1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 65: Bá Dơ

Chương 65: Bá Dơ

"Người chiến thắng! Là học viên Simon Follentia của Lớp A!"

Khắp khán đài, những tiếng hò reo lớn nhỏ đồng loạt vang lên. Nhưng thay vì sự cuồng nhiệt, đó lại là những tiếng reo hò có phần ngẩn ngơ vì kinh ngạc.

"......Đỉnh thật."

"Đúng là Tuyển sinh Đặc biệt Đệ nhất có khác."

"Cậu bạn kia định đi đâu thế? Tốt nghiệp xong thì chúng ta......"

"Gớm, đại ca à. Cỡ đó thì Kizen đời nào chịu nhả người chứ."

"Đã bao lâu rồi mới thấy một át chủ bài xuất thân từ Triệu Hồi học thế này? Cá tính đấy."

Trong khi các quan chức từ nhiều cơ quan và tổ chức đang trao đổi ý kiến, những học viên ở hàng ghế đầu khán đài bất ngờ bật dậy.

"Simonn! Làm tốt lắm! Cậu là nhất!"

“Hầy, thật là! Làm người ta đau cả tim."

"Bức tranh toàn cảnh tuyệt lắm! Ha ha ha!"

Kamibarez, Meilyn và Dick vừa hét lớn vừa vẫy tay rối rít. Simon nhìn thấy ba người bạn liền cười ngượng ngùng và vẫy tay đáp lại.

Một quan chức khoanh tay đứng nhìn:

"Bọn trẻ dễ thương thật."

"Ơ, đại ca. Phát ngôn vừa rồi......"

"Thằng điên này! Bọn nó là hậu bối trực tiếp của tao đấy!"

"À, phải rồi. Anh xuất thân từ Kizen nhỉ."

Vẫy tay chào các thành viên trong nhóm xong, Simon quay đầu lại. Haren, người vừa bị găm chặt vào tường, giờ đã rơi xuống đất và đang được các nhân viên y tế đặt lên cáng để di chuyển.

Nghe lỏm được cuộc trò chuyện của đội y tế, có vẻ nhờ bộ đồ bảo hộ nên cậu ta không bị thương tích gì, chỉ là cơ thể bị sốc do va chạm quá mạnh mà thôi.

Haren nằm đó, khuôn mặt thẫn thờ, mắt chớp chớp liên tục.

"Haren."

Simon bước lại gần cậu ta.

"......."

"Tôi không rõ cậu có thù hằn hay ấm ức gì với tôi, nhưng mà này."

Simon mỉm cười và nói tiếp:

"Cậu tuyệt đối không thể thắng tôi bằng 'thứ sức mạnh đó', thứ sức mạnh không phải của chính cậu."

"......!!"

Nghe câu đó, Haren trợn tròn mắt.

"Nào, nào, đi thôi."

Với khuôn mặt trắng bệch, Haren cứ thế được khiêng đi trên cáng.

Simon nhẹ nhàng phủi tay rồi quay lưng lại. Nhìn thấy một mảng tường của sân thi đấu trong nhà bị thủng lỗ chỗ, gió lùa vào vi vu, cậu mới thấy xấu hổ muộn màng.

'Dù nói là dùng ma pháp có thể sửa ngay được nhưng vẫn thấy áy náy quá.'

Nếu giải trừ golem ngay tại đây thì càng làm phiền mọi người hơn, nên Simon quyết định dẫn golem ra ngoài sân vận động.

Trong lúc đó, trọng tài cho tiến hành trận đấu tiếp theo.

"Simon!"

Chẳng mấy chốc, Kamibarez và các thành viên trong nhóm đã chạy ra bên ngoài sân đấu.

"Cậu có bị thương ở đâu không?"

"Ừm, tớ vẫn ổn."

"Này! Cậu bị làm sao thế hả! Làm bọn tớ hết hồn à! Cũng chẳng nói trước câu nào!"

Trước tiếng hét của Meilyn, Simon chỉ biết cười trừ.

"Xin lỗi vì đã làm các cậu lo lắng."

"A, gì chứ! Ai thèm lo lắng cho cậu đâu!"

Trong khi đó, Dick đang tiến lại gần con Golem Bùn với vẻ mặt đầy thán phục.

