Hầu hết các thành viên của đoàn hiệp sĩ Minh Nguyệt dưới quyền Deus Macallian đều tỏ thái độ ủng hộ Alon. Thế nhưng, sự cung kính đó vốn dĩ chỉ vì anh đang được nhìn nhận là một vị ân nhân của Deus. Trên thực tế, cảm xúc thực sự của họ dành cho Alon lại thiên về sự thờ ơ. Đối với những hiệp sĩ Minh Nguyệt, ngoài cái danh ân nhân đối với chủ nhân của mình ra, Alon chẳng có gì đặc biệt để họ phải bận tâm.
Thậm chí, nếu có nảy sinh chút cảm xúc nào, thì đó cũng chỉ là sự ghen tị nhen nhóm trong lòng những hiệp sĩ non trẻ khi họ nhìn thấy Deus đối xử quá đỗi đặc biệt với Alon. Còn lại, hầu như chẳng ai mảy may để ý đến anh. Nói tóm lại, trong mắt đám hiệp sĩ, Alon không phải là một nhân vật đáng để họ dành lấy một chút thiện cảm hay ngưỡng mộ nào.
Nhưng, ít nhất là ngay tại khoảnh khắc này—
“Phó Tháp Chủ, liệu ta có thể nhờ cô một việc được không?”
“V-vâng, vâng… Ngài cứ nói đi… là việc gì ạ…?”
Đám hiệp sĩ chỉ biết đứng hình, mồm há hốc ra vì kinh ngạc.
“Cô có thể điều chế ra lọ thuốc Leviteon không?”
“Thuốc… Remiteon sao?”
“Phải. Cô làm được chứ?”
“A, vâng, dĩ nhiên rồi! Nhất định là được ạ…!”
Không chỉ các hiệp sĩ Minh Nguyệt mà ngay cả những hiệp sĩ Ngân Ảnh — những người vừa mới bị Penia mắng xối xả ban nãy — cũng bị chấn động tâm lý nặng nề. Bởi lẽ, họ quá rõ vị Phó Tháp chủ trước mặt mình sở hữu một tính cách quái gở tỉ lệ thuận với tài năng ma pháp thiên bẩm.
Thực tế, không chỉ riêng họ mà bất cứ hiệp sĩ nào từng tham gia những cuộc viễn chinh phương Bắc đều ít nhiều được nghe qua những câu chuyện hay những tin đồn về ‘Penia Loạn Thần’. Đó là một nữ ma pháp sư thiên tài với cái tôi cao chót vót chọt thẳng đến trời xanh, kẻ luôn coi thời gian của mình là vàng ngọc và sẵn sàng dùng những lời lẽ câu từ cay độc nhất để sỉ vả bất cứ ai dám làm phiền cô ta.
Mỗi khi tiến về phương Bắc, các pháp sư từ Lam Tháp vốn thường được triệu tập cùng lúc, luôn than phiền không dứt về cái tính cách quá đỗi trời ơi đất hỡi hay cái sự "khó ở" đến mức bệnh hoạn của Penia. Cô ta có thể nổi trận lôi đình chỉ vì một vết bẩn nhỏ trên áo choàng, hay sẵn sàng tống cổ một hiệp sĩ cấp cao ra khỏi phòng nếu họ lỡ lời cắt ngang dòng suy nghĩ của mình.
Chính vì thế, những hiệp sĩ vốn đã quá am tường về cái nết "chỉ biết mình là nhất" của Penia lại càng thêm phần bàng hoàng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
“Hừm, để kiểm tra lại một chút, cô có sẵn hoặc biết cách điều chế ra Bất Diệt Linh Dược (Elixir of Exceptionality) không?”
“Ư, ừm… Tôi hiện không có sẵn nó ở đây, nhưng tôi nghĩ là mình có thể điều chế được…”
“Vậy cô làm giúp ta cái đó luôn nhé?”
“Ư, cái đó… thực ra nó tốn rất nhiều thời gian, mà tôi còn bao nhiêu việc khác phải làm…”
Chỉ cần nghe đến đó, đám pháp sư Lam Tháp đứng cạnh đã run bắn người. Họ thừa biết, theo đúng kịch bản thường ngày, Penia sẽ ngay lập tức trố mắt lên, hét vào mặt đối phương rằng "Ngươi có biết thời gian của một ma pháp sư bậc 6 đáng giá đến thế nào không?" trước khi quay lưng bỏ đi đầy kiêu ngạo. Thế nhưng...
