“Để cho chắc chắn, khả năng tin tức này bị sai lệch là bao nhiêu?”
“Dường như là không có, thưa Ngài.”
Nghe lời khẳng định của Evan, Alon thầm nhủ:
‘…Tại sao Ladan lại đột nhiên đi làm hải tặc cơ chứ?’
Lý do Alon gửi Ladan đến thành phố cảng Raxas một phần là vì tài năng truy vết độc nhất vô nhị của cậu ta, nhưng phần lớn là vì cậu ta thuộc về một chủng tộc được biết đến với cái tên là Hải Thần Tộc.
Trong bối cảnh của trò chơi, Hải Thần Tộc là một chủng tộc cực kỳ hiếm hoi, hiếm đến độ mà cả đại lục chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay được vài người.
Mặc dù họ có vẻ ngoài trông chẳng khác gì con người và rất khó để nhận ra chân tướng ngay từ cái nhìn đầu tiên,
Tuy nhiên đối với Alon mà nói — một người đã phá đảo game rất nhiều lần và đào sâu vào mọi ngõ ngách của cốt truyện — thừa biết dòng máu đang chảy trong người Ladan là gì và lợi thế của cậu ta so với người thường khác biệt như thế nào. Đó là lý do vì sao mà anh lại định hướng cho cậu ta theo nghề thợ săn kho báu.
Với tư cách là thành viên của Hải Thần Tộc, Ladan có thể thở dưới nước, cộng thêm với khả năng truy vết thiên bẩm, Alon tính toán rằng nếu cậu ta đi trục vớt các di vật chìm dưới đáy đại dương thì việc kiếm tiền sẽ dễ như trở bàn tay.
Chưa kể, đặc thù của nghề thợ săn kho báu là "một vốn bốn lời", chỉ cần trúng mánh một lần là đủ sống sung túc cả đời. Vì thế, Alon còn hào phóng tặng hẳn cho Ladan một di vật chuyên dụng dùng để truy lùng các báu vật, cổ vật khác .
Thế mà giờ đây, Ladan lại đi làm hải tặc. Mà còn không phải là loại hải tặc hạng tôm tép — cậu ta đã trở thành một trong những đại hải tặc của vùng Thất Đảo.
“Giờ đây cái danh của cậu ta còn lừng lẫy hơn cả tước vị Bá Tước Palatio này nữa rồi…”
“Quả thực là vậy,” Evan tán đồng.
Hải tặc vùng Thất Đảo về cơ bản giống như những lãnh chúa cai trị hòn đảo của riêng mình, mỗi nơi có thể coi như một tiểu quốc độc lập.
Hơn nữa, năng lực tác chiến hải quân của họ đáng sợ đến mức ngay cả Đế Quốc — vốn nổi danh về sức mạnh quân sự — cũng không hề dám coi thường.
Những thuyền trưởng cai trị quần đảo đó đều là những thực thể vượt xa giới hạn con người bình thường, có sức mạnh sánh ngang với các Kiếm Thánh hay các tộc trưởng man di.
Đáng quan ngại hơn là thế hệ thuyền trưởng đương nhiệm còn được cho là mạnh hơn hẳn những người tiền nhiệm.
Càng suy nghĩ, trong đầu Alon càng nảy sinh một thắc mắc lớn:
‘Làm thế quái nào mà Ladan lại giết được một trong những siêu nhân đó được cơ chứ?’
Tài năng của Ladan vốn không nằm ở mảng chiến đấu, nên ẩn số này khiến anh vô cùng bối rối. Tuy nhiên, Alon sớm tìm ra một lời giải thích khả dĩ nhất.
‘Nếu Ladan tìm lại được một vài di vật cực phẩm từ kỷ nguyên cổ đại, thì điều này nghe cũng có lý.’
Có rất nhiều di vật cổ xưa ẩn giấu dưới vùng biển gần Raxas, và một số trong đó sở hữu quyền năng cực kỳ khủng khiếp.
Chính Alon cũng từng dành ba ngày ròng rã "cày cuốc" cái mini-game thợ săn kho báu chỉ để trục vớt một món di vật từ đáy biển Raxas.
Dù sau đó anh phát ngán cái mini-game ấy đến mức không bao giờ đụng vào nữa, nhưng những món đồ mà anh thu được thì hoàn toàn xứng đáng với công sức bỏ ra.
Vì vậy, nếu Ladan sử dụng một di vật quyền năng để đánh bại gã thuyền trưởng kia và chiếm lấy vị trí đó, thì mọi chuyện xem ra cũng dễ hiểu phần nào.
Alon đưa tay trái lên day nhẹ mắt một lát rồi nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.
