Arc 01

Chương 30

Chương 30

Tất cả mọi ánh mắt lúc này đều đổ dồn về phía Bá Tước Palatio.

Những binh sĩ đang run rẩy trong cơn đại hạn của nỗi sợ.

Những hiệp sĩ đang chìm sâu vào vũng lầy tuyệt vọng.

Ngay cả Penia và Deus cũng không ngoại lệ.

Và cả gã khổng lồ đang sừng sững đứng trước mặt anh.

Đôi mắt vô hồn của thực thể thần thánh ấy xoáy sâu vào Alon, và đáp lại là ánh nhìn tĩnh lặng đến lạnh người của anh. Hai luồng nhãn quang giao nhau giữa bầu không khí đặc quánh mùi chết chóc.

Thế rồi.

[Sssss—]

Một nụ cười vặn vẹo dần lan rộng trên đôi môi của gã khổng lồ.

[Hahahahaha!]

Tiếng cười của hắn bùng nổ, vang vọng khắp không gian như muốn nghiền nát mọi thứ thành bình địa. Mặt đất rung chuyển dữ dội dưới sức nặng của thanh âm tàn bạo ấy. Tiếng cười uy mãnh đến mức ngay cả lũ xác sống — những kẻ vốn đang rên rỉ bản đồng ca của tuyệt vọng — cũng phải câm nín, phủ phục xuống.

Hầu hết những người còn sống đều tin rằng tiếng cười đột ngột này mang theo sự nhạo báng và khinh miệt tột cùng dành cho kẻ phàm trần dám thách thức thần linh. Thế nhưng, sự thật lại hoàn toàn trái ngược:

[Tốt. Rất tốt! Hỡi kẻ cao quý!]

Trong tiếng cười của gã khổng lồ tràn ngập sự chân thành, niềm hân hoan và phấn khích tột độ. Luồng áp lực xung quanh cơ thể hắn biến chuyển dữ dội.

Từ sự khinh rẻ ban đầu chuyển sang niềm vui sướng, rồi từ vui sướng thăng hoa thành sự cuồng lạc.

Và rồi.

[Ta, Ulthultus, chấp nhận lời yêu cầu quyết đấu của ngươi theo Đại thệ ước!]

Vừa dứt lời, quân đoàn xác sống đang vất vưởng xung quanh bỗng chuyển động đồng loạt như một cỗ máy. Chúng vây quanh Ulthultus và Alon, tạo thành một vòng tròn khổng lồ, tách biệt họ với thế giới bên ngoài.

Tí tách— Tí tách—

Máu tươi từ những xác chết chảy ra, nhuộm đỏ thẫm mặt đất, vạch nên một ranh giới tử thần. Một đấu trường đấu trường sinh tử (Colosseum) đỏ rực như máu đã được hình thành ngay giữa lòng chiến trường tro bụi.

Trong đấu trường của tàn tro và huyết nhục ấy, tiếng của Ngoại Thần lại vang lên:

[Nhân danh Đại thệ ước, cho đến khi cuộc quyết đấu kết thúc, không một ai được phép can thiệp vào trận chiến thần thánh này!]

Ngay khi lời tuyên bố vừa dứt, xác chết của lũ Undead quanh vòng tròn bỗng nổ tung, tạo thành một bức tường máu đặc quánh ngăn cách hoàn toàn không gian bên trong. Nhìn cảnh tượng ấy Ulthultus nở một nụ cười thỏa mãn, một biểu hiện rõ rệt của sự phấn khích khi tìm được một đối thủ xứng tầm.

Tuy nhiên, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt phấn chấn của thần linh, gương mặt Alon vẫn duy trì một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, không một chút gợn sóng cảm xúc.

Thế nhưng—

‘…Mình muốn về nhà quá.’

Đằng sau lớp mặt nạ vô cảm ấy, linh hồn Alon đang run rẩy trong nỗi sợ hãi tột cùng.

******

Dù đã tự nhắc nhở bản thân bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì lý do khiến Alon phải đặt chân đến phương Bắc xa xôi này chính là để kết liễu Ngoại Thần Ulthultus đang đứng trước mặt.

