Arc 01

Chương 08

Chương 08

Lý do bề ngoài khiến Alon phải lặn lội đến tận lãnh địa Estrovan là để thiết lập các mối quan hệ xã giao. Thế nhưng, lý do thực sự khiến anh chấp nhận chuyến hành trình kéo dài hơn một tuần này chính là vì có một mê cung nằm ẩn mình ở phía Nam của vùng đất này.

“... Đây chính là nơi ngài bảo có việc cần xử lý sao?”

“Đúng vậy.”

“Chúng ta đã mất tận hai tuần để tìm kiếm nơi này, nhưng... ở đây chẳng có gì cả?”

Evan vừa nói vừa chậm rãi quan sát khu rừng vắng vẻ. Alon cũng đưa mắt nhìn quanh. Quả thực, trước mặt xung quanh họ chỉ có một con đường mòn chưa được khai phá và cánh rừng rậm rạp dường như đã bị bỏ hoang từ lâu; chẳng có bất kì dấu hiệu nào nổi bật ở đây cả.

‘Hóa ra đó là lý do mình phải chật vật suốt hai tuần qua.’

Gương mặt Alon vẫn không chút biểu cảm, nhưng trong lòng anh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sau buổi dạ tiệc, anh đã dành gần hai mươi ngày tại Estrovan chỉ để đầu tư vào việc tìm kiếm mê cung này.

‘Mình đã quá chủ quan vì trong game nó rất dễ tìm.’

Trong khi nghĩ về điều đó, Alon dời tầm mắt về phía một khe núi nhỏ thấp thoáng sau cánh rừng. Anh bắt đầu bước về phía manh mối duy nhất giúp mình tìm ra nơi này.

“Lần này ngài có chắc không đấy?”

Đã lãng phí mất hai chuyến đi trước đó, Evan vừa lầm bầm vừa bám theo sau. Cảm nhận được bước chân của Evan, Alon nhanh chóng sắp xếp lại dòng suy nghĩ.

‘Tên của nó là "Mê cung của sự Thì Thầm". Đây là một mê cung chỉ có thể tiến vào ở giai đoạn giữa game, và phần thưởng khi vượt qua là vật phẩm mang tên "Constraint" (Sự Kiềm Tỏa). Chỉ cần lấy được nó, mục tiêu của mình tại đây sẽ hoàn tất’.

Hồi tưởng lại đặc điểm của mê cung mà mình đã ghé thăm hàng trăm lần trong Psychedelia, Alon bước đi không chút do dự và sớm dừng chân trước một khe núi nhỏ.

“... Nơi này nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái.”

Ngay khi họ chạm chân đến khe núi, Evan đã thốt lên.

Đúng như những gì mà anh ta cảm nhận được, tuy khe núi không quá lớn nhưng nó toát ra một sự sai lệch không thể nhầm lẫn.

Dẫu mặt trời đang treo cao, bên trong khe núi lại tối tăm đến mức cực độ, như thể nó đang xua đuổi ánh sáng mặt trời vậy. Điều này lập tức kích hoạt bản năng cảnh giác của một cựu lính đánh thuê như Evan.

“Đi thôi.”

“Thiếu gia!?”

Nhưng trái ngược hoàn toàn với sự lo âu của Evan, hiện tượng này lại khiến Alon tràn đầy sự hân hoan. Hiệu ứng trong khe núi này hoàn toàn trùng khớp với hiệu ứng môi trường của 'Mê cung của sự Thì Thầm' mà anh bấy lâu nay tìm kiếm. Điều đó khẳng định chắc chắn rằng mê cung thực sự nằm ở đây, thế nên anh không chút do dự mà bước thẳng vào bóng tối đặc quánh.

Evan nhìn theo Alon với vẻ mặt bàng hoàng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc cắn răng bám gót sát theo sau.

Ngay khi bước vào khe núi, cảm giác như sự tồn tại của ánh mặt trời rực rỡ ban nãy chỉ là một lời nói dối; toàn bộ không gian bên trong bị bao phủ bởi một màn đêm thâm u.

Giữa bóng tối, rải rác khắp nơi là những khối đá kỳ lạ được chạm khắc hoa văn nhân tạo, khác hẳn với những tạo tác của tự nhiên. Đi qua những phiến đá đó, Alon sớm nhìn thấy một lối vào chìm sâu trong bóng đêm vĩnh cửu. Anh đứng lặng người, nhìn đăm đăm vào cánh cửa được xây dựng tinh xảo và phủ đầy những hoa văn cổ quái."

