Vệt sáng rực rỡ vừa mới đây còn nhuộm trắng cả không gian, hút trọn mọi ánh nhìn của vạn vật, chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi vụt tắt. Khi giây phút ấy trôi qua, cánh đồng tuyết giờ đây chỉ còn lại tàn tro và những cơn cuồng phong bụi bặm một lần nữa quay trở lại với sắc xám xịt u uất vốn có.
Cả chiến trường chìm vào tĩnh lặng. Một sự im lặng đáng sợ đến mức ngay cả là một hơi thở cũng mang lại cảm giác như đó là một điều cấm kị. Chỉ có tiếng lạo xạo của đất đá vụn và bụi bặm khẽ khàng lấp đầy không gian, trong khi những kẻ còn sống đang dõi theo Alon với vô vàn những biểu cảm khác nhau.
Ánh mắt của những binh sĩ nhìn anh tràn ngập sự sùng bái. Còn trong mắt các hiệp sĩ, anh là ngọn hải đăng của sự hy vọng. Thế nhưng, Alon người đang đón nhận tất cả những ánh nhìn tràn đầy sự ngưỡng mộ và hy vọng ấy vẫn chỉ duy trì một gương mặt trống rỗng vô cảm. Nói chính xác hơn là:
‘Làm ơn, làm ơn, làm ơn đi mà.’
Anh đang cầu nguyện một cách khẩn thiết, một lời khẩn cầu phát ra từ đáy lòng của một kẻ đã đánh cược tất cả. Anh thành tâm mong ước rằng với đòn đánh "nghịch thiên" vừa rồi, thực thể Ngoại Thần kia sẽ bị xóa sổ hoàn toàn. Thế nhưng—
“Ah...”
Cùng với tiếng lẩm bẩm đầy tiếc nuối của ai đó vang lên từ phía xa, Alon bàng hoàng nhận ra rằng lời nguyện cầu của mình đã không thể thấu tận trời cao. Gã khổng lồ vẫn đứng đó, sừng sững như một ngọn núi bất biến, cánh tay giương cao đầy ngạo nghễ đối diện với ánh hoàng hôn đỏ máu. Trên gương mặt gã là một biểu cảm hân hoan đến rợn người, mặc cho một lỗ hổng khổng lồ, cháy sém đã xuyên thủng lồng ngực, nơi lẽ ra phải có một trái tim đang đập.
[Thật ấn tượng.]
Một giọng nói trầm đục vang lên. Hình ảnh gã khổng lồ nở nụ cười rạng rỡ bất chấp lồng ngực đã bị khoét rỗng khiến binh sĩ và các hiệp sĩ xung quanh run rẩy, một sự thành kính vô thức dâng lên vượt xa cả nỗi sợ hãi bản năng. Nhưng đối với Alon, đó là một cảm giác của một vực thẳm tuyệt vọng kéo dài vô tận.
‘Xong đời mình rồi.’
Đòn tấn công của anh thực sự đã đánh trực diện vào Ulthultus, hoàn toàn xuyên thấu lớp phòng ngự của hắn. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ nó chỉ mới phá hủy được trái tim, chứ không thể khiến toàn bộ cơ thể hắn tan thành mây khói.
‘…Hỏa lực của mình vẫn chưa đủ sao?’
Xét một cách khách quan, đối với một kẻ chỉ vừa mới chạm tới ngưỡng bậc ma pháp bậc ba như anh, việc có thể huy động một nguồn năng lượng khổng lồ đến mức này đã là một phép màu được dựng xây dựng và vay mượn từ vô vàn biến số. Trong đó, các "Xiềng Xích Pháp Tắc" đóng vai trò then chốt, là cái giá đắt đỏ mà anh phải trả để đổi lấy quyền năng. Việc sử dụng các ngôn từ Babylonia cổ và sức mạnh dã tính đã là những hạn chế cực hạn, nhưng lần này, anh còn tự đặt mình vào một gông cùm khắc nghiệt hơn thế.
