Chỉ còn vẻn vẹn bốn năm nữa thôi là cốt truyện gốc sẽ chính thức bắt đầu.
Đồng thời, cũng đã hơn một năm và một tháng kể từ ngày tất cả thành viên của Ngũ Hình Đại Tội rời khỏi trại trẻ mồ côi để sống tự lập.
“Seolrang dạo này ra sao rồi nhỉ?”
Trong khi Alon vừa xem lá thư theo định kỳ được gửi đến từ Yutia, anh vừa bất chợt nảy sinh lòng hiếu kỳ về Seolrang. Mặc dù nội dung trong lá thư của Yutia luôn tràn ngập những câu chuyện về bản thân cô và các thành viên khác, nhưng tuyệt nhiên không hề có một dòng nào nhắc đến Seolrang kể từ sau khi cô bé rời đi được hai tháng.
“…Không đời nào có chuyện là con bé sẽ bỏ mạng ở một nơi đất khách quê người, phải không ?”
Vừa dứt suy nghĩ được một lúc, Alon lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Theo như những lá thư trước đó, Seolrang đã đặt chân đến quốc gia sa mạc. Nếu cô bé làm theo đúng như những gì trong chỉ dẫn, chẳng có lý nào con bé có thể lại mất mạng dễ dàng như thế.
Món quà mà Alon tặng sẽ biến cô bé trở thành một "Baba Yaga" thực thụ — một đấu sĩ hùng mạnh tại Colony, nơi kẻ mạnh sẽ có quyền có được tất cả mọi thứ.
“Trong phần mô tả vật phẩm viết thế mà. Chắc chắn là đúng rồi, phải không nhỉ ?.”
Alon là một người có thói quen đọc rất kỹ từng dòng mô tả vật phẩm — nhờ vào sở thích của đám nhà phát triển game là nhồi nhét đủ mọi loại cốt truyện nền (lore) vào đó — hồi tưởng lại dòng chữ ghi trên món đồ mà Seolrang sẽ tìm thấy:
“Nếu như có những kẻ có lòng dạ tham lam chiếm được nó, chúng sẽ sa ngã và trở thành một Đại Tội; nhưng thay vào đó nếu là Seolrang, con bé sẽ trở thành một đại chiến binh…” — Anh nhớ đại loại nó được ghi là như vậy.
Tất nhiên, hiệu ứng mà Alon nhận được khi sử dụng món đồ đó trong game nó chỉ đơn thuần là giúp tăng 20% tỷ lệ chí mạng, nhưng chính cái cốt truyện nền hào hùng đi kèm mới là lý do anh chỉ cho Seolrang vị trí của nó. Thêm vào đó, để phòng hờ trường hợp mô tả vật phẩm chỉ là "treo đầu dê bán thịt chó", anh cũng còn đính kèm thêm vị trí của một món kho báu ẩn khác.
Nhưng đã chín tháng trôi qua kể từ lần cuối anh được nghe tin tức về cô bé.
“Hay lẽ ra mình chỉ nên lẳng lặng đưa kho báu cho con bé thôi nhỉ?”
Vừa nảy ra ý nghĩ đó, Alon khẽ lắc đầu ngay lập tức.
Lý do chính khiến anh gửi Seolrang đến Colony ngay từ đầu là vì đoạn dẫn chuyện khẳng định cô bé sở hữu thiên phú của một chiến binh.
Hơn nữa, anh không thể bao bọc cô bé cả đời, nên việc để cô tự lập là một quá trình tất yếu.
“Không, tốt nhất là con bé nên tự học cách kiếm sống.”
Vì vậy, anh tặc lưỡi tự nhủ: ‘Dựa trên cái tài năng phi lý đó của Deus, chắc chắn Seolrang không thể chết được… nhưng rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra?’
******
Trong khi Alon còn đang mang vẻ mặt phức tạp suy ngẫm về tung tích của Seolrang, thì tại một hang động sâu thẳm giữa vùng sa mạc phía Nam thuộc quốc gia Colony, một cô gái vừa bước ra.
