1~100: Tuyển Sinh Đặc Biệt Đệ Nhất [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 56: Chiêu Hồn Học
1 Bình luận - Độ dài: 2,550 từ - Cập nhật:
Tiết một kết thúc và tiết học tiếp theo bắt đầu.
Hôm nay Lớp A có lịch trình bốn tiết học ngắn, mỗi tiết kéo dài hai tiếng, và môn thứ hai là Chiêu Hồn học.
"Dồn khí thế vào! Hôm nay cũng phải bước vào lớp với khí thế hừng hực lênnnnnn!"
Người đàn ông đang gào thét bằng chất giọng ồm ồm giữa lớp học này tên là 'Umbra Warframe'.
Điểm đặc biệt là cơ thể thầy ấy trông mờ ảo hơn người bình thường, thậm chí phần chân còn biến mất như một bóng ma, lơ lửng giữa không trung.
Nghe đồn vì quá đam mê ma pháp Hồn Hoá, thường xuyên qua lại giữa ranh giới thực tại và linh giới nên cuối cùng thầy ấy mới ra nông nỗi này.
Thêm vào đó, trên mặt thầy ấy đeo một chiếc mặt nạ sói sống động như thật.
Nó giống thật đến mức trong đám học viên còn lan truyền tin đồn rằng đó là mặt thật của ông, hoặc Umbra là con lai của người sói.
Môn Chiêu Hồn học do Umbra giảng dạy là bộ môn nghiên cứu về việc điều khiển các thực thể tâm linh được gọi là 'Thể Tinh Thần'. Mọi người đều tưởng đây sẽ là một tiết học tỉ mỉ và yên tĩnh, nhưng họ đã nhầm to.
"Thiếu nghị lực! Tinh thần thối nát hết cả rồi! Tại sao tất cả lại vội kết luận là không làm được hả! Nào! Giơ tay lên!"
Umbra là một Giáo sư thuộc phái nhiệt huyết. Trái ngược với cái thân xác hồn ma dặt dẹo, thầy ấy tràn trề sức mạnh và năng lượng.
Đã không ít lần Simon đang cố gắng tập trung để cảm nhận Thể Tinh Thần thì bị giọng nói như bom nổ của Umbra làm cho giật mình tỉnh giấc.
Có lần, một học viên đã hỏi:
"Thưa Giáo sư! Em đã thử mọi cách nhưng vẫn không cảm nhận được Thể Tinh Thần thì phải làm sao ạ?"
Umbra đã trả lời thế này:
"Cảm nhận đi! Đừng nghĩ là không được mà hãy cảm nhận! Cứ cảm nhận vô điều kiện cho ta! Trò vẫn chưa đủ nỗ lực đâu! Dồn hết sức lực và tâm trí vào! Đổ hết năng lượng ra!"
...Đó chẳng phải là lời khuyên hữu ích cho lắm.
Nhưng lời của Umbra cũng không hoàn toàn sai, bởi việc cảm nhận Thể Tinh Thần không phải là vấn đề có thể giải quyết bằng sức mạnh, kiến thức hay bí quyết.
'Linh Cảm Lực'—khả năng cảm ứng với linh hồn—ở mỗi người mỗi khác, và việc có thể cảm nhận được Thể Tinh Thần với linh cảm lực ít ỏi hay không cũng tùy thuộc vào thể chất từng người.
Và ngay cả Simon, người được coi là có tài năng ở mọi lĩnh vực...
'...Sao mình mãi không cảm nhận được gì thế này.'
Riêng môn Chiêu Hồn học thì cậu hoàn toàn mù tịt.
Simon đang ngồi quanh chiếc bàn tròn cùng các học viên khác, chăm chỉ xoay một dụng cụ huyền bí gọi là 'Bàn cầu cơ'.
"Lần này đến lượt tớ đọc thần chú nhỉ?"
Jamie Victoria nói với giọng chán nản. Ngay cả cô ấy, lớp trưởng danh dự của Lớp A và xuất sắc ở mọi môn học, cũng vẫn chưa cảm nhận được Thể Tinh Thần.
Cơ bản của Chiêu Hồn học là 'Thể Tinh Thần'. Nếu không cảm nhận được nó, mọi bài học đều vô nghĩa.
Vì vậy, Umbra đã chia lớp thành hai nhóm.
