1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 45: Hội Đạo Tặc
3 Bình luận - Độ dài: 3,041 từ - Cập nhật:
Simon và Pier đã đặt chân đến Arnish.
Đó là một thành phố với những khu dân cư ngoằn ngoèo tựa mạng nhện, bao quanh tòa lâu đài lãnh chúa cao sừng sững ở trung tâm.
Có lẽ vì nằm gần lãnh thổ của Liên bang Thần thánh, lại ở vùng hiểm trở nên quy mô lãnh địa khá nhỏ và những ngôi nhà trông đều cũ kỹ. Dẫu vậy, Simon vẫn cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ.
'Quả nhiên mình thích những nơi như thế này hơn là mấy thành phố lớn.'
Trong số những nơi cậu từng đi qua, nơi này mang lại cảm giác giống Leshil nhất.
[Chật! Chội! Quá! Chết! Tiệt!]
Lúc này, Pier đang ẩn mình trong bộ giáp bắt đầu cằn nhằn. Mỗi khi ông cử động, tiếng kim loại va vào nhau lại phát ra những âm thanh lạch cạch.
"Chịu khó chút đi mà, Pier."
[Lần sau nhớ mua cái nào to hơn đấy! Cái kích cỡ này đúng là không mê nổi!]
"Vâng, tôi biết rồi."
Rõ ràng chỉ là một bộ xương không có da thịt mà còn chê chật, Simon thầm nghĩ ông ấy thật hay kêu ca nhưng vẫn cười xòa cho qua chuyện.
Hai người vừa đi dạo quanh phố phường vừa trò chuyện vu vơ.
Có lẽ vì những sự kiện rùng rợn gần đây mà đường phố thiếu hẳn sinh khí. Nhà nào nhà nấy cửa đóng then cài, rèm cửa sổ cũng được buông kín mít. Cảm giác như ai nấy đều đang co rúm lại vì sợ hãi.
"Hừm, mịt mù quá. Làm sao tìm được Xác Sống ở đây chứ?"
[Khà khà! Ta đã thực hiện rất nhiều nhiệm vụ kiểu này cùng Richard rồi. Có ba cách chính.]
Pier giơ ngón tay lên bằng chiếc găng tay sắt cứng ngắc khó cử động. Tiếng rít ken két vang lên nghe thật cũ kỹ.
[Thứ nhất là gặp người ủy thác. Vì người ủy thác là lãnh chúa, nên cậu cứ xưng danh là người của Kizen và yêu cầu cung cấp mọi thông tin họ có! Có lẽ sẽ nhận được cả hỗ trợ về tiền bạc lẫn nhân lực đấy.]
"Ồ, đó cũng là một cách hay."
[Tuy nhiên, việc người ủy thác đến giờ vẫn chưa giải quyết được vấn đề chứng tỏ luôn có lý do uẩn khúc xung quanh!]
Simon hiểu được ý nghĩa ẩn sau lời nói của Pier. Ý ông là nếu tiếp xúc với người ủy thác, những biến số sẽ có cơ hội can thiệp vào.
[Thứ hai là điều tra thực địa. Mượn lời của Richard thì là "tay không bắt giặc"!]
"Ưm, cách đó thì hơi..."
[Nhưng theo kinh nghiệm của ta, đôi khi cách này lại là con đường tắt nhanh nhất dẫn đến sự thật. Và cuối cùng.]
Pier giơ ngón tay thứ ba lên.
[Mua thông tin từ Hội Đạo Tặc.]
"Hội Đạo Tặc à?”
[Thời nay gọi là gì nhỉ? Cứ coi như là bang hội thông tin đi. Ở bất kỳ thành phố nào có quy mô một chút, ắt hẳn sẽ có những kẻ buôn bán thông tin. Không ai nhạy bén với tin tức bằng bọn chúng đâu!]
"Hừm."
Nghe lời khuyên của Pier, Simon nhắm mắt suy tính một lát.
"Được rồi. Trước tiên tìm chỗ ngủ đã, sau đó sẽ đi tìm Hội Đạo Tặc."
[Tin tốt đấy! Ta muốn cởi cái bộ giáp chết tiệt này ra càng nhanh càng tốt!]
