Và đó là cách mà mọi chuyện kết thúc. Về chi tiết thì… Sáng sớm hôm sau, sau gần một tuần tôi bị gia đình U bắt cóc, cánh sát đến bấm chuông cửa. Chẳng biết nên nói là quá muộn hay sớm hơn dự kiến, nhưng cuối cùng chính quyền cũng đã can thiệp. Tôi chưa từng tìm hiểu kỹ ngọn ngành sau đó, nhưng tôi đoán U đã có biểu hiện khả nghi trong chuyến đi mua sắm vài ngày trước. Kể từ đó, cô thu ngân giúp U thanh toán đã báo cho quản lý của cửa hàng, ông ta lại đem chuyện về kể cho gia đình mình, gia đình ông ta lại đem chuyện kể cho bạn bè nghe, và cứ thế tiếp diễn, cho đến khi có người sinh nghi mà đi trình báo cánh sát. Tôi cũng định nói rằng thế giới này vẫn còn nhiều người tốt, nếu không vì những lời đồn thổi mơ hồ cứ loang ra như một trò đùa... Nói vậy cũng chỉ là nửa phần mỉa mai thôi.
Tôi đoán là theo một cách nào đó, trải nghiệm lần đầu đi mua sắm của U là một thất bại. Nhưng chí ít thì em ấy đã thành công đem đồ ăn trở về để tôi không chết đói, nên cũng khó mà nói em ấy đã làm hỏng mọi chuyện được.
Màn kịch bắt cóc của em ấy được định sẵn là sẽ thất bại. Nhìn lại toàn bộ sự việc, nó hạ màn vào đúng thời điểm, vì tôi đã kịp nói hết những gì mình muốn cho U nghe.
Tiếng chuông cửa đánh thức U, rồi em ấy tiến về phía cửa và lịch sự chào đón các sĩ quan cảnh sát. Cuộc bắt giữ không diễn ra kịch tính như trên phim, thay vào đó U và tôi chỉ bị đưa đến đồn cảnh sát bằng hai chiếc xe khác nhau.
Vì vậy, tôi chẳng có cơ hội để nói lời tạm biệt U. Chẳng ai trong chúng tôi được nói, “Vĩnh biệt.” Và đó là lần cuối tôi nhìn thấy U… Không có những tình tiết sướt mướt, chỉ là một cuộc chia ly thực tế đến khô khốc, chẳng mang lại chút thỏa mãn nào về mặt tự sự.
Đó cơ bản là những gì đã gây ra nỗi ám ảnh cho tôi suốt một thập kỷ qua, nhưng tôi nghĩ mình nên kể thêm đôi chút về những chuyện xảy ra ngay sau đó. Có lẽ không quá cần thiết, nhưng thêm vài chi tiết cũng chẳng hại gì.
Chào đón tôi ở sở cảnh sát là nhiều giờ liên tục bị thẩm vấn trong một căn phòng đóng kín. Chuyến đi trên xe diễn ra khá mượt mà, nên tôi nghĩ sẽ không có gì đáng nói xảy ra tiếp theo, nhưng khách quan mà nói, với họ tôi trông chẳng khác nào người xấu cả. Có lẽ một sĩ quan khác đã khám xét hiện trường sau khi chúng tôi rời đi và phát hiện ra hai cái xác, điều này chắc chắn khiến mọi thứ trở nên báo động hơn. Tôi đã dành cả đêm để kể "chuyện cổ tích" cho U nghe không nghỉ, cộng với những ngày bị giam cầm khiến tôi hoàn toàn kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Cuộc thẩm vấn đó suýt chút nữa đã bẻ gãy tôi. Đó là một bài học đắt giá về việc những cáo buộc sai lầm có thể đổ lên đầu một người dễ dàng đến thế nào. May mắn thay, tôi đã được minh oan không lâu sau đó.
Có lẽ một phần là nhờ lời khai của U, nhưng hóa ra vẫn có vài nhân chứng nhìn thấy U chĩa dao vào lưng và dẫn tôi đi từ phía sau. Tôi phải tự hỏi những nhân chứng đó đã làm gì suốt cả tuần qua, nhưng suy cho cùng, trên đời này chẳng có tội ác nào là hoàn hảo.
