm trong top đầu."

Meilyn khoanh tay nói.

"Dù vẫn còn vài điểm đáng tiếc, nhưng cả bốn tụi mình đều có nguyện vọng chuyên ngành khác nhau, đây là lợi thế lớn chứ không thể nào kéo thứ hạng xuống được."

Mọi người đều gật đầu đồng tình.

"Với lại đúng là giáo sư Jane. Đề ra hay thật. Tớ nghĩ chỉ cần làm kỹ sổ tay lỗi sai từ những câu hỏi này thôi là điểm thi sẽ cao ngay. Nhớ kỹ nhé, tuyệt đối không được cho lớp khác xem đề thi này, tớ đã dặn trước lớp trưởng về việc kiểm soát vấn đề này rồi."

Cô nàng nheo mắt cười đầy ẩn ý.

"Và tớ tin là trong nhóm bọn mình~ không có tên ngốc nào đem bán đề thi này để kiếm tiền đâu nhỉ."

Dick giật mình thon thót, nhưng cũng nhanh chóng cười xoà:

"Đươ, đương nhiên rồi! Vì lớp A, chút thiệt hại này tớ cam tâm... Á!"

"Sao thế Dick?"

"Nhắc mới nhớ, mai lại có bài đánh giá quyết đấu."

Aaaa—

Kamibarez đang vui vẻ bỗng ỉu xìu, gục mặt vào lòng bàn tay. Trái lại, Simon thì vẫn cười tươi rói.

"Đành chịu thôi, mỗi tuần phải đấu một lần mà. Nếu ngày mai thắng nữa thì cậu sẽ lọt vào bảng cao đúng không?"

"Đúng vậy."

"Ồ~ Simon tự tin chứ?"

Nghe Meilyn hỏi, Simon khoanh tay đáp:

"Thì cũng như mọi khi thôi."

"Bài quyết đấu ngày mai cậu phải đặc biệt cẩn thận đấy, Simon."

Dick nghiêm giọng nhắc nhở.

"Tin đồn cậu dùng được Golem đã lan ra khắp nơi rồi. Chắc chắn đối thủ sẽ dồn dập tấn công ngay từ đầu."

"Chắc là vậy rồi."

"Nào, nào."

Meilyn vỗ tay tập trung sự chú ý.

"Đánh giá quyết đấu cũng cực kỳ quan trọng, nên tối nay tớ sẽ dồn toàn lực chuẩn bị cho nó. Giải quyết nhanh gọn rồi còn ôn thi giữa kỳ."

"Được! Meilyn!"

“Cê fen.”

✦✧✦✧

Ngày hôm sau, tại buổi đánh giá quyết đấu.

Sân thi đấu trong nhà số 3.

Khác với không khí sôi động tuần trước, khán đài hôm nay có phần vắng vẻ lạnh lẽo. Tuần sau là thi giữa kỳ, hơn nữa các tuyển trạch viên bên ngoài cũng bị cấm ra vào trong thời gian này để đảm bảo quản lý căng thẳng cho học viên.

Dick, Meilyn và Kamibarez cũng đang thi đấu ở các sân khác.

Không khí vắng lặng thế này ngược lại càng khiến Simon thấy thoải mái. Cậu cầm cuốn sổ ghi chép chi chít nội dung cần nhớ và bắt đầu lẩm nhẩm học thuộc lòng các công thức. Ngay cả khoảng thời gian vụn vặt này cũng không thể lãng phí.

-Học viên Simon Follentia lớp A. Học viên Jessica Cananor lớp H. Mời hai học viên di chuyển đến sân thi đấu.

Simon đã chờ sẵn liền đứng dậy bước ra sân. Từ phía đối diện, đối thủ của cậu cũng đang tiến lại. Jessica là một nữ sinh có mái tóc xanh lục và khuôn mặt lấm tấm tàn nhang.