“Ta thực sự rất cần nó.”
“T-tôi sẽ làm! Tôi hứa nhất định sẽ làm xong cho Ngài…!”
Đám hiệp sĩ không thể tin vào mắt mình.
Penia — vị Phó Tháp chủ vốn nổi danh là "ác mộng" của mọi cuộc hội thoại, kẻ sẵn sàng dùng ma pháp bậc cao để "thông não" cho bất cứ ai dám lằng nhằn giờ đây lại đang ngoan ngoãn tuân lệnh Bá Tước Palatio một cách vô điều kiện.
Không, còn hơn cả ngoan ngoãn; cô ta đang cố uốn mình hết mức, khép nép như sợ chỉ cần một hơi thở mạnh cũng đủ làm phật lòng Ngài. Gương mặt vốn luôn cau có, sẵn sàng "nhai đầu" người khác nay lại hiện rõ vẻ lo âu, thấp thỏm phục vụ. Các hiệp sĩ cảm thấy chuyện này thật sự hoang đường đến mức như một trò đùa của số phận.
Và dĩ nhiên—
“C-cái quái gì… đang xảy ra thế này…?”
Những ma pháp sư được phái đến từ Lam Tháp cùng với Penia cũng có chung một cảm giác. Họ là những người đã phải chịu đựng những màn sỉ vả không tiếc lời, những người đã phải rơi "lệ máu" vì cái thói hạch sách đến vô lý của cô ta.
“Cái gì… thế này?”
“Tôi có đang nhìn nhầm không?”
“Phó Tháp chủ bị 'trúng lời nguyền' hay cái gì tương tự rồi sao?”
Đám ma pháp sư trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt như thể đang chứng kiến ngày tận thế. Họ không thể hiểu nổi tại sao một "bà chúa" vốn chưa từng cúi đầu trước bất cứ ai, nay lại có thể khúm núm đến nhường này trước một người đàn ông trông có vẻ vô hại như vậy.
“Cô ấy từng từ chối chế tạo thứ đó vì nó quá khó và phức tạp để làm, thậm chí còn dành cả tuần để càm ràm về điều đó... vậy mà giờ lại đồng ý dễ dàng đến thế sao?”
“Tôi có đang nhìn nhầm không? Có kẻ nào đang thi triển ma pháp ảo ảnh để trêu đùa chúng ta à?”
“Ngươi bị ngốc à? Nếu là ảo ảnh, kẻ đó còn phải niệm phép Câm Lặng (Silence) để phong ấn luôn cả tiếng nói của Phó Tháp Chủ, mà trên đời này làm gì có ai đủ sức mạnh ma pháp để làm chuyện dư thừa đó chứ?”
Họ chấn động đến mức bắt đầu âm thầm thi triển các ma pháp giải trừ, rà soát mọi tàn dư năng lượng xung quanh vì đinh ninh rằng chắc hẳn có vị pháp sư nào đó đang giở trò quái ác để trêu chọc mình.
Và rồi—
“Cảm ơn cô.”
“Kh-không, đó là việc tôi nên làm ạ.”
“Ta cần phải trả bao nhiêu chi phí cho việc này?”
“Ch-chi phí... ý Ngài là tiền công sao?”
“Đã nhờ vả thì trả công là chuyện đương nhiên. Cứ nói con số đi, ta sẽ gửi đến Ma Tháp sau.”
“Ồ, chuyện đó—”
“Tuy nhiên, nếu nó quá đắt thì có lẽ việc thanh toán sẽ hơi chậm trễ một chút. Tài chính dạo này của ta không được dư dả cho lắm.”
“Chỉ... chỉ cần 1 đồng vàng là đủ rồi ạ.”
“...1 đồng vàng? Chẳng phải như vậy là quá rẻ sao?”
“Không, thế là ổn rồi ạ...! Vâng, hoàn toàn ổn ạ...!”
“...Vậy thì, ta xin nhận lòng tốt này của cô.”
