1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 47: Hỗn Chiến
2 Bình luận - Độ dài: 2,659 từ - Cập nhật:
Ngay lối vào tòa lâu đài bỏ hoang, hơn chục người đang bị treo lủng lẳng như những cái kén, trông chẳng khác nào miếng mồi ngon sắp bị lũ nhện xơi tái. Có vẻ như đây chính là những người dân đã mất tích trong lãnh địa thời gian qua.
Trên mặt đất thấp thoáng một thi thể, chính là cái xác khô quắt queo đã được tìm thấy ở hiện trường trước đó.
Rõ ràng, vụ mất tích hàng loạt này là do Erzabet gây ra.
"Người kìa! Có người đến!"
Lúc đó, một người dân đã phát hiện ra Simon.
"C-Cứu với! Làm ơn thả chúng tôi ra!!"
"Lũ quái vật nhện sắp ăn thịt bọn tôi rồi!"
Tiếng kêu cứu vang lên náo loạn cả một góc.
Simon điềm tĩnh gật đầu, cậu lấy thanh kiếm từ không gian phụ ra và bắt đầu cắt đứt tơ nhện.
"Pier, giúp tôi một tay với."
[Hừ, đúng là lũ vô dụng.]
Pier tặc lưỡi, vung thanh đại kiếm lên. Năm người đang bị treo lơ lửng cùng lúc rơi rụng xuống đất cái "bịch". Vì rơi trong tư thế lộn ngược nên tiếng kêu đau đớn vang lên khắp nơi.
Simon cười khổ nói:
"Pier, nhẹ tay thôi chứ."
[Ta không muốn lãng phí thời gian cho mấy kẻ thảm hại này!]
Miệng thì nói vậy, nhưng Pier vẫn vung kiếm thêm lần nữa để giải thoát những người còn lại xuống đất.
Simon dùng đoản kiếm cắt dây trói cho một người, sau đó đưa kiếm cho anh ta.
"Anh dùng cái này giải cứu những người còn lại nhé. Chúng tôi sẽ đi xử lý lũ quái vật nhện kia."
"C-Cảm ơn cậu!"
"Ân huệ này tụi tôi sẽ không bao giờ quên!"
Trong khi họ giúp nhau thoát khỏi đống tơ nhện, Simon và Pier tiếp tục tiến sâu vào bên trong tòa lâu đài.
[Này chàng trai! Mang danh là một Tử Linh Sư, chẳng phải cậu quá nhân từ với tù binh sao?]
Simon nghiêng đầu hỏi lại:
"Vậy Tử Linh Sư thì phải làm thế nào?"
[Đương nhiên là giết sạch những kẻ nhìn thấy mình! Rồi dựng chúng dậy thành hài cốt để bổ sung vào lực lượng chiến đấu chứ sao!]
"......Ở Kizen cấm sát hại người sống với mục đích tạo ra xác sống mà."
[Đây là hiện trường thực tế, lại chẳng có nhân chứng, thì có sao đâu! Ta không nghĩ cậu là kiểu người bị trói buộc bởi mấy quan niệm đạo đức đó đấy?]
Simon gãi gãi đầu, cười gượng gạo.
"Thực ra, cha tôi luôn nói một câu đến mức tôi nghe muốn mòn cả tai."
[Đó là gì?]
"Đừng bao giờ trở thành quái vật."
Nghe câu đó, Pier giật mình rồi im bặt.
"Và để không biến thành quái vật, việc vạch ra giới hạn cho bản thân là vô cùng quan trọng."
Khóe miệng Pier nhếch lên một nụ cười đáng sợ.
[Đúng là lời khuyên đậm chất Richard.]
“Vâng?”
[Khà khà khà! Không có gì! Nếu ý chí của cậu đã vậy, với tư cách là Thống soái Quân đoàn, ta sẵn lòng tôn trọng!]
Hai người băng qua hành lang và bước vào một không gian rộng lớn trong tòa lâu đài cổ.
Những ô cửa kính vỡ nát nham nhở để ánh trăng rọi vào, soi rõ một không gian phủ đầy bụi bặm và mạng nhện.
Và rồi.
"......."
Ở đằng xa, bóng dáng Erzabet đang ngồi trên một chiếc ghế lớn, thong thả thưởng trà.
[Khà khà! Bỏ cuộc việc chạy trốn rồi sao?]
Pier dựng đứng thanh kiếm lên và nói. Erzabet khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt cong lên cười đầy ẩn ý.
[Làm gì có chuyện đó chứ, Pier. Dù sao ông cũng đã cảm nhận được Hắc Lực của ta rồi, có chạy đằng trời thì ông cũng đuổi theo đến cùng trời cuối đất thôi nhỉ?]
[Hiểu chuyện đấy!]
