Malon, một lính gác tại Kirdam của vương quốc Caliban, là một kẻ cực kỳ nghiện việc hóng hớt các tin đồn. Lý do thì rất đơn giản: việc phải đứng gác cả ngày trên những bức tường thành cao vút thật sự là một công việc cực kì nhàm chán, và những lời đồn thổi chính là liều thuốc giải khuây hữu hiệu nhất giúp ca trực của gã có thể trôi qua dễ dàng hơn.
Chính vì lý do đó, Malon đã mòn mỏi chờ đợi ngày này — hay chính xác hơn là cái ngày mà Bá Tước Palatio đặt chân đến đây. Gã đã nghe lỏm được một tin mật rằng "kẻ gây rối" chuyên tác oai tác quái dưới cái bóng của sư phụ mình đã ra lệnh phải báo tin ngay lập tức khi vị Bá tước kia xuất hiện tại cổng thành.
Malon chẳng thể hiểu nổi tại sao tên rắc rối kia lại cất công tìm kiếm một vị Bá Tước đến từ quốc gia khác làm gì, nhưng gã thừa biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Suy cho cùng, gã đã quá quen với việc mỗi khi tên rắc rối đó chủ động tìm gặp ai, thì chỉ có một lý do duy nhất mà thôi. Nhờ vậy, Malon đã khấp khởi mong đợi được tận mắt chứng kiến một màn kịch cực kỳ giải trí ngay khi Bá Tước Palatio vừa lộ diện.
Thế nhưng, những gì đập vào mắt gã lại hoàn toàn nằm ngoài mọi dự tính so với những gì gã đã tưởng tượng. Kẻ bị đánh nhừ tử không phải là Bá Tước Palatio, mà lại là Vilan. Và người đang "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với hắn không ai khác chính là Deus.
Deus — một trong những Kiếm Thánh của Caliban, người đã leo lên đỉnh cao của hàng ngũ hiệp sĩ chỉ trong vòng chưa đầy một năm nhờ tài năng thiên bẩm vô song, nhờ đó đạt được những thành tựu vô tiền khoáng hậu cũng như dành được danh hiệu "Vô Ảnh Kiếm" Muken (Swordless) lẫy lừng cho bản thân. Chính Deus là kẻ đã giáng những đòn đánh sấm sét vào người Vilan.
Chỉ riêng việc đó thôi đã đủ để gây chấn động cả kinh thành, nơi mà những tin đồn có thể lan nhanh như cháy rừng chỉ trong một ngày. Nhưng Malon thậm chí còn bàng hoàng hơn trước những gì diễn ra tiếp theo.
‘Vô Ảnh Kiếm... đang cúi đầu sao...?’
Malon đứng chết trân, miệng há hốc nhìn Deus đang hạ mình cúi đầu và cất tiếng nói.
“Có phải... ngài Vô Ảnh Kiếm vừa mới cúi đầu không?”
“Vô Ảnh Kiếm á...?”
Đám lính gác xung quanh cũng sốc không kém. Lý do cho sự hoài nghi của họ vô cùng đơn giản: bởi vì từ trước đến nay, Deus chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai tại Caliban, ngoại trừ Đức Vua đương nhiệm.
Thậm chí, trong kinh thành vẫn còn lưu truyền một sự kiện chấn động: Deus đã từng tát nhị hoàng tử ba cái bạt tai nảy lửa vì dám có gan mà đi quấy rối cô em gái duy nhất của mình. Danh tiếng của Deus cũng từ đó mà bay cao bay xa, dù nhị hoàng tử vốn là một kẻ phá gia chi tử bị hoàng tộc bỏ rơi. Mặc dù đã có hành động bất kính với hoàng tộc, Deus cũng không hề bị trừng phạt hay khiển trách, điều này càng nâng tầm vị thế của cậu ta lên một bậc cầm cao mới.
Điều này về cơ bản đồng nghĩa với việc toàn bộ Vương quốc Caliban coi trọng Deus Makalian hơn cả nhị hoàng tử, và uy tín của cậu ta ngày một vững chắc.
Vậy mà giờ đây, con người đó lại đang cúi đầu trước một vị Bá Tước tầm thường đến từ nước khác.