Các nhân viên chạy ra giúp họ mặc bộ đồ bảo hộ bên ngoài. Tiếp đó, trọng tài ra hiệu.

"Hai tuyển thủ, bắt tay."

Jessica tiến lại gần để bắt tay. Thế nhưng...

Lầm bầm lầm bầm.

Cho đến tận khoảnh khắc bước tới gần, mắt Simon vẫn không rời khỏi cuốn sổ tay lỗi sai. Chỉ khi hai người đứng sát nhau, cậu mới hạ cuốn sổ xuống, mỉm cười và chìa tay ra.

'Đến nước này mà còn ôn thi giữa kỳ? Tên này kỳ quặc thật.'

Jessica nở nụ cười gượng gạo bắt tay Simon.

Hai người từ từ lùi lại để tạo khoảng cách. Jessica liếc nhìn lại phía sau thì thấy Simon lại tiếp tục gục mặt vào cuốn sổ.

'Cậy mình là Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất nên coi thường người khác đấy phỏng?'

Jessica bắt đầu thấy nóng máu.

Một lát sau, cả hai đối mặt nhau, thủ thế sẵn sàng.

"Vậy, trận đánh giá quyết đấu giữa học viên Simon Follentia và học viên Jessica Cananor xin phép được bắt đầu."

Cánh tay trọng tài hạ xuống.

"Trận đấu bắt đầu!"

Simon vẫn che mặt bằng cuốn sổ tay lỗi sai, đồng thời triệu hồi ra ba bộ hài cốt. Sắc mặt Jessica đanh lại.

'Coi thường người khác cũng vừa vừa phải phải thôi chứ!'

Cô ả lập tức vận Hắc Lực vào lòng bàn tay. Simon ngoài việc cho đội hình tiến lên thì không có động thái tấn công nào quyết liệt, nhờ đó cô đã hoàn thành ma pháp một cách suôn sẻ.

'Độc Vụ!'

Khối cầu màu lục do Jessica tạo ra bắt đầu phun trào sương độc ra bốn phương tám hướng.

Trong nháy mắt, cả sân đấu tràn ngập khói xanh. Nhờ lưới chắn mana bao quanh khán đài nên khói không thoát ra ngoài được, chỉ tập trung dày đặc ở khu vực trung tâm nơi Simon đang đứng.

"Ồ."

Cuối cùng Simon cũng rời mắt khỏi cuốn sổ tay, nhìn quanh.

"Chuyên ngành Độc Dược học sao."

Lần này cậu không có thông tin gì về đối thủ. Để tránh gây thêm áp lực cho Dick trong kỳ thi giữa kỳ, Simon đã từ chối việc nhờ cậu bạn tìm hiểu thông tin trước.

Bộ đồ bảo hộ trên người Simon chuyển sang màu đỏ rồi lại quay về màu xanh, cứ thế lặp đi lặp lại. Điều này có nghĩa là "sát thương" đang liên tục được tính.

[Simon Follentia: 97%]

[Jessica Cananor: 100%]

'Hừm, ra là đánh theo kiểu này.'

Rải sương độc để rỉa dần thể lực đối phương, còn bản thân Độc Dược sư thì tập trung phòng thủ và phản công.

Thời gian đứng về phía Độc Dược sư, nên đối thủ chắc chắn sẽ bị áp lực tâm lý đè nặng dẫn đến nôn nóng.

Có lẽ vì thế mà Simon cũng cất cuốn sổ tay lỗi sai đang cầm trên tay vào không gian phụ.

Thấy cảnh đó, Jessica nhếch mép cười đắc ý.

'Phải rồi, giờ cậu mới nhận ra không phải lúc ôn thi giữa kỳ sao...'

Thế nhưng vừa cất cuốn sổ kia đi, một cuốn sổ mới lại bật ra ngay lập tức.

'May thật!'

Lần này là sổ ghi nhớ môn Độc Dược học.

