Arc 01

Chương 11

Chương 11

Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tin tức Roria trở thành Công Tước Altia truyền đến tai Alon. Hiện tại, chỉ còn đúng năm năm nữa là đến thời điểm cốt truyện gốc chính thức bắt đầu. Thế giới vốn bị bao phủ bởi sắc trắng và sự lạnh giá của mùa đông đang dần chuyển mình sang sự ấm áp với muôn vàn màu sắc của mùa xuân, cái mùa mang theo sự lười biếng và buồn ngủ đến cho vạn vật.

“Thiếu gia — à không, có lẽ giờ tôi nên gọi ngài là Bá Tước rồi nhỉ?”

“Ta vẫn chưa làm lễ kế vị mà.”

Mặc dù chưa chính thức tổ chức lễ nghi trao danh hiệu người kế vị, nhưng Alon đã bắt đầu sử dụng danh xưng Bá Tước Palatio thay vì là "người kế vị" như trước.

“Dù vậy, về thực chất ngài đã là Bá Tước rồi còn gì? Thật xúc động khi được thấy ngài ngồi vào vị trí này.”

“Vậy sao?”

Alon nở một nụ cười nhạt — một nụ cười có chút đắng chát. ‘Thực ra, đây là một chuyện ta chưa từng lên kế hoạch.’

Dự định ban đầu của Alon vốn không phải là trở thành một vị Bá Tước, mà chỉ đơn thuần là sống một cuộc đời quý tộc nhàn hạ, tước vị chỉ là một công cụ để anh nhằm đạt được mục đích của bản thân mình thôi. Thế nhưng, do vụ ám sát bất ngờ nhắm vào Leo — người vốn dĩ phải là người kế thừa — Alon buộc phải ngồi vào vị trí này.

‘Mục tiêu của mình bị thay đổi chút ít, nhưng cũng không hẳn là tệ.’

Với Alon, khoảng thời gian anh dành ở Rodmill để nghiên cứu ma pháp và nướng bánh mì không phải là một cuộc sống tồi. Làm Bá Tước dẫu sao cũng có những đặc quyền riêng của nó mà không phải ai cũng có được, tước vị này nó cho phép anh được tận hưởng cuộc đời quý tộc yên bình theo một cách xa hoa và tinh tế hơn hẳn so với dự tính ban đầu.

Dĩ nhiên, đi kèm với chất lượng cuộc sống tăng lên là những trách nhiệm nặng nề tương ứng, nhưng sau sáu tháng xử lý những công việc lặt vặt với tư cách người thừa kế, Alon nhận thấy sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân hiện tại là khá lý tưởng.

Mình chẳng bao giờ ngờ tới việc xuất thân từ một gia đình quý tộc "bất hảo" này lại có lợi đến thế.’

Thông thường, các quý tộc luôn bận rộn đến tối mặt tối mũi vì phải quản lý lãnh địa, nhưng thứ thực sự khiến cuộc sống của họ trở nên quay cuồng lại chính là những vòng xoáy chính trị . Tuy nhiên thì trong trường hợp của Gia Tộc nhà Bá Tước Palatio, do gia tộc này từ lâu đã đứng ngoài vòng xoáy chính sự và họ cũng chẳng mặn mà gì với việc đó, họ có thể tận hưởng sự nhàn nhã trừ khi có việc gì đó thực sự khẩn cấp xảy ra.

Hơn nữa, dù lũ sát thủ xử lý Avalon đã ra tay rất sạch sẽ, nhưng chúng lại để lại toàn bộ số tài sản đã tích lũy được. Điều này có nghĩa là trừ khi Alon dung số tiền đó để ăn chơi trác táng tiêu hoài phung phí, thì số tài sản khổng lồ ấy đủ để anh sống dư dả trong khoảng ít nhất là năm năm tới.

“À, nhắc mới nhớ, cậu đã tìm được thêm thông tin gì mới chưa?”