“Xin mời ngài vào.”
Chứng kiến cảnh tượng Deus — một người gan to đến mức dám tát cả hoàng tử — lại đang khép nép cúi mình trước Bá Tước Palatio, bất kỳ ai thạo tin trong kinh thành cũng đều phải trải qua một cơn địa chấn về tâm lý.
Chẳng mấy chốc, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào vị Bá tước đang thong thả bước đi với gương mặt không chút biểu cảm, được hộ tống bởi vị hiệp sĩ mạnh nhất vương quốc, như thể tình cảnh này đối với anh ta chỉ là một chuyện hiển nhiên thường tình.
Và rồi—
‘Rốt cuộc vị Bá tước Palatio này là thần thánh phương nào mà đến ngay cả Vô Ảnh Kiếm cũng phải hạ mình cúi đầu như thế?’
Malon cùng tất cả những kẻ đang dán mắt vào gương mặt của vị Bá Tước đều có chung một câu hỏi trong đầu, miệng họ há hốc ra vì kinh ngạc đến tột độ.
‘Tình hình này lạ thật đấy, nhưng sao họ lại nhìn mình chằm chằm như thế nhỉ?’
Alon, tâm điểm của những ánh nhìn chấn động ấy, cảm thấy vô cùng khó hiểu trước cục diện này.
“Xin mời ngài lên xe.”
Nghe lời mời của Deus, anh dời mắt nhìn theo và nhận ra một cỗ xe ngựa đã đợi sẵn từ bao giờ.
‘Nổi bật quá mức rồi...’
Khác với những cỗ xe thông thường, nó được phủ một màu đen tuyền từ đầu đến cuối, khiến bất cứ ai cũng không thể rời mắt. Và rồi—
Rầm!
—Xung quanh cỗ xe là đội hiệp sĩ vây kín như một pháo đài di động để bảo vệ. Lúc này, Alon mới bắt đầu lờ mờ hiểu ra tại sao mọi người lại nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ đến vậy. Ngay cả bản thân anh cũng thấy thế này là hơi quá đà.
“Được rồi.”
Tuy nhiên, đến nước này mà còn từ chối lên xe thì quả thực là nực cười, thế nên Alon lẳng lặng bước vào trong.
“Vậy tôi sẽ lo liệu cỗ xe này cho,” Evan lên tiếng kết thúc cuộc hội thoại. Alon lúc này đã yên vị bên trong cùng với Deus, hướng thẳng về phía dinh thự dưới sự hộ tống đầy uy nghi của đoàn hắc hiệp sĩ.
****** Một lát sau...
‘Đây mà là... một dinh thự sao?’
Lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến tư dinh của Deus, Alon không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Anh từng nghe nói kinh đô của Caliban đồ sộ hơn hẳn các vương quốc khác, nhưng đây là lần đầu anh thấy một dinh thự có diện tích khủng khiếp đến thế này.
‘Vậy ra đây chính là dáng vẻ của sự thành đạt sao...?’
Alon thầm cảm thán khi bước theo sau Deus. Cậu ta dẫn đường từ xe ngựa, băng qua khuôn viên rộng lớn của dinh thự để đi về phía phòng làm việc.
Khi vừa bước vào bên trong căn phòng...
“Mời Ngài ngồi.”
“Hửm?”
Alon thoáng chút bối rối khi Deus không hề do dự mà mời anh ngồi vào chiếc ghế chủ tọa (ghế danh dự).
Dù Alon không quá rành rẽ về các quy tắc lễ nghi phức tạp, anh vẫn nắm được những điều cơ bản nhất.
‘Chẳng phải chủ nhân căn phòng mới là người ngồi vào ghế chủ tọa sao?’
Dĩ nhiên, nếu Alon có tước vị cao hơn thì chuyện đã khác, nhưng anh chỉ là một Bá Tước — mà lại còn chẳng phải quý tộc của Caliban, mà là từ Vương Quốc Asteria.
Nói ngắn gọn, Deus hoàn toàn không cần thiết phải đối đãi với anh bằng sự cung kính thái quá đến mức này.
