Trên danh nghĩa, cả cõi đại lục chỉ có vỏn vẹn năm vị đại pháp sư có thể đạt tới cảnh giới là Bậc 8, và một trong số đó chính là Selime Micarlo — Tháp Chủ của Lam Tháp. Sau chuyến công du kéo dài nhiều tháng tới vùng đất phương Bắc xa xôi, nơi trú ngụ của những bộ lạc man di, ông đã lập tức cảm nhận được bầu không khí bất thường ngay khi vừa đặt chân trở lại Lam Tháp.
Lý do đầu tiên là sự biến mất hoàn toàn của luồng khí tức từ Thời Môn — thứ hiện diện mà ông luôn cảm nhận được rõ mồn một mỗi khi trở về. Lý do thứ hai chính là về cô đệ tử Penia, một pháp sư Bậc 6, người sở hữu thiên phú mà thế gian chỉ có thể dùng hai chữ “xuất chúng” để hình dung.
Sở hữu trong mình một thiên phú áp đảo, Penia đã hình thành nên một tính cách vô cùng ngạo mạn thấu tận trời xanh. Dù trước đây cô vẫn luôn dành một sự tôn trọng tối thiểu dành cho sư phụ Selime, nhưng kể từ khi cô đạt đến trình độ là một pháp sư Bậc 6 khi tuổi đời còn rất trẻ và được bổ nhiệm làm Phó Tháp Chủ, Penia ngày càng trở nên ngỗ ngược. Thái độ của cô đối với ông dần trở nên vô lễ theo thời gian.
... Thật lòng mà nói, Selime thừa hiểu rằng hành vi của Penia không hoàn toàn xuất phát từ việc thiếu tôn kính ông. Một trong số những lý do vô cùng quan trọng dẫn đến tình trạng này là do khối lượng công việc giấy tờ khổng lồ mà cô phải xử lý mỗi khi ông vắng mặt trong những chuyến công du liên miên. Tuy nhiên, ngay cả khi đã tính đến điều đó, Penia vẫn đạt được quá nhiều thành tựu so với độ tuổi của mình, khiến sự kiêu ngạo của cô trở nên quá mức kiểm soát. Thế nhưng, Selime chưa bao giờ có ý định uốn nắn tính cách này. (Con hư tại mẹ, trò hư tại thầy)
Dẫu ngạo mạn là một đặc tính xấu mà bất kỳ pháp sư nào cũng phải dè chừng trên con đường theo đuổi tri thức, nhưng sự kiêu ngạo của Penia lại không hề lấn át việc nghiên cứu và học hỏi của cô. Bên cạnh đó, Selime tin rằng một khi học trò mình chạm tới trình độ của pháp sư Bậc 7, tính cách của cô sẽ tự khắc được điều chỉnh ở một mức độ nào đó. Dù một pháp sư có tài năng hay ích kỷ đến đâu đi chăng nữa, họ đều sẽ trở nên khiêm nhường khi đạt đến Bậc 7. Bởi ở đẳng cấp đó, người ta mới bắt đầu nhận ra những thành tựu mà bản thân đạt được trong quá khứ của mình thực chất nó lại nhỏ bé đến nhường nào.
Và thế là, Selime đã để mặc cô hành xử như vậy... cho đến tận bây giờ.
“Con đang nói với ta rằng Bá Tước Palatio đã đến đây và xử lý triệt để Thời Môn sao?” Selime trầm giọng hỏi.
“Vâng,” Penia đáp lại một cách yếu ớt.
Selime chăm chú quan sát người đệ tử của mình. Đôi mắt sắc sảo thường ngày của cô vốn chẳng bao giờ dịu đi ngay cả trước mặt sư phụ, giờ đây lại tràn đầy sự hoang mang. Cô nói năng thận trọng như thể đang e dè một điều gì đó — một hình ảnh vô cùng lạ lẫm.
“Vị Bá Tước đó đã dùng [Lời thề Ma pháp] để giải quyết Thời Môn, vì vậy con không thể tiết lộ phương thức mà ngài ấy đã thực hiện. Mọi chuyện có phải là như vậy không ?.”
“...Dạ vâng ạ.” Penia lầm bầm, tinh thần rõ ràng đang sa sút.