"Chà chà, đây chính là golem của Simon sao!"

Khi cậu ấy vừa đưa tay định chạm thử, con golem liền lùi lại và trừng mắt nhìn Dick. Dick giật mình lùi lại một bước.

"Chào mi? Ngoan nào—“

Lần này đến lượt Kamibarez tiến lại gần và vuốt ve con golem.

Nó không hề từ chối cái chạm của cô nàng. Ngược lại, nó còn hơi cúi người xuống, tạo tư thế thuận lợi để cô dễ dàng vuốt ve hơn.

"......."

Dick làm vẻ mặt khó tả.

"......Biết đâu thằng khốn kia không phải là golem đâu."

"Cậu nói cái gì thế hả."

"Simon! Mình trèo lên đây thử được không?"

Kamibarez mắt long lanh hỏi. Simon chỉ biết cười và toát mồ hôi hột.

"......?"

"Kami."

Meilyn vừa vuốt tóc vừa nói.

"Để duy trì golem thì Hắc Lực sẽ bị tiêu hao liên tục đấy. Giờ mà thêm chút nữa chắc Simon bị vắt khô người mà chết mất?"

"A! Áá! Mình xin lỗi! Mình vô ý quá......!"

Kamibarez vội vàng tránh xa con golem.

Lúc này Simon mới giải trừ niệm lực và ngưng hoạt động của golem. Ngay lập tức, con golem đổ sụp xuống như một ngọn núi đất lở.

Simon bước tới đống đất đá, lục tìm và lấy ra một vật thể giống như viên ngọc lớn. Đó chính là lõi của golem.

"Hóa ra nó trông như thế này."

Kamibarez và Meilyn ngồi xổm xuống, cẩn thận chạm vào lõi golem.

Đúng lúc đó, từ bề mặt cái lõi phát ra tiếng Ting!. Kamibarez hét lên một tiếng ngắn rồi lùi lại.

"Không sao đâu."

Simon cười nói.

"Những lúc tâm trạng tốt nó hay đùa nghịch ấy mà."

"À......."

"Cơ mà cái này đắt lắm phải không? Cậu kiếm đâu ra thế?"

Trước câu hỏi của Meilyn, Simon cười toét miệng.

"Tiền kiếm được từ nhiệm vụ với cả mượn nữa, xoay xở mãi cũng xong."

Trong nhiệm vụ lần trước, Simon kiếm được 500 vàng, cộng thêm 200 vàng tiền phí ủy thác bổ sung từ lãnh chúa Raymond nhờ công tiêu diệt đám Orc Xám và san phẳng cả một ngọn núi.

Và vài ngày trước, khi xuống Rochest để mua Cốt Cung, Simon đã tiêu 90 vàng để mua ba bộ hài cốt cung thủ.

Hiện tại cậu còn lại 610 vàng.

-Lõi golem giá khởi điểm ít nhất là 700 vàng.

Nghe chủ cửa hàng Tử Linh Sư nói vậy, Simon đã định bụng bỏ cuộc vì không còn cách nào khác.

Nhưng lúc đó chủ cửa hàng lại đưa ra một đề nghị mới.

-Cái này cũng chẳng rẻ rúng gì, tôi giảm giá đặc biệt còn 650 vàng. 50 vàng thì cho cậu mượn. Cậu thấy sao nếu lấy nó với giá 600 vàng?

Thế là, nghe lời đường mật của chủ quán, Simon đã nhắm mắt đưa chân mua đứt cái lõi golem.

'Tuy có hơi vung tay quá trán nhưng mà...'

Dù sao thì con golem cũng đáng đồng tiền bát gạo. Lực chiến thì khỏi phải bàn, và khác với hài cốt, nó có thể sử dụng được lâu dài.

Simon cẩn thận cất lõi golem vào không gian phụ.

"Mà này Dick, đợt nhiệm vụ tiếp theo là khi nào thế?"

"......Sao tự nhiên lại hỏi?"

Vì cậu muốn mau chóng ra ngoài kiếm tiền tiếp.

Tử Linh Sư chính là tiền bạc.

Simon vừa nghĩ thầm vừa mỉm cười.

