Carmine, gã con trai thứ ba của Công tước Komalon, đã sống trong sự phẫn uất tột độ suốt một tuần qua. Cơn giận ấy không còn là một cái nhíu mày thoáng qua, mà đã kết tinh thành một loại nọc độc âm ỉ, gặm nhấm lấy chút lý trí còn sót lại trong gã.
Dù cuộc hôn sự đã hoàn toàn đổ sông đổ bể và không thể cứu vãn là một phần nguyên nhân cũng như là một cái tát giáng mạnh vào danh tiếng của hắn nhưng thứ thực sự găm sâu vào da thịt, khiến gã không sao yên giấc trằn trọc hằng đêm chính là vì cái tên: Bá Tước Palatio.
Tại buổi dạ tiệc vừa qua, với bản tính trịch thượng coi mình như “Trung tâm của vũ trụ”, gã đã định dùng Alon như một món đồ chơi rẻ tiền để giải tỏa căng thẳng. Thế nhưng, kẻ đi săn lại trở thành trò cười, và Carmine đã phải nếm trải một màn nhục nhã ê chề chưa từng có trong đời ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.
Dĩ nhiên, với một kẻ ích kỷ đến tận xương tủy như Carmine, gã đã sớm quăng cái sự thật rằng mình là kẻ khơi mào vào sọt rác và tất cả mọi chuyện đều là lỗi của mình.
Nếu bản thân gã không buông lời khiếm nhã về ngoại hình của các vị tiểu thư khác ngay trước mặt hôn thê sắp cưới, thì hôn sự đã chẳng tan thành mây khói và cuộc trò chuyện có lẽ đã diễn ra theo chiều hướng khác.
Và nếu gã không chủ động gây hấn với Bá Tước Palatio, gã đã chẳng phải nếm mùi nhục nhã đến thế.
Thế nhưng, kẻ như Carmine đã hoàn toàn "vứt bỏ" cái thực tế rằng chính mình là kẻ đi khơi mào và nhận cái kết đắng.
Gã không buồn nhớ đến những lời lẽ khiếm nhã mình đã thốt ra; gã chỉ còn nhớ cảm giác cay đắng khi sự kiêu ngạo của mình bị giẫm đạp.
Tâm trí gã giờ đây chỉ còn chỗ cho sự sỉ nhục, gã nhai đi nhai lại ký ức đó trong đầu với một sự cay cú điên cuồng.
Đây là lần đầu tiên trong đời gã phải chịu đựng cảm giác bị hạ thấp như vậy.
Suy cho cùng, với tư cách là con trai của Công Tước Komalon trụ cột của Vương Quốc — gã luôn sống trong nhung lụa và sự quy phục, nên vết sẹo danh dự này còn đau đớn hơn cả ngàn nhát dao đâm.
Suốt mười ngày ròng rã, Carmine vừa nghiến răng kèn kẹt vừa hồi tưởng lại sự việc mỗi lần nhắm mắt là một lần gương mặt điềm tĩnh của Alon hiện ra như một sự thách thức. Ngay khi vừa đặt chân về tới lãnh địa Komalon, gã cất lời với thuộc hạ, như thể đã đưa ra một quyết định tàn khốc.
“Này.”
“Vâng, thưa Thiếu Gia?”
“Cái thằng khốn đó nói là hắn định đi đâu?”
“Theo tin tức cuối cùng tôi nhận được, Bá Tước Palatio có việc cần giải quyết tại Caliban—”
Không thèm nghe vị hiệp sĩ nói hết câu, Carmine đã sầm sập bước vào văn phòng và mở tung ngăn kéo bàn làm việc.
Bên trong là hàng loạt những quả cầu pha lê ma pháp tinh thể nằm lặng lẽ trong bóng tối.
Gã chọn lấy quả cầu nằm ngoài cùng bên phải, rút từ trong túi ra một viên ma thạch và áp sát vào nó.
Khi khối pha tinh bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, thời gian trôi qua, và luồng sáng bắt đầu dịu lại.
[Ồ, không phải là người bạn Carmine của ta đó sao!]
Một giọng nói vang lên từ quả cầu, trầm đục và đầy vẻ giễu cợt, tựa như tiếng rít của một con rắn đang ẩn mình.
“Ta sẽ đi thẳng vào vấn đề. Ta cần ngươi giúp.” Carmine gằn giọng trong khi tay nắm chặt khối pha tinh thể ma pháp như muốn bóp nát nó.
