Arc 01

Chương 17 :

Chương 17 :

Alon đã hoàn thành được tất cả mọi mục tiêu mà anh cần đạt được tại Lam Tháp. Mục đích chính của anh lần này ở đây là lấy được món tạo tác được ẩn giấu trong căn hầm ngầm của tòa tháp, và giờ khi đã có nó trong tay, Alon cũng chẳng còn lý do gì để anh phải nán lại ở nơi đây thêm nữa. Anh quyết định sẽ rời Lam Tháp ngay lập tức, một phần vì bản thân cũng không còn việc gì để làm, nhưng có lẽ phần lớn là vì Penia — người vốn dĩ đã rất vô cùng khó chịu với anh ngay từ đầu đó là còn chưa kể cô ta khá . . . phiền phức — và cô có thể sẽ gây thêm những rắc rối ngoài dự tính nếu anh ở lại lâu hơn.

 

Mặc dù anh cũng thừa biết cô ta không phải hạng người hoàn toàn vô lý đến mức phi lý , nhưng trong cái thế giới này, chuyện điên khùng cổ quái gì cũng có thể xảy ra.

Với những suy nghĩ như vậy trong đầu, Alon vừa mới xử lý xong Thời Môn và tìm thấy được thứ Tạo Tác mà anh cần có và khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng .

Thì bất chợt . . .

“Cái này... là gì đây?”

“Đây là những lọ thuốc hồi phục do chính tay tôi bào chế.”

Alon liếc nhìn cô ta, cố gắng nặn ra một nụ cười xã giao bất chấp ánh mắt của anh vẫn đầy vẻ cảnh giác sắc sảo, rồi cầm lọ thuốc trên bàn lên. Thứ chất lỏng bên trong có màu xanh thẫm và phát ra ánh hào quang trắng khi khẽ lắc nhẹ.

‘...Đây là... thuốc hồi phục ma lực. Mà đây lại còn là loại cực phẩm nữa chứ...’

Ở thế giới này, các lọ thuốc ma pháp không có tác dụng lẫn hiệu ứng gần như là ngay tức thì như ở trong game; thay vào đó, hiệu quả của chúng sẽ thẩm thấm dần dần vào trong cơ thể. Vì vậy, nên gọi chúng là “Thuốc tăng cường khả năng hồi phục ma lực” thì đúng hơn là “Thuốc hồi phục ma lực”.

Thế nhưng, trong số hằng hà sa số tất cả các loại dược phẩm và thuốc, năm lọ thuốc mà Penia đặt trước mặt Alon là những thứ duy nhất ở đây thực sự xứng đáng với cái danh “Thuốc hồi phục ma lực”. Loại thuốc cấp cao nhất mà anh đang cầm trên tay có khả năng khôi phục một lượng lớn ma lực gần như ngay lập tức chỉ sau khi uống.

Những lọ thuốc này vốn đã vô cùng đắt đỏ. Alon vốn từng đã có ý định mua một lọ khi anh cảm thấy rất là bất tiện vì chỉ có thể dùng ma pháp mỗi ngày một lần, nhưng khi được tận mắt nhìn thấy cái giá của mỗi lọ đã khiến anh suýt chút nữa thì lăn ra ngất xỉu tại chỗ.

‘Chỉ riêng hai lọ này thôi chắc cũng đủ mua đứt một căn biệt thự nhỏ rồi...’

Sau khi nhìn chằm chằm vào lọ thuốc một lúc, anh dời mắt sang Penia. Nụ cười gượng gạo của cô ta để lộ rõ vẻ lo lắng bồn chồn, và ngay khi anh nhìn sang, cô ta ngay lập tức lên tiếng.

“Thưa Ngài... Ngài có thích chúng không?”

“Ta biết đây là những lọ thuốc thuộc hàng cực phẩm, nhưng tại sao cô lại đưa chúng ra đây cho ta xem?”

“Những lọ thuộc này là tôi muốn tặng Ngài đấy.”

“Cô định tặng cho ta chỗ thuốc này sao?”

“Dạ Vâng.”

“...?”