✦✧✦✧

Buổi đánh giá quyết đấu buổi sáng đã kết thúc.

Sau khi ăn trưa nhẹ nhàng, nhóm Simon di chuyển sang sân thi đấu số 4. Tại đây sẽ diễn ra các trận đấu của Dick, Meilyn và Kamibarez.

Dick, người ra trận đầu tiên, đã rời đi để đến phòng chờ chuẩn bị.

"Kami. Cậu thực sự không ăn gì cũng ổn chứ?"

Simon hỏi.

Có lẽ vì căng thẳng trước trận đấu sắp tới, cô gái đang ngồi co ro bó gối gượng cười đáp:

"......Ừm, mình ổn mà. Chẳng nuốt trôi nổi thứ gì cả."

"Thế còn cậu thì sao, có thật là ổn không đấy?"

Meilyn khoanh tay lườm Simon.

"Đừng có cố quá chỉ để xem bọn tớ thi đấu, cứ đi ngủ đi."

"Tớ ổn mà, tỉnh táo lắm. Trận đấu lúc nãy làm cơn buồn ngủ bay sạch rồi."

"......Rõ thật là."

"A, đằng kia, Dick ra rồi kìa!"

Đúng như lời Kamibarez, Dick trong bộ đồ bảo hộ cùng học viên đối thủ đang tiến ra giữa sân đấu.

Đối thủ của Dick là một nữ sinh tên 'Ligang Chopra'. Cô bạn có mái tóc nâu sẫm buộc kiểu đuôi ngựa và làn da hơi ngăm đen.

"Chậc, đối thủ lại là con gái à."

Dick vừa lấy tay đỡ sau gáy vừa lầm bầm. Nghe thấy vậy, Ligang cau mày khó chịu.

"Thì sao hả? Cứ đợi đấy, tôi sẽ đè bẹp cậu khiến cậu không kêu được tiếng nào đâu."

"Rồi rồi, biết rồi."

Dick cười cợt nhả và bắt tay cô ấy. Khi hai người lùi ra xa giữ khoảng cách, thanh đo rào chắn hiện lên trên máy chiếu mana.

[Dick Hayward: 100%]

[Ligang Chopra: 100%]

“Cả hai đã sẵn sàng chưa?"

"Rồi ạ!"

"Vâng."

Trọng tài gật đầu.

"Vậy thì, trận đánh giá quyết đấu giữa học viên Dick Hayward và học viên Ligang Chopra xin được phép bắt đầu."

Trọng tài hạ tay xuống.

"Trận đấu bắt đầu!"

Dick lập tức mở không gian phụ, rút ra một thanh kiếm trơn bóng và cầm trên tay.

'Yểm Phép.'

Một pháp trận mở ra trên thanh kiếm, nhuộm đen lưỡi kiếm. Dick vung nhẹ nó và thủ thế chiến đấu.

"Chỉ có thế thôi à?"

Ligang cười khẩy rồi mở không gian phụ của mình. Từ không gian phụ của cô, có tới hai mươi thanh kiếm tuôn ra, đổ rào rào xuống đất.

Khắp khán đài vang lên những tiếng xì xào thắc mắc.

"Gì thế kia."

"......Liệu cô ấy có dùng hết được đống đó không?"

Meilyn và Kamibarez cũng mỗi người một câu.

Đúng lúc đó, pháp trận mở ra bên trên đống kiếm, và tất cả chúng đồng loạt bắt đầu nhuộm đen.

'Đa Trùng Yểm Phép......!'

Thật tình cờ, đây là cuộc đối đầu giữa những người dùng ma pháp bổ trợ.

Dù chứng kiến cảnh hai mươi thanh kiếm cùng lúc được nhuộm đen, Dick vẫn tỏ ra vô cùng thong dong. Khác với Ligang, cậu ta đang tập trung ếm chồng nhiều lớp ma thuật lên một thanh kiếm duy nhất.

"Hừm, cậu chẳng hiểu gì về Yểm Phép cả. Lượng Hắc Lực dồn vào bao nhiêu sẽ quyết định hiệu suất của vũ khí được Yểm Phép. Đa Trùng Yểm Phép là kỹ thuật nên tránh trừ khi cậu đạt đến trình độ chuyên nghiệp đấy."