Simon và Pier đi dạo quanh khu phố sầm uất gần quảng trường. Có lẽ vì vùng này hẻo lánh nên số lượng nhà trọ khá ít so với quy mô thành phố.
Dù vậy, sau khi hỏi thăm người dân, họ cũng tìm được một nơi.
"Mời vào!"
Vừa mở cửa bước vào, chủ nhà trọ đã đon đả chào đón. Nhìn qua cũng biết là dân bản địa, một người đàn ông trung niên trạc 45 tuổi với vẻ ngoài dạn dày sương gió.
"Cho một phòng rộng và sạch sẽ nhé."
"Vâng, có ngay! Giá 1 đêm là 300 bạc. Quý khách có dùng bữa không ạ? Bánh mì lúa mạch và súp là 50 bạc, nếu dùng món thịt thì thêm 150 bạc nữa."
'Chắc do ít quán trọ nên giá phòng đắt thật.'
Simon vừa nghĩ vừa lục lọi túi đồ, lấy ra 1 vàng rồi búng nhẹ ngón tay.
"Bữa sáng mai. Bánh mì lúa mạch là đủ rồi."
Chủ quán trọ bắt lấy đồng tiền, mắt mở to kinh ngạc. Một xu vàng trị giá tới 1.000 bạc.
"Tôi thối lại tiền thừa nhé?"
"Không cần đâu. Thay vào đó, tôi muốn biết vị trí của Hội Đạo Tặc."
Nét mặt chủ quán trọ thay đổi một cách kỳ lạ.
"À, ra là... cậu muốn mua thông tin. Trông cậu giống người nơi khác đến, không biết cậu đến bằng cách nào..."
Simon từ từ xòe lòng bàn tay ra.
"......?"
"Ông hỏi thăm thân thế khách hàng kỹ quá đấy. Tôi phải lấy 1 vàng phí thông tin mới được."
Kikikikiki!
Pier đang đứng bên cạnh bỗng vặn người cười rú lên.
[Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mà dám giỡn mặt với người lớn à!]
Nụ cười trên mặt chủ quán trọ đông cứng lại.
Ông ta lờ mờ nhận ra vấn đề. 1 xu vàng không phải là chuyện quan trọng, mà khoảnh khắc ông ta trả lại tiền và hỏi về thân phận của họ, một linh cảm bất an ập đến như thể cái đầu trên cổ sắp rơi xuống đất.
Mấy kẻ ngoại lai này rốt cuộc là ai?
Chủ quán trọ vừa nghĩ vừa len lén cất đồng tiền vào túi áo.
"Cậu... cậu muốn biết vị trí của Hội Đạo Tặc phải không?"
Ting!
Simon búng tay thêm lần nữa. Một xu vàng khác bay vút đi, nằm gọn trong tay chủ quán.
"Và tất cả thông tin ông biết về 'vụ án mất tích'."
Ánh mắt Simon lóe lên sắc bén.
"Hình như ông biết gì đó. Đúng không?"
"......."
Chủ quán trọ nuốt nước bọt, gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng. Dường như Simon có thể nghe thấy cả tiếng ông ta đang vắt óc suy nghĩ.
"......1 vàng này, tôi xin trả lại."
Ngay khoảnh khắc chủ quán trọ định bước về phía Simon.
Soạt!
Chẳng biết từ lúc nào, một thanh đại kiếm trắng toát đã kề ngay cổ ông ta.
Mặt chủ quán trọ cắt không còn giọt máu, và từ bên trong chiếc mũ giáp của gã mặc giáp đang kề kiếm, tiếng cười âm u Kikikikiki! lại vang lên.
Một điệu cười khủng khiếp mà có lẽ sẽ ám ảnh ông ta cả trong giấc mơ.
"Sao thế?"
Simon vẫn giữ nguyên tư thế chìa tay ra, mỉm cười dịu dàng.
"Không phải ông định đến trả tiền sao?"
'......Kh, khự!'
Chủ quán trọ run bắn người rồi nằm rạp xuống sàn.