Một dấu chấm hỏi khổng lồ hiện lên trong đầu Alon. Anh có thể hiểu được phần nào lý do cho cái thái độ của cô ta đã thay đổi đột ngột 180 độ như thế này sau khi anh xử lý được Thời Môn. Cô ta có lẽ cảm thấy đôi chút biết ơn hoặc kính sợ bởi từ trước đến nay, phương pháp để đóng vết nứt đó vẫn luôn là một ẩn số.

Thế nhưng, dưới góc nhìn của Alon, biểu hiện hiện tại của Penia dường như chẳng hề xuất phát từ lòng biết ơn hay sự kính sợ đơn thuần nào cả.

‘Hay là cô ta lại hiểu lầm mình giống như gã pháp sư đi cùng Tiểu Thư Zenonia lần trước nhỉ?’

Với suy nghĩ như vậy trong đầu, Alon đành lên tiếng:

“...Để ta nói rõ một điều nhé, ta chỉ là một Pháp Sư Bậc 2 mà thôi.”

“Vâng, tôi biết chứ ạ. Dĩ nhiên, Ngài chắc chắn là một Pháp sư bậc 2 rồi ạ.”

Khi anh mở lời vì nghi ngờ cô ta có thể đã nhầm lẫn về thực lực của mình, Penia lại gật đầu lia lịa như thể đã chờ sẵn câu nói đó từ lâu, khiến anh càng thêm hoang mang.

Thấy cô ta gật đầu một cách đầy nghiêm túc, Alon không khỏi tự hỏi liệu có phải cô ta chỉ đang cố nịnh hót mình hay không.

Tuy nhiên, biểu cảm của Penia không có vẻ gì là đang đùa cợt. Nói cách khác, rõ ràng Penia không hề nhầm lẫn về bất cứ điều gì, và chính điều đó mới làm Alon bối rối hơn.

“Tôi thề là bản thân sẽ giữ kín như bưng những gì mà mình vừa thấy. Tuyệt đối, không một sai sót,” Penia tiếp tục khẳng định.

Alon đáp:

“Cũng không cần phải thề thốt đến mức như vậy đâu—”

“Không, làm ơn đi mà! Hãy để tôi thề. Tôi muốn được thề! Nếu cần thiết, tôi có thể lập lời thề bằng chính ma pháp của mình. Tôi sẽ thực hiện ngay tại đây và ngay lúc này!”

“Kìa, khoan đã—”

Trước khi Alon kịp dứt lời, Penia đã nhanh chóng tập trung ma lực. Luồng ma lực mãnh liệt đột ngột tràn ngập khắp văn phòng khiến tim Alon hụt mất một nhịp, và trước khi anh kịp ngăn lại, Penia đã hoàn tất lời thề ma pháp.

‘Cô ta thực sự đi xa đến mức này chỉ để giữ bí mật về cách xử lý Thời Môn sao? Đồng ý rằng việc đóng được Thời Môn đó là một bí ẩn với họ ở thời điểm này, nhưng mà...’

Bên ngoài, Alon vẫn giữ vẻ mặt vô hồn như tượng đá, nhưng nội tâm anh thì đang dậy sóng vì hoang mang tột độ. Anh nhận ra rằng Penia chắc chắn đang hiểu lầm một cái gì đó rất khủng khiếp.

 

“Ngài thấy không? Tôi rất giỏi giữ lời hứa. Tôi sẽ giữ kín bí mật này, tuyệt đối...!”

“...Được rồi.”

Chứng kiến Penia nài nỉ đầy tuyệt vọng sau khi lập lời thề, Alon chỉ còn biết bình thản gật đầu đáp lại. Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sự hiểu lầm của cô ta sẽ sớm được tháo gỡ cả.

Cứ như vậy, Alon rời khỏi Lam Tháp, mang theo năm lọ thuốc hồi phục ma lực cùng món tạo tác mà anh hằng tìm kiếm.

******

Ngồi trong cỗ xe ngựa đang lăn bánh rời khỏi Lam Tháp để trở về dinh thự Bá Tước, Alon lơ đãng liếc nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay mình. Đây chính là thứ mà anh đã nhận được sự cho phép của Penia để mang đi sau khi đóng lại vết nứt — cũng chính là mục tiêu then chốt trong chuyến hành trình đến Lam Tháp lần này.

