Ba ngày ròng rã trôi qua kể từ khi họ đoạt được Ngạo Vương Nhẫn và ráo riết chuẩn bị cho hành trình hướng về phía Bắc. Khi những hiệp sĩ cuối cùng siết chặt lại dây cương và quân lính kiểm tra xong quân nhu, đoàn quân viễn chinh khổng lồ đã chính thức nhổ neo, rầm rộ tiến quân về phía Bắc cực hàn.
Thế nhưng, hành trình vừa mới bắt đầu không lâu thì rắc rối đã tìm đến...
Không lâu sau khi đoàn quân chuẩn bị khởi hành...
“Deus Makalian.”
Một bóng người lừng lững tiến về phía Deus. Đó là một gã đàn ông với mái tóc xanh dài rũ xuống cùng một vết sẹo chạy dọc gương mặt trông cực kỳ hung hãn. Hắn chính là Fiola — một trong những Kiếm Thánh huyền thoại của Caliban, người nắm giữ danh xưng Đệ Tứ Kiếm Thánh.
“Ngươi dám động tay vào môn đệ của ta sao?” Fiola gằn giọng. Gương mặt hắn lạnh như tiền, nhưng sâu trong đáy mắt là một ngọn lửa cuồng nộ đang chực chờ bùng phát.
Đáp lại áp lực ngàn cân đó, Deus đơn giản chỉ trưng ra bộ mặt dửng dưng như không, hờ hững buông lời: “Đệ tử của ngươi đã có hành vi bất kính với vị ân nhân của ta.”
“Hừ, và cái lý do nực cười đó cho ngươi cái quyền được đánh đệ tử của người khác thừa sống thiếu chết hay sao?”
“Thế ngươi lại nghĩ là ta không dám à?” Deus vặn lại đầy thách thức.
Fiola nhíu mày trước những câu từ đó của Deus, những thớ thịt trên mặt co rút lại vì sự giận dữ. Một luồng áp khí cuồng bạo đột ngột bùng nổ, quét qua không gian như một cơn lốc xoáy vô hình, khiến đám hiệp sĩ đứng quanh đó mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Thế nhưng, Deus kẻ đang đứng ngay giữa luồng áp lực đó vẫn tĩnh lặng như một mặt hồ không gợn sóng.
“Ngươi nên cảm thấy bản thân vẫn còn may mắn đấy Fiola, vì ta đã nương tay không tiễn tên đệ tử đó xuống địa ngục.”
Vừa dứt lời, sát khí của Deus bỗng chốc trở nên tăm tối và đặc quánh. Một luồng năng lượng màu tím tà mị, lạnh lẽo thoát ra khỏi cơ thể cậu ta, trực diện ép ngược lại luồng áp khí của Fiola. Không khí lúc này như bị rút cạn, căng thẳng đến mức giây phút ai đó chạm tay vào chuôi kiếm cũng đủ để kích hoạt một cuộc huyết chiến kinh thiên động địa.
Tuy nhiên sau một hồi im lặng kéo dài...
“Tch.”
Cuối cùng, Fiola lại là kẻ đầu tiên quay gót. Hắn tặc lưỡi đầy vẻ khó chịu, không quên liếc xéo về phía Bá Tước Palatio đang đứng lẳng lặng sau lưng Deus một cái đầy ẩn ý.
“Đừng có nghĩ rằng ta sẽ để chuyện này trôi qua êm đẹp,” Fiola gầm gừ trước khi quay về phía tiểu đoàn của mình.
Sau khi được tận mắt chứng kiến màn "đọ súng" không tiếng động ấy, Alon không nén nổi ý nghĩ trong đầu: ‘Thật là một lũ quái vật đáng sợ.’
Anh cảm thấy bàn tay mình vẫn còn hơi run rẩy, theo bản năng cứ nắm chặt rồi lại buông ra. ‘Vậy ra đây chính là đẳng cấp của một Kiếm Thánh thực thụ.’
Chỉ riêng luồng sức mạnh vô hình rò rỉ ra từ Fiola thôi cũng đã khiến Alon cảm thấy nghẹt thở như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực.