Để chuẩn bị cho ngày này, Alon đã huy động mọi vốn nguồn lực, thu thập mọi quân bài cần thiết ngay từ khi nghe tin về sự thức tỉnh của hắn. Giờ đây, mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ anh thực hiện.

Thế nhưng, dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, tâm trí Alon vẫn bị bủa vây bởi sự hãi hùng trước áp lực khủng khiếp tỏa ra từ vị thần trước mặt — một thứ quyền năng vượt xa mọi trí tưởng tượng của nhân loại có thể biết đến.

‘…Phải giữ bình tĩnh.’

Mặc dù đã uống Bất Diệt Linh Dược – Thứ dược liệu giúp để ổn định tâm trí, Alon cũng chỉ mới vừa đủ sức xoa dịu trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Trái ngược với khuôn mặt lạnh lùng như băng đá, nhịp tim của anh đang đập dồn dập đếc mức không thể kiểm soát.

Nỗi sợ ấy không chỉ đến từ áp lực bản năng của một vị thần. Có một biến số đáng sợ đã nằm ngoài tầm kiểm soát của anh.

‘Tại sao quá trình hiện thân của hắn lại tiến triển nhanh đến thế?’

Thông thường, mọi Ngoại Thần khi giáng lâm đều cần một khoảng thời gian nhất định để dung hợp với thực tại, trước khi hoàn tất quá trình thăng hoa trở thành một “Vị Thần Toàn Thức”. Ulthultus lẽ ra cũng không phải ngoại lệ.

Thế nhưng, bất chấp quy luật đó, sự hiện thân của hắn lại diễn ra với tốc độ kinh hồn. Theo đúng lộ trình mà anh biết, lẽ ra phải còn một tháng nữa mới đến lúc chín muồi, nhưng thực thể đứng trước mắt anh lúc này đã tiến sát đến ngưỡng cửa của một vị thần hoàn thiện. Đó là một sự thực rành rành, phơi bày ra dưới cái nhìn thấu thị của anh.

Sự bứt tốc trong quá trình hiện thân này là nhân tố then chốt mà anh chưa từng lường trước.

Bởi lẽ, một vị thần càng tiến gần đến trạng thái “Toàn Thức”, quyền năng của họ sẽ càng chạm đến ranh giới vô hạn, nơi mọi quy luật phàm trần đều trở nên vô nghĩa.

[Nhưng ta vẫn thấy hiếu kỳ. Hỡi kẻ cao quý đã nở rộ giữa chốn hoang dã này, tại sao một kẻ không thuộc về thời đại này như ngươi lại thấu hiểu thệ ước của chúng ta?]

Alon khẽ nuốt nước bọt. Câu hỏi của Ulthultus xoáy sâu vào bí mật lớn nhất của anh. Thế nhưng, lúc này Alon không còn tâm trí đâu để đưa ra một lời giải thích thong dong nữa.

‘Liệu mình có làm được không?’

Vô số hoài nghi và sự hỗn loạn bắt đầu lấp đầy tâm trí anh. Sự hiện diện mạnh mẽ hơn dự kiến của Ulthultus đang làm lung lay ý chí mà Alon vốn đã phải dùng đến dược liệu mới duy trì được. Nhưng rất nhanh, anh đã gạt bỏ được mọi suy nghĩ tiêu cực đang bám lấy tâm trí.

Từ cái khoảnh khắc anh bước vào trong vòng tròn máu này đối mặt nghịch cảnh, Alon hiểu rằng chỉ còn duy nhất một con đường để bước tiếp.

Trong khi anh vẫn đang mải mê chắt lọc những dòng suy nghĩ hỗn loạn và chìm sâu vào sự tĩnh lặng, Ulthultus — lúc này vẫn đang trong trạng thái hưng phấn tột độ — nở một nụ cười rộng đến tận mang tai và cất giọng dõng dạc.

[Nếu ngươi không muốn nói, vậy thì cứ như thế đi. Ngươi có quyền đó. Giờ thì, hãy để cuộc quyết đấu thánh khiết này được bắt đầu.]

