Alon vốn dĩ đã lường trước được việc những rắc rối như thế này sớm muộn gì cũng sẽ phát sinh.
Trong nguyên tác trò chơi, gia tộc Palatio chỉ xuất hiện như một "bàn đạp" cho sự trưởng thành của nhân vật chính, nhưng tại Vương quốc Asteria này, trọng lượng của cái tên đó lại vô cùng đáng kể.
Tất nhiên, địa vị này không đồng nghĩa với việc họ nhận được sự kính trọng từ nhiều người. Dẫu cho ba thế hệ trước của họ từng là một gia tộc lẫy lừng trong Vương Quốc, thì gia tộc Bá tước Palatio đương thời lại nổi danh là những kẻ gây rối khét tiếng nhất trong giới quý tộc miền Đông.
Để mà nói một cách cụ thể hơn, thì đây là gia tộc mà một khi ai đó đã lỡ đắc tội, họ sẽ trở nên cực kỳ phiền phức.
Tuy nhiên, có một điều Alon đã bỏ sót dù đã nhận thức được vấn đề này…
“Loại rượu này có một hương vị khá độc đáo.”
“Hả? Ồ… ừm, sao cơ ạ…?”
“Ta khá thích rượu vang, và chai rượu này mang một hương thơm rất đặc trưng. Ta rất muốn mang vài chai về nhà.”
“Tôi sẽ thưa với cha và gửi đến tận tay ngài ngay…!”
“Gì cơ…?”
Hóa ra, bản tính gây hấn và xu hướng gây rắc rối thường ngày của gia tộc Palatio nó còn vượt xa cả trí tưởng tượng của anh.
Alon ngẩn người nhìn vị tiểu thư trước mặt, người đang thu mình lại như một con chuột nhắt sợ hãi, vội vã cúi chào rồi chạy biến đi với vẻ mặt thất thần.
“Nhìn mà xem! Hắn đang đe dọa tiểu thư Malantino để cưỡng đoạt loại rượu đặc sản của họ kìa—”
“Thật… thật vậy sao?”
“Nghe cái kiểu hắn nói mà xem! Y hệt cái cách gã trưởng nam nhà Palatio từng dùng để đi đe dọa người khác…! Mà loại rượu đó còn là phiên bản giới hạn nữa chứ…!”
Trong khi Alon còn đang tự hỏi vấn đề nằm ở đâu, anh chợt nghe thấy những tiếng xì xào nhỏ và tự nhủ với một vẻ mặt cay đắng.
‘Leo, cái tên khốn thích gây rắc rối đó…’
Cảm thấy nản lòng, Alon liếc nhìn về phía những vị tiểu thư vừa mới ngồi lê đôi mách cách đây ít phút. Ngay khi nhận thấy ánh mắt của anh hướng về phía mình, bọn họ vội vã cúi đầu và lẩn mất dạng. Alon hoàn toàn không thể hiểu nổi tình hình lúc này.
‘Chẳng phải gia tộc mình chỉ là một trong những gia đình tai tiếng ở miền Đông thôi sao…?’
Dĩ nhiên, anh cũng có thể đoán được rằng gia đình mình có nhiều lời đồn vô cùng tiêu cực, và anh hiểu tại sao một số quý tộc lại lảng tránh họ và anh. Thế nhưng, anh không ngờ mọi chuyện lại cực đoan đến mức này.
Nói chính xác hơn, anh không hề biết rằng gia tộc Palatio lại có tiếng xấu kinh khủng đến thế trong giới thượng lưu.
…Và anh càng không lường trước được rằng bản thân mình sẽ bị đối xử như vậy chỉ vì một sự hiểu lầm rằng anh chính là kẻ đã "thanh trừng" những thành viên gây rối trong chính gia đình mình.
‘Vậy là việc xây dựng mối quan hệ coi như hỏng bét rồi sao?’
Ngay khi Alon buông một tiếng thở dài, một giọng nói vang lên:
“Xin chào.”