Nhóm thứ nhất là Đội Giáo dục, những người theo kịp bài giảng của Umbra và học cách vận hành Thể Tinh Thần.
Nhóm thứ hai là Đội Dự bị. Vì chưa cảm nhận được Thể Tinh Thần, họ phải lặp đi lặp lại các hành động nhằm cảm nhận nó thông qua đủ loại dụng cụ trong suốt giờ học.
Suốt buổi, họ chỉ làm những việc kỳ quặc như xoay Bàn cầu cơ, cầm dụng cụ huyền bí nhảy múa điên cuồng để thực hiện nghi thức gọi hồn, hoặc nằm trong quan tài thiền định như xác chết (tất nhiên nếu ngủ gật sẽ bị mắng).
"Không có chút nghị lực nào cả!"
Thỉnh thoảng, sau khi giao bài tập cho Đội Giáo dục, Umbra lại đích thân xuống kiểm tra tình hình của Đội Dự bị.
"Dồn thêm khí thế vào!"
Năm học viên đang đặt tay lên con trỏ của Bàn cầu cơ và xoay, Umbra liền dùng bàn tay to lớn của mình nắm lấy tay cầm.
"Nắm chặt tay cầm hơn nữa! Thế này! Thế này này! Dồn hết sức lực mà xoay cho cẩn thận vào!"
"Vâng ạ!"
Không biết thầy ấy khỏe đến mức nào mà chỉ một mình ông xoay đã áp đảo sức lực của cả năm học viên tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu.
"Tiếng bé quá!"
"Vâng ạ!!"
Jamie Victoria nhắm tịt mắt, bắt đầu lớn tiếng đọc câu thần chú gọi hồn.
Umbra gật đầu hài lòng rồi chuyển ánh nhìn sang hướng khác.
"Này, trò kia! Trò đang làm cái gì thế hả!"
Lần này, ánh mắt Umbra hướng về phía Kamibarez, người đang mồ hôi nhễ nhại, tay chân khua khoắng thực hiện điệu nhảy nghi thức.
Cô nàng giật bắn mình, lắp bắp:
"Xin, xin lỗi Giáo sư!"
"Giơ chân cao lên! Mạnh mẽ lên! Đúng rồi! Nghi thức gọi hồn không phải chuyện đùa đâu! Động tác phải dứt khoát và rộng hơn nữa!"
"Vâng ạaa!"
Vừa đá chân lên cao vút vừa nhảy điệu nhảy kỳ quái, khóe mắt cô nàng rưng rưng vài giọt nước mắt. Cả người cô ướt đẫm mồ hôi.
Thú thật, đây không phải là điệu nhảy dành cho con gái chút nào.
Chẳng ra thể thống gì cả, đầu lắc lư điên cuồng, vai giật lên giật xuống, tay uốn éo hình rắn hổ mang rồi quơ quào trước sau. Chẳng hiểu sao cái thứ đó lại là điệu nhảy gọi hồn được.
Trong đám học viên đã bắt đầu đặt biệt danh cho nó là "vũ điệu gà mổ thóc" hay "vũ điệu mực nang cầu tình".
'T... Tội nghiệp Kami quá...'
Đúng lúc Simon đang nhìn cô bạn với vẻ mặt thương cảm.
"Nào! Các trợ giảng! Đổi ca!"
"Rõ!"
Các trợ giảng tiến đến chỗ nhóm Simon đang xoay Bàn cầu cơ và nói:
"Để nguyên mọi vật dụng tại chỗ và đứng dậy. Chúng ta sẽ chuyển sang thực hiện điệu nhảy nghi thức."
Cuối cùng cũng đến lượt.
Simon thầm thở dài thườn thượt, bước đến vị trí mà lúc nãy Kamibarez vừa nhảy. Cậu đứng ở phía cuối phòng học, nơi đã được trải sẵn tấm thảm.
Cái này cũng quy định vị trí đàng hoàng, các học viên phải đứng đối diện nhau và giữ một khoảng cách nhất định. Và xui xẻo thay, đứng trước mặt Simon lại là cô bạn Jamie Victoria.
"Ta tin là mọi người đã thuộc hết điệu nhảy rồi. Bắt đầu nào."
Các trợ giảng bắt đầu chơi những nhạc cụ kỳ quái có gắn đầu lâu.
Tu tu tu~ Tiếng sáo quái dị vang lên.
'Cứ để đầu óc trống rỗng đi.'