'Độc Vụ. Câu hỏi thường gặp trong đề thi Độc Dược học. Là ma pháp diện rộng có thể gây nhiều hiệu ứng khác nhau lên đối thủ thông qua sự kết hợp các loại độc. Yếu thế trước Hắc Ám Phong Nguyên Tố Ma Pháp, các cổ ngữ Rune và công thức được sử dụng bao gồm...'

Lần đầu tiên trong đời trải nghiệm việc ôn thi, Simon đã ngộ ra một chân lý quan trọng.

Tại Kizen có vô vàn nội dung cần học thuộc, nhưng không phải cứ nhốt mình cả ngày trong phòng tự học rồi nhồi nhét vào đầu là sẽ nhớ hết được.

Vì vậy, Simon đã tìm ra một phương pháp, đó là "phương pháp liên tưởng". Cách này giúp cậu gợi nhớ các ký tự bằng cách liên kết chúng với sự việc hoặc tình huống cụ thể.

Điểm mấu chốt là không được tiếp nhận nội dung cần học dưới dạng ngôn ngữ đơn thuần! Nếu chuyển đổi chúng thành những tình huống sống động để hiểu thì sẽ dễ nhớ hơn rất nhiều.

Chính vì thế, việc ôn tập môn Độc Dược học trong tình huống hiện tại đối với Simon là một cơ hội ngàn vàng không thể bỏ lỡ.

Chỉ cần học thuộc Độc Dược học ở ngay tại đây, thì sau này chỉ cần nhớ lại trận chiến với Jessica là kiến thức sẽ tuôn ra ào ào.

Thấy Simon bắt đầu lẩm nhẩm học thuộc từ vựng như người mất hồn, đối thủ của cậu—Jessica—cảm thấy cạn lời.

Giờ thì không chỉ nóng máu nữa mà cô ả thực sự tức điên lên rồi.

'Ụ moá, nhìn cái mặt ghét chưa kìa! Chỉ muốn lao vào đấm cho một trận...! Aa, không được! Không được lung lay!'

Đây là Kizen. Việc khiến đối phương chủ quan và khiêu khích họ cũng là một phần của đòn tâm lý chiến.

Chắc chắn đây là diễn xuất nhằm làm lay chuyển sự bình tĩnh của cô.

Và nếu đối phương coi thường và lơ là cảnh giác thì chẳng phải càng tốt sao? Đừng để mắc bẫy khiêu khích, chỉ cần dùng thực lực đập tan cái mũi hếch lên trời của hắn là xong.

'Đằng nào thanh chắn của hắn cũng đang tụt dần. Cứ cố thủ thế này thì...!'

Vút!

Bất thình lình, một mũi tên bay xẹt qua ngay trước mặt cô. Jessica nghiêng đầu tránh được trong gang tấc.

'...Gi, giật cả mình.'

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Từ lúc nào sau lưng Simon đã xuất hiện ba tên Cốt Cung đang giương cung sẵn. Đồng tử cô giãn ra hết cỡ.

'Cố, Cốt Cung! Hắn đã dùng được thứ này rồi sao?'

Xem ra lời đồn về một học viên hệ Triệu Hồi dùng được Golem không phải là nói khoác.

Đúng lúc đó, Simon—người vẫn đang gục mặt vào cuốn sổ—giơ thẳng cánh tay ra.

Mối liên kết ý niệm với đám Cốt Cung bị ngắt, thay vào đó những bộ hài cốt ở tiền tuyến lại ồ ạt lao về phía Jessica.

'Bình tĩnh nào...!'

Tay phải cô nổi lên một pháp trận, tay trái rút ra một lọ độc dược. Ngay khi đặt lọ thuốc lên pháp trận, cái lọ vỡ tan với tiếng "Choang!", chất độc bên trong tụ lại.

Cô dùng cả hai tay nắm lấy nó và quất mạnh.

'Độc Tiên!'

