Hai năm đã trôi qua kể từ khi Alon giải cứu toàn bộ Ngũ Hình Đại Tội, đánh dấu năm thứ tư kể từ ngày anh bắt đầu trao đổi thư từ với Yutia.
Chỉ còn sáu năm nữa là đến thời điểm cốt truyện gốc bắt đầu.
Và ngay trước khi mọi chuyện đang dần yên ổn thì một việc bất ngờ đã xảy ra, Bá tước Palatio đã chết.
Nguyên nhân tử vong chính thức được công bố là do suy tim. Tuy nhiên, bất kỳ ai trong gia tộc Palatio hay những kẻ thạo tin đều thừa hiểu nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết: ông ta chết là do bị sốc thuốc do dùng liều lượng quá nhiều.
Trong một thế giới giả tưởng đen tối (Dark Fantasy) như thế này, cái chết của Bá tước Palatio diễn ra theo một kịch bản không thể "hợp lý" hơn. Tuy nhiên, chẳng có lấy một ai rơi một giọt lệ trước sự ra đi của ông ta. Các gia nhân và thuộc hạ đón nhận tin tức với một sự bình thản đến lạ lùng.
Điều này cũng chẳng có gì đáng để ngạc nhiên khi vị Bá tước đã hoàn toàn mục ruỗng cả từ nhân cách đến trong tận xương tủy, lao như thiêu thân vào ma túy và dục vọng trong những ngày cuối đời. Thật sự sẽ là chuyện lạ nếu ông ta không đi đến kết thúc như vậy.
Cuộc đời ông ta đã bị lãng phí trong sự hưởng lạc vô độ, chìm đắm giữa đàn bà và chất kích thích. Thậm chí sau khi ông nằm xuống, cũng chẳng có vị quý tộc nào mặn mà gửi lời chia buồn.
Điều này cũng đúng khi áp dụng với hai người con trai còn lại của ông. Trưởng nam Leo đã dự liệu kết cục này từ lâu và tỏ ra hoàn toàn thờ ơ trước biến cố này. Thay vì để tang cha, Leo bận rộn bàn bạc với đám tay chân thân tín về cuộc xung đột đang dần leo thang và đang ngày càng gay gắt hơn với tổ chức "Lam Nguyệt" (Blue Moon).
Alon cũng chẳng khác là bao. Ngay từ đầu, cha anh đã nhắm mắt làm ngơ khi các anh trai công khai hành hạ anh. Đáng ngạc nhiên là kể từ khi xuyên không vào thân xác này, Alon chưa từng nói chuyện với vị Bá tước lấy một lời. Với anh, ông ta chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt đã hoàn thành vai trò của mình.
Mối quan hệ giữa họ chỉ là sự thờ ơ dành cho nhau.
Bởi vậy, cái chết của Bá tước kết thúc trong im lặng, không một giọt nước mắt, không một lời tiễn đưa.
‘Dù sao thì, ông ta cũng đã để lại cho mình một thứ khá hữu ích trước khi chết.’
Alon nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên ngón tay mình. Đó là vật phẩm chứng minh quyền thừa kế của gia tộc Bá tước Palatio.
“Về việc thừa kế…”
“Ngài không cần lo lắng về chuyện đó đâu.”
Evan, người đứng bên cạnh Alon, bình thản tiếp lời. Anh hiểu rõ Alon đang nghĩ gì.
“Vì Leo đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi rồi.”
Đúng như Evan nói, Leo đã dàn xếp để chiếm đoạt tước hiệu ngay khi cha mình tắt thở. Hắn đã mua chuộc các quan chức địa phương và chuẩn bị sẵn các giấy tờ cần thiết. Với Leo, Alon chỉ là một kẻ vô dụng không đáng để bận tâm.
Một tuần sau cái chết của Gia Chủ nhà Bá Tước, gia tộc Palatio vẫn chưa bổ nhiệm người đứng đầu mới, theo truyền thống lâu đời rằng không có chủ nhân mới nào được chọn trong cùng năm mà người tiền nhiệm qua đời.
Tuy nhiên, thực tế chẳng có gì thay đổi mấy.
Kể từ khi Alon chiếm hữu cơ thể này, Bá tước Palatio đã không làm gì cả, để mặc đám gia thần quản lý gia tộc trong khi chúng tự làm giàu túi tiền cho bản thân.
Và vào lúc này, Alon…
“Thiếu gia, tôi phải nói rằng, điều này thực sự đáng kinh ngạc.”
“Tại sao?”