Anh quay người lại theo tiếng gọi, và chỉ thể nhìn thấy một thiếu nữ trong bộ váy đen đang mỉm cười đầy mê hoặc với mình. Ngay cả giữa rừng hoa lệ của buổi khiêu vũ, vẻ đẹp khuynh thành của cô ta vẫn nổi bật hoàn toàn so với đám đông.
Alon đáp lại bằng một nụ cười xã giao:
“Xin chào tiểu thư Zenonia.”
“Ôi chao, ngài biết ta sao?”
“Dĩ nhiên rồi.”
Từ góc nhìn của Alon, không biết cô ta mới là chuyện lạ. Điều này cũng là lẽ tự nhiên, bởi vì cô gái đứng trước mặt anh chính là đại tiểu thư của gia tộc Zenonia – Đó một gia đình cũng khét tiếng không kém về sự tai tiếng tại khu vực miền Tây, tương tự như gia tộc Palatio.
Trong sáu năm tới, cô ta không chỉ dừng lại ở danh phận là Đại Tiểu Thư nữa mà sẽ chính thức trở thành Nữ Bá Tước Zenonia .Hơn thế nữa, cô ta còn là một trong ba đại phản diện mà nhân vật chính sẽ phải đối đầu trong tương lai tại Vương Quốc Asteria.
“Tiểu thư vốn dĩ rất nổi tiếng mà.”
“Nổi tiếng sao?”
“Đúng vậy.”
Nói tóm lại, đây là dạng kiểu người mà anh tuyệt đối không muốn dây dưa vào. Nhận thấy một thoáng cảm xúc tinh vi lướt qua đôi mắt của Tiểu Thư Zenonia, Alon tiếp lời:
“Bởi vì tiểu thư quá đỗi xinh đẹp.”
Giới thượng lưu bản chất vốn dĩ vô cùng phức tạp.
Ngay cả trong nội bộ Asteria, các phe phái cũng chia năm xẻ bảy, tách biệt thành phe Hoàng Tộc và phe Quý Tộc, cả hai bên đều đang cuốn vào những cuộc đấu tranh chính trị rực lửa. Và điều đó không đơn thuần là những lời hùng biện chính trị rỗng tuếch; vì lợi ích thực tế đang bị đe dọa, chính trị đã trở thành một yếu tố sống còn đối với giới quý tộc.
Tất nhiên, Alon không rảnh đến nỗi mà vác xác đến buổi dạ tiệc này chỉ để tạo dựng mối quan hệ vì mục đích chính trị. Dù kế hoạch còn chưa đâu vào đâu, mục tiêu hàng đầu của Alon vẫn là sống một cuộc đời bình yên, và anh hiểu rất rõ rằng hai chữ "bình yên" và "chính trị" chẳng bao giờ có thể song hành cùng nhau cả. Tuy nhiên, lý do khiến anh vẫn dự định tạo mối quan hệ ở một mức độ nào đó là vì đôi khi ngay cả những mối liên hệ nhỏ nhất cũng có thể giúp ích cho đời sống quý tộc.
‘Ngoại trừ người này.’
Alon nhìn vị tiểu thư nhà Zenonia .
Gia tộc Zenonia, cũng giống như gia tộc Palatio, được coi là một thế lực gây rối khét tiếng ở miền Tây. Nhưng khác với nhà Palatio – những kẻ đứng ngoài chính trị để hành động mà không cần lo ngại hậu quả, nhà Zenonia lại biết cách tận dụng các tình huống chính trị để trục lợi cho bản thân mình. Nói cách khác, bọn họ xảo quyệt hơn gia tộc Palatio một bậc… có lẽ giống như một tổ chức tội phạm đội lốt tập đoàn vậy.
“Cảm ơn lời khen của ngài.”
“Điều đó là vốn dĩ sự thật.”
Người ta thường nói "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã".
Do đó, người ta có thể lầm tưởng rằng việc kết giao với Tiểu Thư nhà Zenonia không phải là một ý kiến tồi nếu Alon không có ý định dấn thân vào chính trị. Thế nhưng, đó là một sai lầm tai hại. Con người ta thường có xu hướng tụ họp với những kẻ giống mình. Chính trị gia thu hút chính trị gia, và những kẻ ngoài vòng pháp luật cũng sẽ tụ tập quanh những kẻ đồng loại.
