Arc 01

Chương 12

Chương 12

Một năm quả thực là một khoảng thời gian khá dài. Nó vẫn vừa đủ để Alon chính thức hoàn tất lễ kế vị và chính thức trở thành Bá Tước Palatio, cũng như giúp anh dần quen với những trọng trách mà một vị Bá Tước cần phải gánh vác. Tuy nhiên, một năm tuyệt đối không bao giờ là đủ để một người bình thường, vốn chẳng có chút kiến thức sơ đẳng nào về kiếm thuật, có thể vươn tới cấp độ Kiếm Thánh.

“Evan.”

“Vâng?”

“Kiếm Thánh (Master Knight)… ý là cũng tương đương với một Kiếm Sư (Swordmaster) đúng không?”

“Vâng… đúng là vậy ạ.”

Kiếm Sư.

Với Alon, một người đã từng đọc qua vô số tiểu thuyết đậm chất huyền ảo và kì bí, cái danh xưng này nghe qua thì có vẻ chẳng mang lại mấy ấn tượng. Tuy nhiên, không giống như những bối cảnh tiên hiệp hay tác phẩm giả tưởng "mì ăn liền" khác – nơi chỉ cần tạo ra được kiếm khí (aura blade) là đã được coi là Kiếm Sư – Alon biết rõ rằng những Kiếm Sư của thế giới Psychedelia này vận hành ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.

Những thông tin về các Kiếm Sư của Psychedelia bắt đầu lóe lên trong đầu Alon.

Ở thế giới này, một Kiếm Sư không chỉ đơn thuần là một người biết sử dụng kiếm khí. Đó là những thực thể vượt xa cả giới hạn đó, họ có thể khai mở một năng lực độc nhất gọi là "Kiếm Ý" (Derivative) và có thể nhảy qua những bức tường thành cao ngất ngưởng chỉ bằng một cú nhún chân. Nói cách khác, Kiếm Sư ở đây giống như những "siêu nhân" hơn là những kiếm sĩ thông thường chỉ biết bao phủ thanh kiếm bằng sức mạnh năng lượng.

“Vậy, cậu đang muốn nói với ta rằng Deus đã đạt đến trình độ mà có thể đứng ngang hàng với một trong những Kiếm Sư đó rồi sao?”

“...À thì, về mặt kỹ thuật, cậu ấy chỉ mới đứng trước ngưỡng cửa đó thôi ạ. Đúng là cậu ấy đã được công nhận là một Kiếm Thánh, nhưng dựa theo thông tin thu thập được từ Hội, cậu ấy vẫn chưa tạo ra được năng lực Kiếm Ý.”

“...? Thế thì cậu ta đâu hẳn đã là một Kiếm Thánh thực thụ phải không ?”

“Chuyện đó có lẽ là do lũ man di phương Bắc.”

“À.”

Nghe Evan nói đến đây, Alon lập tức hiểu ra tại sao Deus lại được đặc cách công nhận là một Kiếm Thánh.

“Chiến tranh sao?”

“Vâng.”

Vùng Caliburn đã sa lầy vào cuộc chiến chống lại lũ man di phương Bắc suốt hơn mười năm qua, và năm ngoái, họ đã mất đi một trong năm vị Kiếm Thánh của mình trong cuộc xung đột này. Nhớ lại chi tiết đó, Alon khẽ gật đầu.

“Họ đang cố gắng xoa dịu nỗi bất an của người dân, đồng thời đang phô trương rằng bản thân mình vẫn còn rất mạnh mẽ.”

“Có lẽ còn một vài lý do khác nữa, nhưng điều đó chắc chắn là lý do chính yếu.”

“Vậy ra, Deus vẫn chưa thực sự đạt đến trình độ của một Kiếm Thánh?”

“Cũng không hẳn là vậy, chỉ là cậu ấy chưa khai mở được năng lực Kiếm Ý thôi. Nhưng theo Hội Thông Tin, thực lực của cậu ấy đã được coi là ngang hàng với Kiếm Thánh rồi. Người ta nói rằng ngay cả Fiola — Đệ Tứ Kiếm Thánh, một Kiếm Thánh thực thụ — cũng đã bại dưới tay Deus trong một trận đấu tay đôi.”

Nghe Evan nói, Alon chỉ biết bật cười khổ rồi lẩm bẩm một mình.

“...Vị Kiếm Thánh trẻ tuổi nhất từ trước đến nay là bao nhiêu tuổi ?”

“Theo như những gì mà tôi được biết, người trẻ nhất là 32 tuổi. Reinhardt, Đệ Nhất Kiếm Thánh của Caliburn, chính là người nắm giữ kỷ lục đó. Hoặc ít nhất, đó đã từng là kỷ lục.”