"Câm mồm và nhìn đây!"

Ligang xòe tay ra. Ngay lập tức, hai mươi thanh kiếm rung lên bần bật như có sự sống rồi bay lên không trung.

Quaooo-

Tiếng trầm trồ và tiếng hét đan xen khắp nơi. Những thanh kiếm đang nhảy múa như thể hộ vệ cho cô.

Nhìn kỹ sẽ thấy những sợi tơ Hắc Lực gắn ở chuôi kiếm, cô ấy đã dùng chúng để điều khiển kiếm bay lên.

"Chết đi."

Ligang gằn giọng, xòe các ngón tay ra. Ba thanh kiếm đang lơ lửng lao vút về phía Dick với tốc độ đáng sợ.

"Úi chà chà!"

Dick vận Hắc Bộ bỏ chạy và vung thanh đoản kiếm.

Keng! Keng! Keng!

Mỗi khi tiếng kim loại va chạm vang lên, tia lửa lại bắn tung tóe và những thanh kiếm rơi xuống đất.

Vút vút vút vút vút!

Như thể đã căn chỉnh xong, lần này có tới mười thanh kiếm lao tới từ các hướng khác nhau.

"Oa, căng đấy nha!"

Dick vứt thanh kiếm đang cầm xuống đất, lấy từ không gian phụ ra một vật có tay cầm. Cậu quỳ một chân xuống và đưa vật đó ra phía trước.

'Yểm Phép!'

Xoạtttttt!

Hắc Lực của Dick bung ra như hình dáng một chiếc ô. Những thanh kiếm lao tới đâm sầm vào đó một cách mãnh liệt.

Tiếng kim loại va đập vang lên đinh tai nhức óc.

Có vẻ việc chặn cả mười thanh kiếm là quá sức, một góc của tấm khiên Hắc Lực bị rách toạc. Những lưỡi kiếm sượt qua khắp người Dick.

"Dick!!"

Kamibarez lo lắng hét lên và nhìn vào màn hình máy chiếu mana.

[Dick Hayward: 69%]

[Ligang Chopra: 100%]

Thanh rào chắn bị tụt giảm, Dick loạng choạng lùi lại phía sau.

"Phù, nguy hiểm thật! Nhưng giờ đến lượt tôi...... Hử?"

Những thanh kiếm sau khi tấn công Dick và nằm rải rác trên đất bỗng rung lên rồi quay trở lại xung quanh Ligang. Dick há hốc mồm, nở nụ cười ngán ngẩm.

"Khá đấy~"

Ligang cau mày.

"Vẫn còn sức để múa mép cơ à?"

"Còn chứ, còn chứ! Có muốn tôi cho thấy tôi còn múa mép được bao nhiêu nữa không?"

Dick hít một hơi thật sâu.

"Tên, Ligang Chopra. Và tên thật là Priyanka Chopra."

"!!"

Mắt Ligang trợn trừng.

"Xuất thân là người bản địa lãnh địa Dipak thuộc Vương quốc Shahed. Họ Chopra lấy theo họ mẹ, Lõi được hiền giả trong làng khai mở. Mất 1 năm từ khi mở Lõi đến lúc cảm nhận được Hắc Lực lần đầu, sở trường là săn bắn. Sở thích là nấu ăn."

"C-Cậu làm cái trò gì vậy!"

"Sau khi vào Kizen được xếp vào lớp G, điểm kiểm tra các môn trung bình tầm 70, người bạn kết thân đầu tiên là Narsha Abra, nguyện vọng vào Khoa Hắc Ám học nhưng gần đây lại hứng thú với Ma Đấu học. Có chấn thương nhẹ ở đầu gối. Cao 1m63, nặng 61kg, vòng eo là......."

"Câm mồm! Thằng điên này!"

Ligang Chopra đỏ bừng mặt, gào lên.

Xấu hổ vì chung nhóm với tên này, Meilyn lấy tay che mặt, còn Kamibarez thì cúi gầm mặt xuống.

"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."

Dick cười nhăn nhở và mở không gian phụ.

Trong số năm cái cọc kim loại trồi ra, cậu rút một cái và cắm xuống đất.