Thực tế ngay cả trong trò chơi, việc thiết lập "Chủng tộc" hoặc "Kẻ thù đặc định" trong một thệ ước sẽ giúp khuếch đại sức mạnh ma pháp thuần túy lên lần lượt hơn 100% và 200%. Thêm vào đó, thời gian niệm chú thứ vốn dĩ là điều bất khả thi đối với một ma pháp tấn công đã được kéo dài tới hàng chục giây nhờ vào việc đối phương không thể né tránh.
Chỉ bằng cách chuẩn bị các ma pháp bổ trợ để định vị tọa độ ngay từ lúc bắt đầu khởi tạo, đẩy hỏa lực lên mức kịch trần, anh mới có thể tung ra một đòn đánh kinh thiên động địa đến thế.
Nói ngắn gọn, ma pháp vừa rồi chính là quân bài tẩy mạnh nhất và duy nhất của Alon vào thời điểm hiện tại. Vì vậy, khi đòn tấn công này thất bại, thất bại của Alon là điều không thể tránh khỏi. Đòn đánh ấy quả thực đã phá hủy trái tim của Ngoại Thần, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi thì không đủ để khiến một thực thể như hắn biến mất.
Như để chứng minh cho điều đó, Ulthultus vẫn đứng hiên ngang tại chỗ, nụ cười vẫn nở rộng trên môi. Cơ thể hắn đầy rẫy những vết bỏng cháy, lồng ngực thủng một lỗ lớn, nhưng phong thái uy nghiêm ấy vẫn không hề suy suyển.
[Ah— Ta hiểu rồi. Hóa ra ngươi vẫn còn có thể gắng gượng nhờ ý chí của riêng mình.]
Thầm thì những lời mà chỉ mình Alon có thể nghe thấy, gã khổng lồ nói bằng một tông giọng đầy bí ẩn, khiến Alon phải buông thõng đôi bàn tay đang đan vào nhau theo thủ ấn.
Ngay cả là vào lúc này, tác dụng của loại dược liệu cao cấp nhất vẫn đang không ngừng phục hồi cơ thể anh. Dù cho cơ thể vẫn còn cảm thấy đau đớn và khó chịu, nhưng nó cũng đã hồi phục vừa đủ để anh có thể cử động, thế nhưng điều đó cũng chẳng có mang lại nhiều ý nghĩa. Alon, người vốn đã vắt kiệt toàn bộ ma lực trong chiếc vòng tay tạo trác cho đòn đánh vừa rồi, không còn đủ sức để tiếp tục cuộc chiến này nữa.
Chính vì vậy, Đằng sau gương mặt vô cảm như gỗ đá là một tâm trạng u ám tột độ. Anh ngước nhìn Ulthultus với vẻ hoài nghi khi nghe thấy những lời tiếp theo của vị thần.
“?”
Và rồi, ngay khoảnh khắc đó, một cảnh tượng không tưởng đã diễn ra. Cơ thể của Ulthultus bắt đầu tan rã một cách chậm rãi. Dưới ánh sáng tàn tạ của mặt trời lặn, gã khổng lồ bắt đầu hóa thành những hạt bụi sáng lung linh, tan biến dần từ dưới chân lên trên. Alon đứng đó, gương mặt sững sờ không thể tin nổi.
‘Hắn ta... đang tự tan rã? Tại sao chứ?’
Ý nghĩ ấy lóe lên trong đầu, nhưng Alon nhanh chóng lắc đầu phủ nhận. Anh chưa bao giờ thấy một Ngoại Thần tan biến theo cách như thế này. Sự bối rối trôi qua nhanh chóng.
[Ấn tượng lắm, hỡi kẻ cao quý. Ta chưa bao giờ hình dung được rằng một kẻ phàm nhân như ngươi thậm chí còn mang trong mình cả "Đẳng Cấp" (Rank) nữa.]
Dù vẫn còn hoang mang trước những lời của Ngoại Thần, Alon vẫn tiếp tục lắng nghe.