[Vậy nên ta nghĩ chi bằng giải quyết ngay tại đây cho xong.]
Cô ta búng tay một cái.
Từ trên trần nhà và qua những ô cửa kính vỡ, lũ nhện ồ ạt tràn vào như thác đổ. Simon và Pier nhanh chóng đứng tựa lưng vào nhau.
[Và vì ông đã thả lũ đồ chơi của ta đi hết rồi, nên có lẽ ta cần một món đồ chơi mới.]
Erzabet liếm môi, ánh mắt dán chặt vào Simon.
[Cậu nhóc học viên Kizen mà ông đang nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa kia, nếu ta hành hạ hắn ta ngay trước mặt ông, chắc sẽ là một trò tiêu khiển thú vị lắm đây. Ông có nghĩ vậy không?]
Ngay khi Pier nhăn mặt định mở miệng, Simon đã giơ tay ngăn ông lại.
"Không sao đâu, Pier."
[Chàng trai!]
"Tôi là Chỉ Huy Quân đoàn mà. Từ giờ hãy để tôi trực tiếp nói chuyện."
Simon sải bước tiến lên phía trước.
Lũ nhện phát ra tiếng kêu kítttt kítttt, thủ thế như muốn lao vào xâu xé bất cứ lúc nào, nhưng Simon chẳng hề bận tâm, cậu dõng dạc nói:
"Cựu Đại tướng Quân đoàn, Erzabet."
[......?]
Cô ta nhìn Simon với ánh mắt tò mò.
"Ta chính thức đề nghị. Hãy gia nhập quân đoàn của ta.”
[Ha.]
Erzabet bật cười khinh miệt.
[Ngươi không nghe chuyện ta vừa nói với Pier sao? Ta không hề có ý định quay lại cái quân đoàn đã từng vứt bỏ mình đâu. Hơn nữa.]
Ngón tay trỏ của cô ta chỉ thẳng vào mặt Simon.
[Bảo ta đi theo một kẻ không có chút gốc gác nào như ngươi, một tên Tử Linh Sư được chọn chỉ vì chút hoài niệm quá khứ của Pier sao? Ta ghét những trò đùa hạ cấp như thế đấy.]
Phụt! Khà khà khà khà khà!
Đột nhiên, tiếng cười vang dội của Pier nổ ra từ phía sau. Gương mặt Erzabet nhăn lại một cách đáng sợ.
[Có gì đáng cười sao? Pier.]
[Hừ hừ hừ hừ! Ta chọn thằng nhóc này vì nó giống Richard ư? Nực cười! Cô chẳng biết cái chó gì về nó cả!]
Trên khuôn mặt cô ta hiện lên dấu chấm hỏi to đùng.
"Giờ thì chắc cũng chẳng cần phải giấu giếm nữa."
Simon đặt tay lên ngực và tiếp lời.
"Ta là con trai của Richard Follentia và Anna Follentia. Simon Follentia."
[......!!]
Biểu cảm của Erzabet vặn vẹo dữ dội đến mức không từ ngữ nào tả xiết.
[Của Richard và Anna......!]
Kẻ thù đã vứt bỏ mình. Và người đàn bà mà cô ta căm hận hơn bất cứ ai trên thế gian này.
Đứa trẻ sinh ra giữa hai kẻ đó.
Minh chứng cho sự kết hợp của hai kẻ đó.
"Ta nhắc lại lần nữa. Erzabet."
Simon nói với giọng lạnh lùng như dội gáo nước lạnh vào chảo dầu đang sôi sục.
“Ngươi từng là thuộc hạ của cha ta.”
[......Câm miệng.]
"Vậy nên, ta, với tư cách là con trai của ông ấy và là Chỉ Huy Quân đoàn, thu nhận ngươi là chuyện đương nhiên."
[Câm miệngggggg!]
Thứ cảm xúc đã được chôn chặt đâu đó trong tim.
Thứ mà cô ta tưởng mình đã "quên" và không bao giờ nhớ đến nữa.
Khối ung nhọt cảm xúc thối rữa ấy vỡ tung, xâm chiếm toàn bộ tâm trí cô ta.
[Aaaaaaaaaa!]
Erzabet quằn quại đau đớn, vặn vẹo toàn thân.
Móng tay cô ta cào cấu điên cuồng vào cổ và vai đến bật máu. Cơ thể phát ra tiếng bộp bộp rồi phình to ra, sáu cái chân khổng lồ bung ra từ đùi và hông, cắm phập xuống sàn.
Chiếc mặt nạ che mặt biến mất, lộ ra dung nhan của một người phụ nữ với đôi mắt của quái vật.
Nửa thân trên là người, nửa thân dưới là nhện. Đây chính là hình dạng thật của Erzabet khi trở thành xác sống.