Vậy, nếu Alon thiết lập mối quan hệ với Tiểu Thư nhà Zenonia trong tình cảnh này thì sao? Nếu anh sẵn lòng nhúng tay vào các hoạt động phi pháp như những kẻ chuyên gây rắc rối mà đã khuất của nhà Palatio, thì đây có thể là một mối quan hệ giá trị. Nhưng nếu không, đó sẽ là một sai lầm không thể cứu vãn.
Trong kịch bản tồi tệ nhất, anh thậm chí có thể kết thúc bằng việc trở thành một quân cờ trong tay cô ta.
Trái ngược hoàn toàn với những lời đồn thổi bên ngoài rằng anh thuộc về một tổ chức có Kiếm Sư (Swordmaster) phò tá, thực tế Alon chỉ là một quý tộc bình thường và không có gì trong tay.
“Ta muốn trò chuyện thêm với Ngài. Ngài thấy thế nào?”
“Ta rất sẵn lòng thưa tiểu thư, nhưng tiếc thay, hôm nay ta có việc phải đi trước.”
“Vậy sao?”
Ánh mắt Zenonia nheo lại trong chốc lát, tỏa ra một khí chất săn mồi đầy nguy hiểm.
Một cái nhìn không thể nào giải mã nổi. Tuy nhiên, chỉ trong một khoảnh khắc—
“…!”
Vị tiểu thư nọ khẽ mở to mắt như thể bị kinh ngạc bởi một điều gì đó, rồi cô ta gật đầu như thể đã hiểu ra, một nụ cười hiện trên gương mặt.
“Quả đúng như lời đồn.”
“Gì cơ?”
“Không có gì. Ta thật mong được sớm gặp lại ngài.”
Cô ta lướt qua anh, để lại Alon với một gương mặt ngơ ngác.
******
Một chai rượu vang thượng hạng từ Malantino.
Trà quýt đặc sản từ Penia.
Đồ kim hoàn thủ công tinh xảo từ Vilanda.
Một giống ngựa cực phẩm từ Paldeon.
Đây chính là những "chiến lợi phẩm" mà Alon đã thu thập được thay vì kết thêm bạn mới, sau khi anh hạ quyết tâm phải làm quen với vài người vì dù sao cũng đã cất công tới đây.
‘Việc tạo dựng mối quan hệ coi như vứt đi rồi.’
Nhìn vào danh sách những món đồ mà anh thu được thay vì những người quen mới, Alon chỉ biết bật cười bất lực.
‘Biết thế mình chẳng thèm nghiên cứu mấy thứ về sở thích mà các tay quý tộc hay làm là gì.’
Nhớ lại mhững kiến thức về rượu vang mà anh đã khổ công nghiên cứu và học hỏi với hy vọng sẽ giúp ích cho việc xã giao, rốt cuộc chỉ dùng để... "trấn lột" đồ của người khác. Alon tặc lưỡi đầy tiếc nuối. Anh xoay người định thực hiện việc mà mình vốn dĩ dự định làm từ đầu.
“Xin dừng bước một chút.”
“Hửm?”
Lại một giọng nói khác gọi tên anh.
Quay đầu lại, Alon nhìn thấy một người phụ nữ trong bộ váy đỏ rực rỡ, trang sức lộng lẫy điểm xuyết khắp người. Có vẻ như cô đã chăm chút cho diện mạo vô cùng tỉ mỉ, đến từng chi tiết nhỏ nhất. Thế nhưng, trái ngược với vẻ ngoài cầu kỳ đó, gương mặt cô lại không hề lộ ra một biểu cảm cụ thể nào.
“Vâng, xin chào tiểu thư.”
Đối diện với cô, Alon đáp lời trong khi nhận thấy sự lạc lõng kỳ lạ giữa bộ trang phục và thần thái của cô. Cô nhanh chóng đặt câu hỏi với anh:
“Nếu ngài có thời gian, liệu chúng ta có thể trò chuyện một lát không?”