“…Ngài có thể chạm đến bậc 2 (2nd tier) chỉ trong hai năm mà không cần vào Tháp Ma Pháp hay có sư phụ hướng dẫn… liệu ngài có nghĩ tài năng đó là hợp lý không?”
Alon đã và đang học ma pháp để tự vệ.
‘Dù nó vẫn còn có phần hơi nửa vời.’
Alon nhìn chằm chằm vào ba khối cầu nhỏ đang xoay tròn trong lòng bàn tay trước khi để chúng tan biến với một tiếng thở dài nhẹ.
‘Biết bản thân có tài năng thì cũng tốt thật đấy, nhưng mà…’
Hai năm trước, Alon đã khám phá ra tài năng ma pháp của mình và từng rất vui mừng. Trong thế giới Psychedelia, ma pháp là thứ chỉ có thể sử dụng nếu một người có thiên phú hay tài năng.
Hơn nữa, tài năng của Alon lại khá đặc biệt. Thông thường một pháp sư sẽ mất khoảng bốn năm để đạt đến bậc 2, việc mà anh đạt được nó trong hai năm mà không có sự chỉ dẫn nào cũng như không hề có sư phụ dạy dỗ có thể được xem là một kỳ tích. Dù không hẳn là thiên tài xuất chúng, anh vẫn là một trường hợp hiếm hoi mạnh lên nhờ tài năng bẩm sinh.
Ngay cả bản thân Alon cũng cảm thấy khả năng kiểm soát mana chuẩn xác của mình vượt xa nếu so với người khác.
Việc mà anh vừa mới làm—điều khiển ba quả cầu điện bay lơ lửng và quỹ đạo quanh lòng bàn tay—tuy là một trò vặt vãnh vô dụng, nhưng nó lại yêu cầu một sự kiểm soát mana cực kỳ tinh vi.
‘…Giá như lõi mana (mana core) của mình lớn hơn chút nữa.’
Tuy nhiên, lý do Alon gọi tài năng của mình là “nửa vời” nằm ở đây. Lõi mana tự nhiên của anh lại nhỏ hơn mức trung bình rất nhiều.
Không những chỉ nhỏ—mà là còn cực kỳ nhỏ. Dù có thể mở rộng lõi mana thông qua rèn luyện, nhưng trong trường hợp của Alon, nó lại nhỏ một cách bất thường đến mức anh chẳng hy vọng gì vào việc sẽ có cải thiện đáng kể mặc cho anh có luyện tập đến thế nào đi nữa. Lõi mana giống như vóc dáng cơ thể của con người, là một thứ bẩm sinh đã có.
‘Nếu đến đường cùng, mình vẫn sẽ có cách, nhưng…’
Trong khi Alon đang còn mải mê suy nghĩ, Evan hỏi:
“Thiếu gia, ngài dự định sẽ làm gì bây giờ?”
“Ý cậu là sao?”
“Thì, năm tới, người con cả—ý tôi là, đại thiếu gia sẽ trở thành Gia Chủ của gia tộc , đúng không?”
Evan suýt chút nữa gọi Leo là "thằng thường dân" theo thói quen nhưng đã nhanh chóng kịp sửa lại. Alon hiểu ý cậu và đáp:
“Ta sẽ rời đi.”
“…Ngài định rời khỏi dinh thự này sao?”
“Không hẳn là hoàn toàn. Chỉ là chuyển đến một nơi thấp kém hơn.”
“Thấp kém hơn… ý ngài là Rodmill?”
Trước câu hỏi đó của Evan, Alon gật đầu.
“Chính xác.”’
Rodmill
Về mặt địa lý Rodmill là một ngôi làng cách Palion khoảng bốn ngày đường hướng về phía Nam. Nó thuộc quyền kiểm soát của Bá tước nhưng đang phát triển khá ổn định.
“Ta có dự định chuyển về nơi đó.”
“…Thưa Ngài . . . Tại sao?”
Evan hỏi, mặc dù anh không thể hiểu nổi.
Dù Evan không nắm bắt được lý do, nhưng đây là bước cuối cùng trong kế hoạch của Alon. Ngay từ ban đầu, mục tiêu của anh là giải cứu Ngũ Hình Đại Tội, thay đổi tương lai và sống một cuộc đời quý tộc an nhàn trong một thế giới mà các Vương quốc không bị hủy diệt.
‘Về phương diện đó, Rodmill là một lựa chọn tuyệt vời.’