“Anh ta là người trẻ nhất sao?”

“Vâng. Chẳng phải ngài ấy rất nổi tiếng sao ạ?”

Alon gật đầu. Dù anh chẳng mấy quan tâm đến danh tiếng, nhưng anh biết Reinhardt là một cá nhân trong game mà mạnh mẽ đến mức phi lý. Anh vẫn nhớ như in rằng trong game, Reinhardt luôn xuất hiện ở chương chính truyện thứ ba để tạm thời hỗ trợ nhân vật chính với vai trò như một đồng minh.

‘Chẳng phải anh ta đã bắt đầu cầm kiếm từ lúc mới năm tuổi với thiên phú kinh người đó sao?’

Hồi tưởng lại những dòng dẫn chuyện điển hình đi kèm với sự xuất hiện của Reinhardt, Alon không khỏi bật cười. Ngay cả với thiên phú và sức mạnh không tưởng đó, Reinhardt cũng phải mất hơn hai mươi năm mới đạt đến cấp độ Kiếm Thánh.

“...Trở thành Kiếm Thánh chỉ trong vòng một năm… chuyện này nghe có khả thi không cơ chứ?”

“Tôi cũng cảm thấy điều này là một chuyện hoàn toàn không thể tin nổi luôn ạ. Ngay cả là với những người có tài năng bẩm sinh hoặc được ông trời phù hộ cũng phải mất ít nhất là 5 năm chỉ để thức tỉnh Mana, 10 năm để có thể bao phủ thanh kiếm bằng lớp năng lượng đó, và mất hàng thập kỷ để có thể tạo ra Kiếm Ý. Ấy vậy mà Deus đã có thể dọn sạch hai giai đoạn đầu chỉ trong vòng vỏn vẹn đúng một năm.”

Khi Evan nói, anh ta còn không nhịn được mà chậc lưỡi với một chút sự ghen tị lộ rõ, còn Alon thì vô thức xoa cằm suy ngẫm.

‘Mình biết là cậu ta là người có tài năng, nhưng bản thân mình cũng không bao giờ tưởng tượng được rằng thứ tài năng đó lại vượt xa so với những gì mà mình đã tưởng tượng … Ồ, dù sao đó thì cũng là một chuyện tốt.’

Từ góc nhìn của Alon, sự thành công của Deus không phải là một điều đáng buồn mà trái lại đó lại là một điều đáng để ăn mừng. Deus càng thành đạt, Alon càng có nhiều cơ hội để "dựa hơi" và hưởng lợi trong tương lai.

‘Cơ hội… chắc là mình sẽ nắm bắt được nó thôi phải không ?’

Alon liếc nhìn những lá thư đang nằm ở góc bàn văn phòng. Đó là những lá thư đến từ Yutia, người hiện đang ở Thánh Quốc Rosario.

‘...Hay là không nhỉ...’

Lý do khiến Alon lộ ra vẻ mặt phức tạp như vậy là vì trong suốt một năm qua, anh chỉ nhận được duy nhất những lá thư đến từ mỗi Yutia. Có vẻ như năm đứa trẻ đó vẫn giữ liên lạc mật thiết với nhau.

‘Thôi thì, cũng chẳng trách được điều này vì đếm bản thân mình còn chưa từng gặp mặt chúng trực tiếp. Nhưng mà, mình đã cất công chuẩn bị những món quà riêng cho từng đứa, vậy mà ngay cả một lời cảm ơn cũng không có, thì có hơi quá đáng không nhỉ…?’

Mặc dù biểu cảm của Alon vẫn tỏ vẻ bình thản, nhưng sâu trong lòng anh không khỏi có chút hụt hẫng, anh khẽ lắc đầu. Sự thật là, nếu xét theo mục tiêu ban đầu của mình, Alon nên cảm thấy biết ơn vì Ngũ Hình Đại Tội đã không đi phá hủy bất kỳ vương quốc nào.

Và thế là, với một chút đắng cay trong lòng, Alon tự nhủ:

‘Thôi thì chỉ cần chúng vẫn có thể sống tốt và khỏe mạnh, như thế là đủ với mình rồi.’

******

Tại khu định cư trung tâm của Kirdam, thủ đô Caliburn, có một dinh thự tráng lệ nằm ở phía Nam – nơi chỉ dành cho những đại quý tộc quyền thế nhất vương quốc. Đó chính là nơi cư ngụ của Deus Macallian, thủ lĩnh của đoàn hiệp sĩ "Eclipse" (Minh Nguyệt) lừng lẫy, và đồng thời cũng là người trẻ tuổi nhất đất nước được ban tặng danh hiệu Kiếm Thánh.