Chứng kiến cảnh Penia mỉm cười nhận lấy duy nhất một đồng vàng cho hai loại linh dược vốn tiêu tốn hàng trăm đồng vàng để điều chế, cả các hiệp sĩ lẫn pháp sư đều ngây người ra như phễu. Ánh mắt của họ đồng loạt đổ dồn về phía Alon.
Trong mắt các hiệp sĩ giờ đây tràn đầy sự kinh ngạc, còn các pháp sư thì nhìn anh với một vẻ sùng bái lộ rõ.
‘Có vẻ như đang có sự hiểu lầm nào đó, nhưng ít nhất thì mình cũng lấy được thuốc một cách dễ dàng,’ Alon thầm nghĩ khi quay trở lại chỗ Evan.
“...Khoan đã, thưa Bá Tước, Ngài bắt đầu nói chuyện thân mật với Phó Tháp Chủ từ khi nào thế?”
“Hửm? Ta là quý tộc, nên ta cứ thế mà nói thôi.”
Không đời nào...
“...Thưa Ngài? Nhưng theo tôi biết, Phó Tháp Chủ được đối đãi như chuẩn quý tộc, và nghi thức thông thường là phải dùng kính ngữ với nhau mới đúng...”
“...Thế sao?”
“Vâng.”
Nhận ra mình có chút bất lịch sự với Penia, Alon khẽ thở dài một tiếng.
******
‘Vậy là mình đã gom đủ những quân bài cần thiết trong tay.’
Không lâu sau đó, Alon đã nhận được 'Thuốc Leviteon' và Bất Diệt Linh Dược từ tay Penia. Chỉ vài giờ sau, anh nghe thấy giọng nói trầm thấp đầy vẻ nghiêm trọng của Deus truyền đến.
“Rút quân sao?”
“Vâng, thưa Ngài.”
Deus bắt đầu phân tích cặn kẽ tình hình tồi tệ hiện tại. Alon lẳng lặng lắng nghe, đôi lúc khẽ gật đầu đồng tình.
‘Đúng thật, nhìn vào cục diện này, họ dường như đã không còn đủ khả năng để cầm cự thêm nữa.’
Alon hồi tưởng lại hình ảnh vô số binh sĩ thương vong nằm la liệt, những gương mặt tái mét vì mất máu và đôi mắt hằn lên vẻ kinh hoàng tột độ khi anh vừa đặt chân đến trạm tiền tiêu này.
‘Các hiệp sĩ nhìn bề ngoài có vẻ vẫn ổn, nhưng thực tế tinh thần của họ cũng đã chạm đáy. Những kẻ duy nhất còn giữ được vẻ bình tĩnh đi lại quanh đây chỉ có thể là đám pháp sư — những kẻ tới đây chỉ để nghiên cứu về các nghi lễ cổ xưa chứ không phải để đổ máu trên chiến trường.’
‘Còn về phần đám pháp sư đó... chúng đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm và cao chạy xa bay từ lâu rồi.’
Alon đưa mắt nhìn quanh một lượt. Khác hẳn với sự nhộn nhịp, hối hả của đám ma pháp sư lúc trước, giờ đây chẳng còn bóng dáng chiếc áo choàng ma thuật nào sót lại kể từ khi Penia bàn giao linh dược.
Ngay khi nhận ra lũ pháp sư đã sớm nhấn "nút thoát hiểm" để tháo chạy khỏi cái tử địa này, Alon nghe thấy câu hỏi đầy vẻ đắn đo của Deus:
“Ngài định sẽ làm gì tiếp theo?”
Chẳng cần lấy một giây chần chừ, Alon thản nhiên đáp lại:
“Ta sẽ ở lại đây.”
Lý do mà Alon phải lặn lội mang theo bao nhiêu bảo vật đến tận vùng đất Caliban hẻo lánh này, thậm chí phải mượn cả Ngạo Vương Nhẫn từ hoàng tộc, chính là để đối đầu với thực thể tà ác — Ngoại Thần.
Bởi lẽ anh thấu hiểu hơn ai hết, nếu không tiêu diệt được Ngoại Thần, cái tương lai mà anh nhìn thấy sẽ chẳng còn gì khác ngoài một thảm kịch diệt vong bao trùm lên toàn bộ thế giới.