Thứ nhất, có một dinh thự thuộc về vị Bá Tước Palatio đời thứ ba ở đó. Thứ hai, ngôi làng đang phát triển ở mức vừa phải, khiến Leo—người sắp trở thành Bá Tước—sẽ không mấy bận tâm đến nó trước khi hắn chết. Thứ ba, nó đủ xa dinh thự chính (Khoảng 4 ngày đi đường) để Alon không bị cuốn vào câu chuyện về công lý và sự báo thù của người hùng khi cốt truyện gốc bắt đầu.
Tóm lại, chỉ cần chuyển đến Rodmill, kế hoạch của Alon sẽ diễn ra tốt đẹp.
Tuy nhiên vì thấy rất phiền khi phải giải thích, anh chỉ đáp ngắn gọn:
“Mọi thứ đều cần có thời điểm.”
“…Thiếu Gia, ngài luôn nói điều đó khi không muốn giải thích.”
Alon không buồn đáp lời Evan. Thay vào đó, anh bắt đầu thu dọn hành lý để lên đường tới Rodmill.
******
Chính xác một tháng sau, Leo, con trai trưởng gia tộc Palatio đồng thời là một nhân vật sừng sỏ trong thế giới ngầm với tư cách là thủ lĩnh Avalon, đang suy tính điều gì đó khi đang nhìn đứa em trai mình bước lên xe ngựa cùng một hiệp sĩ hộ tống để rời khỏi dinh thự..
“Ta nên làm gì đây”
Suy tính của hắn đang xoay quanh việc có nên giết Alon hay không.
Thú thực, Leo chưa bao giờ cảm thấy Alon là một mối đe dọa. Nó đã luôn được nhìn nhận như vậy kể từ khi tất cả còn là những đứa trẻ.
Nếu tên Tonio quá cố là một mối họa, kẻ không ngừng nhe nanh múa vuốt trong cuộc đua tranh giành quyền kế vị, thì Alon lại luôn bận rộn với việc cúi đầu, nhìn sắc mặt người khác và tránh xa mọi rắc rối nếu có thể.
Mặc dù đúng là vài năm gần đây Alon có chút thay đổi, nhưng thái độ vẫn y như vậy không hề có chuyển biến.
Ngay cả bây giờ, Alon đã tự nguyện chọn chuyển đến vùng ngoại ô để tránh làm phật lòng Leo.
“Hừm…”
Thực chất, ban đầu Leo đã từng định âm thầm trừ khử Alon bằng cách cho anh dùng ma túy quá liều cùng thời điểm với cái chết của cha mình. Nhưng vì Alon đã tự chọn rời đi đến Rodmill, nên hắn thấy không còn lý do gì để thực hiện việc đó nữa.
Alon đã tự nguyện nhường bước cho Leo và có vẻ như không hề có ý định trở thành kẻ thù của hắn. Chẳng còn lý do gì để giết Alon nữa cả.
Tuy nhiên, vị Trưởng Nam Leo vẫn đang cân nhắc. Trớ trêu thay, sự do dự này của hắn cũng chẳng vì một lý do cụ thể nào.
Không phải hắn sợ Alon sẽ ở vùng ngoại ô rồi ngấm ngầm chiếm lấy vị trí thừa kế của hắn. Cũng chẳng phải hắn cảm thấy sự phục tùng của Alon với tư cách là một thành viên trong gia đình là một điều gì đó đáng kinh tởm. Trên thực tế, Leo chưa bao giờ cảm thấy có chút tình cảm gia đình nào dành cho Alon, hay nói đúng hơn là cho cả gia tộc Bá Tước này.
Cuối cùng, lý do Leo đang phân vân có nên giết cậu ta hay không đơn giản chỉ vì Alon khiến hắn thấy khá ngứa mắt.
Một tháng trước, khi Alon đến gặp hắn, cúi đầu nói rằng mình muốn đến Rodmill, việc đấy bằng một cách nào đó đã làm hắn khó chịu. Có lẽ là do hắn vừa nghe được tin một chi nhánh của Avalon không đạt được mục tiêu đã đề ra, khiến tâm trạng hắn tồi tệ. Dù lý do là gì, mạng sống của Alon lúc này đang nghàn cân treo trên sợi tóc.
“Alman.”
“Có tôi.”
“Âm thầm đi theo cỗ xe đó.”
Trong chưa đầy một phút, số phận của Alon đã được quyết định. Với Leo, Alon là kẻ hắn có thể giết bất cứ lúc nào tùy hứng. Nhưng người xuất hiện phía sau hắn đột nhiên hỏi:
“…Ngài định giết cậu ta sao?”
“...?”
Leo cảm thấy một sự bối rối thoáng qua.