Thực lòng mà nói, anh đã lường trước khả năng mọi chuyện sẽ chệch hướng khi để những "Đại Tội" khác bước chân vào dòng đời.
Anh biết thế giới này vốn chẳng dễ dàng đến mức mọi thứ đều diễn ra y hệt như kế hoạch.
Dẫu vậy, cảm giác đắng ngắt vẫn đọng lại nơi đầu lưỡi, anh khẽ buông ra một tiếng thở dài đầy bất lực.
******
Đó là một mùa hè mang theo cái nóng oi nồng cùng bầu không khí náo nhiệt đặc trưng của những vùng hải cảng
Phía bên kia vùng biển Raxas thành phố cảng sầm uất- Huyết mạch kinh tế và cũng là trái tim của Công Quốc Corkia là nơi tọa lạc của Thất Đảo.
Bảy hòn đảo này vốn nằm dưới sự cai trị độc tôn bởi vị hải tặc đầu tiên, người mà hậu thế sau này vẫn dành sự tôn kính lẫn kinh sợ khi nhắc đến : Vua Hải Tặc: ‘Kaldean T. Braven’.
Tuy nhiên, sau khi Kaldean đột ngột tạ thế vì bạo bệnh, cơ nghiệp Thất Đảo đã bị xẻ năm xẻ bảy. Bảy vị thủ lĩnh chia nhau cai quản mỗi người một phương, truyền thừa ngôi vị qua nhiều thế hệ, biến vùng biển này thành một thánh địa bất khả xâm phạm của giới hải tặc.
Ladan — người vừa mới hạ sát Alcryde Markney, cựu thuyền trưởng của hòn đảo lớn nhất và cũng là kẻ nắm giữ danh hiệu "Kẻ Đồ Tể" — đã chính thức trở thành tân thuyền trưởng của hòn đảo thứ nhất.
Với một tiếng thở dài nhẹ, Ladan đứng từ trên cao nhìn xuống lãnh địa của mình.
Dẫu mang danh là thị trấn hải tặc, nhưng hòn đảo thứ nhất lại mang trong bản thân một cấu trúc rất quy củ.
Những dãy nhà được xây dựng san sát trải dọc theo mặt đất, được bảo bọc bởi hệ thống vách đá dựng đứng bao quanh hòn đảo khổng lồ. Nhìn từ xa, những công trình xây dựng kiên cố ngay trên vách đá ấy khiến nơi này trông chẳng khác gì một pháo đài kiên cố giữa trùng khơi.
Thế nhưng, thứ đang bấm đầy lấy tâm trí Ladan lúc này không phải là cảnh sắc hùng vĩ của hòn đảo, mà là những suy nghĩ về "Đại Nguyệt".
‘Rốt cuộc, Đại Nguyệt là thực thể như thế nào vậy?’ cậu tự hỏi.
Trước đây, Ladan chưa bao giờ bận tâm tìm hiểu hay có những suy nghĩ sâu xa về Đại Nguyệt.
Sự phục tùng của cậu không xuất phát từ lòng trung thành mù quáng, mà đơn giản chỉ là vì cậu chẳng mấy hứng thú.
Nói như vậy không có nghĩa cậu là một kẻ vô ơn. Ladan hiểu rõ hơn ai hết cái giá của thực tại về tình trạng của bản thân: Nếu không nhờ có sự can thiệp kịp thời của Đại Nguyệt, cậu đã sớm bị lũ buôn nô lệ nghiền nát, trở thành vật thí nghiệm sinh học với những thí nghiệm vô nhân tính và kết thúc cuộc đời trong đau đớn tột cùng.
Cũng chính nhờ Đại Nguyệt mà cậu mới có cơ hội được gặp gỡ với Yutia — người đã dẫn dắt cậu khai mở thiên phú ẩn giấu để đạt được vị thế như ngày hôm nay.
Dẫu vậy mặc cho tất cả những điều đó, mọi sự kính trọng cậu dành cho Đại Nguyệt bấy lâu nay chỉ dừng lại ở “Biết Ơn”, cậu phục tùng theo mệnh lệnh thực chất chỉ là vì nể mặt Yutia.
Với Ladan, khẩu hiệu "Tất Cả Vì Đại Nguyệt" chỉ đơn thuần là một mệnh lệnh gián tiếp mà cậu phải thực thi để làm theo Yutia.
Đó là lý do khi Đại Nguyệt trực tiếp ra chỉ thị, trong thâm tâm Ladan đã nảy sinh một sự phản kháng ngầm.