Trong khi Alon đang rà soát lại các kế hoạch trong đầu, thì đột nhiên—
“Oaaaahhh!!”
Một tiếng thét xé lòng, đầy đau đớn bất ngờ vang lên từ phía xa. Anh lập tức đứng bật dậy, lao nhanh ra khỏi căn lều.
Đập vào mắt anh là cảnh tượng một ma pháp sư đang gào thét điên cuồng trong tuyệt vọng, phía sau là những pháp sư khác đang tháo chạy trối chết về hướng trạm tiền tiêu.
Và rồi—
!!!
Ngay sát gót chân họ, quân đoàn xác sống đang lừng lững tiến tới như một cơn thủy triều đen ngòm.
“Lũ Undead! Là lũ xác sống!”
“Aaaaah!”
Đám binh lính gào lên trong hoảng loạn, như thể vừa bị khơi dậy một cơn ác mộng kinh hoàng chỉ vừa mới tạm lắng xuống. Họ vội vã tập trung tại lối vào, tay run rẩy rút kiếm khỏi bao. Các hiệp sĩ cũng bắt đầu chuẩn bị vũ khí, nhưng trên gương mặt họ, sự bối rối và nỗi sợ hãi đang lan rộng như một loại dịch bệnh không thể cứu chữa.
Bất chấp sự hỗn loạn ập đến bất ngờ, Alon vẫn nhanh chóng thấu triệt được điều gì đang xảy ra.
‘Một cuộc tập kích bất ngờ...!’
Nhận ra rằng Ngoại Thần đã hành động còn nhanh hơn cả những gì lũ pháp sư tháo chạy kia có thể dự tính, dòng suy nghĩ của Alon bỗng khựng lại bởi một tiếng gầm vang dội—
“Toàn quân, rút kiếm! Chiến đấu!”
Cùng với tiếng thét thúc giục của Fiola vang lên từ phía doanh trại, cuộc huyết chiến chính thức bùng nổ.
Thông thường, những undead sẽ lao vào tấn công một cách mù quáng, không chiến thuật hay mưu đồ, sẽ có sức chiến đấu kém xa so với một đội quân được huấn luyện bài bản. Ngay cả khi các pháp sư hắc ám trên đại lục này dùng tà thuật để triệu hồi xác sống, chúng cũng chưa bao giờ là đối thủ của những chiến binh thiện chiến.
Thế nhưng—
“Làm ơn, cứu tôi với!”
“Aaagh!”
Đội quân xác sống này về cơ bản là một thứ hoàn toàn khác biệt so với lũ thây ma do những pháp sư hắc ám tầm thường điều khiển.
“Chết đi! Tại sao ngươi không chết đi! Làm ơn đấy!”
Các binh sĩ điên cuồng đâm những ngọn giáo sắc lẹm vào cơ thể lũ Undead.
Kẻ nhắm vào tim, người đâm vào đầu, kẻ lại cố chặt đứt đôi chân. Những ngọn giáo xuyên thấu qua mọi bộ phận trên cơ thể thối rữa của quân thù. Nếu đây là những xác chết do tà thuật thông thường dựng dậy, thì với những vết thương chí mạng như vậy, chúng lẽ ra phải đổ sụp xuống và ngừng cử động từ lâu.
Nhưng—
“……”
Mặc cho những ngọn giáo vẫn còn cắm ngập trên người, lũ xác sống vẫn lừng lững tiến bước. Hình ảnh quân thù bước đi với những mũi giáo vẫn còn cắm trên người rung lên bần bật trong thớ thịt chết chóc đó là quá đủ để gieo rắc một nỗi kinh hoàng tột độ vào sâu trong thâm tâm những người lính.
Phập!
“Grrk—!”
Một binh sĩ tử trận ngay tức khắc, cổ họng anh ta bị thanh kiếm của một xác sống đâm xuyên thủng. Tình hình càng trở nên bi thảm hơn khi con quái vật đó ngay lập tức chuyển hướng tấn công sang người lính đứng cạnh.