Ầm!
Với một nụ cười rạng rỡ, Ulthultus ngồi phịch xuống mặt đất, chống cằm lên tay trước khi cất tiếng lần nữa.
[Hỡi kẻ cao quý, dù chúng ta chỉ mới trao đổi duy nhất một chiêu thức, nhưng nó thực sự là một khoảng khắc vô cùng huy hoàng và mỹ lệ. Quả thực, "Kẻ Đen" và "Kẻ Xanh" đã lựa chọn rất đúng đắn.]
“...?”
Alon sửng sốt trước giọng nói đột ngột vang lên trong đầu cùng những từ ngữ đầy bí ẩn ấy, hàng loạt câu hỏi hiện ra trong tâm trí. Dĩ nhiên, gương mặt anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, chẳng để lộ bất cứ suy nghĩ nào, nên Ulthultus cứ thế tiếp tục.
[Vì ta đã thua trong cuộc quyết đấu này, ta sẽ trao cho ngươi một món quà. Ta cũng sẽ ban tặng cho ngươi "Quyền Uy" (Authority).]
Hắn nở một nụ cười nhe răng.
[Hãy khắc ghi nhớ chúng ta, những kẻ gìn giữ bí mật và di sản của vị Đại Thần đã bị lãng quên.]
Đến thời điểm này, gần một nửa cơ thể của Ulthultus đã tan biến vào hư không, và tốc độ phân rã dường như đang ngày một tăng nhanh. Thế nhưng, nụ cười trên gương mặt gã khổng lồ lại càng trở nên nồng ấm hơn bao giờ hết, hắn cất lời lần cuối:
[Khi lũ ‘Kẻ Soán Ngôi’ bò ra khỏi xiềng xích của chúng, hãy triệu hồi ta. Đừng gọi ta bằng những danh xưng miệt thị giả tạo mà chúng đã gieo rắc, hãy gọi ta bằng chân danh thực sự.]
Hắn tiếp tục, giọng nói vang vọng như sấm rền trong tâm thức Alon:
[Bởi vì ngươi đã giành được đặc quyền duy nhất đó.]
Và rồi—
[Hãy gọi ta là—]
Cùng với những lời trăn trối cuối cùng ấy:
[Vị Thần của Hỗn Mang và Nghịch Loạn.]
Món trang sức buộc bên hông Ngoại Thần rơi xuống mặt đất, phát ra một tiếng động khô khốc. Hình bóng gã khổng lồ tan biến hoàn toàn, chỉ để lại một dư âm của nụ cười tràn đầy sự kỳ vọng vào tương lai.
“...?”
Alon, sau khi tận mắt chứng kiến sự biến mất hoàn toàn của Ngoại Thần, chỉ biết đứng ngây người nhìn trân trân vào món trang sức còn sót lại trên nền đất lạnh lẽo. Dưới ánh sáng tà dương đỏ rực như máu, anh vẫn giữ khuôn mặt không chút cảm xúc, lặng lẽ dõi theo nơi thực thể thần thánh vừa tan biến.
Hình ảnh ấy lọt vào tầm mắt của tất cả những binh sĩ và hiệp sĩ đang có mặt tại chiến trường. Trong khi những người còn sống quan sát bóng lưng đơn độc mà vĩ đại ấy, một sự thành kính vô hạn bắt đầu lan tỏa mãnh liệt trong lòng họ.
******
Sau khi gã khổng lồ tan biến, vùng đất vốn dĩ lạnh lẽo đến thấu xương, nơi từng bị lấp đầy bởi những tiếng gào thét ai oán của lũ xác sống, nay bỗng trở nên im lìm lạ thường. Chỉ còn những cơn gió rít sắc lẹm lướt đi trong không gian trống rỗng. Lũ xác sống vật vờ, những kẻ vốn dĩ không thể chết, cuối cùng cũng đã tìm được sự an nghỉ vĩnh hằng. Những người còn sống bắt đầu tập hợp lại, lặng lẽ thu dọn và phân loại thi thể của những người đã ngã xuống.
