Thời gian trôi qua, thấm thoắt đã là năm thứ hai kể từ khi Alon giải cứu Yutia và bắt đầu trao đổi thư từ thường xuyên với cô.
“Lần này tôi cũng đã giải cứu thành công đám trẻ rồi ạ.”
“Vậy sao?”
Alon đón nhận tin tốt từ Evan.
“Cậu đã đưa mấy đứa trẻ đó đến trại trẻ mồ côi chưa?”
“Vâng, đây đã là người thứ năm rồi ạ.”
Nghe Evan báo cáo, Alon gật đầu.
Trong suốt hơn một năm qua, Alon đã thành công giải cứu ba Đại Tội còn lại mà anh dự định cứu vớt ngay từ ban đầu.
‘Giải Cứu Đại Tội Của Sự Tham Lam (Sin of Greed) có phần hơi rắc rối một chút.’
Đại Tội thứ ba mà anh giải cứu, hiện đang được biết đến với cái tên Rine Groff, rất khó để tìm ra tung tích, nhưng việc giải cứu cô ấy thì lại không hề quá khó khăn. Những Đại Tội khác cũng tương tự như vậy.
Có thể mất đến vài tháng để định vị từng người, nhưng nhờ Alon đã tận dụng tốt kiến thức mà anh học được trong game để chỉ dẫn cho Evan, họ đều đã được tìm thấy.
Nhìn Evan, người đã phải chạy đôn chạy đáo khắp các nơi để giải cứu Ngũ Hình Đại Tội trong suốt năm qua, Alon lên tiếng.
“Giờ cậu có thể nghỉ ngơi được rồi.”
“Mọi chuyện đã kết thúc rồi sao ạ?”
“Kết thúc rồi.”
“Thật may quá.”
Evan thở phào nhẹ nhõm và nhìn Alon.
“Nhưng mà Thiếu gia, ngài không cảm thấy vui sao?”
“Tất nhiên là ta vui chứ.”
“Trông ngài chẳng có vẻ gì là vui cả.”
“Thật à?”
Nghe Evan nhận xét, Alon quay sang nhìn vào gương.
Phản chiếu trong đó là khuôn mặt của Alon, khuôn mặt mà anh đã dần quen thuộc.
‘Quả thật...’
Người đàn ông trong gương mang một biểu cảm trống rỗng.
Không, nếu nhìn kỹ hơn thì khóe miệng có hơi nhếch lên một chút, nhưng sự thay đổi biểu cảm quá vi tế đến mức khó lòng mà nhận ra nếu không quan sát thật kỹ.
Alon cố gắng ép cơ mặt mình nở thành một nụ cười, nhưng rồi dừng lại khi thấy khuôn mặt vốn dĩ khá ưa nhìn của mình giờ đây lại trông như của một kẻ xa lạ.
‘Cảm giác như chỉ có cơ mặt là chưa hoàn toàn thích nghi với cơ thể này vậy.’
Khác với trước đây khi cảm xúc luôn hiện rõ trên mặt, khuôn mặt của Alon giờ hiếm khi biểu lộ điều gì. Mà dù có, sự thay đổi cũng cực kỳ mờ nhạt.
‘Mà nó cũng chẳng phải là chuyện xấu.’
Tất nhiên, Alon cũng không bận tâm lắm về điều đó. Việc không để lộ cảm xúc chẳng phải vấn đề của anh, mà là vấn đề của những người tiếp xúc với anh. Anh không thấy phiền lòng về điều đó.
‘Dù sao thì, mọi chuyện đến đây là tất cả mọi thứ mà bản thân mình cần làm ở khoảng thời gian này rồi.’
Alon mỉm cười khi nghĩ về năm mầm mống Đại Tội mà anh đã tập hợp tại trại trẻ mồ côi.
‘Mình không nghĩ rằng mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ đến thế.’
Thực lòng mà nói, ngay từ đầu Alon đã không kỳ vọng mọi thứ sẽ trôi chảy như vậy.
Ngũ Hình Đại Tội có đủ mọi lý do trên đời để trở thành những con quái vật như định mệnh đã an bài cho họ. Dù Alon có cố gắng thế nào đi chăng nữa, anh cũng không thể cứu rỗi họ trước khi họ gặp bất kỳ bất hạnh nào.