“Làm sao ngài lại biết nơi này tồn tại?”

“Vì ta thường xuyên đến đây mà.”

“Cái gì cơ?”

Nhận ra mình vừa lỡ lời, Alon nhanh chóng chữa cháy:

“Ta đùa thôi.”

“... Đùa sao? Với cái bản mặt đó mà ngài bảo là đùa à... Vậy rốt cuộc làm sao ngài biết?”

“Ta có cách của mình.”

“Với một người ‘có cách’ như ngài, dường như cũng đã tốn không ít thời gian mới tìm ra nơi này đấy.”

“... Ta cũng không ngờ lại mất thời gian đến thế.”

Trong khi Alon đang hồi tưởng lại những lần chơi Psychedelia, Evan lại đặt một câu hỏi khác:

“Vậy, kẻ nào đã tạo ra cái nơi khó chịu này?”

“Đó là một gã tên Palaon.”

Mê cung Thì Thầm.

Alon nhớ lại rằng trong một vài cộng đồng trực tuyến, nơi này còn được gọi với cái tên là "Mê Cung Tên lửa Nước của Palaon" vì độ lắt léo của nó.

“Nghài nói là Palaon sao ạ?”

“Vào trong thôi.”

Không trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào của Evan, Alon lặng lẽ bước thẳng về phía lối vào mê cung. Evan, với vẻ mặt đầy lo âu và thận trọng, lặng lẽ bám theo sau.

Chẳng mấy chốc, cửa vào mê cung chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm.

******

Screeeeech~!!!

Rắc! Rắc! Rắc!

Một con Hell Gargoyle – loại quái vật vốn chỉ có thể đánh bại ở giai đoạn giữa của cốt truyện Psychedelia – giờ đây đang bị nghiền nát từ từ bởi một khối đá khổng lồ rơi xuống từ trần nhà.

Evan nhìn cảnh tượng đó với gương mặt tái mét.

Chứng kiến một con quái vật hùng mạnh mà bản thân không bao giờ có thể đơn độc hạ gục nổi lại bị chết một cách vô vọng và thảm khốc như vậy, tâm lý vốn dĩ kiên định được tôi luyện qua nhiều năm làm lính đánh thuê của anh cũng phải dao động. Thế nhưng, điều khiến tim anh đập nhanh hơn cả chính là việc những khối đá khổng lồ tương tự thứ đang nghiền nát con Gargoyle kia cũng đang treo lơ lửng ngay trên đầu họ.

‘Tại sao Thiếu gia có thể bình tĩnh đến vậy trong tình cảnh này...?’

Evan nhìn Alon

Dẫu thực tế là dù chỉ cần giải sai một câu đố trong mê cung này là cũng sẽ dẫn đến kết cục là phải nhận cái chết thảm khốc như con Gargoyle kia, ấy thế nhưng gương mặt Alon chẳng mảy may biến sắc.

Anh dường như chỉ đang đợi cánh cửa mở ra, hoàn toàn không hề nao núng trước hiểm cảnh.

Sự bình thản và bí ẩn của Alon càng khiến Evan tò mò hơn về con người anh.

Thông thường, dù một pháp sư có khó hiểu đến đâu, trải qua bốn năm kề cạnh phục vụ cũng sẽ là đủ để lộ ra ít nhiều bản chất thực sự của con người đó.

Hơn nữa, Evan đã trợ giúp Alon thực hiện vô số việc trong suốt bốn năm qua: từ việc cứu trẻ mồ côi, triệt phá các tổ chức tà ác, giúp đỡ nô lệ hay trả nợ cho những ông lão nghèo khổ; cho đến việc truyền đi những thông điệp không rõ ý nghĩa. Anh đã kinh qua đủ mọi loại nhiệm vụ.

Thế nhưng, dù đã xử lý hết thảy những công việc đó, Evan vẫn không thể thấu hiểu được Alon.

Bởi lẽ, không một nhiệm vụ nào Alon giao phó cung cấp bất kỳ manh mối nào về ý đồ thực sự của anh.