‘[Vòng Tay Ô Uế].’

Thiết kế của nó nếu phải nói thì nó cũng chẳng có gì gọi là tinh xảo. Nếu mà phải so sánh, trông nó không khác gì mấy món vòng tay rẻ tiền có thể mua được với giá vài đồng bạc ở mấy khu chợ địa phương. Điểm độc nhất của món tạo tác này có lẽ là nhờ những viên đá quý màu đen được khảm trên đó, chúng dường như hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh. Ngoài chi tiết đó ra, vẻ ngoài của nó hoàn toàn mờ nhạt nếu không muốn nói là chả có gì độc đáo.

Thế nhưng, trái ngược với diện mạo tầm thường và kém ấn tượng ấy, chiếc vòng tay lại sở hữu khả năng bù đắp cho lượng ma lực ít ỏi của Alon.

Alon khẽ xoay cổ tay để quan sát kỹ những viên đá quý màu đen. Dù thoạt nhìn ban đầu người ta sẽ không nhìn thấy gì, nhưng nếu quan sát thật kỹ, có thể nhận ra một luồng năng lượng màu xanh lam nhạt đang gợn sóng bên trong những viên đá.

‘Nó đang hoạt động tốt đấy.’

Khả năng của chiếc vòng tay này là hấp thụ và lưu trữ ma lực từ môi trường xung quanh, cho phép người dùng sử dụng khi thực sự cần thiết. Dù lượng ma lực mà nó có thể tích trữ là có hạn và không quá lớn, nhưng mỉa mai thay, nó lại chứa nhiều ma lực hơn cả chính lõi mana của Alon.

“...”

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Alon nảy sinh một cảm giác kỳ lạ khi so sánh dung tích chứa ma lực của cơ thể mình với một món đồ vốn chỉ được thiết kế để hỗ trợ pháp sư trong thế giới Psychedelia. Nhưng cảm giác đó cũng nhanh chóng trôi qua.

“Haiz.”

Anh hít một hơi thật sâu để ổn định lại tâm trí.

‘Thế này là đủ rồi. Dù sao thì mình cũng chả có đi chiến đấu với ai.’

Suy cho cùng, lý do anh tìm kiếm chiếc vòng tay này là để gia tăng hiệu quả nghiên cứu ma pháp và khả năng để tự bảo vệ bản thân mình trong những trường hợp nguy hiểm bất ngờ.

Theo nghĩa đó, lượng ma lực mà nó cung cấp là quá đủ — tuy không đến mức tràn trề, nhưng cũng vừa đủ để không bao giờ rơi vào tình trạng cạn kiệt

Dĩ nhiên, có nhiều thì vẫn luôn tốt hơn là có ít.

‘Hình như trong số các tạo tác còn có kỹ thuật có thể dùng để cưỡng chế điều tiết sức mạnh và giảm lượng tiêu hao ma lực, mình nên nghiên cứu thêm về cái đó,’ Anh thả lỏng tâm trạng, kết thúc dòng suy tưởng rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa. Khi quan sát cảnh vật bên ngoài, anh bất chợt nhớ lại hình ảnh Penia, người đã cúi đầu chào anh một cách đầy cung kính ngay trước khi anh bước lên xe.

‘Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra thế nhỉ?’

Khi còn đang mải mê suy nghĩ về những hành động kỳ quặc của Penia bắt đầu ngay sau khi anh đóng lại Thời Môn, Alon khẽ nhún vai. Dù sao thì, anh cũng chẳng còn việc gì để mà dây dưa với cô ta nữa.

Anh lặng lẽ quan sát cảnh vật khu rừng bên ngoài đang tắm mình trong ánh nắng dịu nhẹ, khẽ đung đưa với sắc xanh mướt mắt. Đó là một ngày xuân ấm áp.

 

 

******

 

Trong khi Alon đang trên đường trở về dinh thự Bá tước Palatio, thì tại một văn phòng dinh thự thuộc Lãnh Địa của Công Tước Altia, có hai người phụ nữ đang ngồi đối diện với nhau. Một người tên là Roria, người đứng đầu gia tộc Công Tước Altia, kẻ đã hoàn toàn thâu tóm toàn bộ quyền lực của gia tộc và kế thừa uy danh của cố Công Tước. Người còn lại là Kalia, tiểu thư của gia tộc Bá tước Zenonia — hay chính xác hơn, là kẻ nắm quyền điều hành thực tế của toàn bộ gia tộc này.