Nhận thấy thái độ khác lạ của cô, Selime khẽ thở dài và suy ngẫm về vị Bá Tước Palatio kia. Thật không may là trong trí nhớ của bản thân, ông cũng không có nhiều thông tin về người này. Lam Tháp nằm cách rất xa Vương quốc Asteria, nên những gì ông biết chỉ là vài lời đồn đại đã từ vài năm trước. Ông từng được nghe nói vị Bá Tước đương nhiệm đã sát hại tất cả anh em của mình để chiếm lấy tước hiệu. Đó là tất cả.
Tuy nhiên, Selime không khỏi cảm thấy tò mò về vị Bá Tước này. Ông biết rất rõ Penia không phải là kiểu người sẽ dễ dàng hạ thấp cái tôi kiêu ngạo của mình, và tài năng của cô càng củng cố thêm điều đó. Nếu ai đó có thể khiến cô trở nên khiêm nhường như vậy, thì chỉ có một lời giải thích khả dĩ duy nhất.
‘Một loại ma pháp mà ngay cả Penia cũng không thể thấu hiểu hoàn toàn... hay nói đúng hơn, là một ma pháp thuộc Cấp Độ Nguyên Bản.’
Selime mỉm cười khi đi đến kết luận này. Lần đầu tiên, ông cảm thấy thực sự hứng thú với vị Bá Tước đến từ một vương quốc nhỏ bé và mờ nhạt kia.
******
Ngày hôm sau, Alon đọc bức thư được gửi đến của Yutia, một việc làm đã trở thành một thói quen đều đặn mỗi một hoặc hai tháng. Khi đọc bức thư, anh thầm nghĩ: "Lần này xem ra cũng chẳng có gì đặc biệt."
Vẫn như mọi khi, thư của Yutia chỉ chứa đựng những chi tiết vụn vặt về cuộc sống thường nhật. Cô kể về các sinh hoạt của bản thân tại tu viện và các hoạt động gần đây của nhóm Ngũ Hình Đại Tội. Tuy nhiên, Alon lại thích những câu chuyện tầm thường này hơn là những biến cố kỳ lạ.
Việc không có gì đáng chú ý đồng nghĩa với việc nhóm Ngũ Hình Đại Tội hiện vẫn đang sống khá ổn. Dĩ nhiên, anh cảm thấy hơi cô đơn một chút khi chẳng có ai khác thèm gửi lấy một lá thư, nhưng Alon cũng phần nào hiểu được.
‘Chắc là vì mình chưa bao giờ thực sự gặp mặt bọn trẻ.’
Anh chưa bao giờ từng ghé thăm trại trẻ mồ côi, nên lẽ tự nhiên là bản thân anh chưa từng gặp mặt trực tiếp cả nhóm Ngũ Hình Đại Tội. Dù anh đã và vẫn luôn cung cấp sự hỗ trợ tài chính khổng lồ dành cho đám trẻ, nhưng dưới góc nhìn của cả nhóm, Alon có lẽ chỉ được nhìn nhận như một vị ân nhân tốt bụng. Thực tế, anh đoán cả nhóm thậm chí còn chẳng nghĩ anh là ân nhân, mà chỉ là một "ông chú tốt bụng" nào đó trong quá khứ thôi. Dù vậy, điều đó cũng không khiến anh bận tâm lắm.
Mục tiêu của anh chưa bao giờ là giành được hảo cảm của nhóm Ngũ Hình Đại Tội. Mục đích chính của anh là có thể đảm bảo dẫn dắt họ đi theo đúng hướng, đảm bảo rằng họ sẽ không đi tiêu diệt các Vương Quốc sau này. Và cũng bởi vì mục tiêu đó nay đã đạt được, nên anh cũng chẳng có gì để mà phải hối tiếc.
“Hừm...”
Dẫu vậy, Alon vẫn không khỏi cảm thấy có chút chạnh lòng. Bất chấp vẻ ngoài thờ ơ thường thấy, một nụ cười hài lòng thoáng hiện trên gương mặt khi anh đọc thư của Yutia. Những đứa trẻ khác chưa từng gửi thư ngay từ ban đầu, nhưng Yutia, dù đang sinh hoạt và làm việc với lối sống của một nữ tu vẫn kiên trì viết thư cho anh ít nhất mỗi tháng một lần.