Dưới góc nhìn của Alon, cách đối xử của Deus khiến anh cảm thấy giống như một người cha hãnh diện khi thấy con trai mình thành công rực rỡ. Anh cảm thấy rất vui, nhưng cũng có chút lo ngại.
Anh đang có khá nhiều việc muốn nhờ vả Deus.
“Hmm...”
Khẽ hắng giọng, Alon ngồi xuống vị trí chủ tọa, và Deus tự nhiên ngồi xuống bên cạnh anh.
...
Một sự im lặng nặng nề bao trùm.
‘Nên bắt đầu nói từ chuyện gì đây nhỉ?’
Tất nhiên, Alon có rất nhiều thứ cần thỉnh cầu, nhưng anh biết giao tiếp không vận hành theo kiểu "vào thẳng vấn đề" như thế.
Trước tiên, anh cần một vài câu chuyện phiếm xã giao.
Thế nhưng, vì chưa bao giờ nói chuyện trực tiếp với Deus, thậm chí còn chẳng trao đổi lấy một lá thư, Alon cảm thấy vô cùng gượng gạo. Ngay khi anh đang vật lộn với sự im lặng...
Cạch—
“Tôi có chút chậm trễ.”
Evan, dưới sự dẫn đường của các hiệp sĩ, thận trọng bước vào phòng. Alon nhận ra Evan đang mang theo một món quà.
“Evan, những món quà.”
“Rõ thưa ngài.”
Theo lệnh của Alon, Evan đặt món quà lên bàn làm việc của Deus.
“Đây là...?”
“Đây là món quà ta dành tặng cậu.”
Trước câu trả lời của Deus, Alon khẽ thở phào một tiếng. Anh vừa mới tự hỏi làm sao để có thể khơi mào cuộc trò chuyện, thì món quà này đã mở ra một lối thoát.
“Cảm ơn Ngài.”
Deus khẽ cúi đầu với Alon.
Và rồi... lại im lặng.
‘Được rồi, chẳng phải đây là lúc cuộc trò chuyện nên tiếp nối một cách tự nhiên sao?’
Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí Alon, và cuối cùng anh cũng mở lời:
“Cậu không định mở quà sao?”
“Sẽ thật bất lịch sự nếu mở nó ngay lúc này; tôi sẽ xem sau ạ.”
Alon hiểu rằng việc mở quà một cách quá phấn khích trước mặt một người có địa vị cao quả thực là khiếm nhã. Nhưng bản thân Alon đâu có coi mình là quý tộc cao cấp gì đâu.
‘...Chính xác thì cậu ta đang nghĩ mình là ai vậy?’
Sự bối rối hiện rõ trên mặt Alon, nhưng nỗi hoang mang đó không kéo dài lâu. Bởi vì—
Cạch—!
“A-Anh hai...?”
Trước khi anh kịp thu lại dòng suy nghĩ, một cô bé bước vào phòng làm việc của Deus. Giống như anh trai mình, cô bé sở hữu đôi mắt mang màu tím tựa như hoa tử đinh hương đầy ấn tượng. Cô bé nhìn quanh căn phòng một lượt trước khi ánh mắt dừng lại ở Evan.
“Ô! Anh Evan!”
Nhận ra người quen, cô bé chào đón anh ta với một nụ cười thân thuộc.
“Ồ, Silly!”
Evan cũng mỉm cười ấm áp khi đứng dậy. Alon lập tức nhận ra đây chính là em gái của Deus — người mà Evan đã được cử đi để giải cứu.
‘Họ nhìn trông giống nhau thật đấy.’
Trong trò chơi <Psychedelia>, chỉ có những tình tiết bi thảm về cái chết của cô bé được miêu tả, nên Alon chưa từng thấy diện mạo của Silly. Tuy nhiên, giờ đây khi tận mắt chứng kiến, anh không khỏi gật đầu công nhận sự giống nhau đến kinh ngạc giữa hai anh em. Nhưng khi quay sang nhìn Deus, Alon bỗng giật mình.
Gương mặt Deus lộ rõ vẻ khó chịu không hề che giấu. Và khi Silly nắm lấy tay Evan, ánh mắt của cậu ta thậm chí còn trở nên sắc lẹm hơn nữa.