“Đã lâu không gặp,” Kalia lên tiếng chào hỏi.

“Quả đúng là như vậy,” Roria đáp lời.

Cả hai trao nhau những lời chào hỏi xã giao. Trong những hoàn cảnh bình thường, cảnh tượng này là điều không tưởng. Roria đã kế thừa tước vị và là một Nữ Công Tước, trong khi Kalia vẫn chỉ là một tiểu thư Bá Tước, thậm chí còn chưa chính thức tiếp quản tước vị của gia đình. Thế nhưng, bất chấp điều đó Roria chẳng hề mảy may cảm thấy khó chịu trước sự thiếu hụt lễ nghi tôn trọng đó.

Lý do đơn giản bởi Roria biết rõ Kalia đang nắm quyền kiểm soát tuyệt đối toàn bộ gia tộc Zenonia. Hơn nữa, trong thế giới ngầm, cái tên Bá tước Zenonia còn có phần lẫy lừng hơn cả Công Tước Altia.

Nhưng trên hết, Roria có thể cho phép Kalia nói chuyện thân mật như vậy là vì cả hai đều đang phụng sự cùng một người — Bá Tước Palatio.

Nói cách khác, giữa họ chẳng việc gì phải đi tranh giành quyền lực đấu đá lẫn nhau. Bởi dù có muốn hay không, cả hai đều bị buộc phải thiết lập một liên minh dưới mệnh lệnh của Bá Tước Palatio, ngay cả khi họ vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ lý do tại sao.

Chỉ sau khi bắt đầu cuộc trò chuyện và nhận ra cả hai đều thuộc quyền quản lý của Bá Tước Palatio, họ mới hiểu rằng cụm từ “gặp gỡ Công tước Altia” thực chất là ám chỉ việc thành lập một liên minh. Họ hiểu rằng việc phân chia thứ bậc bên dưới một "Số Một" tuyệt đối là điều vô nghĩa.

“Vậy, lý do gì đưa cô đến đây hôm nay? Chẳng phải cuộc họp là vào tháng sau sao?” Roria hỏi.

Kalia cẩn trọng lấy một lá thư từ trong túi ra và đặt lên bàn làm việc.

“Ngài ấy đã gửi thư, nên tôi mới tới.”

“...Đây sao?”

“Phải,” Kalia gật đầu.

Roria cầm lá thư lên và bắt đầu đọc thầm nội dung. Lá thư này hoàn toàn không hề giống một tài liệu mật; nó là một bức thư vô cùng bình thường. Mở đầu bằng vài lời chào hỏi ngắn ngủi, tiếp đến là thảo luận về các gia tộc quý tộc với một vài ví dụ điển hình, và kết thúc bằng nhận xét: “Chẳng có mấy quý tộc có thể hòa hợp được với tôi.”

Đây thực chất là bức thư Alon đã gửi khoảng một tháng trước, chứa đựng những lời giải thích có phần hợp lý sau khi anh cảm thấy tội lỗi vì đã đối xử phũ phàng với Kalia. Ý chính trong nội dung bức thư của Alon là: “Tôi không phải chỉ lạnh nhạt với mình cô đâu — tính tôi vốn dĩ cũng cộc lốc với các quý tộc khác y như vậy mà. Cô không phải là trường hợp duy nhất bị đối xử thế đâu.”

Đối với một quý tộc bình thường mà nói thì khi nhận được sự đối xử đó rồi đọc lá thư này, họ có thể suy luận ra ý định thực sự của Alon đúng như những gì anh mong muốn.

Thế nhưng, Alon đã bỏ sót ba điểm cực kỳ quan trọng.

Thứ nhất, những người đang đọc lá thư này là những nhân vật sừng sỏ máu mặt trong thế giới ngầm. Thứ hai, họ coi Bá Tước Palatio là một thế lực bất bại. Thứ ba, chính vì điểm thứ hai, họ sẽ mặc định cho rằng bức thư tầm thường này chắc chắn phải chứa đựng một mệnh lệnh ngầm nào đó.