Khoảng một ngày sau đó, sau khi đã hoàn thành sứ mệnh diệt trừ Ngoại Thần, đoàn viễn chinh bắt đầu chuyển động một lần nữa, hướng hành trình trở về Caliban.
Hai ngày trôi qua, khi Alon cùng đoàn hiệp sĩ rút quân về phương Nam cũng trên chính con đường mà anh đã đặt chân đến phương Bắc này đã có ba sự thay đổi lớn xảy ra.
“Hành Lễ!”
Sự thay đổi thứ nhất chính là thái độ của các hiệp sĩ đã thay đổi hoàn toàn. Giờ đây, gần như tất cả mọi hiệp sĩ đều đứng nghiêm, giơ tay chào đầy kính cẩn mỗi khi nhìn thấy Alon. Dù mối quan hệ giữa pháp sư và hiệp sĩ vốn không mấy tồi tệ, nhưng giữa họ vẫn luôn tồn tại một sự ganh đua ngầm. Đặc biệt là với các pháp sư — những người thiên về nghiên cứu học thuật — họ vốn có sự khác biệt rất lớn so với những kẻ chỉ sử dụng ma pháp thuần túy cho việc chiến đấu. Và mặc dù mối quan hệ giữa hai bên trước nay vốn khá xa cách, chưa từng đạt đến mức độ tôn trọng lẫn nhau như thế này.
Thế nhưng, bất kể tất cả những định kiến đó, giờ đây chỉ cần Alon bước ra khỏi xe ngựa hay lều trại, anh ngay lập tức nhận được những cú chào nghiêm cẩn từ tất cả những người xung quanh, không phân biệt họ thuộc binh đoàn hay nhóm hiệp sĩ nào. Đây chính là sự thay đổi đáng kể đầu tiên mà Alon cảm nhận được.
Sự thay đổi thứ hai:
“Phó Tháp chủ.”
“V-Vâng, có chuyện gì sao...?”
“Ta chỉ có vài chuyện muốn hỏi thôi.”
“B-Bất cứ chuyện gì, xin ngài cứ hỏi...!”
Sự hiểu lầm của Penia bằng một cách thần kỳ nào đó đã trở nên mãnh liệt hơn trước gấp bội. Chứng kiến cảnh cô ta run rẩy như một chiếc lá khô ngay khi anh vừa cất lời, Alon lộ rõ vẻ phiền muộn trên gương mặt và lên tiếng:
“Ta nghĩ cô đang hiểu lầm chuyện gì đó rồi—”
“Tôi không hề hiểu lầm chút nào hết...! Ngài là một pháp sư bậc 2, đúng chứ?!”
Penia thốt lên đầy cường điệu, giọng nói run rẩy cùng đôi mắt long lanh đầy vẻ đáng thương nhìn về phía anh. Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, Alon bắt đầu cảm thấy hơi nản lòng.
“...Ta là bậc 3.”
“Ôi, đ-đúng vậy!! Ngài là một pháp sư bậc 3! Tôi chắc chắn là đã nhầm lẫn chút ít...!”
Penia gật đầu lia lịa trước giọng nói bình thản nhưng mang theo chút phẫn uất ngầm của Alon.
“...Nhưng tại sao một Phó Tháp chủ của Lam Tháp lại dùng kính ngữ để nói chuyện với một pháp sư chỉ mới ở bậc 3 như ta?”
“Ồ, chuyện đó... là vậy sao? Có lẽ tôi nên bắt đầu nói chuyện một cách suồng sã hơn...!”
Penia, người lúc này nói năng chẳng khác nào một con búp bê bị hỏng, cố gắng thử dùng lối nói ngang hàng, khiến Alon chỉ biết thở dài ngao ngán.
“...Cô cứ làm bất cứ điều gì cô thấy thoải mái là được.”
“A, tôi hiểu rồi. C-Cảm ơn ngài rất nhiều...!”