Đứng cạnh đó, Evan cũng thẫn thờ lẩm bẩm trong sự kinh hoàng: “Thật điên rồ... tên đó đúng là một con quái vật không hơn không kém.”
Alon quay sang nhìn Deus. Bất chấp việc vừa hứng chịu một đợt công kích tinh thần trực diện, Deus vẫn chẳng hề lộ lấy một nét mệt mỏi. Điều này khiến Alon chợt bừng tỉnh: Deus cũng là một Kiếm Thánh, một kẻ đứng trên đỉnh cao của sức mạnh. Có lẽ do dạo gần đây cậu ta quá đỗi khép nép và cung kính trước mặt anh, nên Alon đã vô tình quên mất bản chất đáng sợ của "đứa con" này.
‘Thành thật mà nói, cậu ta chỉ thô lỗ với cả thế giới, ngoại trừ mình thôi,’ Alon thầm nghĩ. Anh nhớ lại những tin đồn về việc Deus đại náo hoàng cung, rồi lại nhớ cái cảnh cậu ta mắng xối xả vào mặt Evan là "lão già ngậm miệng lại".
‘Cứu em gái cậu ta đúng là một bước đi sáng suốt nhất từ trước đến nay mà mình từng làm,’ Alon thầm tự đắc ý trong lòng. Ban đầu, anh vẫn còn chút mơ hồ, chẳng thể hiểu nổi tại sao một kẻ cao ngạo như Deus lại tỏ ra nghe lời mình đến mức kỳ lạ như vậy. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã dần sáng tỏ như ban ngày. Thậm chí, anh chẳng cần phải tốn công đoán mò thêm nữa, bởi chỉ cần quan sát cái cách Deus quấn quýt và bảo bọc em gái mình, Alon đã tìm thấy câu trả lời thỏa đáng nhất cho tất cả.
‘Biết đâu sau này, khi mình còn đang cai quản lãnh thổ mà gặp rắc rối, chỉ cần lên tiếng một cái là cậu ta sẽ hớt hải chạy đến giải cứu mình ngay cũng nên.’ Alon không nhịn được mà mỉm cười đắc ý trước ý nghĩ đó, dù thâm tâm anh thừa hiểu rằng Deus chắc cũng chẳng đến mức nhiệt tình đến vậy. Anh khẽ nhún vai, gạt bỏ dòng suy nghĩ viển vông rồi thong dong bước trở lại xe ngựa.
Đoàn quân viễn chinh cứ thế tiến sâu vào phương Bắc lạnh giá, nơi những bí mật đẫm máu đang chờ đợi.
******
Hai tuần và ba ngày sau đó…
Đoàn quân viễn chinh chính thức vượt qua ranh giới giữa vương quốc Caliban và phương Bắc lạnh lẽo để đặt chân đến trạm tiền tiêu đầu tiên. Ngay khi vừa tới nơi, ba tin tức dồn dập ập đến như những gáo nước lạnh tạt thẳng vào ý chí của mọi người.
Tin đầu tiên: Đệ Tam Kiếm Thánh Delman đã tử trận. Vị cao thủ này vốn đã mất tích sau khi có tin tiền đồn phía Đông của Caliban đã bị thất thủ, và giờ đây cái chết của ông ta đã được xác nhận khi quân thù bắt đầu lộ diện.
Tin thứ hai: Kiriana, Đệ Nhị Kiếm Thánh, người dẫn đầu cánh quân tiên phong tiến đánh tiền đồn phía Tây, đã bị trọng thương khá nặng sau một cuộc giao tranh ác liệt với kẻ địch.
Và tin tức cuối cùng, cũng là tin gây rúng động nhất…
“Ngươi nói là… Undead (Xác sống) sao?”
Tên lính liên lạc run rẩy báo cáo rằng kẻ thù đang tiến sát về phía trạm tiền tiêu cùng với một đội quân xác sống hùng hậu.
“Vâng, kẻ địch đã sử dụng tà thuật hóa những binh lính và hiệp sĩ đã ngã xuống, biến họ thành lũ xác sống không biết mệt mỏi để hành quân cùng chúng.”