Nói thật thì đây không phải điệu nhảy mà người tỉnh táo có thể nhảy được. Simon thả lỏng tâm trí, di chuyển cơ thể theo những gì đã học và bắt đầu bước chân.
Chân đá về phía trước rồi đầu gối gập mạnh lên chạm tới ngực. Tay chân vung vẩy như tạo sóng, thân trên rướn dài ra, cả cơ thể uốn éo như cây thịt không xương nào đó.
Những học viên đang hí mắt lén nhìn biểu cảm của Umbra bỗng bật cười khi thấy điệu nhảy đầy nhiệt huyết của Simon.
'Cậu ta bị sao thế... Đến cái này mà cũng nhảy nhiệt tình vậy sao.'
'Đúng là cái gì dùng đến cơ thể cậu ta cũng giỏi thật.'
Simon bắt đầu nhảy trong vô thức, cơ thể và tâm trí hòa làm một.
Thực tế đã đạt đến cảnh giới "vật ngã nhất thể".
Umbra nhìn thấy cảnh đó liền cười khanh khách đầy mãn nguyện.
"Rất tốt! Tuyệt vời! Dù không cảm nhận được Thể Tinh Thần thì cũng phải có sự nỗ lực và cố chấp như thế chứ!"
Umbra thầm nghĩ đến lễ kỷ niệm 50 năm ngày mất của Goliath diễn ra vào cuối tuần này, ông định sẽ đưa Simon theo làm thêm công việc nhảy vũ điệu linh hồn. Cậu nhảy đẹp đến mức kinh ngạc.
'...Hình như mình vừa được khen, nhưng sao chẳng thấy vui tí nào.'
Simon đang mải mê nhảy thì hé mắt nhìn.
Lớp trưởng Jamie Victoria đang thực hiện vũ điệu gà mổ thóc với những động tác vụng về, lóng ngóng. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ.
"L, làm ơn đừng nhìn sang đây..."
Nghe lời van nài của cô nàng, Simon vội vàng quay đi chỗ khác.
Không phải học viên không có bất mãn khi bị bắt làm mấy trò này. Nhưng họ không dám phản đối Umbra, chỉ biết thì thầm phàn nàn với các trợ giảng.
Mỗi lần như thế, câu trả lời của các trợ giảng đều na ná nhau:
'Thấy ức chế thì cố mà vào Đội Giáo dục đi.'
Họ nói bóng gió như vậy.
Thực ra học viên Đội Dự bị cũng chẳng nói lại được gì vì đúng là do năng lực bản thân còn kém nên mới phải ở đây.
Hơn nữa, điều kỳ lạ nhất là trong mỗi tiết học, vẫn có 1 đến 2 học viên sau khi nhảy vũ điệu gà mổ thóc và xoay Bàn cầu cơ lại thực sự cảm nhận được Thể Tinh Thần và giơ tay báo cáo.
"Chúc mừng. Mời di chuyển sang Đội Giáo dục."
Những học viên cuối cùng cũng thoát khỏi cái địa ngục xấu hổ này để sang Đội Giáo dục đều reo hò với vẻ mặt như thể đã có được cả thế giới.
Đến nước này, các học viên đồn đại rằng không phải do hiệu quả của nghi thức huyền bí, mà là do không muốn chết vì xấu hổ nên họ cắn răng chịu đựng, và rồi cảm nhận được Thể Tinh Thần lúc nào không hay.
Tiết học Chiêu Hồn học gian nan cũng kết thúc.
'Oải volo...'
Hoàn thành xong khóa huấn luyện của Đội Dự bị, Simon lê bước dọc hành lang với tay chân rã rời như loài động vật thân mềm.
"Này, cậu ổn thật đấy chứ?"
Meilyn ngạc nhiên hỏi. Simon giơ cánh tay mềm oặt lên ra hiệu vẫn ổn.
"Đội Giáo dục của các cậu học gì thế?"
"Đương nhiên là ma pháp tấn công rồi."
Dick đi bên trái vừa nói vừa gối tay sau đầu. Khó tin là Dick cũng đã thành công cảm nhận được Thể Tinh Thần ngay trong buổi học đầu tiên.
"Vì bài kiểm tra quyết đấu nên tất cả các Giáo sư đều tập trung dạy các ma pháp tấn công có thể dùng ngay thay vì lý thuyết. Chắc các môn khác cũng thế thôi."