Cô gái đó chính là Seolrang. Trông cô bé khá nhếch nhác, bụi đất lấm lem khắp người, mái tóc đã mọc dài đến mức gần như che lấp cả khuôn mặt. Thế nhưng, trái ngược với diện mạo ấy, Seolrang đang nở một nụ cười rạng rỡ.
“Cuối cùng cũng xong rồi—”
Cô bé vươn vai đầy sảng khoái rồi nhìn xuống đôi bao tay trên đôi bàn tay mình. Những móng vuốt vàng kim rực rỡ đính trên đó chính là món quà mà Đại Nguyệt đã ban tặng: [Tinh Huyết Kim Mao Tộc]. (Essence of the Golden Mane Tribe)
“Làm sao mà Đại Nguyệt lại có thể biết nó ở đây nhỉ?”
Sau khi vượt qua được 'thử thách' và bước ra khỏi hang, cô bé vừa tò mò nhìn đôi bao tay vừa nghiêng đầu suy nghĩ. Cũng phải thôi, bởi lẽ Tinh Huyết Kim Mao Tộc vốn là món cổ vật huyền thoại đã thất truyền qua nhiều thế hệ của bộ tộc cô — bộ tộc Kim Mao.
Nó hoàn toàn xứng đáng với danh xưng "huyền thoại".
Hàng trăm năm trước, chính vật phẩm này đã mang lại sức mạnh cho bộ tộc Kim Mao, giúp họ vươn lên thống trị toàn bộ tộc thú nhân và bước lên ngôi vương.
Dĩ nhiên, hầu hết những gì cô biết đều đến từ những câu chuyện mà mẹ mình kể từ thuở nhỏ. Khi đã trưởng thành hơn, Seolrang từng cho rằng những điển tích cũ đó ít nhiều đã bị thêu dệt quá đà.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc này, khi đã đeo lên mình Tinh Huyết và bị cuốn vào thế giới tâm linh để vượt qua mọi thử thách, Seolrang nhận ra không có một chi tiết nào trong những câu chuyện thần thoại ấy là dối trá cả.
Xoẹt—x
Khi cô nhẹ nhàng vận công, đôi mắt vàng kim bắt đầu rực sáng dịu nhẹ giữa hang tối.
Và nó không chỉ dừng lại ở đó, mái tóc và ngay cả cái đuôi của cô cũng bắt đầu phát ra ánh sáng lung linh như thể đang tỏa ra ánh hào quang. Y hệt như những chiến binh Kim Mao trong truyền thuyết cổ xưa mà mẹ cô vẫn thường hay kể.
Mỉm cười trước sức mạnh mới tìm thấy, tâm trí cô một lần nữa trôi dạt về phía Đại Nguyệt. Có vô vàn câu hỏi xoay vần trong đầu mình, nhưng cô sớm gạt chúng sang một bên. Cô biết rằng mình vốn đã chẳng thông minh gì, và bản thân cũng thừa hiểu rằng việc suy luận ra làm thế nào mà Đại Nguyệt biết được tất cả những điều này thật sự là quá sức đối với mình.
Điều quan trọng nhất lúc này là, cô đã hiểu rõ một sự thật vô cùng đơn giản và rõ ràng rằng: Đại Nguyệt chính là cứu tinh cuộc đời cô Ngài đã cứu cô khỏi cái chết do những cuộc thí nghiệm sinh học vô nhân tính, đồng thời Ngài cũng là người mà cô mang ơn - đã ban cho cô sức mạnh để báo thù lũ "Hắc Long" (Black Dragon) — những kẻ đã sát hại cha mẹ cô.
Giữa những tia điện xanh nổ lách tách xung quanh mình, cô suy nghĩ về mệnh lệnh của Đại Nguyệt nhưng rồi sớm lắc đầu. Dù không mấy thông minh, cô vẫn hiểu rằng việc chỉ với việc trở thành một đấu sĩ đơn thuần không phải là mục đích thực sự trong ý chí của vị ân nhân mà mình sùng kính.