“Silly, Evan không phải anh trai em đâu. Hắn ta là một lão già rồi (Old man :V)” Deus lạnh lùng nhận xét.
Chứng kiến cảnh tượng này, Alon lập tức nhận ra Deus bao bọc em gái mình nhiều đến mức nào. Nói ngắn gọn, gã này đích thị là một tên "cuồng em gái" (siscon) chính hiệu.
Dù Alon thấu hiểu sự gắn bó sâu sắc này — vì qua trò chơi, anh biết Deus từng phải chịu đựng nỗi đau mất mát và sự thiếu vắng tình thân quá lớn — nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, anh vẫn không khỏi cảm thấy buồn cười.
Trong lúc Alon còn đang mải mê suy nghĩ, Silly — cô bé vừa mới quấn quýt bên Evan lúc nãy — đột nhiên tiến lại gần Alon và cất tiếng chào đầy rạng rỡ:
“Ngài là Bá tước Palatio đúng không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Em đã nghe anh Evan kể rồi. Chính Ngài là người đã ra lệnh cứu em.”
Nghe vậy, Alon khẽ liếc nhìn Deus một cái, rồi khẽ gật đầu xác nhận:
“Ta chỉ làm những gì mà bản thân mình nên làm thôi.”
‘Vì nếu em mà mệnh hệ gì, anh trai em chắc chắn sẽ biến thành một cỗ máy sát thần càn quét cả lục địa này mất.’
“Em cảm ơn Ngài rất nhiều,” Silly nói đoạn liền cúi người thật sâu.
Nhìn thấy sự biết ơn chân thành của cô bé, trái tim Alon chợt cảm thấy ấm áp một cách lạ kỳ. Dẫu cho hành động của anh xuất phát từ những toan tính khác, nhưng việc nhận được lời cảm ơn thuần khiết cho một việc thiện mình đã làm vẫn mang lại cảm giác vô cùng xứng đáng với công sức bỏ ra.
Alon khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng.
******
Sau khi Silly rời đi, bầu không khí trong phòng có phần giãn ra đôi chút. Alon khẽ hắng giọng, liếc nhìn Deus — người vẫn đang giữ vẻ mặt hằm hằm đầy thù địch hướng về phía Evan dù cho em gái mình đã khuất bóng.
“Deus, lý do ta đến tìm cậu là vì ta có việc muốn nhờ vả.”
“Nhờ vả...?” Deus hỏi lại, vẻ mặt có chút ngơ ngác.
“Phải. Có gì lạ sao?” Alon cũng bối rối đáp lại.
“Không, không có gì ạ. Mời ngài cứ nói.”
Dù thái độ của Deus có chút kỳ lạ, Alon vẫn khựng lại một nhịp. Khi thực sự phải nói ra yêu cầu, anh bỗng thấy khó mở lời. Anh có hai việc cần nhờ Deus, và cả hai đều có vẻ khá nan giải.
Sau một hồi ngập ngừng, Alon cuối cùng cũng đưa ra yêu cầu đầu tiên:
“Ta cần đi về phía Bắc. Cậu có thể đồng hành cùng ta không?”
“Tất nhiên rồi ạ.”
Alon chớp mắt, ngạc nhiên trước sự đồng ý quá đỗi dễ dàng của Deus.
“Chỉ đơn giản vậy thôi sao?”
“Vâng, dù sao thì tôi cũng đang lên kế hoạch cho một chuyến viễn chinh phương Bắc.”
Nghe vậy, Alon thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì yêu cầu đầu tiên cũng hóa ra khá thuận lợi.
Trút được gánh nặng trong lòng, Alon hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, rồi mới bắt đầu đưa ra lời yêu cầu thứ hai.
“Ta có thể mượn chiếc ‘Ngạo Vương Nhẫn’ (Ring Of The Arrogant One’) từ kho báu Hoàng Gia Caliban được không?”
Khi đưa ra lời đề nghị này, Alon quan sát Deus cực kỳ cẩn thận. Suy cho cùng, việc mượn một món bảo vật từ kho báu hoàng gia chẳng khác nào khiến Deus phải mắc nợ hoàng tộc, và đây có thể là một vấn đề cực kỳ hóc búa đối với cậu ta.