"Phù—"

Trong một văn phòng tráng lệ thứ vốn không mấy hợp với sở thích của bản thân nhưng anh vẫn trưng dụng nó, Deus khẽ thở dài, nhàn nhã phóng tầm mắt qua cửa sổ hướng về phía vườn hoa của dinh thự.

"Anh hai!"

Anh nhìn thấy một cô bé có đôi mắt tím sẫm giống hệt mình đang tươi cười rạng rỡ, vẫy tay chào từ phía khu vườn. Nhìn thấy cô bé, Deus không thể kìm được mà mỉm cười đáp lại.

Cô bé vẫy tay một lúc rồi tiếp tục dạo bước trong vườn. Nhìn theo bóng dáng ấy, Deus bất chợt hồi tưởng lại những sự kiện về một năm đã qua — về khoảnh khắc cậu được gặp lại gia đình của mình mà bản thân ngỡ là đã chết, và về món quà vô giá mà cậu nhận được từ Đại Nguyệt.

Một năm trước, Deus Macallian đã gia nhập Lam Nguyệt và hoạt động dưới sự chỉ dẫn của tổ chức. Tuy nhiên, không giống như Yutia, cậu không hề sùng bái Đại Nguyệt một cách mù quáng. Dẫu biết rằng Đại Nguyệt đã ra tay cứu mạng mình, nhưng chỉ bấy nhiêu đấy thôi thì vẫn là chưa đủ để cậu có thể thề nguyện dâng hiến lòng trung thành của mình.

Vì vậy, lý do chính mà Deus Macallian gia nhập vào Đại Nguyệt khi đó chỉ có hai điều: Thứ nhất, để nhận được sự huấn luyện của Yutia; và thứ hai, vì Đại Nguyệt đã hứa cho cậu cơ hội để báo thù lũ "Hắc Sơn Dương" (Black Sheep).

Suy cho cùng, kể từ khi mất đi gia đình — những người mà cậu trân quý hơn cả sinh mạng — Deus đã bị gặm nhấm bởi sự thịnh nộ và lòng hận thù sâu sắc đến mức cậu không thể chợp mắt mỗi đêm.

Chính vì thế nên, khi lần đầu nhận nhiệm vụ như thế này, Deus to ra chẳng mấy mặn mà với nó. Cậu hiểu rằng các công việc trước đây ở Lam Nguyệt là để đối phó với những thực thể hắc ám, nhưng nhiệm vụ mới này dường như lại từ trên trời rơi xuống, chẳng liên quan gì cả.

Thế nhưng, khi đặt chân đến Caliburn và tìm tới quán trọ nhỏ ở vùng phía Nam — nơi lá thư của Đại Nguyệt nhắc đến một "món quà" — Deus đã không tin vào mắt mình. Em gái cậu, người đáng lẽ ra đã bị lũ Hắc Sơn Dương sát hại, vẫn đang đứng ở đó, bằng xương bằng thịt, vẫn khỏe mạnh và đang làm việc tại quán trọ.

"Ahem."

Deus ngượng ngùng hắng giọng dù xung quanh không có ai. Nghĩ lại, cậu vẫn cảm thấy khá xấu hổ vì khoảnh khắc ngay khi nhìn thấy em gái tại quán trọ đó, cậu đã lập tức ôm chầm lấy cô bé và bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

Sau cuộc đoàn tụ đầy xúc động, Deus đã biết được tường tận mọi chuyện đã xảy ra với em gái mình, Silly. Cô bé kể lại rằng việc mình đã bị lũ Hắc Sơn Dương lôi vào một nơi tối tăm, mòn mỏi chờ đợi đến lượt bản thân bị hành quyết thì đột nhiên một luồng sáng chói lòa đã kéo cô ra khỏi nơi hắc ám đó. Cô suýt chút nữa bị bán cho bọn buôn nô lệ nhưng may thay đã được một người tên là Evan cứu thoát. Sau đó, Bá tước Palatio đã cung cấp những loại thuốc men vô cùng quý giá, đồng thời tiếp tục hỗ trợ và bảo vệ cô bé cho đến khi Deus tới.

Sau khi được nghe xong tất cả, Deus không khỏi tự hỏi làm sao Đại Nguyệt lại biết được tất cả những chuyện này. Cậu còn chưa bao giờ hé môi về gia đình của mình với bất kỳ ai trong Lam Nguyệt, và ngay cả Yutia cũng chẳng biết gì về quá khứ của cậu, ngoại trừ việc cậu từng bị lũ Hắc Sơn Dương tấn công.