"Tôi không biết các vị là ai, nhưng tôi sẽ làm theo lời dặn. Đổi lại, xin hãy giữ bí mật chuyện tôi là người cung cấp thông tin..."
Simon gật đầu với Pier. Pier thu hồi thanh đại kiếm, vác lên vai.
"Đứng dậy đi. Tôi hứa."
Thời gian để giải quyết vụ án chỉ vỏn vẹn 5 ngày, không có nhiều thì giờ để cân đo đong đếm.
Simon và Pier quyết định sẽ hành động thật mạnh bạo trong nhiệm vụ lần này.
Simon đã nghe toàn bộ câu chuyện từ chủ quán trọ. Cậu nắm được tất cả thông tin chi tiết về những vụ mất tích xảy ra gần đây.
"Sau khi người dân trong lãnh địa mất tích, vài tháng sau họ được tìm thấy trong tình trạng xác khô như xác ướp."
"......Vâng."
"Nạn nhân mất tích chủ yếu là nam giới trẻ tuổi, nhưng những cái xác khô được tìm thấy lại phần lớn là phụ nữ."
"Đ, đúng là như vậy."
Simon lộ vẻ đăm chiêu. Không có bằng chứng nào đủ rõ ràng để cậu nắm bắt được mấu chốt vấn đề.
"Liệu các nạn nhân nữ, ừm... có dấu vết bị xâm hại hay gì đó không?"
"Lãnh chúa cũng từng nghi ngờ các băng đảng trong lãnh địa gây ra tội ác tình dục, nhưng ông ấy nói không tìm thấy dấu vết nào như vậy."
Simon càng nghĩ càng đau đầu, nhưng Pier đứng khoanh tay bên cạnh nãy giờ lại liên tục cười khúc khích như thể có chuyện gì vui lắm.
'......Pier?'
[Khà khà khà! Chắc chắn rồi! Chắc chắn!]
Pier nhếch mép cười.
[Erzabet, con ả đó chắc chắn đang ở đâu đó trong thành phố này! 100% luôn. Không ngờ lại tìm ra dễ dàng thế này! Ha ha ha ha!]
Có vẻ Pier đã nắm chắc tình hình. Nếu vậy thì không còn lý do gì để ở lại đây nữa. Simon đứng dậy.
"Tối tôi sẽ quay lại."
"A, vâng! Dạo này lãnh địa đang loạn lạc, xin cậu hãy cẩn thận."
Simon và Pier bước ra ngoài. Điểm đến tiếp theo là Hội Đạo Tặc mà chủ quán trọ đã chỉ dẫn.
"Pier. Sao ông lại khẳng định vụ này là do Xác sống Cổ đại đó làm?"
[Chuyện đó quá rõ ràng mà!]
Pier cười khẩy.
[Trai trẻ thì bắt về làm đồ chơi! Còn đàn bà con gái không hứng thú thì hút cạn sinh lực rồi giết! Chính xác là những trò mà con mụ phù thủy già đó sẽ làm!]
"......Xác sống thật sự làm thế á? Không phải con người sao?"
[Ta đã nói rồi mà! Xác sống là những tồn tại không thể hiểu theo lẽ thường của con người! Mấy tên Xác sống Cổ đại sống lâu năm lại càng quái đản hơn!]
"Hừm."
Simon chống cằm trầm tư.
[Cậu đang nghĩ gì thế?]
"Dù sao tôi cũng là trai trẻ mà. Hay là dùng tôi làm mồi nhử để dụ mụ phù thủy đó ra?"
Từ sau lớp mũ giáp, Pier bật cười Phụt! một tiếng.
[Thằng nhóc vắt mũi chưa sạch này nói cái gì thế hả! Ha ha ha ha!]
Pier dùng bàn tay vò rối tung mái tóc Simon. Cậu bĩu môi.
"......Tôi thì làm sao chứ."
[Ý ta là cậu còn cách xa "khẩu vị" của cô ta lắm! Có dán thêm râu vào cũng chẳng ăn thua đâu.]
"Hừ."
Hai người vừa đi vừa trao đổi câu chuyện, cuối cùng cũng đến trước Hội Đạo Tặc. Nhìn bên ngoài, nó trông chẳng khác gì một quán rượu bình thường.