Penia ngay lập tức quay trở lại với lối xưng hô cung kính quen thuộc, cô cúi đầu đầy vẻ biết ơn. Khi nhận được lời cảm ơn từ Penia chỉ vì đã "cho phép" cô ta tiếp tục dùng kính ngữ, Alon bỗng cảm thấy bản thân mình chẳng khác nào một gã trùm phản diện thâm độc đang thao túng tâm lý kẻ khác. Anh khẽ lắc đầu xua tan ý nghĩ đó rồi vào thẳng vấn đề:
“Cô có biết chút gì về những danh xưng như ‘Kẻ Đen’ hay ‘Kẻ Xanh’ không?”
“Dạ? Kh-Không... tôi hoàn toàn không biết gì cả.”
“...Thật chứ?”
“Vâng, thật mà, tôi thề là mình mù tịt về chuyện đó.”
Penia lắc đầu lia lịa, vẻ mặt hốt hoảng như thể cô ta thực sự không biết một chút manh mối nào.
“Nếu cô biết bất cứ điều gì, cứ nói cho ta.”
“Tôi thực sự không biết mà! Tôi chưa từng thấy cái gì đen hay xanh ở đây cả!”
Câu trả lời nhanh như chớp của cô khiến Alon cạn lời. Anh tự hỏi liệu cô ta đã kịp suy nghĩ lấy một giây nào chưa. Nhận ra rằng mình sẽ chẳng khai thác được thông tin gì hữu ích từ người phụ nữ này, anh đành gật đầu chấp nhận.
“Vậy thì, tôi xin phép cáo lui trước...!”
Penia gần như vắt chân lên cổ mà chạy, khóe môi cô ta còn nở một nụ cười kỳ quái, cứ như thể việc thoát khỏi cuộc trò chuyện này là một niềm hạnh phúc tột cùng vậy. Nhìn bóng lưng Penia chạy biến đi, Alon bỗng cảm thấy tổn thương một cách lạ lùng.
Phía xa, Alon nhận thấy một pháp sư khác đang dõi theo bóng dáng Penia với ánh mắt đầy vẻ sùng kính. Anh bắt đầu lẩm bẩm lại những từ khóa mà Ngoại Thần đã thốt ra trước khi tan biến.
‘Kẻ Đen, Kẻ Xanh, dấu ấn và bí mật của vị Đại Thần đã bị lãng quên, Đẳng Cấp (Rank), kẻ thừa kế ý chí, và Quyền uy...’
Điều duy nhất mà Alon có thể đúc kết được lúc này chỉ là một manh mối mong manh:
‘Cái danh xưng "Kẻ thừa kế dấu ấn và bí mật của vị thần bị lãng quên" chắc chắn là thứ mình đã nghe thấy khi thiết lập ràng buộc thông qua chiếc nhẫn... nhưng ngoài cái đó ra, mình hoàn toàn mù tịt.’
Alon lơ đãng đưa tay chạm lên đầu. Sự thực là có quá nhiều điều anh không thể hiểu nổi. Dù kết quả là tốt, nhưng anh vẫn chưa thể nắm bắt được tại sao Ngoại Thần — một thực thể lẽ ra không dễ dàng bị tiêu diệt như thế — lại tan rã hoàn toàn chỉ sau đòn đánh đó.
Và đó chưa phải là tất cả. Anh không tài nào hiểu được Ulthultus muốn ám chỉ điều gì khi nói về “Kẻ Đen” và “Kẻ Xanh”, cũng như không rõ cái gọi là “Đẳng cấp” kia ám chỉ điều gì.
‘Nếu đẳng cấp duy nhất mà mình biết ở thế giới này là "Thần Cấp" (Divine Rank), nhưng chuyện đó... không thể nào, đúng chứ?’
Alon cũng cảm thấy hoang mang trước chân danh mà Ulthultus đã tiết lộ — “Vị Thần của Hỗn Mang và Nghịch Loạn”. Cái tên đó nghe quá xa lạ, mang hơi hướng của một vị thần phương Đông hơn là một vị thần man di phương Bắc mà anh từng biết.