Sợi dây liên kết chung duy nhất là Alon dường như luôn dành sự quan tâm đặc biệt bền bỉ dành cho những đứa trẻ mà anh đã giải cứu và gửi chúng vào trại trẻ mồ côi.

Ngoại trừ điều đó, có quá nhiều điều Evan không biết về chủ nhân mình.

Ví dụ như làm cách nào mà Alon lại có thể biết về một nơi như thế này mặc dù chưa từng rời khỏi dinh thự Palatio, hay vì sao anh lại có kiến thức và am hiểu cách thức vận hành của mê cung kỳ quái này và có thể trả lời các câu đố của nó một cách đầy tự tin đến thế.

Dẫu vậy, bất chấp những hoài nghi ngày càng một nhiều, Evan đã nảy sinh một niềm tin đặc biệt dành cho Alon — một niềm tin đủ lớn để anh sẵn lòng theo chân chủ nhân vào nơi khả nghi này. Một phần là bởi thực tế cho thấy, tất cả những việc Alon từng làm cuối cùng đều dẫn đến một kết quả tốt đẹp.

‘Rốt cuộc ngài ấy đang chuẩn bị cho điều gì?’

Dù niềm tin là có thật, nhưng sự tò mò trong lòng Evan vẫn chẳng hề vơi bớt. Anh nhìn Alon bằng ánh mắt pha trộn giữa sự ngưỡng mộ và hiếu kỳ, trong khi Alon vẫn đang thản nhiên quan sát xung quanh với gương mặt không chút cảm xúc.

Trong khi đó, nội tâm Alon thực ra lại đang ra sức gào thét:

‘... Mình nghĩ mình sắp nôn đến nơi rồi.’

Sự thật là, Alon đang phải dùng hết bình sinh để dời ánh mắt đi ra chỗ khác, cố gắng không nhìn cảnh tượng con Gargoyle bị nghiền nát đến kinh hoàng.

‘Mình biết là nó kinh tởm, nhưng không ngờ lại đến mức này...’.

Screeeeech~!

Ngay khi "cuộc hành hình" của con Gargoyle kết thúc, Alon xác nhận cánh cửa đã mở ra và khẽ buông một tiếng thở dài nhẹ nhõm.

Dù bản than anh chẳng có tí khả năng chiến đấu nào ra hồn, lý do khiến anh tự tin bước vào Mê cung Thì Thầm — nơi vốn chỉ dành cho giai đoạn giữa game — chính là nhờ sự am hiểu tường tận về nơi này.

‘Nhờ vậy mà mình đã vượt qua nó một cách dễ dàng.’

Mê cung này gồm có tám căn phòng, mỗi căn phòng đều yêu cầu người thâm nhập phải giải mã một câu đố mới có thể đi tiếp. Việc nắm rõ mọi đáp án đồng nghĩa với việc không cần phải động thủ với bất kỳ kẻ thù nào, và Alon thì nhớ chính xác đến từng câu đố một.

Không, đối với một người chơi Psychedelia, những câu đố trong mê cung này lại là thứ không thể nào quên.

Đây là một trong số ít những mê cung cho phép người chơi ra vào liên tục nếu không thu thập phần thưởng, khiến nó trở thành một địa điểm lý tưởng để "cày cấp".

Lẽ dĩ nhiên, Alon — kẻ đã dùng nơi này làm bãi luyện cấp suốt hàng trăm lần phá đảo — đã thuộc lòng mọi ngóc ngách và tiến tới căn phòng cuối cùng một cách nhẹ nhàng như đi dạo.

Dắt theo một Evan đang mệt mỏi rã rời dù chẳng phải vung kiếm một lần nào, Alon bước vào căn phòng nhỏ ở tận cùng mê cung. Anh nhặt lấy chiếc nhẫn nằm trơ trọi trên chiếc bàn cũ nát đặt giữa phòng.

Đó là một chiếc nhẫn có vẻ ngoài hết sức tầm thường, đơn điệu đến mức nếu là người khác thì hẳn đã lộ rõ vẻ thất vọng vì chẳng cảm nhận được chút sức mạnh nào từ nó. Thế nhưng, Alon lại mỉm cười.