Nói cách khác, nỗi lo duy nhất của Alon là anh sẽ không thể kịp cứu rỗi Ngũ Hình Đại Tội trước khi họ lún quá sâu vào bóng tối. Nhưng trái ngược với những lo lắng của anh, cả năm Đại Tội đều đang lớn lên một cách bình thường và khỏe mạnh.
“Evan.”
“Vâng.”
“Lần trước khi cậu đến trại trẻ mồ côi, cậu nói không thấy có bất cứ vấn đề gì xảy ra cả, đúng không?”
“Vâng. Khi tôi kiểm tra, ngay cả Rine và Seolrang – những người vốn đã có tình trạng khá tệ trước khi đến đó – cũng đã trở lại trạng thái tương đối bình thường.”
“Thật sao?”
“Vâng. Khi tôi mới giải cứu Seolrang, cô bé giống như một con búp bê bị vỡ nát, vô hồn không làm gì cả mà chỉ ngồi yên một chỗ, nhưng giờ đây khi ở trại trẻ mồ côi, cô bé lại hòa nhập rất tốt. Tương tự, lúc tôi mới giải cứu được Rine, cô bé cứ nhắm nghiền mắt như không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì, nhưng lần cuối tôi gặp, cô bé đang đọc sách rất say sưa.”
Nghe báo cáo của Evan, Alon gật đầu.
Nội dung hoàn toàn khớp với những gì Yutia đã viết trong thư.
‘Mình không ngờ Yutia lại làm tốt đến vậy.’
Ban đầu, Alon để Yutia ở lại trại trẻ mồ côi không chỉ để giữ khoảng cách với cô, mà còn vì trong game có thiết lập rằng cô khá gắn bó với nơi này.
Tuy nhiên, anh đã không hoàn toàn tin tưởng rằng cô sẽ chăm sóc tốt cho những đứa trẻ khác, và vốn định cử Evan đi kiểm tra tình hình để thuê người chuyên nghiệp nếu cần thiết.
‘Nhưng giờ thì chắc không còn cần nữa rồi.’
Alon mỉm cười.
Mọi thứ diễn ra còn tốt hơn cả so với những gì anh mong đợi, và nhờ đến những nỗ lực của Yutia, giờ đây chỉ còn một việc duy nhất Alon cần làm.
‘Phát triển chút kỹ năng tự vệ.’
Tất nhiên, với tư cách là con trai thứ ba của gia tộc Bá tước Palatio, nếu anh không làm gì quá đặc biệt thì tính mạng cũng chẳng sợ bị đe dọa.
Nhất là khi đã có Evan bên cạnh.
Nhưng xét đến việc thế giới này dựa trên bối cảnh dark fantasy đầy rẫy hiểm nguy, việc có chút khả năng tự vệ là điều thiết yếu . Anh đang cân nhắc đến việc học ma pháp.
“À, nhân tiện, Thiếu gia đã nghe nói về ‘Lam Nguyệt’ (Blue Moon) chưa?”
Trong khi anh đang suy tính, câu hỏi của Evan kéo Alon trở về thực tại.
“Lam Nguyệt ư?”
“Vâng, đó là một tổ chức mới nổi dạo gần đây ở vùng phía Đông. Theo những gì mà tôi nghe được, bọn họ đang săn lùng các tổ chức khác.”
“Một tổ chức mà lại đi săn lùng các tổ chức khác ư?”
“Vâng.”
“Vậy thì bọn họ đang làm một việc tốt cho thế giới này đấy chứ.”
Alon đáp lại một cách hờ hững, bản thân anh đã hoàn toàn thích nghi với thế giới dark fantasy này.
Nếu Lam Nguyệt đi tàn sát thường dân thì đó mới là điều đáng lo. Nhưng nếu họ đi săn các tổ chức khác, đó lại hoàn toàn là một chuyện khác.
Suy cho cùng, trên lục địa này, Alon chưa từng thấy hay nghe nói về bất kỳ tổ chức nào mà lại không dính dáng đến chết chóc theo cách này hay cách khác.
Nếu bọn họ săn lùng những kẻ coi rẻ mạng sống con người không khác gì một thứ có thể nhặt lên và vứt đi được, thì anh cũng chẳng có lý do gì để nhìn nhận họ theo một cách tiêu cực, nên Alon chỉ phản ứng đơn giản như vậy.
“Vấn đề ở đây là bọn họ cũng giết cả những quý tộc nữa.”
“Evan.”