Sợi roi pha trộn giữa Hắc Lực và kịch độc vươn dài ra, đập nát ba bộ hài cốt chỉ trong một đòn. Thấy vậy, Simon khẽ giơ ngón trỏ lên.

'Khôi Phục.'

Thế nhưng những mảnh xương vỡ vụn chỉ giật giật vài cái chứ không hề có phản ứng gì thêm.

Simon khẽ hạ cuốn sổ xuống nhìn về phía trước. Khắp nơi trên cơ thể đám hài cốt đã bị nhuộm một màu tím ngắt.

"Độc Kabara làm giảm độ nhạy cảm với Hắc Lực xuống mức cực thấp đấy."

Jessica cười khẩy.

"Đặc biệt khi chạm vào cơ thể hài cốt, nó sẽ vô hiệu hóa lượng Hắc Lực còn sót lại trong xương, khiến chúng không thể khôi phục trong một khoảng thời gian. Cái này cậu không biết đúng không?"

Đây là nước đi mà Jessica đã chuẩn bị sẵn để đối phó với học viên hệ Triệu Hồi. Nhìn vẻ mặt ngẩn tò te của tên Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất kiêu ngạo kia, cô ả thấy lồng ngực nhẹ nhõm hẳn, mũi cũng như muốn nở ra vì tự đắc.

"À, ra là vậy."

Simon thốt lên đầy thán phục rồi rút cây bút lông từ không gian phụ ra.

"Độc Kabara... giảm độ nhạy cảm Hắc Lực..."

Sau đó cậu bắt đầu ghi chép lại. Nhìn cảnh tượng ấy, trên trán Jessica nổi lên một đường gân xanh.

"Tôi là! Giáo viên dạy kèm thi giữa kỳ của cậu chắc!"

Trước mặt cô ả, ba pháp trận Hắc Tiễn bắt đầu được chuẩn bị với tốc độ kinh hoàng.

"Không phải nha!"

Ngay khoảnh khắc cô định ra lệnh bắn.

Vút! Vút! Vút!

Những mũi tên của đám Cốt Cung bay xẹt qua các pháp trận. Mắt cô trợn tròn. Các pháp trận như bị hỏng hóc, nẹt lửa xèo xèo rồi bắt đầu sụp đổ.

"Điểm cần nhớ của Hắc Tiễn."

Simon lẩm bẩm.

"Thi triển nhanh. Dễ đa trùng niệm chú. Khả năng xuyên thấu ưu việt. Cổ ngữ trọng tâm là 'Phóng'. Khi viết công thức phóng cần chú ý nhầm lẫn với công thức đàn hồi. Và..."

Ánh mắt sắc lạnh của Simon hướng về phía pháp trận.

"Chú ý tổn hại ở công thức kết dính bên trái."

"...Cậu!"

Simon lấy thêm những bộ hài cốt mới từ không gian phụ và xua chúng lao lên. Lần này cả ba đều được trang bị khiên và thương.

Jessica cắn môi, rút thêm một lọ thuốc để chuẩn bị Độc Tiên lần nữa.

"Điểm cần nhớ của Độc Tiên."

Ba bộ hài cốt đồng loạt phóng ngọn thương trên tay đi.

"Pháp trận loại cố định. Nếu tọa độ pháp trận bị lệch sẽ dẫn đến sụp đổ."

Jessica kinh hãi lao người né tránh. Mũi thương sượt qua người cô nàng, một cái đập mạnh vào đùi. Thanh chắn sụt giảm, pháp trận cô đang chuẩn bị cũng bị phá hủy.

"Hự!"

Jessica loạng choạng định lấy lại tư thế thì bất ngờ một ngọn thương khác bay đến từ sau lưng.

"Ááá!"

[Simon Follentia: 85%]

[Jessica Cananor: 52%]

Cô quỳ một gối xuống sàn, vội vã quay đầu lại. Từ lúc nào trên mặt đất đã hình thành một cánh tay và bả vai của bộ xương.