Alon nhìn cô với vẻ hơi ngạc nhiên. Đây là người thứ hai dám chủ động bắt chuyện với anh tại buổi dạ tiệc này.
‘Cô ta cũng cùng phe với Zenonia sao?’
Trong tích tắc, anh lục lọi lại danh sách những kẻ phản diện của Vương quốc Asteria rồi khẽ gật đầu.
.
“Được thôi.”
Dù mục đích của cô ta là gì, cô ta không nằm trong danh sách phản diện mà Alon nhớ trong đầu, và quan trọng hơn, cô ta là người đã chủ động tiếp cận anh để có một cuộc trò chuyện.
Cả hai cùng bước ra ban công để trò chuyện một cách riêng tư.
Ngay sau đó—
“Ta có thể mạn phép hỏi danh tính của tiểu thư không?”
“Thành thật xin lỗi vì sự chậm trễ này. Ta là Roria, tam tiểu thư của gia tộc Công Tước Altia.”
“À... gia tộc Altia.”
“Vâng.”
Alon không kiềm được một tiếng thở dài thầm kín trong lòng. Gia tộc Altia là một cái tên khét tiếng ở phương Bắc vương quốc Asteria. Và giống như tiểu thư Zenonia, đây là gia tộc gắn liền với một trong ba đại phản diện — Công tước Altia.
‘Mà nghĩ lại thì, làm gì có ai đủ bình thường mà lại muốn tiếp cận mình cơ chứ. Lẽ ra mình nên hỏi tên cô ta trước mới phải.’
Alon thầm nghĩ, nhận ra bản thân đã thấu hiểu tình cảnh của mình nhanh đến mức nào chỉ qua một buổi dạ tiệc.
‘Nhưng tại sao mình lại không nhớ gì về cô ta nhỉ?’
Alon quan sát gương mặt Roria. Những món trang sức cầu kỳ càng tôn lên vẻ đẹp vốn đã vô cùng xuất chúng của cô.
‘Với một gương mặt xinh đẹp như thế này, không đời nào mình lại không biết đến cô ta mới phải.’
Trong trò chơi Psychedelia, mọi thành viên trong gia tộc nhà Altia đều là phản diện.
Nói cách khác, nếu cô ta là người nhà Altia, thì Alon – kẻ đã phá đảo trò chơi nhiều lần – ít nhất cũng phải nhớ được cái tên của cô ấy, ngay cả khi không nhớ mặt.
Đó là lý do sau một hồi cân nhắc, Alon đã hỏi thẳng:
“Vậy lý do gì khiến vị tiểu thư nhà Altia lại tìm đến một người như ta.”
“…Xin thứ lỗi nhưng ta có thể nói thẳng không?”
“Xin cứ tự nhiên.”
“Làm ơn, hãy cho ta mượn sức mạnh của ngài.”
“…Sức mạnh?”
“Ta sắp bị ám sát.”
Trước những lời đó, Alon chợt nhận ra một sự thật , một sự thật kinh khủng.
Trong trò chơi, tổng số thành viên trong gia tộc nhà Altia mà anh từng thấy là bốn người gồm: Công tước, hai chị gái và một người em trai. Vậy nên, với việc Roria là cô con gái thứ ba có nghĩa là… sáu năm sau kể từ thời điểm bây giờ, Roria vốn dĩ là một người đã chết.
Tóm tắt câu chuyện của Roria – thứ bắt đầu ngay khi anh nhận ra sự thật – là như thế này:
Cô là con gái của người thiếp duy nhất mà Công Tước yêu thương hơn cả chính thê. Cô sống sót được đến tận thời điểm bây giờ hoàn toàn là nhờ vào sự bảo hộ của ông. Thế nhưng, Công tước Altia hiện đang lâm trọng bệnh và có thể qua đời bất cứ lúc nào. Nói cách khác, khoảnh khắc Công tước nằm xuống cũng là lúc Roria mất mạng.
“Vậy, tại sao tiểu thư lại tìm đến ta để cầu cứu?”
“Với quyền năng của ngài, điều đó là hoàn toàn có thể.”
Lần đầu tiên, gương mặt vô cảm của cô hiện lên vẻ lo âu tột độ.