Hai năm trước, chàng thanh niên này đã chứng tỏ được năng lực và trở thành một trong những thuộc hạ tín cẩn nhất của Leo sau nhiều lần thử thách. Cậu ta không phải là người sẽ đặt câu hỏi về mệnh lệnh. Khi Leo ra lệnh, cậu ta sẽ tuân theo mà không chút thắc mắc, không chút do dự.
“Ngươi nghĩ gia đình có ý nghĩa gì đối với—”
Dù hơi nhíu mày, Leo vẫn mở miệng để đính chính cái mà hắn cho là sự hiểu lầm của thuộc hạ.
Phập! “…?”
Nhưng thay vì lời nói, thứ thoát ra từ miệng Leo là máu. Hắn nôn ra dòng máu đỏ tươi, khuôn mặt biến dạng vì sốc. Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Leo nhìn xuống.
Một thanh kiếm đã đâm xuyên qua tim hắn.
“Đồ Ph-phản bội—”
Đôi mắt Leo rực lên cơn thịnh nộ, nhưng người vừa đâm hắn chỉ đáp lại một cách thờ ơ:
“Đây không phải phản bội. Ngay từ đầu ta chưa bao giờ là thuộc hạ trung thành của ngươi.”
“Ngươi… nói cái gì…?”
“Ta chỉ đơn giản là chờ đợi ngươi đưa ra mệnh lệnh đó.”
Chỉ với một câu nói duy nhất, biểu cảm vặn vẹo vì giận dữ và bối rối của Leo bắt đầu chuyển sang nỗi kinh hoàng khi một khuôn mặt vụt qua trong tâm trí hắn.
Khuôn mặt của Alon, đứa con trai thứ ba của gia tộc Bá Tước.
Nhưng ngay cả lúc đó, Leo vẫn không thể hiểu nổi. Sau tất cả, Alman—không, là Hidan—đã ở bên cạnh hắn hơn hai năm trời. Hắn đã cho phép Hidan ở bên cạnh mình mà không chút nghi ngờ, thậm chí để cậu ta canh giữ sau lưng mình hơn một năm qua. Nói cách khác, Hidan có thể giết hắn bất cứ lúc nào cậu ta muốn.
Với đôi mắt ngập tràn sự hoài nghi và bối rối, Leo nhìn Hidan, người cuối cùng đã đưa ra một lời giải thích:
“Chúng ta không hành động mà không có mệnh lệnh. Chúng ta đơn thuần chỉ là thanh kiếm của người đó, chỉ di chuyển khi người đó vung lên. Đây là tín điều của chúng ta, là quy tắc bất biến được dạy bởi Hồng Nguyệt (Red Moon). Nhưng—”
Rắc!
“Gaaah!”
“…Khi có kẻ có ý định làm hại Đại Nguyệt (The Great Moon), thanh kiếm của chúng ta sẽ tự động hành động.”
Xoẹt!
“Và đó là lý do tại sao ngươi được phép sống cho đến tận bây giờ.”
Leo ngã gục xuống đất, mặt vùi trong bùn, mắt vẫn rực lên sự phẫn nộ trong hơi tàn:
“Người của ta… bọn chúng… sẽ không—”
“Đừng lo. Ngay khoảnh khắc ngươi ban ra mệnh lệnh đó, Avalon đã được định sẵn kết cục là bị xóa sổ khỏi lục địa này rồi.”
Hidan, thành viên của tổ chức Lam Nguyệt và là thuộc hạ trực tiếp của Yutia, tiếp lời:
“…Thật đáng tiếc. Đại Nguyệt đã cho ngươi một cơ hội rồi.”
Với những lời cuối cùng đó, Hidan quay lưng bước đi. Leo không bao giờ hiểu được ý nghĩa của chúng và trút hơi thở cuối cùng ngay sau đó.
Một cái chết lạnh lẽo, vô cảm.
******
Ba ngày sau khi đến Rodmill, Alon lại được triệu tập gấp về lại dinh thự Palatio.
Lý do là bởi Leo, con trai trưởng của gia đình Palatio, đã chết.
Và với cái chết không lời giải đáp đó của hắn, Alon—người đang thong thả nướng bánh mì ở một góc xa xôi của dinh thự vì không còn gia nhân nào phục vụ—đã vội vàng được gọi về để tiếp quản gia tộc.
Vào thời điểm đó, anh đã có một biệt danh mới mà người đời thường thì thầm bàn tán:
Kẻ nắm giữ quyền lực ẩn giấu của gia tộc Bá tước.
1 Bình luận