Điều đó chỉ là một hành động nhỏ không đáng kể, nhưng nghĩ đến nó khiến trái tim Alon cảm thấy ấm áp lạ thường. Cảm giác này giống như nuôi nấng năm đứa trẻ con, để rồi tất cả bọn chúng đều quên sạch công ơn và chẳng thèm gửi lấy một lời hỏi thăm — ngoại trừ cô con gái cả, người vẫn luôn ghi nhớ và trân trọng sự vất vả của anh.
‘Chỉ có Yutia là hiểu chuyện nhất,’ anh thầm nghĩ.
Khi Alon vẫn còn đang chìm đắm trong thứ cảm xúc ủy mị kỳ lạ như một người cha, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
Cốc cốc—
Evan bước vào phòng.
“Có chuyện gì vậy?” Alon hỏi.
“Ồ, tôi định nói với Ngài từ hôm qua khi gặp ở sân tập, nhưng bản thân lại quên mất. Ngài còn nhớ việc Ngài nhờ tôi kiểm tra lần trước không?”
“Ừ, ta vẫn còn nhớ.”
Như Evan đã nói, trước đó Alon đã yêu cầu anh ta kiểm tra với hội thông tin xem nhóm Ngũ Hình Đại Tội có đang sống tốt hay không. Dù những lá thư của Yutia ít nhiều cũng từng cho anh cái nhìn khái quát về tình hình của những đứa trẻ khác, nhưng gần đây, thư của cô ngày càng viết ít chi tiết về họ hơn.
“Vậy, cậu có tìm hiểu được điều gì không?”
“Có, nhưng thực ra cũng chẳng cần phải tham vấn hội thông tin làm gì cho cam. Một vài người trong số họ giờ đã khá là tai tiếng rồi. Đặc biệt là Deus và Seolrang.”
Alon ra hiệu cho anh tiếp tục, Evan bước hẳn vào phòng, sắp xếp lại suy nghĩ trước khi lên tiếng.
“Đầu tiên là về Seolrang. Tôi có được nghe phong phanh rằng cô bé đã trở thành một chiến binh bậc thầy với thực lực gần tiệm cận cấp bậc ‘Baba Yaga’. Cô ấy đã thắng 32 trận liên tiếp.”
“...32 trận thắng liên tiếp sao?”
“Vâng.”
“Nghe có vẻ bất khả thi quá.”
“Thú thật, ban đầu tôi cũng không dám tin điều đó, nhưng những lời đồn về cô bé lại có vẻ là sự thật. Trong số 32 chiến thắng đó, chỉ có duy nhất một trận kéo dài quá mười chiêu thức. Các Baba Yaga khác đang bắt đầu cảm thấy đứng ngồi không yên rồi.”
“Cũng phải thôi,” Alon gật đầu đồng tình, vẫn chưa hết bàng hoàng trước những gì mình vừa được nghe.
Danh hiệu ‘Baba Yaga’ là một cấp bậc vô cùng danh giá và cao quý tại Colonie, và chỉ có duy nhất bốn cá nhân có thể nắm giữ danh hiệu này tại bất kỳ thời điểm nào. Số lượng người sở hữu danh hiệu này chưa bao giờ tăng thêm. Chính vì vậy, nếu Seolrang chạm tới cột mốc 100 trận thắng — điều kiện tiên quyết để thách đấu danh hiệu — thì một trong bốn người đương nhiệm sẽ buộc phải bước ra sinh tử chiến với cô.
‘Nếu ta nhớ không lầm, chẳng phải Sư Tử Vương (Vua Sư Tử) là đấu sĩ duy nhất vẫn giữ kỷ lục thắng liên tiếp nhiều nhất ở Colonie từ trước đến nay sao?’
“Vâng, đúng vậy. Ông ta đã từng thắng liên tục 41 trận, nếu tôi nhớ không lầm,” Evan xác nhận.
“Cô ấy chỉ còn cách chín trận thắng nữa là có thể vượt qua được Vua Sư Tử.”
“Chính xác là như vậy.”
Evan gật đầu trong khi Alon vẫn đang mải mê suy nghĩ. Anh thoáng hình dung về hình ảnh Vua Sư Tử, một nhân vật từng là bạn đồng hành cực mạnh trong một bản game trước đây. Chính lúc này, Alon mới thực sự bàng hoàng nhận ra đám trẻ trong nhóm Ngũ Hình Đại Tội sở hữu tài năng nó điên rồ đến nhường nào..