[Hửm? Ngươi cần ta giúp sao? Chuyện gì mà khiến thiếu gia nhà Komalon phải đích thân gọi cho ta thế ?]
“Bá Tước Palatio. Hắn có lẽ đang trên đường tới chỗ của ngươi. Ta muốn ngươi xử lý hắn.”
[Xử lý hắn? Ý ngươi là Bá tước Palatio sao?]
Kẻ ở đầu dây bên kia tỏ ra bối rối trước yêu cầu khá bất ngờ này, hắn gặng hỏi lại để chắc chắn mình không nghe lầm.
“Không nhất thiết là cần phải giết hắn. Ta muốn ngươi khiến hắn sống dở chết dở là được.” Đôi mắt Carmine vằn lên những tia máu đầy cực đoan.
Một khoảng lặng ngắn ngủi bao trùm lấy không gian trước khi giọng nói trong quả cầu vang lên trở lại, mang theo vẻ đắn đo.
[Dẫu vậy, chuyện này có chút—]
“Ta sẽ đưa cho ngươi năm viên.” Carmine ngắt lời, giọng điệu đầy vẻ ban phát của một kẻ cậy bản thân có tiền.
[...Cái gì?]
“Nếu ngươi lo liệu xong xuôi, ta sẽ đưa thêm cho ngươi năm viên nữa. Ngươi đang cần chúng để trở nên mạnh mẽ hơn, phải không?”
[Ha...]
Kẻ trong quả cầu bật ra một tiếng cười khan trước lời đề nghị của Carmine.
[Ngươi nghiêm túc chứ? Ngươi thực sự có thể kiếm được cho ta năm viên 'thứ đó' sao?]
“Nếu công việc mà ta giao cho ngươi được hoàn thành tử tế, thì điều đó không thành vấn đề.”
Kẻ trong quả cầu lại im lặng trong giây lát.
“Thế rốt cục là ngươi có làm được không?” Carmine sốt ruột.
[Ha ha...]
Lần này, gã đó bật cười đầy khoái chí.
[Người bạn của ta ơi, ngươi quá hiểu rõ ta rồi. Ngươi luôn biết chính xác cái gì có thể khiến ta không thể chối từ!]
“Nói nhiều quá , ngươi có làm được hay không nào để ta còn biết ?”
[Tất cả những gì ta cần làm là chăm sóc hắn thật tốt, đúng chứ?]
“Phải. Càng thê thảm càng tốt.”
[Chà, hẳn là hắn đã khiến ngươi vô cùng điên tiết lắm mới đưa ra cái giá này. Được rồi vụ này ta nhận. Ta sẽ xử lý tên đó và liên lạc lại sau khi xong việc.]
Với những lời đó, cuộc liên lạc kết thúc.
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng, cứ như thể cuộc hội thoại tà ác vừa rồi chưa từng xảy ra. Nhưng có một sự thay đổi rõ rệt:
Một nụ cười xảo quyệt và điên rồ đang dần lan rộng trên khuôn mặt của Carmine.
‘Hắn thực sự nghĩ rằng ta sẽ để hắn yên ổn sau khi sỉ nhục ta trước mặt mọi người sao?’
Đó là ý nghĩ duy nhất đang xâm chiếm toàn bộ tâm trí gã lúc này.
******
“Cuối cùng chúng ta cũng đến nơi rồi sao?”
“Có vẻ là vậy.”
Đã khoảng hai tuần trôi qua kể từ cái ngày Alon gặp gỡ Eliban — Nhân vật chính của thế giới này.
Phóng tầm mắt nhìn về phía kinh thành Kirdam đang mờ ảo phía xa, Alon khẽ quay đầu nhìn về phía sau xe ngựa.
Nơi đó chất đầy những món quà quý giá, tất cả đều được anh chuẩn bị kỹ lưỡng để dành tặng cho Deus — người mà anh sắp sửa hội ngộ.
“Uầy, tôi kiệt sức rồi đây,” Evan ngồi bên cạnh ngáp ngắn ngáp dài một tiếng, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi khi liếc nhìn đống quà cáp đồ sộ.
Alon cũng cảm nhận được sự rệu rã thấm vào từng thớ thịt, đúng như lời Evan nói.
“Những chuyến hành trình dài luôn rút cạn sức lực của con người ta.”
“...Sẽ yên bình hơn nhiều nếu chúng ta không phải ghé qua cái nơi chẳng khác gì một mê cung chết chóc đó.”