'Chẳng lẽ...! Hắn chỉ khôi phục những bộ phận không trúng Độc Tiên để nhặt ngọn thương rơi dưới đất lên và ném sao?'

Cuộc tấn công giờ mới thực sự bắt đầu.

Khả năng chỉ huy của Simon hoa mỹ đến mức khiến người ta phải trố mắt nhìn.

"Trường hợp triển khai Hắc Tiễn nhắm vào mục tiêu đang chạy với vận tốc 6m/s..."

"Khi 1/3 xương cánh tay và xương ức bị phán định không thể khôi phục, hãy chọn tất cả các phương án đối phó đúng của thuật sư?"

"Nếu thay đổi cấu trúc Hắc Lực của hài cốt..."

Simon vừa lầm bầm các công thức và câu hỏi, vừa dự đoán và nhìn thấu toàn bộ chuyển động cũng như đòn tấn công của Jessica.

Chính bản thân Simon cũng đang kinh ngạc.

Học tập và thực chiến chưa bao giờ là hai thứ tách biệt. Lý thuyết khi được áp dụng vào thực tiễn đang giúp cậu đưa ra những phán đoán hợp lý nhất.

Nỗ lực trong kỳ thi lần này đã khiến những chuyển động của Simon trở nên tinh xảo hơn một bậc.

[Simon Follentia: 76%]

[Jessica Cananor: 37%]

'Cứ đà này thì...!'

Jessica nghiến răng ken két. Trước khi Độc Vụ kịp hạ gục Simon thì cô đã bị cậu đánh bại rồi.

Mọi hắc thuật cô sử dụng đều bị nhìn thấu hoàn toàn, giờ cô phải đưa ra quyết định cuối cùng.

'Nghe đồn Ma Đấu học của hắn rất mạnh nhưng mà...!'

Cô dồn Hắc Lực vào hai nắm đấm rồi lao thẳng về phía Simon.

'Chỉ còn cách này thôi!'

Từ phía sau lưng Simon—người vẫn đang che mặt bằng cuốn sổ—những mũi tên của Cốt Cung lại bay tới. Cô dùng thân mình đỡ tên, tiếp tục lao tới.

"Hyaaaaaaa!"

Cú đấm dồn toàn bộ sức lực của cô nhắm thẳng vào khuôn mặt đang bị cuốn sổ che khuất của Simon.

"...!"

Khoảnh khắc đó.

Cô đã để vuột mất Simon. Cô tưởng cậu đã biến mất, và nắm đấm của cô chỉ xé toạc không khí một cách vô vọng.

Thân ảnh Simon chuyển động nhanh như chớp, hạ thấp người sát đất rồi xoay tròn như một cơn lốc quét quanh. Ngay sau đó, chân cậu bật mạnh lên như một cây cột, đá thốc vào bụng cô.

Rầm—!

Uy lực khủng khiếp hất tung cơ thể cô lên không trung. Simon lấy lại tư thế đứng dậy, giơ tay lên cao.

Lách cách. Lách cách.

Những mảnh xương vương vãi lộn xộn trên sàn nhà bỗng bay lên như thể có sinh mệnh.

Lấy cú siết chặt tay của Simon làm tín hiệu.

<Simon Nguyên Bản - Cốt Đinh>

Vút vút vút vút vút!

Chúng lao vút lên từ bốn phương tám hướng với tốc độ kinh hoàng nhắm vào cô.

'Aa...'

Ở giữa không trung thì không thể nào né được.

Jessica nhìn những mảnh xương đang lao tới, nhắm mắt lại như chấp nhận số phận.

Phập phập phập phập!

[Simon Follentia: 72%]

[Jessica Cananor: 0%]

"Trận đấu kết thúc!"

Jessica rơi bịch xuống sàn đầy bất lực, trọng tài hô lớn.

"Người chiến thắng là học viên Simon Follentia lớp A!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!