Colonie vốn không phải là nơi dành cho những kẻ yếu đuối; đó là mảnh đất hội tụ của những chiến binh thiện chiến nhất. Mặc dù được biết đến mà một cường quốc quân sự nhưng họ cũng phụ thuộc phần lớn sức mạnh từ các đấu sĩ – thứ được cho là xương sống của đất nước, đến nỗi mà ngay cả các vương quốc lân cận cũng phải e dè nếu mà muốn gây sự với họ.
Việc duy trì được chuỗi thắng liên hoàn ở một nơi khắc nghiệt như vậy chính là minh chứng thép cho thiên phú của Seolrang.
Khi Alon còn đang thất thần vì kinh ngạc, Evan lại bồi thêm một tin khác:
“Còn có tin đồn về Deus nữa thưa Ngài.”
“Tin đồn nó như thế nào?”
“Nghe nói Deus và đoàn kỵ sĩ Minh Nguyệt của cậu ta vừa mới hạ gục Kurga của vùng Tuyết Nguyên — một trong tám đại tộc trưởng man di.”
“...Một trong tám đại tộc trưởng sao?” Alon sững sờ.
“Vâng, chính là hắn. Ngài cũng biết bọn chúng là ai mà đúng không? Những thực thể quái dị đã vượt xa giới hạn một con người bình thường thông qua các nghi lễ tà thuật, dù cho xuất thân của chúng chỉ là lũ man di thô tục.”
Chẳng cần đến Evan phải giải thích thêm, Alon đã quá nhẵn mặt với tám đại tộc trưởng này rồi. Chính xác hơn, anh hiểu rõ cái sức mạnh phi lý của bọn chúng từ trong trò chơi. Để mà có thể thu thập được những trang bị ma pháp đặc thù cần thiết cho lối chơi lên đồ theo hướng "Glass Cannon" (tấn công cực mạnh nhưng thủ yếu) trong Psychedelia, người chơi bắt buộc phải đối đầu với lũ man tộc và đánh bại vị thần mà chúng sùng bái.
‘Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến mình cảm thấy chóng mặt rồi...’
Trong thoáng chốc, Alon cảm thấy hơi váng đầu khi nhớ lại cuộc chạm trán với Ultultus trong game từ hơn năm năm trước. Đến tận bây giờ, chỉ cần nghĩ đến cái tên đó thôi cũng đủ làm anh cồn cào ruột gan vì sự bá đạo của nó. Theo như cốt truyện, nếu Ultultus thức tỉnh và thăng hoa thành một vị thần thực thụ, sức mạnh của nó sẽ ngang ngửa với cả nhóm Ngũ Hình Đại Tội cộng lại.
Nói cách khác, nếu Ultultus mà có thể hoàn toàn thức tỉnh ở phương Bắc, các vương quốc sẽ bị quét sạch ngay lập tức mà chẳng cần đến sự can thiệp của nhóm Ngũ Hình đại tội. Tuy nhiên, Alon cũng không cảm thấy quá lo lắng.
‘May mà khả năng đụng độ con boss đó cũng gần như bằng không.’
Theo những gì mà Alon biết, Ultultus sẽ không bao giờ xuất hiện trừ khi nhóm Ngũ Hình Đại Tội bắt đầu "hắc hóa" và xuất hiện. Trong cốt truyện, Ultultus chỉ xuất hiện một khi các vị thần bước xuống trần gian, đập tan mọi quy luật của thế giới và hòa làm một với Ngũ Hình Đại Tội. Trừ phi có một vị thần nào đó thực sự giáng thế và đảo lộn trật tự cùa thế giới theo cách mà ngay cả Alon cũng không thể lường trước được, bằng không, chẳng có lý do gì để một thực thể như Ultultus xuất hiện cả.
“...Xem ra Deus cũng đang làm nên chuyện đấy chứ.”
“Không chỉ có vậy đâu thôi ạ. Việc cậu ấy có thể đơn phương hạ gục được một đại tộc trưởng — kẻ mà ngay cả một Thánh Hiệp Sĩ cũng phải chật vật khi đối đầu — đã đưa cậu ta lên ngang hàng với những tồn tại như Kiếm Thánh Reinhardt.”