“Nếu ngài đang nói về thông tin của lũ sát thủ đã giết Leo…”

Thấy Alon gật đầu, Evan khẽ lắc đầu thở dài.

“Có vẻ như ngay cả Hội Thông Tin cũng đang rất coi trọng vấn đề này và họ đang tiến hành điều tra gắt gao, nhưng cho đến giờ vẫn chưa có dấu vết nào được hé lộ.”

“Ta hiểu rồi.”

Nghe lời Evan, Alon khẽ chậc lưỡi với vẻ hơi khó chịu. Việc anh đi điều tra lũ sát thủ vốn dĩ không phải là để trả thù cho Leo. Lý do anh không ngừng truy vết là vì quá khứ mà anh biết đang dần đi chệch khỏi quỹ đạo của những gì mà anh nhớ .

‘Hiệu ứng cánh bướm… Có lẽ mình nên gọi là như vậy. Mình vốn đã tiên liệu được sẽ có những thay đổi nhất định.’

Alon đã dự đoán được rằng quá khứ sẽ biến chuyển do những hành động của mình. Suy cho cùng, anh đã can thiệp vào chỗ này một chút, chỗ kia một ít để ngăn chặn những sự kiện thảm họa xảy ra trong tương lai cũng như thu phục được Ngũ Hình Đại Tộivề dưới trướng mình. Nếu ngay cả một cái đập cánh nhỏ của con bướm cũng có thể tạo nên cơn bão, thì những gì anh đã làm còn có quy mô khủng khiếp gập bội hơn cả cánh bướm — chúng đủ sức để tạo ra một cơn siêu bão.

‘Việc quá khứ thay đổi là điều hiển nhiên... dẫu vậy thì cũng có một vài biến số nằm ngoài tầm hiểu biết của mình.’

Bên cạnh việc chính thức trở thành Bá Tước, Alon gần đây đã nhận ra một sự thay đổi bước ngoặt trong tương lai. Roria — người đã ngồi lên vị trí Công Tước Altia;  sáu tháng trước — vốn dĩ theo nguyên tác phải là một người đã chết. Vậy mà cô ta không những sống sót mà còn trở thành người nắm giữ quyền lực vô cùng lớn trong giới quý tộc – Một Công Tước, thậm chí tầm ảnh hưởng của cô trong thế giới ngầm còn bành trướng với tốc độ chóng mặt.

Alon tự hỏi hành động can thiệp nào của mình đã khiến kẻ đáng lẽ phải bỏ mạng lại có thể sống sót và vươn tới đỉnh cao quyền lực như thế. Sau khi suy nghĩ them một hồi, anh khẽ nhún vai, nhận ra việc dù có suy nghĩ thêm đến thế nào đi chăng nữa cũng vô ích . Thay vào đó, anh dời sự chú ý trở lại lũ sát thủ đã sát hại Leo.

“...Được rồi. Dừng cuộc điều tra lại đi.”

“Như vậy thực sự ổn chứ ạ?”

“Quả thật ta vẫn còn vài thắc mắc chưa được giải đáp một cách chu toàn, nhưng nếu ngay cả Hội Thông Tin cũng không moi ra được điều gì thêm  thì việc tiếp tục nó  cũng chẳng còn mang lại ý nghĩa gì nữa.”

Còn một lý do khác khiến Alon quyết định khép lại cuộc điều tra mà anh đã theo đuổi gần một năm nay.

 

‘Ở thế giới này, có những bí mật lẫn kiến thức mà tốt nhất là bản thân không nên biết. Hơn nữa, bản năng mách bảo anh chuyện này có điềm gở.’

Hội Thông Tin của thế giới này sở hữu tai mắt ở khắp mọi nơi và nắm giữ ít nhất một chút kiến thức của gần như tất cả mọi thứ, phần lớn là vì chủ nhân của nó — cũng chính là Hội Trưởng — chính là thủ lĩnh của tổ chức [Dạ Tận Hắc Ám] (Night’s End Darkness).