Và, đúng như mong đợi từ một "tay chơi" lớn trong giới hắc ám, với đầu óc sắc sảo của mình, Kalia bắt đầu ghép nối những mảnh ghép của một trò chơi không tưởng.

“Nam Tước Kenia thuộc phe quý tộc... và Hầu Tước Marantino là một trong những nhân vật chủ chốt của phe hoàng gia.”

“Tử tước Vilanda theo phe hoàng gia, và tương tự, Công Tước Paldion là thành viên ưu tú của phe quý tộc.”

Khi họ bắt đầu phân loại các gia tộc quý tộc mà Alon đã nhắc đến trong các cuộc trò chuyện tại buổi dạ tiệc, không mất quá lâu để họ ghép xong bức tranh hoàn chỉnh.

“Tóm lại, có vẻ như Ngài ấy không ủng hộ cả phe quý tộc lẫn phe hoàng gia.”

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cả hai đều nảy ra một ý nghĩ: “Chẳng lẽ Ngài ấy muốn tiêu diệt sạch bọn họ?” Nhưng rồi họ đồng loạt lắc đầu như thể đã bàn bạc từ trước. Chuyện đó quá phi lý.

Lẽ tự nhiên, một phương án thay thế đã nảy ra trong đầu họ:

“Có phải Ngài ấy muốn lật đổ giới quý tộc hiện tại để thiết lập một chế độ mới?”

Sau khi thốt ra điều đó, cả hai rơi vào im lặng. Thông thường, đây là một kịch bản bất khả thi. Thay đổi một hệ thống đã được thiết lập từ lâu đời không phải là điều có thể đạt được chỉ bằng việc vài quý tộc tụ họp lại bàn bạc với nhau là xong.

Nhưng với hai người này mà nói, những kẻ coi chính trị tựa như việc hít thở không khí thường ngày và luôn đặt quyền lực lên bàn cân, câu chuyện sẽ hoàn toàn khác. Việc này sẽ đòi hỏi nhiều bước chuẩn bị và thời gian, nhưng cuối cùng, câu trả lời họ đưa ra là: “Điều đó khả thi.”

“Aha,” Roria khẽ thốt lên một tiếng đầy vẻ thấu hiểu.

Thú thực, cho đến tận thời điểm bây giờ, cô vẫn không thể đoán được Alon đang nhắm tới điều gì, cũng như không hiểu tại sao anh lại đưa cô lên làm Nữ Công Tước. Nhưng nếu đây mới thực sự là mục tiêu của anh, thì mọi thứ đều trở nên rất hợp lý.

Nếu anh ta thực sự đang lên kế hoạch như những gì cô nghĩ, thì cái "ác danh" của Công Tước Altia là hoàn toàn cần thiết. Hơn nữa, nếu họ liên minh với Bá Tước Zenonia — thế lực thống trị ở phía Tây, cán cân thành công chắc chắn sẽ nghiêng về phía họ.

“...Có vẻ như đó chính là sự thật,” Roria nói, khẽ rùng mình khi nhận ra "ý đồ thực sự" đằng sau những hành động của Bá Tước.

Và thế là, vào lúc chiều muộn, khi mặt trời khuất bóng và hoàng hôn buông xuống, họ bắt đầu phác thảo kế hoạch trong một căn phòng thậm chí còn không thắp đèn ma pháp.

...Một mảnh ghép kỳ lạ đã được hoàn thành và giờ đây đang bắt đầu tự vận hành theo cách của riêng nó.

Cùng lúc đó, Alon...

“Hừm. Hửm...?”

Trong một khu rừng nơi hoàng hôn buông sớm khiến nhiệt độ giảm mạnh, anh đang ngồi ăn một củ khoai lang nướng.

“Ngon thật.”

Hoàn toàn chẳng hay biết gì về "đại kế hoạch" kia, lời nhận xét nhỏ nhẹ của anh khi cắn một miếng khoai lang dần tan biến vào không gian tĩnh lặng của khu rừng.

 

 

 

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!