Nghe đến đây, Fiola thở dài thườn thượt, lẩm bẩm đầy lo ngại: “Chuyện này thực sự phiền phức rồi đây.”
Đứng bên cạnh hứng chịu cùng một luồng thông tin, Deus vẫn giữ im lặng. Nếu những gì tên lính kia nói là thật, cục diện hiện tại rõ ràng đang hoàn toàn bất lợi cho Caliban.
Bầu không khí trong phòng họp căng thẳng đến mức ngột ngạt. Ngay cả các Kiếm Thánh hay những đại quý tộc cầm quân cũng ngập ngừng không dám lên tiếng. Cuối cùng, một vị quý tộc thận trọng phá vỡ sự im lặng bằng một lời đề nghị yếu ớt: “Hay là… chúng ta nên tạm rút lui?”
Lời đề nghị đơn giản đó giống như một mồi lửa châm ngòi cho hàng loạt ý kiến trái chiều bùng nổ.
“Ông nghiêm túc đấy à? Định quay lưng bỏ chạy trước lũ man tộc đó sao?”
“Ý tôi không phải thế! Tôi chỉ đơn giản muốn nói là chúng ta nên chờ đợi một thời cơ tốt hơn. Hiện tại chúng ta đang ở trong một tình thể ngoặt nghèo, Đệ Nhị Kiếm Thánh thì còn đang trọng thương, còn Reinhardt vẫn chưa thấy tăm hơi đâu kể từ khi bế quan tu luyện. Các ông thực sự nghĩ chúng ta có cơ hội thắng sao?”
“Đến nước này rồi mà ông còn nghĩ là những người bị thương có thể chạy thoát khi lũ man tộc đang rầm rộ áp sát tiền đồn này à?”
Căn phòng nhanh chóng rơi vào cảnh hỗn loạn bởi những màn tranh cãi kịch liệt liên tiếp nổ ra. Tuy nhiên, suy cho cùng, ý kiến của đám quý tộc cũng chẳng có mấy sức nặng. Những người nắm quyền quyết định thực sự của chuyến viễn chinh này chính là hai vị Kiếm Thánh. Cuối cùng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Fiola và Deus chờ đợi một hướng đi.
“Hãy cứ suy nghĩ kỹ lại đã. Ta sẽ triệu tập một cuộc họp khác sau. Giờ thì tất cả hãy về nghỉ ngơi để tỉnh táo lại đi,” Fiola lên tiếng rồi đứng dậy rời ghế. Deus cũng lẳng lặng đứng lên, không nói một lời mà bước ra khỏi lều chính.
Bên ngoài, mặt đất vẫn phủ một màu xám xịt buồn tẻ như mọi khi. Thế nhưng, đối với một kẻ đã chạm đến cảnh giới của Kiếm Thánh như Deus, thế giới trong mắt cậu ta trông hoàn toàn khác biệt.
Một cánh đồng tuyết đỏ rực.
Dưới đôi mắt của Deus, vùng đất xám xịt kia hiện lên như một thế giới đẫm máu, tràn ngập một luồng năng lượng tà ác và đầy điềm gở. Bầu trời bị nuốt chửng bởi thứ mana đỏ rực ma quái, vừa đẹp đẽ đến mê hồn nhưng cũng đầy rẫy sự kinh hãi—một cảnh tượng khiến ngay cả một kẻ mạnh mẽ như Deus cũng cảm thấy có chút áp lực đè nặng.
Cậu lẳng lặng quan sát thế giới kỳ dị ấy. Sau khi liếc nhìn Fiola—người có lẽ cũng đang nhìn thấy cảnh tượng tương tự—Deus dời mắt nhìn về một hướng khác.
Tại đó, cậu nhìn thấy Alon — vị Đại Nguyệt tôn kính. Dù thế giới ngoài kia có đang nhuốm màu kinh hãi đến đâu, Alon vẫn chẳng hề lộ lấy một chút sợ hãi hay kinh ngạc.