“Vâng, Thiếu Gia?”
“Bắt đầu từ hôm nay, cậu sẽ ngủ ở phòng bên cạnh phòng ta.”
Alon nói một cách dứt khoát sau khi vừa nghe xong câu nói tiếp theo của Evan.
‘Xét đến việc tổ chức Lam Nguyệt này không được nhắc đến trong nguyên tác, khả năng cao là họ sẽ biến mất trước khi các sự kiện chính bắt đầu. Nhưng mà... À mà, nghĩ lại thì, dạo này Leo hay trong tâm trạng bực dọc. Có phải là do bọn họ gây ra không nhỉ ?’
Vừa suy nghĩ, Alon vừa nhún vai và bắt đầu viết thư hồi âm cho lá thư mà anh nhận được từ Yutia hôm qua.
“Hừm...”
Như mọi khi, thư của Yutia vẫn chứa những nội dung quen thuộc – vài lời chào hỏi, cập nhật ngắn gọn về tình hình hiện tại của những người Alon nhờ cô chăm sóc, và danh sách các nhà tài trợ.
Sau khi xác nhận xong, Alon đang định cân nhắc nói đến tổ chức ‘Lam Nguyệt’ mà Evan vừa kể, nhưng rồi lại thôi.
Lam Nguyệt có thể săn lùng các tổ chức và quý tộc, nhưng họ không nhắm vào các trại trẻ mồ côi đầy trẻ nhỏ.
Như thường lệ, Alon viết xong thư và gửi đi thông qua công hội lính đánh thuê.
Đó là một ngày thật yên bình.
******
Vài tuần sau, tại trại trẻ mồ côi ở vùng phía Đông.
Trong buổi họp định kỳ được tổ chức hàng tuần kể từ khi các hoạt động chính thức bắt đầu, Yutia đang đọc lá thư Alon gửi đến.
“Đó là thư của Ngài ấy sao? Cho em đọc với! Em nữa!”
“Em nữa, em cũng muốn đọc.”
Một cô bé vẫy tay nhiệt tình, trong khi một cô bé khác đối diện lặng lẽ giơ tay lên khi Yutia đọc thư.
Ngay cả trong căn cứ lờ mờ ánh đèn, đôi mắt vàng kim và xanh lục của họ vẫn lấp lánh – đó là Seolrang và Rine, những Đại Tội tương lai của Sự Kiêu Ngạo và Sự Tham Lam.
“Đây.”
“Thật á? Em thật sự được xem sao ? Lần trước chị đâu có cho em xem!”
“Đã đến lúc cho mấy đứa xem rồi.”
Yutia mỉm cười đưa lá thư ra. Seolrang và Rine, cùng với Deus – người nãy giờ vẫn im lặng quan sát – tất cả đều tò mò nhìn vào bức thư.
Một lúc sau,
“...Đây là... chỉ thị sao?”
“Trông nó chỉ giống một cuộc trò chuyện bình thường thôi mà...”
Tất cả đều bày tỏ sự bối rối khi đọc đi đọc lại bức thư trước mặt.
Lá thư chẳng chứa đựng gì ngoài những chuyện phiếm thường ngày.
Deus, muốn tìm một lời giải thích, nhìn Yutia với vẻ mặt thắc mắc, và cô mỉm cười giải đáp.
“Nó phải được nhìn trông như thế. Ngay từ ban đầu Ngài ấy đã ra lệnh cho chị viết như thể đây chỉ là cuộc trò chuyện bình thường.”
Nói rồi, Yutia rút từ trong ngực áo ra một lá thư hơi sờn và đưa cho họ xem.
Nội dung lá thư rất đơn giản. Nó bắt đầu bằng những lời chào hỏi xã giao và chuyển hướng một cách tự nhiên sang đề nghị họ trao đổi thư từ thường xuyên về cô nhi viện.
“...?”
“...?”
Seolrang và Rine cau mày, với vẻ khó hiểu hiện hữu trên khuôn mặt.
Nhưng Deus, dường như đã hiểu ra ý đồ thực sự đằng sau lá thư, lên tiếng.
“Có phải là vì Ngài ấy không muốn bất kỳ bí mật nào bị rò rỉ, nên mới cố ý trao đổi thư từ theo cách này đúng không?”
“Chính xác.”
“Ra là vậy.”
Deus gật đầu đồng tình, rồi liếc nhìn Seolrang và Rine vẫn đang chăm chú nhìn vào lá thư.