Cũng giống như Seolrang trước đây, cậu từng cho rằng việc bị đẩy đến Raxas là một nhiệm vụ vô nghĩa và hoàn toàn lãng phí thời gian.
Bởi lẽ, Ladan còn quá nhiều huyết hải thâm thù cần phải thanh toán.
Cậu muốn báo thù lũ "Hắc Ương" — những kẻ đã tàn sát tộc nhân của cậu trên một hòn đảo vô danh nơi mà họ vẫn sống những ngày tháng yên bình năm nào.
Cậu cũng còn muốn tính sổ với cả gã thợ săn bị nguyền rủa — kẻ đã nhẫn tâm hạ sát cha mẹ cậu ngay khi họ vừa chạm chân đến đại lục trong trạng thái kiệt quệ, để rồi bán đứng cậu vào kiếp nô lệ.
Với một kẻ mang trong mình mối thù sâu như biển cả, việc trở thành một thợ săn kho báu nghe thật nực cười, và những món quà từ Đại Nguyệt dường như chẳng mảy may liên quan gì đến lời thề phục hận của cậu.
... Ít nhất là cho đến khi cậu chạm mặt với sự thật tàn khốc: Những kẻ đứng đầu Thất Đảo chính là những kẻ năm xưa đã xuống tay với gia đình cậu.
Sự thật ấy vỡ òa một cách đầy trớ trêu.
Toàn bộ các thuyền trưởng đương nhiệm của Thất Đảo đều đang sở hữu sức mạnh của Hải Thần Tộc.
Dù vỏ bọc bên ngoài đối với công chúng được biết đến là "Phước Lành Của Hoàng Đế", nhưng thực chất chúng đã hiến tế từng phần thân xác mình trong một nghi lễ tà thuật để đổi lấy quyền năng từ vị hải thần mà chúng sùng bái — "Claiod".
Giây phút nhận ra điều đó, Ladan đã lao đi như kẻ mất trí đến quảng trường trung tâm Raxas.
Ở nơi đó, khi đứng trước những tờ lệnh truy nã cũ nát, bám bụi từ đời thuở nào của những hải tặc Thất Đảo,
Ngay khoảnh khắc đó cậu đã hoàn toàn bị chấn động.
Những gã thuyền trưởng hải tặc hiện tại chính là những kẻ đã sát hại cha mẹ cậu khi cậu còn là một đứa trẻ.
Chúng đã cướp lấy sức mạnh tối thượng bằng cách sử dụng chính da thịt của cha mẹ cậu làm vật tế thần.
Khoảnh khắc khi nhận ra tất cả những điều ấy, sự phẫn nộ, niềm hân hoan và nỗi bàng hoàng đan xen, cuộn trào mạnh mẽ trong lồng ngực, tất cả những cảm xúc đó nó đến cùng một lúc và khó thể tả xiết thành lời .
Dù Ladan chưa bao giờ tiết lộ quá khứ của mình, nhưng có vẻ như "Ngài ấy" đã thấu thị tất cả và sắp đặt mọi quân cờ ngay từ những ngày đầu tiên.
Như thể thực hiện một lời hứa ngầm, Ngài đã dâng tận tay cho cậu cơ hội phục hận mà ngàn năm mới có một.
Tuy nhiên, có cơ hội để phục thù là một chuyện nhưng nó cũng không đồng nghĩa với việc cậu có thể hành động ngay tức khắc.
Xét tình hình lúc này một cách khách quan, thực lực của Ladan hiện tại cũng khá mạnh nhưng nó vẫn còn là chưa đủ để lay chuyển được những kẻ đã chạm tới cảnh giới siêu nhân dưới sự bảo hộ của Claiod.
Giữa lúc bế tắc, nó không tốn quá nhiều thời gian để Ladan sực nhận ra câu trả lời vốn đã nằm sẵn trong món quà mà Đại Nguyệt ban tặng cho câu.
Món di vật mang tên "Kính Nhìn Đêm Amrita" với khả năng soi rọi những di vật cổ xưa bị chôn vùi nơi biển sâu, giúp việc tìm kiếm và truy vết trở nên dễ dàng đến kinh ngạc.
Khi phát hiện ra những món di vật cực phẩm có thể bù đắp hoàn hảo cho sự chênh lệch về sức mạnh còn thiếu của cậu với lũ thuyền trưởng Thất Đảo kia, Ladan mới bàng hoàng thấu hiểu: Mọi bước đi của cậu đều nằm trong kịch bản hoàn hảo của Ngài ngay từ đầu.
‘Báo thù và thống trị Thất Đảo.’