Ngược lại, Ngài ta chỉ lẳng lặng ngồi bên đống lửa, thản nhiên gặm khoai lang với một gương mặt hoàn toàn trống rỗng.
Khác hẳn với một Deus vốn chẳng thể rời mắt khỏi bầu trời đỏ quạch đầy điềm gở, Alon thậm chí còn không thèm liếc nhìn cảnh tượng rợn người ấy lấy một lần. Ngài ta chỉ vừa ăn vừa lẩm bẩm trong miệng:
“Xạ Ảnh, Cực Áp, Định Điểm, Hư Diệt.” (Diffraction, compression, focal point, annihilation)
Vị Đại Nguyệt ấy cứ thầm thì những từ ngữ khó hiểu như thể Ngài ấy đã được chứng kiến thế giới này hàng vạn lần trước đây, những khái niệm và ngôn từ mà Deus có nằm mơ cũng không thể nào thấu tỏ được. Nhìn dáng vẻ đó, Deus không nén nổi sự tò mò về mục đích thực sự của Ngài khi đặt chân đến phương Bắc.
Dĩ nhiên, Deus cũng lờ mờ đoán được rằng Đại Nguyệt tới đây để đối đầu với quân thù, nhưng điều đó không giúp cậu giải đáp hết mọi thắc mắc, nghi vấn trong lòng. Bởi lẽ, dưới góc nhìn của một kẻ mạnh như Deus, Ngài ấy trông chẳng có vẻ gì là sở hữu một sức mạnh phi phàm, dù là trong quá khứ hay ở hiện tại.
‘Hay là… Ngài ấy đơn giản là không nhìn thấy những gì mình đang nhìn thấy nhỉ?’
Deus liếc nhìn lại bầu trời đỏ rực một lần nữa.
Cảnh tượng này vốn chỉ những kẻ đã chạm tới một cảnh giới giác ngộ nhất định mới có thể nhìn thấu. Cái không gian kỳ quái này đủ để khiến cậu phải nhíu mày theo bản năng.
Thế nhưng, chuyện gì sẽ xảy ra nếu thực chất vị Đại Nguyệt này hoàn toàn chẳng nhìn thấy cảnh tượng ấy? Nếu quả đúng là như vậy, thì thái độ thản nhiên đến lạ lùng kia của Ngài xem ra cũng có phần hợp lý.
Ngay khi Deus còn đang mải mê suy nghĩ…
“Ưgh, thật là, tránh ra hộ cái đi!” Một giọng nói cao vút, đầy vẻ gắt gỏng bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của Deus. Quay về hướng phát ra âm thanh, cậu thấy một hiệp sĩ đang đứng đối đầu với một nữ ma pháp sư.
“Làm ơn, chỉ một chút nữa thôi! Cô cũng biết tình hình hiện tại đang ngàn cân treo sợi tóc mà!” Vị hiệp sĩ khẩn khoản nài nỉ.
“Ta biết chứ! Nhưng dù ta có cố gắng đến đâu thì cũng chẳng thể làm gì hơn được nữa! Ta phải rời đi đây!”
“Dù vậy, xin cô, chỉ một lần nữa thôi…!”
“Không là không! Đã bảo là bất khả thi rồi mà, lũ ngốc này!”
Nữ ma pháp sư gào lên đầy vẻ kích động, trong khi các hiệp sĩ vẫn tiếp tục nài ép. Nhìn bộ giáp họ đang mặc, Deus dễ dàng nhận ra đó là thành viên của “Ngân Ảnh” (Silver Shade)— đoàn hiệp sĩ dưới trướng Đệ Nhị Kiếm Thánh Kiriana. Đứng đối diện họ là Penia, Phó Tháp chủ của Lam Tháp.
“Ư, bị lôi xềnh xệch ra đây để phục vụ cho việc nghiên cứu vớ vẩn trong khi ta còn bao nhiêu việc đang chờ để giải quyết, sao họ không để cho ta yên một chút được nhỉ?!” Penia càm ràm đầy bực dọc.