Ánh mắt Seolrang tự nhiên chuyển hướng về phía đôi bao tay — thứ sức mạnh có thể vực dậy cả bộ tộc Kim Mao. Chỉ đến lúc này, cô mới thực sự thấu hiểu được ý đồ sâu xa của Đại Nguyệt.
“Trở thành một đấu sĩ lừng danh, tập hợp những thành viên ly tán của bộ tộc Kim Mao trên khắp lục địa, và…”
Cô nở một nụ cười đầy phấn khích:
“…Cùng với họ dùng sức mạnh đó để tiêu diệt lũ Hắc Long.”
Cô cuối cùng cũng tìm thấy câu trả lời hoàn hảo cho mình, Seolrang mỉm cười rạng rỡ. Những tia lửa điện xanh bắn tung tóe theo từng nhịp cảm xúc, nhưng cô chẳng mảy may bận tâm. Với nụ cười sâu sắc trên môi, cô bắt đầu bước ra khỏi hang động tối tăm. Vầng trăng treo cao trên bầu trời nơi cô bước ra, bao phủ toàn bộ sa mạc trong sắc lam huyền ảo.
Và rồi,
“Vì người ấy,” cô lẩm bẩm câu khẩu hiệu đã thành thói quen,
“Bắt đầu thôi.”
Bộ tộc Kim Mao — những kẻ từng là vua của các bộ tộc thú nhân 500 năm trước — bắt đầu hành trình phục hưng dưới ánh trăng xanh.
******
Bắt đầu từ khoảng một năm trước, sau khi trở về từ buổi dạ tiệc, Alon đã tìm thấy một niềm đam mê mới trong việc khám phá các "Câu chú ngữ" (phrases) và đầu tư một phần lớn thời gian cho việc này.
Không giống như trong game — nơi việc ngâm xướng lên các câu chú chỉ đơn giản là tiêu tốn lượt để tăng từ 10% đến 20% lực tấn công ma pháp — các câu chú ở thế giới này thực sự đã làm thay đổi các đặc tính của ma pháp đúng như những gì anh đã dự đoán.
Lấy ví dụ về những câu chú ngữ mà Alon đã sử dụng vài tháng trước tại nơi anh tìm đến để nhận được Sự Kiềm Tỏa — những câu chú ngữ như “Chiết Quang”, “Phản Chấn”, “Lam quang” và “Thiên Tuyến Xạ Ảnh”:
Chiết Quang (Refraction): Tăng cường sự mất ổn định của một phép thuật đã hoàn thành, khiến phạm vi của nó được mở rộng ra.
Phản Chấn (Repulsion): Làm biến dạng hình thái của phép thuật, cho phép các vật thể bắn ra có thể thay đổi quỹ đạo.
Trong trường hợp của Lam quang (Blue Light): thì nó khuếch đại các phép thuật được dẫn truyền song song, chẳng hạn như ma pháp hệ lôi.
Và cuối cùng là Thiên Tuyến Xạ Ảnh (Diffraction Line): Nó giúp phép thuật có thêm đặc tính xuyên thấu (Xuyên Kháng Phép) hoặc gây sát thương chí mạng.
Tất nhiên, những hiểu biết của Alon chỉ dựa trên dữ liệu mà anh đã tích lũy được trong vòng sáu tháng qua, nên về độ chính xác của các cách giải thích này nó vẫn còn chưa thực sự chính xác, nhưng rõ ràng là mỗi câu chú ngữ đều mang lại một đặc tính khác biệt.