Sự mệt mỏi của họ không chỉ đến từ quãng đường dài dằng dặc, mà còn bởi trong suốt tuần qua, Alon đã liên tục bắt xe ngựa dừng lại tại nhiều địa điểm bất thường.
“Đó là điều cần thiết.”
Alon chỉ đáp ngắn gọn như vậy.
Sự thật là, lý do anh tiêu tốn thời gian trên đường đến Caliban chính là để chuẩn bị cho trận chiến sinh tử sắp tới với Ngoại Thần.
Chiếc vòng cổ hình hoa sen đang lấp lánh trên cổ Alon — thứ vốn không hề hiện diện hai tuần trước — chính là minh chứng cho sự chuẩn bị cấp bách đó.
Phớt lờ ánh mắt tò mò của Evan, Alon chủ động đổi chủ đề.
“Deus đã trở về sau cuộc viễn chinh rồi chứ?”
“Vâng, cậu ta chắc hẳn là sẽ đang ở đây.”
Alon im lặng trong giây lát trước khi ngập ngừng hỏi:
“...Liệu cậu ấy có chịu gặp mặt ta không?”
“...Tôi tin là có,” Evan trả lời, dù trong lòng Alon vẫn vương vấn chút hoài nghi.
‘Vấn đề ở đây không chỉ đơn thuần là gặp mặt nhau thôi đâu... mà còn làm sao để mà cậu ta chấp nhận yêu cầu của mình mới là thách thức thực sự...’
Suốt mấy năm qua, Alon không chỉ đơn thuần là một nhà tài trợ giấu mặt, mà còn là người đã đổ ra những khoản tài chính khổng lồ để tương trợ Deus trong mọi bước đường binh nghiệp. Thậm chí, anh đã từng ra tay cứu rỗi cậu ta thoát khỏi một thảm kịch tưởng chừng như không có lối thoát — một tình huống tồi tệ đến mức có thể hủy hoại cả cuộc đời của vị Kiếm Thánh tương lai.
Nên xét về mọi lẽ, Alon chính là vị ân nhân lớn nhất, kẻ đã nắm giữ sợi dây sinh mệnh của Deus từ trong bóng tối.
Nhưng thực tế mà nói, từ góc độ của Deus, Alon có lẽ chỉ là một kẻ vô danh hào phóng, tiêu tiền như rác để giúp đỡ cậu ta từ xa.
Suy cho cùng, hai người chưa từng có một lần gặp mặt nhau trực tiếp.
Không có sự tương tác trực tiếp, nó thật khó để trông chờ vào một mối quan hệ thân thiết thực sự. Vì vậy, ngay khi bản thân cuối cùng đã đặt chân ở Kirdam, Alon không khỏi cảm thấy bồn chồn.
‘Chỉ hy vọng đống quà cáp này sẽ khiến cậu ta xiêu lòng phần nào.’
Trong khi Alon còn đang mải mê với những suy tính hỗn độn trong đầu, cỗ xe đã đặt chân tới cổng phía Bắc của Kirdam. Họ lặng lẽ xếp hàng chờ kiểm tra như bao lữ khách bình thường khác.
Dù anh mang trên mình tước vị cao quý của Vương Quốc Asteria, nhưng một khi đã bước ra khỏi biên giới, luật lệ là bất biến: kiểm tra an ninh là thủ tục bắt buộc với mọi đối tượng, không có ngoại lệ.
Sau khi xuất trình giấy tờ và giải thích ngắn gọn thân phận với người lính gác, Alon đứng tựa mình bên xe ngựa chờ Evan hoàn tất các thủ tục cuối cùng. Đúng lúc đó, dòng xe ngựa bỗng khựng lại.
“Thưa Bá tước?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Dường như chúng ta gặp chút rắc rối nhỏ rồi ạ.”
Evan ghé đầu qua cửa sổ xe ngựa, giọng nói thấp xuống đầy cảnh giác khiến Alon không khỏi nghiêng đầu thắc mắc. Anh khẽ gật đầu rồi bước xuống xe. Đập vào mắt anh là một vị hiệp sĩ với vẻ mặt ngạo mạn đến cực điểm (khiến người đối diện muốn đấm cho vài phát).
Hắn sở hữu mái tóc đỏ rực như lửa và một huy hiệu hình sư tử kiêu hãnh trên ngực áo, tỏa ra luồng khí thế trịch thượng của kẻ cậy quyền như thể mình mới là chủ nhân của nơi này.
“Ngươi có phải là Bá Tước Palatio?”