Nhưng chẳng bao lâu sau, Deus đã ngừng thắc mắc đào sâu về những điều bí ẩn này. Thay vào đó, cậu nhớ lại những lời Yutia thường nói với mình:

"Ngài ấy biết tất cả mọi thứ."

"Sớm thôi, cậu sẽ hiểu tại sao ta lại can tâm tình nguyện lựa chọn đi theo phò tá Ngài ấy."

Ban đầu, cậu đã gạt phắt những lời nói đó vì cho rằng nó hoàn toàn là điều nhảm nhí, nhưng giờ đây khi ngẫm lại cậu không khỏi cảm thấy rùng mình vì những mảnh ghép từ đầu đến gờ bắt đầu trở nên ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo. Nghĩ đến đó, Deus thầm gửi lời cảm tạ sâu sắc nhất hướng tới Đại Nguyệt.

Với một kẻ từng bị sự thù hận thiêu đốt hết cả lý trí như cậu, việc em gái còn sống, và sự thật là chính danh nghĩa của cậu đã âm thầm bảo vệ cô bé bấy lâu nay, chính là món quà vĩ đại nhất và là phước lành không một thứ gì có thể sánh bằng.

‘Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa...’

Deus thề sẽ báo đáp ơn huệ này. Tuân theo mệnh lệnh của Đại Nguyệt, cậu đã trở thành một hiệp sĩ tại Caliburn.

Trớ trêu thay, việc trở thành hiệp sĩ đối với cậu lại vô cùng dễ dàng. Bên cạnh những năng lực vốn đã sẵn có, Deus phát hiện ra bản thân mình có một tài năng thiên phú kinh người và khác biệt hoàn toàn so với những người đồng trang lứa với thanh kiếm trong tay.

"Ngài ấy biết tất cả mọi thứ."

Chính lúc đó, Deus mới nhận ra lời nói của Yutia không phải là sự cuồng tín mù quáng, mà là sự thật. Và sau khi chính thức được phong tước hiệp sĩ, Deus đã hiểu tại sao Đại Nguyệt lại cử cậu đến đây để làm điều này.

‘Nhiệm vụ của mình là tạo ra một đội cận vệ hoàng gia.’

Chẳng rõ có phải là vì cuộc chiến với lũ man di hay lý do nào khác, Caliburn cho phép bất kỳ ai nhận được sự công nhận của nhà vua đều có thể thành lập một đoàn hiệp sĩ cho riêng mình. Hơn thế nữa, nếu một người đạt đến đẳng cấp Kiếm Thánh, họ sẽ được cho phép vượt qua giới hạn thông thường về số lượng thành viên trong đoàn.

Nhưng đoàn hiệp sĩ này sẽ không bao gồm những kẻ đầu đường xó chợ. Thay vào đó, nó sẽ quy tụ những kiếm sĩ tài năng nhất đã lặn lội đến Caliburn để tìm kiếm vinh quang và khát vọng trở thành hiệp sĩ.

"Thưa Đoàn trưởng, đã đến giờ rồi ạ."

"Được rồi."

Deus đứng dậy, gật đầu đáp lại vị hiệp sĩ đang nhìn mình với ánh mắt đầy tôn kính.

Cậu hướng về phía sân tập. Các hiệp sĩ trong bộ giáp sắt đen — biểu tượng của Eclipse (Minh Nguyệt) — đang chuẩn bị khởi hành cho chuyến viễn chinh thảo phạt lũ man di. Đứng trên bục duyệt binh, Deus nhìn lướt qua hàng ngũ hiệp sĩ đang tập hợp.

Cậu biết rằng không phải ai trong số họ cũng có thể trở về với nụ cười trên môi.

Tuy nhiên, đối với Deus, đó không phải là vấn đề lớn. Đoàn hiệp sĩ này, đội cận vệ sẽ phục vụ Đại Nguyệt, cần phải mạnh mẽ hơn nữa — mạnh hơn hiện tại rất nhiều. Deus biết quá rõ rằng Đại Nguyệt không cần một đoàn hiệp sĩ sẽ ngã xuống trước lũ man di phương Bắc thấp kém.

Vì vậy, không giống như những đoàn trưởng khác thường nói lời khích lệ quân sĩ, Deus tuốt kiếm và lặng lẽ hô vang khẩu hiệu của Eclipse (Minh Nguyệt):

"Hãy chứng minh bản thân dưới ánh trăng."

Với những lời đó, cậu bắt đầu cuộc viễn chinh chinh phạt lũ man di, với mục tiêu duy nhất: tạo ra một đoàn hiệp sĩ vĩ đại nhất, xứng đáng để phụng sự Đại Nguyệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!