Hạt mầm sợ hãi ẩn sâu trong bản năng của con người nay đã tìm được mảnh đất màu mỡ để nảy nở và bùng phát mạnh mẽ. Đội hình phòng thủ tan rã, chiến trường trong phút chốc rơi vào cảnh hỗn loạn không lối thoát. Sự chết chóc nối tiếp chết chóc, những người vừa ngã xuống lại lập tức đứng dậy dưới hình hài xác sống, tạo nên một cái vòng lặp tàn khốc và tuyệt vọng nhất.
Tuy nhiên, bất chấp tình cảnh tăm tối ấy, những binh sĩ vẫn nghiến chặt răng, đôi mắt vằn tia máu mở to trừng trừng khi vẫn tiếp tục vung kiếm. Tại sao? Bởi vì sâu trong thâm tâm họ, ngọn lửa hy vọng cuối cùng vẫn chưa hề tắt lịm.
Các hiệp sĩ, với những thanh kiếm rực cháy kình lực aura, đang điên cuồng càn quét qua biển xác sống lố nhố. Mỗi đường kiếm vung lên là hàng ngàn tên Undead ngã rạp như cỏ sau máy cắt. Đám ma pháp sư nhập cuộc muộn hơn, nhưng tốc độ hủy diệt của họ thậm chí còn khủng khiếp hơn cả các hiệp sĩ.
Trong số đó, những ma pháp mà Penia tung ra thực sự khiến người ta phải rợn người.
“Băng Hoại (Icicle).”
Rắc—! Ầm! Ầm! Ầm!
Phép thuật của cô ta không gì khác ngoài một sự phô diễn sức mạnh đầy siêu việt. Hàng trăm xác sống đang lừng lững tiến về phía đám binh sĩ ngay lập tức bị đóng băng cứng nhắc rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ, tạo nên một cảnh tượng vừa tráng lệ vừa đầy chết chóc.
Thế nhưng, hơn cả Penia, những hình bóng thực sự gieo rắc mầm mống hy vọng vào lòng binh sĩ chính là hai vị Kiếm Thánh hiện diện tại đây: Fiola và Deus. Trong hai người, sự hiện diện của Deus mang một áp lực hoàn toàn áp đảo.
Xoẹt!
Hàng chục tên Undead vây hãm lấy cậu ta. Kẻ thì nát đầu, kẻ thì ngực thủng một lỗ lớn kinh hoàng. Nhưng—
Trong chớp mắt, hàng trăm xác sống xung quanh Deus bỗng nhiên khựng lại, như thể chính dòng chảy của thời gian đã bị đóng băng tại thời khắc đó.
Và rồi—
Vút—
Chỉ bằng một nhát chém ngang nhẹ nhàng của Deus, toàn bộ đám Undead đang bất động đều bị cắt làm đôi một cách chuẩn xác đến từng milimet.
Một chiêu. Hàng trăm cái xác đã bay màu.
Một màn trình diễn sức mạnh phi nhân loại, đủ sức thắp sáng ngọn lửa hy vọng trong mắt những binh lính và hiệp sĩ đang đứng bên bờ vực tuyệt vọng. Nhưng đúng lúc đó—
ẦM!
Cùng với một tiếng nổ điếc tai, Ngoại Thần giáng lâm ngay giữa chiến trường.
Trong khoảnh khắc, mọi chuyển động của lũ xác sống đều dừng lại, và mọi ánh mắt của binh sĩ đều đổ dồn về phía kẻ mới xuất hiện. Sự hiện diện áp đảo của Ngoại Thần bao trùm lấy toàn bộ chiến trường, khiến ngay cả Deus và Fiola cũng không thể giấu nổi vẻ căng thẳng tột độ hằn lên trong mắt.
Khi lớp bụi tro xám xịt tan dần, lộ ra hình dáng một người đàn ông, tất cả đều nín thở.
Dù khoác trên mình bộ y phục của lũ man tộc, nhưng hình thể của hắn đã vượt xa bất cứ thứ gì có thể gọi là con người. Vóc dáng khổng lồ cùng làn da xanh lét báo hiệu rằng sinh vật này đã sớm rời bỏ ranh giới của nhân loại từ lâu.
Và rồi—
[Hỡi lũ man di, đừng làm ô uế tội lỗi của những kẻ không biết đến danh dự.]