Nghe đến đây, Alon chợt cảm thấy một chút hối tiếc nhen nhóm trong lòng.
‘...Hay là lẽ ra một năm mình nên đến thăm bọn nhỏ ít nhất ba lần nhỉ?’
Nghĩ đến việc nếu anh có thể giữ mối quan hệ tốt thì giờ đã có thể 'ké' chút danh tiếng và lợi lộc từ một cao thủ tầm cỡ Kiếm Thánh, Alon khẽ gạt đi những dòng suy nghĩ đầy tiếc nuối vẩn vơ đó để tập trung lắng nghe Evan cập nhật tình hình về Rine — người hiện đang làm nghề giám định tại Thành phố Mê cung.
“Hắc Khảm Ấn sao?”
“Vâng. Cửa hàng của Rine chuyên về việc Khảm Ấn các ấn ký đen giúp cường hóa thuộc tính cho các di vật.”
“Điều đó nghe thú vị đấy.”
Bị thu hút bởi một năng lực mà mình chưa từng bắt gặp trong game, Alon trầm trồ một lát trước khi hỏi về thành viên cuối cùng còn lại.
“Còn về Ladan thì sao?”
Thực chất, lý do chính khiến Alon nhờ Evan điều tra nhóm Ngũ Hình Đại Tội là vì sự hiếu kỳ dành cho Ladan. Dẫu cho Ladan có phần lép vế so với Seolrang, nhưng Alon đã hoàn toàn mất dấu cậu ta từ nửa năm trước, kể từ khi thư của Yutia không còn nhắc đến cái tên này nữa.
Dĩ nhiên, anh cũng không hề quá lo lắng vì nghe đâu Ladan đã đến Raxas an toàn để bắt đầu học việc. Thế nhưng, việc bặt vô âm tín suốt một thời gian dài vẫn khiến anh không khỏi tò mò.
Thế nhưng...
“Tôi vẫn chưa tìm thấy thông tin cụ thể nào về cậu ta cả. Hội thông tin có vài manh mối, nhưng họ xin thêm khoảng một tuần để xác thực xem những thông tin đó có đáng tin cậy hay không.”
“Ta hiểu rồi...” Alon gật đầu. Tuy có chút tò mò nhưng anh vẫn chấp nhận lời giải thích của Evan.
******
Hai tuần sau, trong khi Alon vẫn còn đang miệt mài nghiên cứu về các di vật trong văn phòng của mình như thường lệ, anh lại rơi vào thế lưỡng lự: liệu có nên tham dự buổi dạ tiệc giới thượng lưu của Asteria — sự kiện ba năm mới có một lần với sự góp mặt của toàn thể giới quý tộc. Anh vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào tấm thiệp mời với vẻ mặt đắn đo thì—
“Bá tước...!”
“...?”
Cửa phòng đột ngột bật tung mà chẳng có lấy một tiếng gõ, Evan lao vào với vẻ hớt hải. Alon chưa kịp mở lời thì—
“Ladan... Có vẻ như cậu ta đã trở thành hải tặc rồi...”
“...Cái gì cơ?”
Gương mặt Alon lập tức đờ ra trước những lời tiếp theo của Evan.
“Ngài đã từng nghe về Thất Đảo chưa?”
“...Cậu đang nói về nơi cư ngụ của bảy đại hải tặc khét tiếng gần Raxas sao?”
“Vâng. Theo thông tin mới nhất mà tôi nhận được, Ladan đã trở thành thuyền trưởng của hòn đảo lớn nhất trong số đó, nắm quyền cai trị toàn bộ nơi đấy.”
“...Thật sao?”
“Vâng, thưa Ngài.”
Nghe lời xác nhận từ Evan, một bài đăng trên mạng từ kiếp trước bất chợt lóe lên trong đầu Alon — bài đăng kể về một đứa trẻ sau khi nhận được tiền quyên góp đều đặn suốt tám năm trời từ UNICEF, cuối cùng lại đi làm hải tặc Somali.
Lúc này, Alon thực sự đứng hình với nhận thức rằng Ladan thực sự đã biến thành một đại hải tặc. Anh cảm thấy bản thân lúc này hoàn toàn có thể thấu cảm sâu sắc với tác giả của bài đăng năm nào.
2 Bình luận