Theo những gì mà Alon biết, chỉ có một vài tổ chức cực kỳ hy hữu mới có thể thoát khỏi tầm ngắm của mạng lưới thông tin của Hội này. Hiểu rõ điều đó, Alon nhận ra việc cố công lột mặt nạ danh tính của chúng chẳng mang lại chút lợi lộc gì. Suy cho cùng, càng cố đào sâu, lũ sát thủ đến để bịt đầu mối sẽ càng nhiều hơn mà thôi.

Cuối cùng, Alon quyết định từ bỏ việc tìm kiếm them thông tin. Mục tiêu của anh là chuẩn bị cho những tình huống bất ngờ không lường trước được, nhưng anh cũng nhận ra mình không cần phải rước thêm họa vào thân bằng cách cố chiếm lấy những kiến thức mà chỉ khiến tính mạng thêm lâm nguy.

 

Với cả nếu Leo bị tấn công bởi một nhóm người mà ngay cả Hội Thông Tin còn không định danh nổi, thì khả năng cao chúng sẽ không nhắm vào mình.’

Những tổ chức bí mật thường sẽ không động thủ trừ khi danh tính của họ bị bại lộ hoặc có kẻ dám trực tiếp can thiệp vào hoạt động của họ. Bởi lẽ họ bị ám ảnh thái quá bởi việc giữ kín tung tích tuyệt đối.

“Tôi đã rõ.”

Evan gật đầu rồi quay người định rời khỏi văn phòng. Tuy nhiên, như sực nhớ ra điều gì đó, anh quay lại và đưa cho Alon một bức thư.

Đó là thư của Yutia.

“Tôi mang nó theo để báo cáo cùng lúc với ngài.”

Alon khẽ gật đầu, mở lá thư ra và bắt đầu đọc. Bức thư chứa đầy những cập nhật về cuộc sống thường nhật tại trại trẻ mồ côi. Dạo gần đây, mỗi khi đọc thư của Yutia, Alon lại cảm thấy một sự ấm áp len lỏi trong trái tim mình mà chính anh cũng không nhận ra điều đó. Chẳng có gì lạ, bởi những lá thư gửi đến hàng tháng của Yutia luôn tràn ngập những chi tiết đời thường vụn vặt, đan xen với các hoạt động của Ngũ Hình Đại Tội. Những con chữ ấy không hiểu sao lại có sức mạnh sưởi ấm tâm hồn anh một cách lạ kỳ.

 

‘Dạo này Deus thường xuyên biểu diễn kịch rối, còn Seolrang thì đang mải mê chơi đùa với đám bạn...’

Thêm vào đó là những câu chuyện về Rine lặng lẽ đọc sách và chế tác đồ vật, trong khi Ladan lại nảy sinh hứng thú với việc làm vườn. Những mẩu chuyện ấy vô thức khiến anh nở một nụ cười của một "người cha" đầy tự hào. Dẫu anh không trực tiếp nuôi nấng Ngũ Hình Đại Tội, cũng chưa từng một lần gặp mặt trực tiếp, nhưng sau gần năm năm âm thầm bảo trợ và dõi theo chúng lớn khôn, anh không khỏi nảy sinh thứ tình cảm này.

‘Có lẽ đã đến lúc để chúng bước chân ra thế giới này rồi...’

Alon đang cân nhắc ý định để Ngũ Hình Đại Tội rời khỏi trại trẻ.

“Evan.”

“Vâng, thưa Bá Tước?”

“Yutia bao nhiêu tuổi rồi... không, cả nhóm đó hiện giờ bao nhiêu tuổi cả rồi?”

“Để tôi xem nào... Yutia năm nay chắc đã mười chín tuổi rồi.”

“Còn những đứa trẻ khác thì sao?”

“Mấy đứa trẻ mà ngài đích thân mang về cũng tầm tuổi đó cả. Rine mười bảy, còn Ladan có lẽ đã hai mươi rồi. Nhưng sao đột nhiên ngài lại hỏi tuổi của  chúng vậy?”