Nụ cười của gã khổng lồ càng thêm sâu hoắm, hắn chậm rãi nhấc cánh tay hộ pháp của mình lên.

[Quyết đấu Babylonia.]

Ulthultus bắt đầu sải bước về phía anh.

Mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất đẫm máu và tro bụi phải rên rỉ rung chuyển, để lại những hố sâu hoắm như vết sẹo trên chiến trường. Thế nhưng, anh vẫn đứng đó, bất động như một ngọn núi vững chãi giữa cơn cuồng phong.

Anh lẳng lặng chờ đợi thực thể thần thánh ấy tiến lại gần, hơi thở duy trì ở nhịp độ tối thiểu.

Và rồi.

Ầm!

Ngay cả khi Ulthultus đã áp sát với một chấn động rung trời chuyển đất và vung nắm đấm khổng lồ lên cao như muốn che lấp cả bầu trời, anh vẫn giữ một sự im lặng tuyệt đối. Đôi mắt anh không rời khỏi chuyển động của đối phương dù chỉ một phần mười giây, lẳng lặng quan sát tất cả.

Từ phía xa, những tiếng xì xào kinh ngạc xen lẫn tò mò của những người còn sống bắt đầu rộ lên, nhưng anh vẫn duy trì trạng thái tĩnh lặng vĩnh cửu ấy.

Lý do cực kỳ đơn giản.

‘Luật lệ.’

Nếu tháo chạy hay di chuyển vô nghĩa trong tình huống này, anh sẽ vi phạm vào quy tắc tối thượng của cuộc quyết đấu Babylonia vĩ đại — một nghi thức thần thánh vốn đã bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian từ thời đại của các vị thần.

Chỉ có hai luật lệ duy nhất tồn tại trong cuộc quyết đấu Babylonia cổ xưa:

Hai bên thay phiên nhau tấn công và phòng thủ, kẻ trong lượt thủ tuyệt đối không được phép di chuyển.

Người đưa ra lời đề nghị quyết đấu phải nhường quyền tấn công đầu tiên cho đối phương.

Trong lối đánh theo lượt đầy khắc nghiệt này, chỉ cần anh nhích chân dù chỉ một bước, mọi ý nghĩa của cuộc đấu sẽ tan thành mây khói.

Hơn thế nữa, hành động đó sẽ tước đoạt đi cơ hội duy nhất để anh có thể đối đầu với vị Ngoại Thần đang đứng trước mặt.

Nếu không có những ràng buộc của cuộc quyết đấu này, một phàm nhân như anh hoàn toàn không có cửa trên lẫn khả năng để kết liễu một vị thần — kẻ có thể dễ dàng tàn sát cả những Kiếm Thánh chỉ bằng một đòn duy nhất.

Nói cách khác, cuộc quyết đấu này chính là "xiềng xích" duy nhất mà anh có thể áp đặt lên đối phương để mở ra con đường chiến thắng cho riêng mình.

Định Điểm (Fixation).

Vì vậy, điều duy nhất anh có thể làm vào lúc này chính là dồn toàn lực vào phòng ngự.

Sau tiếng lầm bầm khe khẽ, một khối cầu ma thuật hư ảo bất ngờ hiện ra trước mặt anh.

Cực Áp (Condensation).

Khối cầu co rút lại dữ dội, nén chặt toàn bộ năng lượng vào cánh tay trái của anh.

Cường Hóa (Reinforcement).

Vừa dứt lời, luồng năng lượng cô đặc nơi cánh tay trái bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng thâm trầm và sâu thẳm.

Cực Hạn (Intensification).

Ngay khi anh hoàn tất những câu chú ngữ và ấn định cử chỉ cuối cùng, Ulthultus vẫn với nụ cười rạng rỡ đầy hưng phấn trên môi — bắt đầu kéo căng nắm đấm của mình về phía sau.

Những khối cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn căng ra như một chiếc máy bắn tên khổng lồ.

Toàn bộ uy áp và sức mạnh bắt đầu tập trung vào nắm đấm đang thu lại ấy.