Anh chắc chắn rằng vật phẩm mình đang cầm chính là "Sự Kiềm Tỏa" (Constraint) mà bấy lâu nay anh tìm kiếm. Và anh cũng chẳng hề bận tâm đến việc chiếc nhẫn này trông chẳng có vẻ gì là hào nhoáng.

“…Hả? Thiếu gia, chiếc nhẫn ngài vừa cầm vừa rồi…”

Thực tế, ngay từ đầu vật phẩm này vốn không hoạt động như một tạo tác ma pháp thông thường; nó giống như một loại linh dược, sẽ tan biến và thẩm thấu trực tiếp vào cơ thể người dùng ngay khoảnh khắc được kích hoạt.

“Ta lấy được thứ mình cần rồi, đi thôi.”

Khi thấy chiếc nhẫn biến mất ngay trên tay Alon, Evan không khỏi ngỡ ngàng, nhưng rồi anh lại thấy chủ nhân thản nhiên quay lưng như thể mọi việc đã hoàn tất. Với gương mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng, Evan vội vã bám theo Alon rời khỏi căn phòng.

Và ngay khi họ vừa đặt chân ra đến lối thoát, cả mê cung đột ngột đóng sầm lại, như thể mọi sứ mệnh của nó đã kết thúc.

Thế nhưng, vừa thoát khỏi hiểm địa, Alon và Evan lại phải đối mặt với một tình huống nằm ngoài dự tính.

“…Ngài cũng đã tiên liệu được cả chuyện này sao?”

Ngay sau khi họ vừa bước ra khỏi mê cung, họ đã bị chặn đứng bởi những con Golem hình người đang dàn trận theo đội hình, tay lăm lăm vũ khí. Chúng là những thứ không hề tồn tại ở đây khi họ mới đến.

“Những con Golem này chính là những đống đá chúng ta thấy lúc nãy...”

Nhận ra những con Golem này chính là vô số đống đá mà bản thân mình đã đi ngang qua trước đó, Evan căng thẳng rút kiếm, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác.

“Để ta xử lý chuyện này.”

“Hả ?”

– Evan ngơ ngác trước lời nói vừa rồi của Alon.

“Sự Kiềm Tỏa đã được kích hoạt.”

Lời tuyên cáo lạnh lùng thốt ra từ đôi môi của Alon.

******

Ngồi trong cỗ xe ngựa đang hướng về dinh thự Công tước Altia, Roria khẽ buông tiếng thở dài đầy tuyệt vọng. Cô nhìn về phía cơ ngơi xa xăm của gia tộc với gương mặt tràn đầy vẻ u uất, rồi nở một nụ cười tự giễu.

‘Quả nhiên, mình là một kẻ ngốc.’

Roria nghĩ về người đàn ông cô đã gặp tại buổi dạ tiệc – Alon Palatio tam thiếu gia của nhà Palatio.

Nhưng đó chỉ là thân phận công khai của anh ta. Theo những lời đồn thổi ngầm trong giới quý tộc, anh ta chính là kẻ đã hạ sát hai người anh trai – những nhân vật tầm cỡ trong thế giới ngầm – và xóa sổ tổ chức Avalon vốn thống trị miền Đông chỉ trong vòng một đêm. Anh ta chính là kẻ chủ mưu thực sự của gia tộc Palatio, một kẻ đang ẩn mình chờ thời cơ để lộ ra nanh vuốt.

‘Không, đó không đơn thuần chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ.’

Sau khi trực tiếp diện kiến Alon, Roria tin chắc những lời đồn đó là sự thật. Sự điềm tĩnh đến đáng sợ mà anh ta thể hiện tại buổi tiệc không bao giờ có thể thuộc về một con người bình thường.

‘Cảm giác đó... gần như giống hệt cha vậy...’

Nó khiến cô nhớ đến cha mình – Công tước Altia, người được giới quý tộc tôn kính gọi là "Bậc Quyền Quý" (The Noble One) bởi khả năng thao túng cả hai phe Hoàng Tộc và Quý Tộc theo ý muốn – một người mà không một ai có thể được phép đắc tội. Cha cô, một người không bao giờ để lộ cảm xúc một cách hớ hênh và luôn giữ một cái đầu lạnh trong mọi phán đoán.

Ánh mắt của cha cô giống hệt đôi mắt của Alon mà cô đã thấy năm ngày trước. Chính vì nhận ra Alon là chiếc phao cứu sinh cuối cùng, Roria đã cố bám lấy anh, nhưng cô đã thất bại.