Cả hai đẩy cửa bước vào.
Một quán rượu kiểu quầy bar. Người pha chế trung niên điển trai đang lau ly, còn những gã đàn ông râu ria xồm xoàm chiếm giữ các bàn, nốc rượu ừng ực. Trái ngược với con phố vắng tanh, nơi này đông đúc và ồn ào.
'Chẳng thấy chút không khí buôn bán thông tin nào cả. Chỉ là quán rượu bình dân thôi mà.'
Simon và Pier chọn một chỗ ngồi thích hợp ở quầy bar.
"Quý khách dùng gì ạ?"
Trước câu hỏi của người pha chế, Simon giơ ngón tay vẽ một chữ T vào hư không rồi lấy ra một xu bạc, kín đáo đẩy về phía trước.
"Mời đi lối này."
'A, được thật này!'
Làm y như lời chủ quán trọ chỉ dẫn quả nhiên rất dễ dàng.
Simon và Pier di chuyển theo sự hướng dẫn của người pha chế. Vừa ra khỏi cửa sau của quán, một cánh cửa và cầu thang dẫn xuống tầng hầm hiện ra. Người pha chế cúi đầu lịch sự rồi quay trở lại quầy bar.
"Phù."
Simon hít thở nhẹ một hơi rồi bước xuống cầu thang. Tiếng bước chân vang vọng trên nền đá nghe rõ mồn một, mùi ẩm mốc đặc trưng của tầng hầm xộc vào mũi.
Khi xuống hết cầu thang, hai gã đàn ông đeo mặt nạ, tay lăm lăm nỏ đứng chắn trước cửa. Thấy khách đến, họ không nói lời nào, chỉ lẳng lặng tránh sang một bên và mở cửa.
Két...
Bản lề cũ kỹ rên rỉ khi cánh cửa mở ra.
Bầu không khí nơi đây khác hẳn tầng trên. Những kẻ trùm áo choàng kín đầu hoặc đeo mặt nạ ngồi lặng lẽ bên các bàn.
Ba người đàn ông trung niên ngồi đối diện chơi bài poker, hai thanh niên đang say sưa bàn chuyện. Một ông lão luống tuổi, và cả một cô gái trẻ đang ngồi một mình nhấm nháp bia.
Phía sau quán rượu có vài cánh cửa, có vẻ đó là nơi giao dịch thông tin. Trước mắt, Simon và Pier chọn một bàn ở góc khuất yên tĩnh sát tường.
"Chào mừng quý khách."
Một người phụ nữ trẻ, có vẻ là bà chủ, tiến lại gần hai người.
Cô ta mặc chiếc váy màu đỏ rượu vang ôm sát cơ thể, mái tóc vàng bồng bềnh uốn lượn như bọt biển.
Cộp. Cộp.
Trên đôi chân trắng muốt lấp ló sau tà váy có đeo một chiếc đai đen, và bên cạnh chiếc đai ấy, ánh kim loại của một món vũ khí sắc bén lóe lên đầy nguy hiểm.
Simon nuốt khan.
"Nào, thế thì..."
Ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cô ta nở nụ cười xã giao và nói.
"Hai vị khách phương xa, đến hội của chúng tôi có việc gì nào?"
"......Lý do đến đây thì rõ rồi."
Simon đáp. Nếu bị cuốn theo bầu không khí này thì hỏng việc mất.
"Tôi đến mua thông tin."
"Cậu muốn thông tin gì?"
"Về những người mất tích trong lãnh địa và những cái xác khô như xác ướp. Tất cả những gì các người biết về vụ án này."
Bà chủ mỉm cười.
"Tất cả ư? Chi phí không rẻ đâu, liệu một học viên năm nhất Kizen có kham nổi không?"
'......!!'
Simon giật mình thon thót trong lòng, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình thản.
"Ý cô là sao?"
"Một suy luận đơn giản thôi."
Cô ta tiếp tục bằng giọng điệu thong dong.