Cùng với lời đó, giọng nói của Ulthultus vang vọng như sấm rền, và lũ xác sống bắt đầu đứng dậy một lần nữa. Những cái xác đã bị Penia đập tan thành từng mảnh bắt đầu tự hàn gắn, dung hợp lại như chất nhầy và tái tạo hình hài. Những thây ma bị kiếm của Deus chém đứt đôi cũng bắt đầu liền lại.
Chính lúc đó—
Xoẹt!
Fiola, người vẫn im lặng cho đến tận giây phút trước, bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt Ngoại Thần. Bản năng sắc bén của một bậc thầy khiến ông ta nhận ra rằng cục diện trận đấu đã xoay chuyển ngay khoảnh khắc lũ xác sống hồi sinh, và họ không còn cửa thắng nếu cứ kéo dài.
Là một trong những Kiếm Thánh nhanh nhất Caliban, sở hữu sức mạnh của ‘Thần Tốc’, ông ta ra chiêu trước khi Ulthultus kịp phản ứng.
Phập!
Nhát đâm bất ngờ của Fiola xuyên thấu tim của Ulthultus.
Nhưng—
Chỉ có mũi kiếm là kịp chạm vào da thịt.
[Hừ.]
Ánh mắt của Ulthultus dời về phía Fiola, tràn đầy sự khinh miệt.
[Lũ man di vốn chẳng biết đến danh dự. Những kẻ không gìn giữ danh dự chính là những kẻ đã vứt bỏ sự tồn tại của chính mình. Hơn thế nữa—]
Rắc!
[Chúng còn ruồng bỏ cả sự cao quý của linh hồn.]
Bịch.
Cơ thể của Fiola, người vừa mới nắm chặt thanh kiếm, đổ sụp xuống đất. Cái đầu của ông ta đã không còn dính liền với thân xác.
Tuy nhiên—
[Chẳng có cái chết danh dự nào dành cho những kẻ xem thường mọi giá trị.]
Vừa dứt lời, cái xác không đầu của Fiola bắt đầu co giật và đứng dậy, những thớ thịt giật nảy lên đầy kinh tởm khi ông ta gượng dậy một lần nữa. Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này, tất cả những người có mặt đều hiểu ra một thực tại tàn khốc: trận chiến này đã thất bại hoàn toàn.
Nỗi sợ hãi lan rộng trên gương mặt binh lính, và sự tuyệt vọng bắt đầu nuốt chửng cả những hiệp sĩ và pháp sư.
Ngay cả Penia và Deus, những kẻ đã vượt xa giới hạn của con người bình thường, cũng không thể miễn nhiễm với sự tuyệt vọng này. Thực tế, họ còn cảm nhận được nó sớm hơn bất kỳ ai khác.
Với giác quan nhạy bén, họ biết rằng sinh vật trước mặt sở hữu sức mạnh to lớn hơn rất rất nhiều so với những gì họ từng hình dung.
Trong khi những tiếng gào thét vì đau đớn và tuyệt vọng vang vọng khắp quân đoàn xác sống, tất cả đều bị bóng tối bủa vây—ngoại trừ một người đàn ông.
“Hỡi Ulthultus, vị thần vĩ đại của những cuộc quyết đấu.”
Trong khi mọi người đang chìm trong hố sâu tuyệt vọng, một người đàn ông duy nhất bắt đầu sải bước về phía gã khổng lồ, đi xuyên qua làn ranh giới giữa người sống và kẻ chết.
Cộp. Cộp.
Không chậm, cũng chẳng nhanh.
“Tuân theo đại thệ ngôn của Kalgunius.”
Gương mặt của người đàn ông đang tiến về phía gã khổng lồ vẫn tĩnh lặng như mặt hồ, ngay cả giữa cảnh địa ngục trần gian đầy rẫy sự tuyệt vọng này. Như thể anh đã từng kinh qua những trải nghiệm thế này hàng vạn lần trước đây.
Và người đàn ông đó—
“Ta, Alon Palatio, nhân danh thệ ngôn cao quý—”
Vị Bá Tước Palatio—
“—yêu cầu một cuộc quyết đấu Babylonia.”
Với một cú xoay cổ tay điệu nghệ, Alon giơ cánh tay mình lên. Chiếc vòng tay tỏa ra một luồng sáng màu xám tro sâu thẳm khi anh đứng đối diện trực diện với gã khổng lồ.
3 Bình luận