"Ừm, môn tiếp theo là gì nhỉ?"
Dick cười toe toét trả lời:
"Huyết học."
Chính là môn học đã bị hoãn liên tục do lịch trình nhiệm vụ của Silage và việc cá nhân trùng lặp.
Hôm nay là buổi học đầu tiên của Lớp A.
✦✧✦✧
Tiết học Huyết học được tổ chức bên trong tòa nhà có tên 'Phòng thực hành bắn Ma đạn'.
Giáo sư là Silage Visabar nổi tiếng. Chính là vị Giáo sư trung niên đã đưa Simon cưỡi hoàng tuyền kình đến Kizen.
Vẫn là sắc mặt nhợt nhạt như người đang chiến đấu với bệnh tật, hai má hóp lại. Giờ đây tóc trắng đã nhiều hơn tóc đen, và đôi bàn tay ông nhuốm màu vàng vọt.
Simon nghĩ tình trạng của ông có vẻ tệ hơn lần đầu gặp mặt.
"Khụ, khụ. Huyết học là hắc thuật sử dụng máu làm vật trung gian."
Simon cùng sáu học viên khác đứng vào vạch bắn. Cách họ 200m là tấm bia mục tiêu.
"Người đời thường biết đến môn này như một loại bí kỹ của ma cà rồng hay Huyết Lang tộc, nhưng, hừm! Sự thật không phải vậy. Vì máu của người thi triển là vật chất có độ tương thích tốt nhất với Hắc Lực, nên nó có một lịch sử rất lâu đời."
Các học viên đứng ở vạch bắn chuẩn bị tư thế, những người còn lại ngồi tại chỗ lắng nghe lời giải thích của Silage.
"Hắc Lực và máu của người vận hành Hắc Lực luôn hòa hợp với nhau theo bất kỳ cách nào. Tử Linh Sư có thể 'nhân tạo' trộn lẫn Hắc Lực và máu để tạo ra nhiều phản ứng mana đa dạng."
Silage xòe hai tay ra. Một tay xuất hiện giọt Hắc Lực, tay kia rỉ ra một dòng máu.
Khi giọt máu và Hắc Lực gặp nhau giữa không trung, chúng tạo ra phản ứng mãnh liệt và bắn tung tóe với tốc độ khủng khiếp.
Các học viên ồ lên tán thưởng.
"Khụ khụ! Bỏ qua việc ta là Giáo sư môn Huyết học, ta có thể khẳng định chắc nịch rằng việc Tử Linh Sư không sử dụng 'máu' là một sự lãng phí chiến lực. Dù có nhược điểm là tiêu hao thể lực của bản thân thuật sư, nhưng Huyết học có thể trở thành vũ khí nhanh nhất và mạnh nhất của Tử Linh Sư."
Theo sự điều khiển của trợ giảng, các học viên đứng ở bệ bắn nắm chặt một tay, chỉ duỗi ngón trỏ phải ra nhắm vào bia mục tiêu.
Tất cả bọn họ đều đeo một thiết bị giống như bình truyền dịch trên cánh tay. Khi các trợ giảng kích hoạt thiết bị và triển khai ma pháp trận trước ngón tay học viên, ma pháp trận liền nhuộm một màu đỏ thẫm của máu.
Đây chính là kỹ thuật cơ bản của Huyết học: 'Huyết Đạn'. Thiết bị truyền dịch này nói đơn giản là phiên bản Huyết học của 'Dụng cụ hiệu chỉnh pháp trận'.
"Hừm. Vì hôm nay là buổi đầu tiên của Lớp A nên tiến độ đã bị chậm trễ rất nhiều. Bài học hôm nay chúng ta sẽ tìm hiểu xem các trò mang nhóm máu thuộc tính gì, máu này có thể giúp ích gì, và cuối cùng là thực chiến sử dụng Huyết Đạn."
Dù biết là bài học bị dồn lại nhiều nhưng rốt cuộc là gộp bao nhiêu thứ vào một buổi thế này?
Simon vừa nghĩ vậy vừa nhìn về phía bia mục tiêu cách xa 200m. Không chỉ có một bia, mà phía sau đó còn dựng thêm đến 10 cái nữa.
Silage chắp tay sau lưng và quay đầu lại.
"Vậy thì, bây giờ là thực chiến."
1 Bình luận