“Nếu Ngài ấy lo lắng về việc bị rò rỉ thông tin, chẳng phải dùng ma pháp truyền tin hoặc để chúng ta đến báo cáo trực tiếp định kỳ không phải sẽ tốt hơn sao?”
“Phải đấy.”
“Vậy tại sao lại khăng khăng dùng thư tay?”
“Bởi vì đó là ý nguyện của Ngài ấy.”
Yutia mỉm cười và nói thêm:
“Nếu Ngài ấy đã quyết định PHẢI làm theo cách này, chúng ta cứ việc mà tuân theo. Không cần phải thắc mắc hay suy nghĩ làm gì.”
Trước những lời nói đó của cô, Deus cảm thấy khô khốc trong miệng.
Dù cảm xúc của Yutia thường ngày rất bình lặng như mặt hồ động băng, nhưng bất cứ khi nào nhắc đến Alon, lại có một sự xác tín sâu sắc đến mức đáng sợ, khiến da gà cậu nổi lên.
“...Đã rõ.”
Thế là, Deus lặng lẽ gật đầu, nhìn vào đôi mắt đỏ rực của cô, nơi giờ đây đang ánh lên thứ ánh sáng của một kẻ cuồng tín.
Sau đó, Yutia thu lại lá thư đã truyền tay cho các thành viên và cẩn thận cất vào ngực áo, đánh dấu sự bắt đầu của ‘cuộc họp’.
“Seolrang, tình hình phía Bắc thế nào?”
“Ý chị là bọn buôn nô lệ hả?”
“Ừ.”
Trước câu hỏi của Yutia, Seolrang nở một nụ cười rạng rỡ.
“Em xử lý xong hết rồi.”
“Còn danh tính của em?”
“Không bị lộ đâu! Bộ đồ Rine làm có vẻ hiệu quả lắm. Em đã đố bọn chúng, bảo rằng em sẽ tha mạng nếu chúng tả lại đúng khuôn mặt em, nhưng chẳng ai trả lời được cả.”
“Rồi sau đó?”
“Em vặt sạch bọn chúng luôn. Ý là vặt đầu ấy.”
Lời nói quá đỗi tàn bạo so với nụ cười ngây thơ trên khuôn mặt, nhưng Yutia vẫn bình thản chuyển ánh nhìn sang Deus.
“Còn phía Nam thì sao?”
“Avalon đang lộng hành, nên tôi đã dọn dẹp bọn chúng. Nhân tiện thì ở đó tôi đã phát hiện một thứ khác mà chúng ta cần thảo luận .”
“Đó là gì?”
“Kẻ đứng đầu Avalon là con trai trưởng của gia tộc Bá tước nơi Ngài ấy đang sống, đúng không?”
Yutia lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của Deus.
Tuy nhiên...
“...Có vẻ như tên con trưởng đó đang định đầu độc Ngài ấy.”
Ngay khi cậu vừa dứt lời,
“CÁI GÌ CƠ ?”
Bầu không khí bị đóng băng ngay lập tức.
Chỉ vài khoảnh khắc trước, Seolrang còn đang cười tươi rói, giờ đã cụp tai lại và nhìn xung quanh đầy lo lắng, trong khi Rine, người vẫn luôn im lặng quan sát, dán chặt mắt về phía trước.
Người duy nhất có thể nhìn thẳng vào mắt Yutia lúc này là Deus, người đã lường trước được phản ứng này.
Nhưng ngay cả cậu cũng cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng khi cảm nhận được sát khí áp đảo, mạnh hơn nhiều so với dự tính.
Một lúc sau,
“...Cậu có chắc điều đó không?”
“Có một tờ chỉ thị mà tôi tìm thấy.”
“Và cậu có mang nó về đây chứ?”
“Có.”
Deus rút lá thư từ trong ngực áo ra như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này.
Không chớp mắt, Yutia đọc lá thư.
[Một khi Bá tước, người sắp cạn kiệt thọ mệnh qua đời, hãy âm thầm đầu độc hắn và thủ tiêu cái xác.]
Đọc xong dòng cuối cùng,
“Ra là vậy.”
Cô siết chặt tờ chỉ thị trong tay.
“Vậy ra nó là thật.”
Với ánh nhìn lạnh lẽo đến thấu xương, cô khẽ lẩm bẩm.
2 Bình luận