Thực lòng mà nói, cô không cảm thấy quá ngạc nhiên trước kết quả đã dự đoán trước này. Ngay từ khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt của Alon, Roria đã hiểu rằng anh ta không phải hạng người dễ bị lay động bởi lòng trắc ẩn hay sự thương hại tầm thường.

Vậy mà, cô vẫn cố bám vúi lấy chút hy vọng hèn mọn đó. Bởi lẽ, cô chẳng còn gì khác để đem ra trao đổi.

Tất cả những gì cô có chỉ là chút quyền lực hờ dựa trên lòng thương hại và ân huệ của Công tước. Dù cô có nỗ lực giành lấy điều gì đi chăng nữa, mọi cố gắng đều ngay lập tức bị đập tan bởi những kẻ mang danh người thân nhưng thực chất là những con quỷ hút máu người — đám họ hàng đáng khinh bỉ của cô.

Nói cách khác, cô vốn dĩ vô lực, và vì thế cô không thể nắm lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Hay đúng hơn, chỉ có mình cô đơn phương coi đó là phao cứu sinh mà thôi. Chẳng có ai đủ ngu ngốc để dấn thân vào một cuộc giao dịch mà rủi ro hiển hiện rõ ràng hơn cả lợi nhuận.

‘Ha.’

Thực ra, nếu bảo là cô không biết điều đó thì đúng là dối lòng. Dù chỉ nắm giữ chút quyền lực hư ảo, cô cũng đã phải kinh qua vô số trận chiến sinh tử với đám họ hàng đốn mạt để bảo vệ vị thế của mình.

Vì vậy, dù chưa đến tuổi trưởng thành, tâm trí cô đã quá thấu hiểu cái đạo lý tàn khốc của thế gian này.

Cô hiểu rõ hơn ai hết rằng mọi mối quan hệ và mọi câu chuyện đều đi kèm với sự mất mát và lợi ích.

‘Những điều tốt đẹp rồi sẽ đến thôi.’

Khi Roria đắm mình vào cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe ngựa, trong tâm trí cô lại vang vọng những lời nói dường như là vô nghĩa mà Alon đã thốt ra vào phút cuối.

Thế nhưng, chỉ khoảng 30 phút sau ngay khi cô vừa đặt chân trở về dinh thự...

“... Ngươi nói cái gì cơ?”

“Tiểu thư Faylin và Thiếu gia Kigg... đã qua đời rồi ạ!”

Cô nghe từ miệng hầu gái mình nói rằng hai người anh chị vốn luôn hành hạ cô bấy lâu nay đã tự kết liễu đời mình.

Đón nhận tin dữ, Roria sững sờ bước về phòng, tâm trí rối bời trước cái chết của bọn họ.

Những kẻ đốn mạt trong gia đình cô thà đâm sau lưng nhau còn dễ xảy ra hơn là việc bọn họ tự sát.

Nói cách khác, ngay từ đầu, chuyện hai kẻ đó tự tìm đến cái chết là điều hoàn toàn phi lý.

‘Chuyện này thật điên rồ.’

Chắc chắn có một âm mưu nào đó đang được vận hành, và Roria đột ngột nhớ lại lời nói của người đàn ông đó – tam thiếu gia nhà Palatio.

Không, Không thể nào.

‘Những điều tốt đẹp rồi sẽ đến thôi.’

Hồi tưởng lại câu nói của "kẻ chủ mưu thực sự" – kẻ đã xuống tay với tất cả anh em ruột thịt để leo lên vị trí người thừa kế duy nhất của gia tộc Bá tước...

Roria cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình.

[Góc của Translator] ☕

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng Alon đến tận chương này. Để duy trì động lực thức đêm trau chuốt từng câu chữ và ra chương đều đặn, nếu yêu quý bản dịch, các bạn có thể mời mình một ly cà phê qua:

Vietcombank: 1018732695

Chủ TK: Vu Minh Hieu

Một chút "mana" từ các bạn là nguồn động viên vô giá để mình tiếp tục hành trình này. Cảm ơn cả nhà rất nhiều! ❤️

(Ủng hộ hoàn toàn tự nguyện, truyện vẫn sẽ miễn phí mãi mãi nha mọi người!)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!