“Nhưng chẳng phải cứu người vẫn nên được ưu tiên hàng đầu sao…?” Vị hiệp sĩ vẫn kiên trì.
“Ta đã bảo là ta đã làm hết sức rồi! Chẳng còn cách nào khác đâu! Không phải ta từ chối vì lười biếng, mà là ta đã làm hết tất cả những gì mà bản thân có thể rồi!”
Chứng kiến màn nổi cáu của Penia — thiên tài trẻ tuổi của giới ma pháp, người đã đạt đến cảnh giới ma pháp sư bậc 6 khi tuổi đời còn rất trẻ — Deus thoáng chút bối rối nhưng nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Cậu nhớ rằng trạm tiền tiêu Caliban đang hợp tác với các ma pháp sư từ Lam Tháp để nghiên cứu về những ‘nghi lễ’ của lũ man tộc.
‘Phó Tháp chủ sao… Cô ta mạnh đấy,’ Deus thầm đánh giá khi cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ tỏa ra từ người đối phương.
Trong lúc Penia đang hậm hực đẩy đám hiệp sĩ sang một bên để bước tiếp, cô bỗng nhận ra Deus đang đứng chắn ngay trên đường đi của mình. Cô nàng cau mày, định bụng quát tháo điều gì đó—
“Ngươi làm cái—”
—nhưng rồi cả người cô bỗng khựng lại, lời nói chưa kịp dứt đã nghẹn đắng nơi cổ họng.
“…?”
Deus khẽ nhướng mày, khó hiểu trước sự im lặng đột ngột của cô ta. Nhưng rồi cậu nhận ra Penia không hề nhìn mình, mà đang nhìn trừng trừng vào ai đó ở phía sau cậu.
“Tại S-sao lại…?” Giọng nói run rẩy của Penia xé toạc bầu không khí căng thẳng. Sự kinh hoàng hiện rõ trong đôi mắt cô, như thể cô vừa nhìn thấy một thứ gì đó vốn không nên tồn tại trên cõi đời. Cơ thể cô khẽ rùng mình, và Deus cũng theo bản năng mà nhìn theo hướng mắt cô.
Đứng đó là Đại Nguyệt, người vừa mới lúc nãy còn đang mải mê gặm khoai lang. Giờ đây, Ngài ấy đang nhìn Deus và Penia với một gương mặt đầy vẻ thắc mắc.
Một khoảnh khắc tĩnh lặng trôi qua, và rồi…
“Đã lâu không gặp, Phó Tháp Chủ,” Đại Nguyệt lên tiếng chào một cách điềm tĩnh.
“V-vâng, chào Ngài…!” Penia lắp bắp, thái độ bỗng chốc thay đổi chóng mặt như một chú mèo nhỏ đang sợ hãi. Cô cúi thấp đầu, mọi vẻ hầm hố, kích động ban nãy đều bay biến sạch sành sanh.
“Dạo này cô vẫn khỏe chứ?” Đại Nguyệt hỏi thăm.
“T-tôi vẫn ổn ạ…!”
Nhìn cảnh tượng Penia — người mà Deus vừa đánh giá là một kẻ đầy quyền năng — giờ đây lại co rúm như một con mèo hoang trước mặt Đại Nguyệt, cậu không khỏi cảm thấy bàng hoàng.
‘Chẳng lẽ bấy lâu nay mình mới là kẻ mù quáng hay sao?’ Deus thầm nghĩ, lặng lẽ xem xét lại toàn bộ hiểu biết của mình về tình hình hiện tại. Chứng kiến một Phó Tháp chủ đầy quyền uy lại có thể run rẩy đến nhường ấy, một hạt mầm nghi hoặc bắt đầu nảy nở trong tâm trí vị Kiếm Thánh trẻ tuổi. Cậu nhận ra rằng, có lẽ mình đã đánh giá quá thấp người đàn ông đang thản nhiên gặm khoai lang kia, hoặc cái thế giới mà cậu đang nhìn thấy vẫn còn quá nhỏ hẹp so với chân tướng thực sự mà vị Đại Nguyệt này đang nắm giữ.
4 Bình luận