“Ta nghĩ đã đến lúc để chúng rời đi.”

“Mấy đứa trẻ đó sao? Vâng, quả thực tôi cũng nghĩ để chúng ở lại trại trẻ mồ côi mãi đến tầm tuổi này thì quả là có hơi muộn rồi.”

Khác với thế giới hiện đại, ở tại nơi này, mười sáu tuổi đã được coi là độ tuổi trưởng thành – Cột mốc  mà một người bắt đầu bước chân vào xã hội. Hiểu được tâm ý của Alon, Evan gật đầu đồng ý.

“Nhưng chẳng phải ngài tập hợp chúng lại đều có lý do cả sao?”

“À thì… đúng là như vậy, nhưng điều đó không có nghĩa là ta định sẽ giữ chúng ở bên mình mãi mãi.”

Lý do chính mà Alon thu thập Ngũ Hình Đại Tội chính là để ngăn chặn việc chúng thức tỉnh và trở thành những kẻ sẽ tiêu diệt nhiều vương quốc trong tương lai. Nói cách khác, một khi đã được chăm sóc và giáo dục kỹ lưỡng, không còn lý do gì để tiếp tục giữ chân chúng trong trại trẻ mồ côi nữa.

‘Hơn nữa, nếu mình đặt chúng vào đúng vị trí, mỗi đứa đều có khả năng tự gây dựng chỗ đứng cho riêng mình.’

Alon hồi tưởng lại tài năng thiên phú của từng đứa trẻ trong Ngũ Hình Đại Tội. Anh nhớ lại những dòng dẫn truyện kinh điển trong các trận đấu trùm thường phóng đại sức mạnh của chúng trong game.

‘Yutia xuất sắc về đức tin, Deus có thiên phú về kiếm thuật, Rine thì nhạy bén trong việc nghiên cứu...’

Dù mức độ tài năng thực sự của đám trẻ chưa được định hình rõ ràng, Alon vẫn tin rằng chúng sẽ thừa sức xoay xở tốt. Khi bắt đầu viết thư cho cả nhóm, anh quyết định tặng mỗi đứa một "món quà" nhỏ coi như hành trang để chúng bước chân ra thế giới.

‘Dù sao mình cũng định tặng chúng mấy thứ này, chi bằng đưa luôn bây giờ.’

Sau khi dành khá nhiều thời gian tâm huyết miệt mài viết thư cho cả năm đứa, Alon niêm phong lại năm lá thứ và giao cho Evan đi gửi. Nhìn bóng lưng Evan rời đi, Alon nở một nụ cười mãn nguyện thầm nghĩ: ‘Nếu mọi chuyện suôn sẻ, biết đâu sau này mình cũng được hưởng chút lợi lộc từ chúng.’

******

Vài tuần sau, tại tầng hầm của trại trẻ mồ côi nằm ở vùng phía Đông, năm đứa trẻ vừa nhận được thư của Alon đã tập hợp lại để đọc. Deus là người đầu tiên lên tiếng sau khi đọc xong thư của mình.

Đại Nguyệt ra lệnh cho tôi lên đường tới ‘Caliburn’, vùng đất của những hiệp sĩ.”

“Em được cử Đến ‘Colony’ ở vùng sa mạc sao… Ôi, em ghét sa mạc lắm…”

“Còn tôi được cử đến thành phố mê cung ‘Lartania’.”

“Tôi thì được điều đến thành phố của sự giải trí, ‘Raxas’.”

Trong khi mỗi đứa đều đang lầm bầm tự nhủ khi đọc thư — từ Seolrang, Rine cho đến Ladan. Và rồi…

“…Thánh quốc Rosario…”

Vừa đọc thư vừa lẩm bẩm, Yutia thu hút sự chú ý của Deus. Anh hỏi với vẻ mặt hơi khó hiểu:

“Mục đích đằng sau việc gửi chúng ta đến những nơi này là gì nhỉ?”