[Chết đi! Chết hết đi cho taaaaaa!]
Mất hết lý trí vì cơn cuồng nộ, Erzabet lao thẳng về phía Simon như một mũi tên.
Nếu không xóa sổ ngay cái dấu vết kinh tởm này, cô ta cảm thấy mình sẽ thực sự phát điên mất. Những móng tay tụ đầy Hắc Lực của cô ta dài ngoằng ra, nhắm thẳng vào cổ họng Simon.
Nhưng Simon vẫn đứng yên tại chỗ với khuôn mặt vô cảm.
[Làm tốt lắm! Chàng trai!]
Phập!
Trong khoảnh khắc, tấm lưng và áo choàng của Pier che khuất tầm nhìn của Simon. Phía sau lớp áo choàng vang lên tiếng Xoẹt!—âm thanh của sự cắt đứt ngọt xớt và rõ mồn một.
Ngay sau đó, tấm áo choàng hạ xuống, để lộ hình ảnh Pier vừa vung đại kiếm và Erzabet đang rơi xuống đất với bốn cái chân bị chém đứt lìa.
'Cơ hội!'
Lần này đến lượt Simon hành động. Cậu nắm chặt cây thương vừa lấy ra từ không gian phụ.
'Cường hóa Hắc Lực.'
Mũi thương nhuộm đen màu hắc ám. Pier cười khẩy rồi tránh sang một bên, Simon lao vụt lên như tia chớp, đâm mạnh cây thương tới.
Phập!
Mũi thương của Simon cắm sâu vào cơ thể Erzabet.
Tuy nhiên, nó không thể xuyên thủng hoàn toàn. Erzabet dùng tay phải nắm chặt lấy mũi thương, cố sức chống cự. Simon thô bạo đạp lên mặt Erzabet, dồn lực vào cán thương.
"Cơ hội cuối cùng."
Simon nói bằng giọng lạnh tanh.
“Ngươi sẽ gia nhập quân đoàn, hay là tan biến ngay tại đây?”
[Hừ!]
Cô ta phóng những cái chân còn lại ở phía đối diện như những mũi dùi nhọn hoắt. Pier nhanh chóng nhảy vào chắn trước mặt Simon.
Xoẹt!
[Hự!]
Đòn tấn công mạnh đến mức bộ giáp mà Pier đang mặc bị xé toạc như tờ giấy. Simon nghiến răng, dồn thêm sức vào mũi thương.
Giữa cuộc giằng co của một con người và hai xác sống, lũ Nhện Tử Thi đang bò tới để giải cứu chủ nhân.
Và ngay phía trên đầu họ.
U u u u!
Một vầng sáng trắng bỗng nổi lên. Pier nhìn thấy cảnh đó liền hét lớn:
[Chết tiệt! Tránh mau!]
Ngay lập tức, vầng sáng mở rộng với tốc độ kinh hoàng rồi giáng xuống mặt đất.
Ánh sáng chói lòa tỏa ra, xé toạc mọi thứ xung quanh.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
[Chậc!]
Pier lùi ra khỏi phạm vi vụ nổ, quỳ một gối xuống và đặt Simon xuống đất.
Lũ nhện bị cuốn vào vụ nổ đã tan biến không còn một dấu vết. Erzabet dù bị mất một nửa số chân nhưng dường như vẫn xoay xở né được, cô ta đang dựa vào tường thở hổn hển.
"Tiếc ghê~ Thời điểm hoàn hảo thế mà!"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Bên kia bức tường đổ nát, một thiếu nữ cầm quyền trượng xuất hiện.
[Chỉ là một con nhãi Linh Mục!]
Erzabet hung hăng vươn tay ra. Lũ nhện trên trần nhà lập tức lao vào tấn công cô gái.
"Ây da, biết sao được~"
Cô gái nhẹ nhàng vung quyền trượng, những mũi tên ánh sáng bay ra găm thẳng vào thân lũ nhện. Chúng vặn vẹo đau đớn rồi hét lên thảm thiết.
'Quả nhiên là mạnh.'
Gương mặt Simon đanh lại.
"Lũ ác linh xưa cũ, cả đám nhện gớm ghiếc kia nữa, ta sẽ cho các ngươi tan biến hết tại đây!"
Cô gái lấy từ trong ngực áo ra một vật giống như viên đá quý, ném lên trời, rồi canh đúng lúc nó rơi xuống để gõ nhẹ quyền trượng vào.
Viên đá vỡ tan, Thánh Lực khổng lồ bùng nổ như núi lửa phun trào.
"Tạm biệt nhé!"
Bùmmmmm!
Vầng sáng trắng đang phình to bỗng chốc hóa thành vô số mũi tên ánh sáng bắn ra tứ phía. Simon và Pier vội vàng nấp sau cột trụ để tránh đòn.