Và cũng ngay khoảng khắc đó cậu mới thấu triệt được ý đồ tầm cỡ của Đại Nguyệt,
Khi tất cả những khúc mắc ẩn chứa trong lòng cậu đã bị xóa bỏ, Đại Nguyệt trong mắt cậu giờ đây đã không còn là một vị ân nhân xa lạ.
Ngài là một vị thần định mệnh, Người không chỉ vạch sẵn con đường mà cậu cần đi mà còn trao cho cậu thanh gươm sắc bén nhất để thực hiện tâm nguyện phục thù của bản thân.
Từ đầu chí cuối, mọi thứ đều đã được lên kế hoạch một cách hoàn hảo.
“Tất cả vì Đại Nguyệt,” Ladan lẩm bẩm trong vô thức.
Cụm từ ấy từng là một lời thề rỗng tuếch, nhạt nhẽo và không có ý nghĩa gì đối với cậu.
Thế nhưng giờ đây, mỗi khi lời nói ấy được thốt ra, nó không còn là những âm thanh vô nghĩa mà đã trở thành một ý niệm thực thụ, khiến không gian như rung chuyển bởi một ý chí sắt đá cùng lòng trung thành đến mức cuồng tín
“Tất cả vì Đại Nguyệt,”.”
Chỉ đến lúc này, lời nói ấy mới thực sự mang ý nghĩa của một sự hiến dâng trọn vẹn và lòng trung thành mà không thứ gì có thể lay chuyển.
******
Ba tháng đã trôi qua kể từ cái ngày tin tức về "đứa con" thứ năm bỗng chốc hóa thành hải tặc Somali ập đến.
Khi cái nóng oi ả của mùa hè bắt đầu nhạt dần, nhường chỗ cho sắc đỏ của những tán lá rừng chớm thu, Alon cũng bắt đầu lên xe ngựa khởi hành.
Anh đang trên đường tiến về điền trang của Công Tước Rotegre để tham dự buổi Đại Lễ được tổ chức hai năm một lần.
‘Nếu có thể, mình thực sự chỉ muốn bùng cái buổi này cho xong...’
Dù thân xác đang ngồi trên xe ngựa nhưng tâm trí Alon lại tràn đầy sự miễn cưỡng.
Cái danh tiếng mờ ám của gia tộc Bá Tước Palatio từ lâu đã phai nhạt sau nhiều năm "ở ẩn", nhưng thay thế vào đó lại là những lời chế giễu bủa vây, và điều đó khiến anh không khỏi khó chịu.
Tuy nhiên, lý do anh vẫn phải nhắm mắt đưa chân bước đi là bởi mọi quý tộc vùng Asteria đều bị ràng buộc bởi một quy định: trừ những trường hợp đặc biệt bất khả kháng, họ bắt buộc phải tham dự Đại Lễ ít nhất một lần sau mỗi hai chu kỳ.
Vì vậy, Alon đành phải ngồi trên xe ngựa, trên đường đi anh sẽ hội quân cùng hai gia tộc quý tộc khác.
Đây là một sự sắp xếp đã được tính toán từ trước, bởi lẽ vào mùa Đại Lễ, giới quý tộc thường trở thành mục tiêu béo bở của lũ lính đánh thuê và bọn thổ phỉ, nên việc đi theo nhóm lớn sẽ đảm bảo an toàn hơn.
Với địa vị quý tộc, họ vốn có đủ vệ binh lính để tự bảo vệ mình, nhưng việc vướng vào những cuộc ẩu đả không đáng có sẽ gây tổn thất nhân lực một cách vô ích, thế nên họ chủ động tăng cường số lượng ngay từ đầu để tránh gặp rắc rối.
Dựa trên thỏa thuận đó, Alon đã đồng hành cùng hai gia tộc phía Đông, và một ngày trôi qua mà không gặp sự cố nào.
...Thế nhưng, vấn đề lại nảy sinh vào chính đêm hôm ấy.
“Bá Tước Palatio, chẳng phải chỉ mang theo đúng một người bảo vệ như thế này là có phần hơi coi thường chúng tôi sao... Hay là gia tộc Ngài đang gặp các vấn đề khó khăn về tài chính vậy?”
“Nếu Ngài đang thiếu thốn tiền nong, tôi có thể sẵn lòng giúp đỡ một chút đấy.”
“À... Có vẻ như vì kế thừa tước vị quá vội vàng nên tình hình tài chính của Ngài đang lâm vào cảnh khốn đốn nhỉ?”
Alon nhìn chằm chằm vào hai gã quý tộc trước mặt với vẻ không thể tin nổi. Chúng đang cố tình bày ra cái bộ dạng "tốt bụng" đến buồn nôn này để ngang nhiên chế nhạo anh.
1 Bình luận