‘Có lẽ nếu đến nơi đó, mình sẽ hiểu ra điều gì đấy chăng?’
Alon lấy ra món trang sức từ trong áo choàng. Đó là một vật phẩm bằng da được đính ba viên thạch anh tím xếp thành hàng ngang, món đồ từng thuộc về Ngoại Thần Ulthultus — không, phải gọi là Vị Thần của Hỗn Mang và Nghịch Loạn. Trong trò chơi, đây là vật phẩm nhận được sau khi đánh bại hắn, với hiệu ứng cực kỳ bá đạo là nhân đôi sát thương đầu ra cho người sử dụng.
Tuy nhiên, khi trang bị trên người nó cũng đi kèm với đó là cái giá cực chát: sát thương gánh chịu cũng bị nhân đôi, khiến người chơi hay gọi nó là chiếc “Thắt Lưng Pha Lê” — tấn công cực mạnh nhưng phòng thủ mong manh. Thế nhưng, khi nhìn vào mặt trong của món trang sức, Alon chợt khựng lại khi thấy một dòng chữ được khắc sâu vào đó:
“Hỡi kẻ thừa kế ý chí, hãy tìm đến cổ thành Kahara.”
Nhìn những ký tự này — thứ vốn dĩ không hề tồn tại trên món đồ trong trò chơi — Alon dễ dàng đoán ra đây chính là món quà mà Ngoại Thần để lại. Anh bắt đầu suy tính.
‘…Đến đó chắc cũng không khó khăn gì.’
Cổ thành Kahara, đúng như cái tên của nó, đã không còn tồn tại ở thời đại hiện nay. Tuy nhiên, Alon vẫn nắm rõ vị trí tương đối của nó. Bởi vì trong trò chơi, đó chính là một trong những phụ bản bí mật (Secret Dungeon) mà người chơi có thể tiến vào khi đặt chân đến “Colony”.
Vừa mân mê dòng chữ trên chiếc thắt lưng, Alon vừa rảo bước về phía xe ngựa thì bỗng nhiên—
“...Ngài ở đây sao?”
“À, Deus.”
Anh nhận ra Deus đã đứng sau lưng mình từ lúc nào không hay, gương mặt cậu vẫn đơ ra như thường lệ - không cảm xúc tựa như khúc gỗ. Nhìn Deus vẫn không có gì thay đổi, Alon lại cảm thấy một chút không thoải mái. Bởi lẽ, Deus chính là sự thay đổi lớn thứ ba mà Alon phải đối mặt sau khi trở về Caliban.
Tất nhiên, nhìn từ bên ngoài, có vẻ Deus chẳng thay đổi gì nhiều. Cậu có vẻ trông căng thẳng và nghiêm túc hơn một chút, nhưng sự khác biệt đó là quá nhỏ để có thể nhận ra bằng mắt thường.
Thế nhưng, lý do khiến Alon thấy bất an lại là...
“...Thưa Bá Tước.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Tôi có nên kết liễu ả Phó Tháp Chủ kia không?”
“...Tại sao...?”
“...Ả ta đã dùng lối nói bất kính với Ngài, thưa Bá Tước.”
Kể từ ngày hôm đó, Deus bỗng trở nên cực kỳ "hăng hái" trong việc bày tỏ lòng tôn kính của mình, và chính sự trung thành thái quá này khiến Alon cảm thấy nổi da gà.
“Không cần thiết phải làm vậy đâu.”
“...Tôi đã rõ.”
Dù không lộ ra mặt, nhưng Deus có vẻ hơi thất vọng trước câu trả lời của Alon.
“Vậy thì, thưa Bá Tước.”
“...Lại chuyện gì nữa?”
“Ngài có muốn tôi đem vài tên pháp sư ra để ‘làm gương’ không?”
‘Rốt cuộc là cậu bị cái quái gì thế hả?’
Alon cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến...
0 Bình luận