Những mũi tên ánh sáng nặng trịch cắm phập xuống sàn nhà một cách bừa bãi, lũ Nhện Tử Thi phun máu tung tóe rồi lăn ra chết.
'......Khó rồi đây.'
Simon cắn chặt môi.
Phải bắt sống Erzabet chứ không được giết. Một mình cô ta đã khó đối phó, lũ nhện thì cứ kéo đến, giờ lại thêm cả học viên của Efnel.
[Chàng trai! Đã đến nước này thì phải xử con nhỏ Linh Mục kia trước!]
"Ông thắng được không?"
[Hừ, Thánh Lực hơi phiền phức chút thôi chứ cỡ đó thì một đòn là đủ!]
Simon gật đầu.
Erzabet đã bị chặt chân, mất khả năng di chuyển nên coi như cá nằm trên thớt. Pier vòng ra sau cây cột, di chuyển một cách kín đáo.
“Uầy!”
Lúc đó, cô nàng Linh Mục xoay tròn quyền trượng và mỉm cười. Ánh mắt cô ta đang hướng về phía Erzabet.
"Chân cẳng có vẻ không được khỏe nhỉ!"
Có vẻ vì cái chân bị thương nên Erzabet không thể né tránh, trên người cô ta găm đầy những mũi tên ánh sáng.
Nữ Linh Mục chĩa quyền trượng về phía trước, một pháp trận trắng tinh khiết mở ra, từ bên trong xuất hiện một ngọn thương được tạo thành từ Thánh Lực.
"Nhiệm vụ hoàn tất!"
Vùùùùùù!
Ngọn thương Thánh Lực lao đi với tốc độ kinh hoàng. Trong khi Erzabet chỉ biết thẫn thờ nhìn nó lao tới.
Phập!
[Aa……?]
Một chuyện không ai ngờ tới đã xảy ra.
Simon dang rộng hai tay, chắn ngay trước mặt cô ta. Đồng tử Erzabet rung lên bần bật.
"Hự......!"
Ngọn thương Thánh Lực xuyên thủng lưng Simon, trồi ra đến tận ngực.
Dù không gây sát thương vật lý, nhưng với Tử Linh Sư có lõi trong người hay các xác sống tự nhiên, Thánh Lực còn chí mạng hơn cả kịch độc.
[T-Tại sao ngươi lại?]
Erzabet vẫn chưa hết bàng hoàng.
Simon khuỵu gối xuống bịch một cái.
Cơn đau khủng khiếp ập đến khiến tầm nhìn cậu quay cuồng.
Thế giới dần tối sầm lại, Simon ngã gục xuống đất.
✦✧✦✧
Tách tách.
Tiếng lửa trại nổ lách tách khiến Simon từ từ mở mắt.
'......?'
Không khí yên tĩnh đến mức khiến trận hỗn chiến vừa nãy cứ như một giấc mơ. Vừa cử động đầu, cậu đã thấy ngay một con Nhện Tử Thi nhiều mắt đang ở ngay sát mũi mình.
Simon giật mình hoảng hốt, bật dậy.
-Kiri. Kiriri......!
Nhưng con nhện không tấn công.
Ngược lại, nó cọ mặt vào tay Simon rồi ngước lên nhìn chằm chằm, như thể đang hỏi cậu có ổn không.
[Ồ! Tỉnh rồi hả? Chàng trai.]
Pier đang ngồi chống thanh đại kiếm xuống đất, mỉm cười.
Simon ngơ ngác đứng dậy nhìn quanh.
Vẫn là bên trong tòa lâu đài hoang phế đó.
Lũ nhện hung tợn khi nãy giờ đang ngoan ngoãn bò lổm ngổm trên sàn. Pier cũng chẳng có vẻ gì là muốn tấn công chúng.
Và.
'......Erzabet.'
Đã trở lại hình dáng con người, ngay khi chạm mắt với Simon, cô ta liền quay ngoắt đi chỗ khác.
Cậu nhớ là cô ta bị thương khá nặng, nhưng may quá, có vẻ vẫn bình an vô sự.
"Khụ! Khụ!"
Có tiếng ho phát ra từ phía trên.
Ngẩng đầu lên nhìn, cậu thấy cô nàng Linh Mục kia đang bị trói chặt trong tơ nhện, treo lộn ngược trên trần nhà.
"C-Công tử!"
Vì khói từ đống lửa trại bốc lên, nước mắt nước mũi cô nàng tèm lem hết cả.
"Làm ơn tha cho tôi với! Hu hu hu! Khụ! Khụ!"
Simon bật cười bất lực.
……Cái cun cật gì đã xảy ra thế này?
2 Bình luận