“Phải, chính là ta.”
Dù chưa từng gặp mặt và tuy đây là lần đầu, gã hiệp sĩ vẫn dùng giọng điệu suồng sã, thiếu tôn trọng như thể đã nắm thóp được đối phương.
Alon đáp lại bằng sự điềm tĩnh vốn có, trong khi Evan ghé sát tai anh thì thầm:
“Gã hiệp sĩ đó có vẻ là môn đệ của Fiola.”
“...Fiola?”
“Vâng, ngài biết mà, vị 'Đệ Tứ Kiếm Thánh' lừng lẫy đó.”
Alon khẽ lẩm bẩm như đã hiểu ra vấn đề. Hình ảnh về vị Kiếm Thánh Fiola danh tiếng hiện ra trong trí nhớ anh. Dù khẽ gật đầu nhưng gương mặt Alon vẫn không giấu nổi vẻ hoang mang.
“Vậy thì, tại sao môn đệ của Đệ Tứ Kiếm Thánh lại ở đây? Lại còn dẫn theo cả một đoàn hiệp sĩ nữa?”
Alon liếc nhìn xung quanh, nhận ra nhiều hiệp sĩ khác cũng đang mang huy hiệu sư tử giống hệt kẻ đối diện.
“...Các người có việc gì với ta sao?”
Quay sang nhìn môn đệ của Đệ Tứ Kiếm Thánh, Alon cất tiếng hỏi. Vị hiệp sĩ nãy giờ vẫn thong thả rảo bước với nụ cười nhếch mép đầy khinh khỉnh, cuối cùng cũng chịu giới thiệu:
“Trước hết, ta là Vilan, môn đệ trực truyền của ngài Fiola.”
“Rồi sao nữa?”
“Ta nghe nói một người bạn của ta đang nợ ngươi chút ân tình, nên ta đến để tính toán giúp hắn một tay.”
“Bạn sao?”
Khi Alon hỏi lại, Vilan nở nụ cười đầy vẻ đắc ý rồi tiếp tục:
“Phải, một người bạn chí cốt.”
“Ta không nhớ mình có mối thâm tình nào đặc biệt tại vùng đất Caliban này cả.”
“Người bạn đó của ta cũng chẳng có liên quan gì đến vùng đất Caliban này đâu. Hắn đến từ Vương quốc Ashtalon.”
Alon buột miệng lẩm bẩm: “Vương quốc Ashtalon...? Hả?”
Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong trí nhớ, anh thở dài ngán ngẩm khi chợt hiểu ra vấn đề.
“...Là Carmine sao?”
“Đúng rồi đấy, trí nhớ của ngươi tốt hơn ta tưởng. Hắn đã liên lạc với ta.”
Khi nghe những lời đó của Vilan’s, Alon không thèm che giấu vẻ bàng hoàng trong mắt.
‘Khoan đã, mình có làm gì gã đó đâu! Mà chờ đã, mới có vài tuần trôi qua thôi mà?’
Trong một khoảnh khắc, anh thực sự cảm thấy "ấn tượng" trước sự thù dai của gã rác rưởi Carmine — kẻ đã chạy đi mách lẻo với bạn bè nhanh đến mức khó tin mà chỉ trong vòng có hai tuần thôi đấy.
“Ta cũng nợ hắn chút tình nghĩa, nên ít nhất cũng phải ra mặt một chút cho phải phép chứ nhỉ.”
“Vậy là các người đã đứng đây chực chờ cả buổi chỉ để làm cái việc 'ra mặt' đó sao?”
“Để mà nói chính xác hơn là ta chờ tin báo. Mọi cỗ xe ngựa đến từ Asteria đều phải đi qua cánh cổng này mà.”
Alon cảm thấy đầu óc hơi choáng váng trước sự thản nhiên của Vilan — một lời giải thích hời hợt cho sự phiền toái mà hắn gây ra, nhưng thực chất chẳng có lấy một chút thành ý.
Dẫu biết rằng tầm ảnh hưởng của giới quý tộc sẽ sụt giảm đáng kể khi đặt chân lên lãnh thổ ngoại quốc, nhưng thực tế cũng chẳng đến mức khiến một vị Bá tước bị đối đãi như hạng dân đen thấp kém ngay tại cửa ngõ thế này.
“Vậy, kế hoạch của các người là gì?”
“Ta cho ngươi hai lựa chọn. Đống hàng hóa trông có vẻ đắt tiền trong chiếc xe kia — sao ngươi không tặng hết cho bọn ta làm quà ra mắt nhỉ?”