Dù Deus có quyền lực đến đâu, cậu ta vẫn bị ràng buộc bởi các lợi ích chính trị của Vương Quốc Caliban.
Tuy nhiên, chiếc ‘Ngạo Vương Nhẫn’ là vật phẩm vô cùng thiết yếu cho kế hoạch của Alon, nên anh bắt buộc phải hỏi, dù điều đó có thể đẩy Deus vào thế khó.
“Tất nhiên, ta không muốn việc này gây ra bất kỳ rắc rối nào cho cậu—” Alon bắt đầu nói giảm nói tránh để xoa dịu yêu cầu và đề nghị bồi thường, nhưng—
“Tôi hiểu rồi,” Deus ngắt lời.
“...Cái gì cơ?”
“Tôi sẽ đi lấy chiếc ‘Ngạo Vương Nhẫn’ này về cho Ngài ngay lập tức.”
Deus khẽ cúi đầu khi nói, khiến Alon một lần nữa rơi vào trạng thái ngớ người ra.
‘Đợi đã, chuyện này tốt thì tốt thật... nhưng... liệu nó có ổn không đấy?’
Với vẻ mặt thẫn thờ, Alon hỏi: “Cậu biết nó ở đâu rồi chứ?”
“Tôi nghe nói nó nằm trong kho báu hoàng gia Caliban.”
“Và việc lấy nó không phải là rất khó khăn sao?”
“Thông thường thì sẽ mất khoảng một tuần theo đúng thủ tục và các quy trình rườm rà, nhưng nếu như ngài muốn, tôi có thể đi lấy nó về ngay bây giờ.”
“...Có cách nào làm được việc đó sao?”
Tò mò trước lời khẳng định chắc nịch của Deus, Alon gặng hỏi. Deus dừng lại một chút, có vẻ như đang cân nhắc điều gì đó, rồi trả lời:
“Nhà vua có thể hơi rắc rối một chút, nhưng tôi có thể xử lý khoảng 50 người, nên việc này cũng không quá khó khăn đâu ạ.”
“...Hả?”
Evan đứng gần đó không giấu nổi vẻ bàng hoàng và kinh ngạc, mặt khác dù Alon không biểu lộ ra biểu cảm lộ liễu bằng Eavn, anh cũng không khỏi choáng váng không kém trước quyết tâm sắt đá của Deus.
‘Đây là cách cậu ta thể hiện việc sẵn sàng hy sinh vì mình sao?’
Diễn giải lời của Deus như một dấu hiệu của lòng trung thành, Alon ngập ngừng nói: “Không, không cần phải làm đến mức đó đâu.”
“Tôi rõ rồi... Tôi sẽ mang chiếc nhẫn về nhanh nhất có thể.”
Deus trông có vẻ hơi thất vọng khi đồng ý. Alon thoáng nghĩ: ‘Ta chỉ muốn cậu mượn nó thôi mà...’, nhưng anh nhanh chóng gật đầu đáp lại.
‘Cậu ấy thực sự quan tâm đến mình, nhưng thế này không phải hơi quá đà sao...?’
Và với ý nghĩ đó, Alon đành dành một ngày tá túc tại dinh thự để chờ chiếc nhẫn được mang về.
“Tôi đã mang nó về rồi đây.”
“...Cái gì cơ?”
Alon nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nạm ngọc quý giá đựng chiếc ‘Ngạo Vương Nhẫn’.
Và rồi—
“Có chuyện gì vậy?”
“Bá tước, Ngài nghe tin gì chưa? Ngày hôm qua, Deus hình như đã gây ra một trận náo loạn tại hoàng cung để đòi món bảo vật. Tôi còn nghe nói cậu ấy thậm chí lại tát nhị hoàng tử thêm lần nữa.”
“...???”
Trước báo cáo của Evan, Alon hoàn toàn câm nín.
‘Cái quái gì đang xảy ra thế này?!’
Alon bắt đầu ngờ ngợ nhận ra có điều gì đó "sai quá sai" đến mức đáng lo ngại ở Deus.
2 Bình luận