Anh quá rành kỹ thuật này.

Bởi vì anh đã từng tận mắt chứng kiến nó trước đây.

Nếu tích tụ trong một giây, nó có thể nghiền nát mặt đất.

Nếu tích tụ trong năm giây, nó có thể xé toạc bầu trời.

Và nếu tích tụ đủ mười giây, nó có thể đảo lộn cả thế giới.

Đó chính là — Diệt Thế Thần Khúc (the Song of Destruction).

Và rồi,

[Thật sự ấn tượng làm sao...]

Cảm nhận được niềm vui sướng tột độ khi đối phương tuân thủ nghiêm ngặt luật lệ của Babylonia, Ulthultus mỉm cười đắc ý giữa những gương mặt đang biến dạng vì sốc của mọi người xung quanh.

Dù không hoàn toàn thấu hiểu những gì đang diễn ra, nhưng bản năng đã mách bảo họ một điều kinh khủng.

Luồng sức mạnh đang tụ hội trong bàn tay của Ngoại Thần kia... đã hoàn toàn vượt xa mọi quy chuẩn thông thường.

Và ngay vào khoảnh khắc khi mọi ánh nhìn đều hội tụ về một điểm,

[Hỡi kẻ cao quý thấu hiểu được sự kiêu hãnh của cuộc quyết đấu này!]

Nắm đấm hộ pháp ấy vung lên.

!!!!

Cùng với một tiếng gầm điếc tai, mọi thứ xung quanh dường như bị quét sạch trong chớp mắt.

Mặt đất nổ tung, vỡ vụn như một chiếc vỏ trứng mỏng manh dưới sức ép nghẹt thở.

Không khí rung chuyển dữ dội, tạo ra những tiếng nổ chói tai liên hồi.

Trong phạm vi mà cú đấm đi qua, thế giới dường như rơi vào trạng thái chân không tuyệt đối trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Và rồi.

ẦM—!!!

Tiếp sau tiếng nổ chậm đầy kinh hoàng là lớp bụi tro xám xịt bắt đầu cuộn xoáy, tán loạn khắp mọi hướng.

“Chuyện này... thật không thể tin được.”

Tất cả đều thấy rõ cảnh tượng đó. Thế giới dường như đã bị xóa sổ hoàn toàn, không còn bất cứ thứ gì tồn tại ở nơi nắm đấm của Ulthultus vừa giáng xuống.

Một hố sâu khổng lồ hình nón bị khoét sâu vào lòng đất, ngay cả bầu trời xám xịt cũng bị xé toạc ra, để lộ những tia sáng tím ngắt của ánh hoàng hôn rọi xuống mảnh đất hoang tàn.

Một sức mạnh áp đảo đến mức tuyệt đối.

Trong khi những người còn sống vẫn đang đứng ngây dại, nhìn trân trân vào bóng dáng của Ulthultus đứng hiên ngang dưới ánh hoàng hôn với một sự pha trộn giữa tuyệt vọng và sùng kính, thì một giọng nói run rẩy vang lên:

“Bá... Bá tước... Ngài ấy vẫn còn sống sao?”

“Cái gì? Ngươi đang nói cái quái gì—”

Mọi ánh mắt ngay lập tức dời về phía khoảng không gian hình nón ấy sau lời lầm bầm của một hiệp sĩ.

Và rồi.

“Hoang đường...”

Cùng với tiếng rủa sả đầy kinh ngạc của một hiệp sĩ khác, tất cả bọn họ đã được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng không tưởng.

Bá tước Palatio, toàn thân đẫm máu, đang lừng lững đứng dậy.

Tình trạng của anh lúc này hoàn toàn không thể gọi là bình thường. Cánh tay phải buông thõng một cách vô lực, dường như đã nát vụn và không còn chút sức lực nào để cử động. Máu tươi tuôn ra từ khắp cơ thể, nhuộm đỏ cả một vùng, như thể cái chết đã cận kề trong gang tấc.