"Đó là tôn chỉ của tôi. Trước hết, tôi biết rõ hơn ai hết là bản thân mình yếu nhớt~ Thế nên tôi cực kỳ, cực kỳ quan tâm đến việc tìm hiểu về người khác."

"Đừng có lảm nhảm nữa, chết đi! Nhanh lên!"

Ligang phóng tất cả mười thanh kiếm cùng một lúc. Dick đặt lòng bàn tay lên cọc kim loại và truyền ma lực vào.

'Yểm Phép!'

Mana truyền vào cọc kim loại. Ngay lập tức, những thanh kiếm đang lao về phía Dick đều bị hút chặt vào cái cọc với tiếng kim loại va đập chát chúa.

"......!"

"Nó giống như một dạng nam châm điện ấy. Khi kích hoạt bằng Hắc Lực, nó sẽ hút các kim loại có cùng tính chất."

Dick chống tay lên cọc kim loại và đứng dậy.

"Thép carbon pha trộn với Amarinium theo tỷ lệ 50-50. Đúng chứ?"

"C-Cả cái đó mà làm sao cậu......!"

Dick rút từ trong ngực áo ra một mảnh giấy, giơ lên và cười.

"Đây là danh sách mua hàng của cậu tại cửa hàng vũ khí ở Rochest."

"......!"

"Tiền nhiệm vụ vừa về là cậu mua ngay hai mươi thanh kiếm. Từ thông tin này có thể biết thêm một điều nữa."

Vứt tờ giấy ra sau lưng, Dick lục lọi trong túi và lấy ra một đồng xu 1 bạc. Không biết cậu ta đã dùng Yểm Phép từ lúc nào mà đồng xu đã nhuộm một màu đen kịt.

"Cậu chẳng mua cái khiên hay đồ phòng ngự nào cả nhỉ?"

Dick mở một pháp trận trên lòng bàn tay phải và một pháp trận khác trên đồng xu. Sau đó, cậu nắm chặt tay lại sao cho hai pháp trận tiếp xúc với nhau.

"Không biết có phải do đối thủ là một Yểm Pháp Sư thuần túy như tôi nên cậu chủ quan hay không, nhưng nếu thế thì......!"

Dick đưa hai tay ra sau đầu đồng thời nhấc chân trái lên. Sau đó, cậu đạp mạnh chân xuống sàn, trọng tâm cơ thể tự nhiên đổ dồn về phía trước.

Cùng lúc cánh tay phải vung mạnh, lòng bàn tay xòe ra, hai pháp trận tiếp xúc với nhau tạo ra tia lửa điện.

"Cậu sẽ cực kỳ yếu thế trước đòn tấn công tầm xa gia tốc đấy!"

Vút!

Kèm theo tiếng xé gió dữ dội, đồng xu bắn đi như một tia chớp.

'......N-Nhanh quá!'

Không thể né được.

Ligang vội vàng điều khiển những thanh kiếm xung quanh ra phía trước chắn, nhưng đồng xu đã đi trước một bước, len qua khe hở và đập thẳng vào trán cô.

Bốp!

Một làn sóng xung kích hình tròn bung ra từ trán cô ấy. Dù đã bị rào chắn của bộ đồ bảo hộ chặn lại, nhưng cú sốc dồn lên đầu trong tích tắc khiến mắt cô trợn ngược.

Rầm!

Cơ thể cô đổ sụp xuống sàn đấu.

[Dick Hayward: 69%]

[Ligang Chopra: 35%]

Vì uy lực của đồng xu được Yểm Phép chưa đủ mạnh để hạ gục đối thủ chỉ bằng một đòn, thanh máu vẫn còn, nhưng cú va chạm vừa rồi đã khiến Ligang bất tỉnh nhân sự.

Trọng tài kiểm tra tình trạng của cô rồi tuyên bố.

"Dừng trận đấu! Học viên Ligang Chopra đã mất ý thức. Chiến thắng thuộc về học viên Dick Hayward!"

"Kyahaha!"

Dick nắm chặt tay giơ lên cùng nụ cười sảng khoái.

[note87344]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tluc: Nể nhất anh Dick :v
Tluc: Nể nhất anh Dick :v