“Ta từ chối.”
Nhưng dù thấy biểu cảm đó, Alon không còn cách nào khác ngoài việc khước từ lời thỉnh cầu.
“Tất nhiên, ta không nhờ Ngài giúp không công. Nếu ngài giúp, ta sẽ trao lại một nửa gia sản của gia tộc Altia cho—”
“Ta e rằng mình phải từ chối.”
Gương mặt Roria hiện rõ sự khẩn thiết khi cô nói những lời đó hệt như là một sự van xin.
Tuy nhiên, câu trả lời của Alon vẫn không thay đổi.
Không phải anh không cảm thấy thấy thương cảm cho số phận của Roria.
Nếu anh thực sự có sức mạnh, lời đề nghị của cô rất đáng để cân nhắc, ngay cả khi anh không đồng ý ngay lập tức.
Đáng tiếc thay, Alon lại không hề có loại quyền năng đó. Hầu hết những lời đồn đại quanh anh đều là sai sự thật.
Anh không sử hữu bất kì sát thủ nào đã giết Leo gia tộc nhà Palatio, cũng chẳng sở hữu sức mạnh của một vị Kiếm Sư dưới trường mình - người đã xóa sổ hoàn toàn Avalon.
Vì vậy—
“Ta xin phép đi trước.”
Khi Alon quay người đi, anh thoáng thấy sự tuyệt vọng dao động trong đôi mắt im lặng của Roria.
Thế nhưng, việc nhìn thấy điều đó cũng chẳng thể ban thêm sức mạnh cho anh.
Ngay cả lúc này đây bản thân mình anh còn đang lo chưa xong.
Khi chuẩn bị bước lại vào phòng khiêu vũ, anh tặc lưỡi và nhìn lại Roria một lần cuối.
“Những điều tốt đẹp rồi sẽ đến thôi.”
Một lời chúc phúc thốt ra từ miệng anh chỉ để làm dịu đi tâm trạng nặng nề của chính mình.
Roria không đáp lại những câu từ đó.
Alon cũng chẳng kỳ vọng gì, anh xoay người bước đi.
“Ta hy vọng rằng chúng ta có thể gặp lại.”
Đó đơn thuần là dư âm của sự nhạy cảm đến từ thế giới hiện đại khiến tim anh hơi thắt lại, nên anh đã lẩm bẩm trong khi nhìn xa xăm vào chiếc đèn chùm hình trăng khuyết để tìm chút an ủi.
Và rồi—
“Tốt nhất là nên báo cáo lại phần này cho Hồng Nguyệt (Red Moon).”
Trên mái vòm của phòng khiêu vũ, nơi chiếc đèn chùm treo lơ lửng, một quan sát viên – kẻ được phân công để giám sát Alon và chặn đứng mọi thông tin về sự cố Avalon truyền đến tai Alon nếu cần thiết – quay sang đồng đội bên cạnh và lên tiếng.
“Không cần đâu. Cô ta không nằm trong danh sách mục tiêu. Dù chúng ta không làm gì, Ladan cũng sẽ lo liệu.”
“Ra vậy. Vậy ra cô ta là đứa trẻ duy nhất của nhà Altia không phải là ‘mục tiêu’ của Ladan.”
“Phải. Dù sao thì, chúng ta nên tập trung vào những việc khác.”
Khi quan sát viên với đôi mắt xanh lục dời ánh nhìn sang chỗ khác, Deus cũng hướng mắt về một hướng khác. Ở đó, cậu thấy một bóng đen đang lặng lẽ bám đuôi Alon.
“…Một kẻ bám đuôi sao?”
Deus âm thầm tích tụ ma pháp để xử lý bóng đen đó, nhưng rồi cậu lại ngần ngại. Cậu nhớ lại mệnh lệnh của Yutia: không được hành động thiếu suy nghĩ khi chưa được phép.
Vì thế—
“Vào lúc này cứ quan sát trước đã.”
Deus và Rine quyết định lặng lẽ theo dõi bóng đen đang bám theo Alon vào màn đêm.
0 Bình luận