Thế nhưng, bất chấp thương thế trầm trọng đến mức kinh hồn ấy, Alon vẫn đứng vững, đôi mắt không một chút gợn sóng cảm xúc nhìn thẳng vào gã khổng lồ.

Ngay khoảnh khắc chiếc mặt dây chuyền hình hoa sen quanh cổ anh bỗng chốc hóa thành tro bụi rồi tan biến, giọng nói của anh vang lên, thản nhiên đến mức rợn người:

“Mọi điều kiện đều đã được đáp ứng.”

“Ta triệu gọi — Thệ Ngôn.”

******

Ngạo Vương Nhẫn — chiếc nhẫn của kẻ ngạo mạn — là một vật phẩm ma pháp tương tự như Kiềm Tỏa mà anh sở hữu lúc ban đầu: trao đổi sức mạnh dựa trên một cái giá tương xứng.

Trong trò chơi, vật phẩm này sẽ biến đổi tùy thuộc vào việc người chơi chọn lớp nhân vật là Pháp sư hay các nghề nghiệp khác.

Tuy nhiên, nó còn hai điểm khác biệt cốt lõi.

Điều đầu tiên là, không giống như loại vật phẩm ma pháp Thệ Ngôn thông thường, chiếc nhẫn này cho phép thiết lập cùng một lúc bốn lời thề.

Thứ Hai là, điều kiện kích hoạt của nó khắc nghiệt hơn rất nhiều nếu so với Kiềm Tỏa: người đeo phải rơi vào trạng thái "cận tử" — tức là chỉ còn thoi thóp bên bờ vực cái chết.

Và như vậy mọi quân cờ giờ đây đã vào đúng vị trí.

Anh đã chủ động dẫn dụ Ngoại Thần vào một cuộc quyết đấu đầy rẫy những ràng buộc phép tắc.

Anh đã dùng thuốc Leviteon để đóng băng hầu hết những cơn đau thể xác đang gào thét.

Anh đã tiêu tốn vật phẩm CHỈ có thể dùng một lần cực kỳ hiếm — Trân Bảo Nghịch Chuyển Liên Hoa (Pendant of Reincarnation) mà mình có được trước khi tới Caliban. Đây là món bảo vật thần kỳ giúp chủ nhân người đeo nó có thể bảo toàn mạng sống dù có phải gánh chịu những thương thế trầm trọng đến mức nào đi chăng nữa, và đó cũng là quân bài tẩy cuối cùng giúp anh trụ vững trước đòn tấn công hủy diệt của vị thần.

Anh đã cố chấp gia cố duy nhất cánh tay trái, chỉ để giữ chặt lọ thuốc hồi phục và tống nó vào miệng vào phút chót.

Và cuối cùng, anh đã chính thức chạm tới điều kiện để kích hoạt Thệ Ngôn.

“...Bắt đầu thôi.”

Trong khoảnh khắc thời gian như ngưng đọng, Alon nhìn thẳng về phía trước.

Gã khổng lồ vẫn đứng đó, gương mặt tràn đầy niềm hân hoan cuồng lạc, hai tay dang rộng, bất động như một pho tượng. Đúng như dự đoán, một vị thần tôn thờ quyết đấu và danh dự sẽ không bao giờ nhúc nhích dù chỉ một li khi đến lượt đối phương tấn công.

Alon loạng choạng bước tới, gượng nhẹ đưa cánh tay trái còn lành lặn ra phía trước.

‘Tốn bao nhiêu công sức mới điều chế được thuốc Leviteon, nếu không có nó, có lẽ mình còn chẳng thể đứng nổi chứ đừng nói là tấn công.’

Một dòng suy nghĩ thoáng qua giữa cơn đau âm ỉ.

Dù đã có thuốc giúp làm tê liệt cảm giác đau đớn và nốc loại thuốc hồi phục cao cấp nhất vào mồm, cơ thể anh vẫn nát bét.

Trừ khi là một loại linh dược thần thánh thực sự, nếu không vết thương chẳng thể lành lại ngay lập tức.

Nhưng lúc này, chỉ cần nhấc được tay trái lên là đã quá đủ.