“Hửm? Không phải trong thư của anh có đề cập đến điều đó sao, Deus?”

“Trong thư chỉ bảo tôi hãy trở thành một hiệp sĩ tại Caliburn… nhưng tôi không thực sự rõ tại sao mình phải trở thành hiệp sĩ.”

Deus lầm bầm trước câu hỏi ngây thơ của Seolrang. Yutia liền lên tiếng:

“Không phải ta đã từng nói điều này với cậu rồi sao, Deus. Chúng ta không cần phải hiểu ý nghĩa thâm sâu của nó; chúng ta chỉ cần tuân theo mệnh lệnh của Ngài ấy thôi.”

Trước lời nói đó của Yutia, Deus khẽ gật đầu.

“Hơn nữa, chúng ta sẽ tự hiểu ra lý do khi tới đó. Trong thư cũng đã ghi rõ những gì cần phải làm trước tiên rồi mà, đúng không?”

Nghe lời Yutia nói, cả nhóm lại nhìn vào bức thư một lần nữa. Quả thực, bức thư không chỉ chỉ dẫn tận tường về con đường sự nghiệp mà chúng nên theo đuổi, mà còn khẳng định sự bảo trợ không ngừng nghỉ từ Ngài, kèm theo đó là vị trí về một 'món quà' mà Đại Nguyệt đã dày công chuẩn bị."

Cuối cùng, Yutia dặn dò một lời quyết định:

“Mọi người hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được nhắc đến Lam Nguyệt ở bất cứ đâu trừ khi Ngài ấy lên tiếng trước.”

Những đứa trẻ — những kẻ được định mệnh an bài là sẽ trở thành Ngũ Hình Đại Tội, nay là thành viên của Lam Nguyệt — đã rời đi để thực hiện theo chỉ thị của Alon.

******

Ba tháng sau…

“Bá tước, ngài có biết tin tức này không? Deus vừa mới được phong tước vị Hiệp Sĩ tại Caliburn đấy.”

“Thật sao?” Alon, lúc này đang mải mê nghiên cứu cổ ngữ Babiloia, lần đầu nghe tin tức mới về Deus từ miệng Evan.

Và lại ba tháng nữa trôi qua…

“Bá tước.”

“Hửm? Có chuyện gì thế?”

“Deus đã thành lập nên một đoàn hiệp sĩ riêng rồi.”

“Đoàn hiệp sĩ? Chẳng phải cậu ta mới được phong tước vị hiệp sĩ mới được hai tháng thôi sao? Việc  lập đoàn hiệp sĩ chỉ dành cho bậc Đại Hiệp Sĩ (Expert) trở lên thôi mà?”

“Đúng là như vậy ạ.”

“...Cậu ta quả là một thiên tài bẩm sinh.”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Tin tức về chiến công của cậu ta lan truyền nhanh đến mức cả vùng Caliburn đang náo loạn hết cả lên. Người ta còn đồn rằng cậu ta có thể trở thành Kiếm Thánh thứ năm trong vòng mười năm tới.”

Nghe lời Evan, Alon khẽ gật đầu, trong lòng không khỏi dâng lên sự ngưỡng mộ.

Và rồi, sáu tháng sau đó…

“Bá Tước?”

“Lại chuyện gì nữa đây?”

“...Deus đã trở thành một trong năm Kiếm Thánh của vùng Caliburn rồi.”

“Đã đạt đến trình độ đó rồi sao?”

“Vâng.”

“...???”

Alon đứng hình trước lời nói của Evan. Tất cả những chuyện kinh thiên động địa này xảy ra chỉ trong vòng vỏn vẹn đúng một năm kể từ khi lũ trẻ rời khỏi trại trẻ mồ côi…

PS : Mình gửi lời cảm ơn đến bạn Donate hôm nay nha (MÌnh không drop đâu, ít nhất là lúc này) 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!