“Và lựa chọn thứ hai?”
“Dành khoảng ba tuần nghỉ ngơi trong hầm ngục tối dưới lòng đất.”
“...Ngươi thừa biết ta là quý tộc của đất nước khác mà, đúng không?”
Alon hỏi ngược lại, thừa hiểu việc giam giữ một quý tộc ngoại bang không lý do sẽ châm ngòi cho những rắc rối chính trị khôn lường.
“Ta là môn đệ trực truyền duy nhất của ngài Fiola.”
Câu trả lời của Vilan khiến Alon cạn lời.
Về cơ bản, hắn đang tuyên bố rằng: “Ta có thể gây náo loạn, và nhờ vào địa vị của mình, ta sẽ chẳng phải chịu bất cứ hậu quả nào cả.”
Điều trớ trêu nhất ở đây là lời khẳng định đó lại có phần đúng sự thật. Ở nơi này, Alon chỉ là một quý tộc khách phương xa, trong khi Vilan lại là học trò cưng của một Thánh Kiếm lừng danh.
‘Thật không thể tin nổi, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.’
Alon thở dài, nhận ra đám côn đồ này đúng là "xứng đôi vừa lứa" với Carmine. Đúng lúc đó, Vilan nở một nụ cười độc ác.
“Nhưng nói thật nhé, dù ngươi có lựa chọn phương án nào thì kết quả cũng như nhau thôi.”
Vilan dùng chuôi kiếm thúc nhẹ vào bụng Alon.
“Suy cho cùng, bạn ta chỉ yêu cầu đúng một điều duy nhất.”
Hắn thản nhiên buông lời đe dọa.
Evan, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, bắt đầu sa sầm mặt mày. Tay anh ta vô thức siết lấy chuôi kiếm bên hông thì đột nhiên—
“Hử, hừm~!”
Một giọng nói vang lên từ phía sau, khiến cả Alon và Vilan cùng quay đầu lại. Và tại đó, Alon đã nhìn thấy người đàn ông ấy.
‘Deus Makalian...?’
Khoác trên mình bộ giáp sắt đen tuyền, gương mặt lạnh lùng như băng giá, Deus đang lững thững bước về phía họ.
Ngay khoảnh khắc cậu ta xuất hiện, bầu không khí tại cổng thành bỗng trở nên nặng nề như bị chì đè nặng.
Dù chỉ có một mình, nhưng sự hiện diện bất ngờ của Deus khiến những người lính gác lập tức đứng thẳng người, mắt trợn trừng vì sốc. Ngay cả đám hiệp sĩ với vẻ mặt ngạo mạn vừa rồi cũng tức tốc đứng nghiêm, gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.
“Nghiêm!”
Những binh lính vừa rồi còn đang hóng hớt xem kịch hay lập tức rút kiếm chào theo đúng lễ nghi quân đội khi họ nhìn thấy Deus, nhưng cậu ta chẳng thèm liếc mắt nhìn họ lấy một lần.
“Chúng tôi xin được Bái Kiến Đại Kiếm!”
Đám hiệp sĩ thuộc nhóm 'Yuzon' của Vilan đồng thanh hô vang, âm thanh dội vào vách cổng thành đầy vẻ uy nghiêm và sùng bái. Thế nhưng, Deus hoàn toàn phớt lờ chúng, tựa như tiếng hô kia chỉ là tiếng gió thoảng qua tai.
Thay vào đó, cậu ta bước thẳng về phía Alon.
Thấy vậy, Vilan vội vàng rút thanh kiếm đang chỉ vào Alon lại, định cất tiếng chào hỏi, nhưng—
Rầm!
“Gah!”
Bàn tay của Deus lao đi như tia chớp, chộp lấy cổ họng của Vilan và nhấc bổng hắn lên như một món đồ chơi.
“C-Cái gì—!”
Vilan cuống cuồng bấu lấy tay Deus để phản kháng trong vô vọng, nhưng—
“Ngươi nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy?”
Trước những lời lạnh lẽo như từ cõi chết vọng về, gương mặt Vilan cắt không còn giọt máu. Hắn vùng vẫy trong cơn nghẹt thở, đôi mắt dại đi vì sự sợ hãi tột độ.
“Sao ngươi dám động tay động chân vào vị ân nhân của ta.” (Xin Vĩnh Biệt anh vì tội chơi ngu – Rest In Piece)
2 Bình luận