Bên cạnh việc khám phá ra công dụng riêng biệt của từng chú ngữ, Alon cũng đã đúc kết được một vài quy luật độc bản liên quan đến việc sử dụng các câu chú như:
“Không được phép sử dụng lặp lại cùng một câu chú ngữ, không được dùng các câu chú có thể gây xung khắc với phép thuật, và không được dùng quá năm câu chú trong một lần thi triển ma pháp. Nếu vi phạm bất kỳ một trong các quy tắc nào trong ba quy tắc ở trên phép thuật sẽ trở nên không thể thi triển hoặc bị suy yếu trầm trọng.”
Dù có thừa thời gian nghiên cứu và khám phá về ma pháp, nhưng cơ thể Alon chỉ cho phép anh dùng ma pháp đúng một lần duy nhất mỗi ngày.
“…Giá mà có một cuốn sách về các câu chú ngữ này thì tốt biết mấy.”
Theo những ghi chép trong cốt truyện, những chú ngữ mà Alon sử dụng chính là các "Tàn ngữ của Babel" đã bị lãng quên, chúng được coi là những di sản cổ xưa đã thất truyền trong thế giới này.
Những nơi Alon tìm thấy chúng chỉ là những tàn tích có khắc lại vài câu chú ngữ đơn lẻ, hoàn toàn không có lời giải thích về quy tắc hay hiện tượng đằng sau chúng.
Nói cách khác, anh phải tự mình mày mò khám phá mọi thứ thông qua việc thực nghiệm trực tiếp, nhưng Alon chẳng cảm thấy điều đó là phiền lòng chút nào. Với thiên phú bẩm sinh điều đó giúp anh lại tìm thấy niềm vui trong việc khám phá và hoàn toàn đắm mình vào việc nghiên cứu ma pháp.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Evan, anh đi thẳng đến sân tập và bắt đầu thi triển ma pháp như thường lệ.
“Phù—”
Đôi tay anh kết thành một ấn chú quen thuộc — Trí Quyền Ấn (Jiquan Mudra). Ngay lập tức, mana được hội tụ để hình thành ma pháp mà anh đã thử nghiệm suốt hai tháng qua: một ma pháp bậc hai mang tên [Xích Lôi]. Theo dòng suy nghĩ của Alon, lượng mana được sắp xếp tạo thành một quả cầu, nhưng đã anh cố tình để lại một điểm hổng để tạo ra sự mất cân bằng.
Xoẹt—
Ma pháp đã trở nên hoàn tất.
Với lượng mana ít ỏi của Alon, luồng điện chỉ tỏa ra một luồng ánh sáng mờ nhạt.
Điểm tiến bộ duy nhất của anh nếu so với hai tháng trước đó là sự mất cân bằng được tạo ra bởi ma pháp hệ Lôi nay đã trở nên có phần tinh tế hơn một chút nhờ sự quen tay.
Nếu nói một cách hoa mỹ thì nó đã trở nên chính xác hơn; nói thẳng ra thì nó vẫn chỉ là một phép thuật vô dụng, chẳng được tích sự gì ngoài sự chuẩn xác.
Tuy nhiên, bằng cách xướng lên các câu chú ngữ, ngay cả một phép thuật vô dụng cũng có thể mang đến một sứ mệnh mới.
Alon khẽ thốt lên giọng trầm đục:
“—[Định Giới].” (Fixation)
Tia sét đang nổ lách tách trước mặt anh bỗng chốc bị đông cứng giữa hư không như thể thời gian đã ngừng trôi.
Đôi môi anh tiếp tục mấp máy:
“—[Cực Áp].” (Compression)
Quả cầu vốn đang lớn lập tức co rút, bị áp suất vô hình nén chặt thành một hạt châu nhỏ bé nhưng vẫn bị khóa chặt giữa không trung.
“—[Hư Phá].” (Collapse)
Rắc!
Với chú ngữ thứ ba, hạt châu mất đi hình dạng vốn có. Những gì còn lại là tia sét nguyên bản, một mảnh vụn mana hiện ra trước mặt Alon như vô số đường kẻ đứt đoạn kỳ dị tập hợp lại.