Ulthultus Gã khổng lồ vẫn đứng đó, một thực thể tôn thờ những cuộc quyết đấu đến cuồng tín, kẻ đã chạm tới đỉnh cao của sự hoang dại để đổi lấy vinh quang tối thượng. Hắn sẽ không bao giờ can thiệp, cũng chẳng thèm né tránh đòn tấn công của đối thủ, bất kể anh có tốn bao nhiêu thời gian để chuẩn bị cho chiêu thức đó đi chăng nữa.

“Phù—”

Alon nhìn luồng ma lực đang cuộn trào từ bàn tay trái, vặn xoắn lại thành một cơn lốc năng lượng dữ dội. Đằng sau lớp mặt nạ vô cảm thường ngày, anh khẽ nở một nụ cười nhạt khi hồi tưởng lại những Thệ Ngôn vừa thiết lập.

Bản chất của Thệ Ngôn là sự trao đổi đồng giá đầy tàn khốc: bản thân hy sinh càng lớn, quyền năng nhận lại càng vô hạn. Chính điều đó đã đẩy những "xiềng xích" hạn chế của anh lên mức khắc nghiệt hơn rất nhiều so với kế hoạch ban đầu. Ulthultus mạnh lên quá nhanh do quá trình hiện thân sớm, vượt xa mọi tính toán của anh.

Thế nhưng.

Giờ đây, anh đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Đòn đánh này... chắc chắn sẽ chạm tới và xuyên thấu thực thể thần linh kia.

Rắc!

Cùng với những tia điện bắt đầu vặn xoắn lại tạo ra những âm thanh răng rắc đầy quái dị, Alon thì thầm trong hơi thở, triệu hồi sức mạnh từ bốn tầng Thệ Ngôn:

Chiết Quang (Refraction) — Thệ Ngôn thứ nhất: Bẻ cong quy luật thế giới khi thi triển ma pháp trên mảnh đất băng giá này.”

Định Điểm (Point) — Thệ Ngôn thứ hai: Bẻ cong quy luật thế giới khi thi triển ma pháp trong trạng thái cận kề cái chết.”

Cực Áp (Condensation) — Thệ Ngôn thứ ba: Bẻ cong quy luật thế giới khi dùng ma pháp đối đầu với một vị thần.”

Hư Diệt (Annihilation) — Thệ Ngôn thứ tư: Bẻ cong quy luật thế giới khi đối diện với gã Chiến Thần của Babylonia — Ulthultus bằng ma thuật.”

Alon ngước nhìn về phía trước.

Ngay trước tầm mắt anh, một sợi chỉ sét đỏ rực khổng lồ đã thành hình. Nó mảnh khảnh nhưng kéo dài vô tận, lấp lánh sắc đỏ thẫm rợn người dưới ánh hoàng hôn tím ngắt đang dần buông xuống. Luồng ma lực màu xám tro tỏa ra từ chiếc vòng trên tay trái bao phủ lấy vệt sét đỏ ấy như một làn khói sương mờ ảo nhưng đầy chết chóc.

Trong mắt những binh sĩ và hiệp sĩ, bóng lưng tàn tạ của Alon sừng sững trên nền hoàng hôn rực cháy.

Còn trong mắt Deus và Penia — những kẻ sở hữu giác quan vượt xa người thường — họ kinh hoàng nhìn thấy phía sau Alon, hai "con mắt" khổng lồ đang dần hiện hữu, khắc sâu vào bầu trời chiều tà như một sự chứng giám của định mệnh.

Và rồi.

“Tịch Tĩnh Tuyệt Diệt Tuyến (Line of Silence).

Ngay khi lời thì thầm vừa dứt, một vệt sáng trắng xóa, chói lòa đến mức mù mịt cả nhãn quang bắn thẳng về phía gã khổng lồ đang nở nụ cười ngạo nghễ.

ẦM!!!

Vùng đất xám xịt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi bỗng lấy lại vẻ tinh khôi của một cánh đồng tuyết trắng vĩnh cửu, khi mọi âm thanh và màu sắc đều bị nuốt chửng bởi luồng ánh sáng thần thánh ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!