"Chuyện lãnh chúa đang điên cuồng tìm cách giải quyết vụ án này ai mà chẳng biết. Thực tế ông ta đã ủy thác cho rất nhiều người, và trong số đó không thể không có Kizen. Tuy nhiên, một lãnh địa nhỏ bé thế này làm gì có đủ khả năng mời Tử Linh Sư từ trụ sở chính của Kizen, nên chắc chắn ông ta đã chọn cách gửi yêu cầu cho học viên."
Người cô ta nghiêng về phía Simon. Một bên đầu gối gác lên ghế, mùi hương hoa hồng nồng nàn tỏa ra. Đằng sau gương mặt đang cười mỉm là những đường cong quyến rũ chết người.
"Và vào thời điểm này, Kizen chỉ có học viên năm nhất là rảnh rỗi. Những người nhận ủy thác là đám năm nhất vừa kết thúc giai đoạn bảo hộ. Và rồi, trùng hợp thay, lại xuất hiện tại lãnh địa của bọn tôi..."
Bàn tay cô ta lả lướt gạt phăng chiếc mũ trùm đầu của Simon xuống.
"Một kẻ ngoại lai với gương mặt non choẹt."
"......."
Cô ta dùng đầu ngón tay nâng cằm Simon lên, cười tươi rói.
"Tôi nói có sai không?"
...Thật vô lễ.
Nhưng cậu không thể để lộ sự khó chịu đó ra mặt. Việc tự thừa nhận mình đến từ Kizen chẳng khác nào dâng hiến thông tin cho cái hội buôn tin này.
"Tất nhiên, nếu thiếu tiền thì cậu cũng có thể dùng thân phận thật của mình. Bắt tụi tôi quỳ xuống ngay tại đây và dùng vũ lực để moi tin. Cái danh Kizen vĩ đại lắm mà?"
"......."
Simon không hề dao động.
Thay vào đó, cậu vươn tay, nắm ngược lại cổ tay mảnh khảnh đang giữ cằm mình.
"Suy luận thú vị đấy. Giờ đến lượt tôi thử nhé?"
"......Hả?"
Simon từ từ kéo tay cô ta lại gần, đồng thời nghiêng người tới trước.
"Một vụ án nghiêm trọng đang làm chấn động cả lãnh địa. Lãnh chúa lâm vào thế bí, và đúng như bà chủ nói, ông ta đã cầu cứu vô số tổ chức."
Bàn tay đang giữ chặt cô ta ngày càng siết mạnh. Nụ cười trên mặt cô ta hơi cứng lại.
"Và đây là hội thông tin duy nhất tồn tại trong lãnh địa này. Dù là phía lãnh chúa hay những người nhận ủy thác, tất cả đều phải ghé qua đây để tìm manh mối. Nhưng kết luận lại là: không ai giải quyết được."
Simon nhích người lại gần hơn chút nữa, lần này đến lượt cô ta phải len lén ngả đầu ra sau tránh né.
"Vụ án tương tự xảy ra suốt mấy năm trời, nhưng đừng nói đến giải quyết, ngay cả hung thủ là ai cũng không biết. Cô không thấy thông tin khan hiếm đến mức kỳ lạ sao? Tầm này thì không phải là thông tin bị phong tỏa, mà là do những lời dối trá tinh vi được cài cắm xen kẽ trong sự thật đã khiến tất cả mọi người đi sai hướng."
Không biết Hội Đạo Tặc này có tầm ảnh hưởng thế nào ở đây, nhưng dưới con mắt của kẻ ngoại đạo như Simon, chuyện này quá phi lý.
Nhìn chằm chằm vào gương mặt đã đanh lại của người phụ nữ, Simon lạnh lùng nói.
"Lời tôi nói có sai không? Một Hội Đạo Tặc nằm ngay giữa hiện trường vụ án mà lại không biết thông tin cốt lõi, chuyện đó là không thể. Bất tài ư? Không, nhìn cô thì tôi không nghĩ là do bất tài đâu."
Bàn tay Simon trượt ra sau gáy cô ta, giữ chặt.
Sau đó, cậu từ từ kéo mặt cô ta sát lại mặt mình, thì thầm.
"Trước khi tôi lật tung cái ổ này lên, nôn sự thật ra mau."
3 Bình luận