Và rồi,
“—[VẠN HOA LÔI ĐÌNH]!” (Momentary Bloom)
Khi buông Trí Quyền Ấn đang giữ, anh xướng lên chú ngữ cuối cùng một cách đầy dứt khoát:
ĐOÀNG!
Một cây đại thụ lôi đình khổng lồ đột ngột hiện hình ngay trước mắt.
Cái cây toả ra ánh hào quang rực rỡ hơn cả những tia nắng ban trưa, cái cây xanh ngắt rạng ngời đứng sừng sững, phô diễn sự hiện diện đầy uy quyền của mình.
Nó giống như một tia sét đánh xuống nhưng bị đóng băng ngay tại thời điểm huy hoàng nhất.
Alon hài lòng gật đầu:
“…Thứ tự của các chú ngữ cũng làm thay đổi hình thái của phép thuật.”
Anh nhớ lại lần trước khi dùng [Hư Phá] trước [Định Giới], ma pháp đã tan biến không để lại dấu vết. Anh khẽ mỉm cười thỏa mãn:
“Ngay cả những chú ngữ không tương thích với hệ phép thuật vẫn có thể sử dụng được, miễn là có một chú ngữ dẫn đường đứng trước.”
Mãn nguyện với những thông tin mới mà anh đã gặt hái được, Alon quan sát đại thụ lôi đình mà mình tạo ra đang dần tan biến vào không trung. Dẫu vậy, anh vẫn lẩm bẩm đầy tiếc nuối:
“Dù chắc là mình cũng chẳng bao giờ có dịp để mà dùng đến chiêu này đâu.”
Xoay người rời đi với một chút hụt hẫng, Alon cảm nhận rõ lỗ hổng mana trong cơ thể đã hoàn toàn cạn kiệt. Với thể trạng này, cơ thể anh chỉ cho phép sử dụng ma pháp đúng một lần mỗi ngày.
Và ngay khi anh quay người lại...
“?”
Anh sững người khi nhìn thấy cô ấy.
Đứng ngay tại sân tập của dinh thự Bá tước Palatio là một vị tiểu thư mà anh chẳng bao giờ muốn dây dưa vào — Tiểu Thư Kalia, ái nữ của gia tộc Bá Tước Zenonia. Vốn nổi tiếng là một người cao quý và nhã nhặn, nhưng lúc này đây, Kalia lại đứng đó với khuôn miệng há hốc, gương mặt không giấu nổi vẻ bàng hoàng tột độ.
“T-T-Trời đất ơi…?”
Nghe thấy giọng nói run rẩy vì kinh ngạc của cô, Alon bối rối quay mặt đi, lỡ mất cả cơ hội để hỏi tại sao cô lại xuất hiện ở đây.
“Ma Pháp Nguyên Bản (Origin)?”
Đứng cạnh cô là một người đàn ông trung niên, tay cầm một cây gậy chống được nạm vàng và chạm khắc một cách tinh xảo, cũng đang đứng trợn tròn mắt nhìn Alon với vẻ mặt sửng sốt không kém.
Và rồi,
“?”
Alon ngơ ngác trước phản ứng thái quá của hai người. Nhưng rồi, anh chợt khựng lại khi nhận ra điều gì đó.
Anh vừa nghe thấy người đàn ông kia nhắc đến từ “Origin” — một cấp độ ma pháp tối thượng mà chỉ những pháp sư đã đạt đến Bậc 7 mới có thể chạm tới.
Trong giây lát, Alon đã hiểu ra một sự thật:
Anh vừa trở thành tâm điểm của một sự hiểu lầm kinh thiên động địa.
PS: Cho mình xin lỗi nhé, chap này riêng khoản nghĩ tên chiêu thức đã ngốn của mình ba buổi tối rồi á :V
Anh em cho nhận xét dàn chiêu thức mới của Alon nhé, có gì còn sửa mà còn áp dụng cho những chap sau nhé
4 Bình luận