Theo tôi biết, U không phải nhận bất cứ một hình phạt vì hành vi bắt cóc và giam giữ của mình… Nhưng sau cùng thì em ấy vẫn chỉ là một học sinh tiểu học. Theo những gì tôi được nghe, mọi chuyện được gạt đi như thể một anh sinh viên đại học tốt bụng đang chơi trò "bắt cóc" với đứa trẻ. Tôi chẳng rõ họ lấy đâu ra cái ý nghĩ tôi "tốt bụng", nhưng chuyện là vậy đó. Dù tôi tin chắc U đã phải nhận một bài giáo huấn nhớ đời về những tội lỗi của mình... Tôi không chắc U sẽ đối mặt thế nào với những lời mắng nhiếc từ một người không phải cha mẹ mình. Nhưng tôi tin rằng em ấy sẽ không thể tuân theo cuốn "cẩm nang" khắc nghiệt đó trong một thời gian dài sau này.
Với tôi như vậy cũng tốt.
Nhưng ngay cả khi bỏ qua việc một đứa trẻ đã dàn dựng một vở kịch bắt cóc, thì việc một đôi vợ chồng sát hại lẫn nhau cũng chẳng bao giờ được báo chí đưa tin. Không báo giấy, không truyền hình, không gì cả. Một trận thiên tai lớn ở vùng lân cận có lẽ đã thu hút hết sự chú ý của truyền thông, nhưng tôi cũng nhớ có một viên cảnh sát đã đến căn hộ và yêu cầu tôi giữ kín bí mật, nên tôi nghĩ sự việc còn sâu xa hơn thế.
Nếu tôi đoán đúng, các nạn nhân... cha và mẹ của U, vừa là kẻ sát nhân vừa là nạn nhân, đều là những người có địa vị. Tôi không nói là vụ việc bị bưng bít hoàn toàn, nhưng họ đủ quan trọng để người ta không muốn sự việc bị bàn tán công khai... Có lẽ điều đó cho thấy thời thế khi ấy đã khác bây giờ thế nào. Quan niệm về việc công khai thông tin lúc bấy giờ hoàn toàn khác. Tôi không biết cách nào tốt hơn, nhưng ít nhất điều đó đã giúp ích cho cả tôi và U vào thời điểm đó. Dù dính líu vào một vụ việc cực kỳ chấn động, tôi đã không phải trở thành "mồi ngon" cho cánh săn tin.
Dù không được đưa tin và có lệnh giữ bí mật, lẽ tự nhiên là những người hàng xóm vẫn biết chuyện. Tôi vẫn đủ liều lĩnh để không chuyển đi, tiếp tục ở trong căn hộ một phòng đó cho đến tận lúc tốt nghiệp (điều này thực sự khó khăn vì tôi vốn là người thích chuyển chỗ ở, nhưng tôi nghĩ sẽ khó chuyển đi cho đến khi dư luận lắng xuống). U thì không thể ở lại ngôi nhà của cha mẹ mình. Em ấy chỉ còn lại một mình, nên chuyện phải như vậy thôi.
Xét theo những gì em ấy đã làm, tôi cứ ngỡ em ấy sẽ bị bị đưa vào một trung tâm bảo trợ trẻ em nào đó. Nhưng như tôi đã nói khi trước, em ấy không hề phải nhận một hình phạt nào, nên em ấy đã được đưa sang nước ngoài để sống với họ hàng của mình. Tôi không biết cái tính cách của em ấy có hòa hợp nổi với gia đình bên đó không, nhưng tôi lại không quá gần gũi với U để mà đưa ra nhận xét, nên tôi chỉ có thể chúc em ấy bình an từ nơi xa.
Sau sự việc đó, thỉnh thoảng tôi lại lái chiếc xe đạp địa hình (cùng mẫu xe với chiếc cũ) và tạt qua ngôi nhà của gia đình U (hóa ra chỉ cách nhà tôi có một đoạn). Nơi đó sau này trở thành một bãi đất trống. Sau mười năm, tôi đã chuyển nhà đi khắp nơi, và giờ đang sống ở một khu vực hoàn toàn khác, nên cũng không biết nơi đó giờ thế nào rồi. Chắc sẽ không có ai dám chuyển tới một nơi từng xảy ra án mạng đâu nhỉ.
Một khoảng thời gian sau, tôi trở thành nhà văn.
Và tiếp tục làm nhà văn cho đến bây giờ.
Cuộc đời vẫn tiếp diễn, công việc luôn réo gọi, nên đời tôi cũng có lúc thăng lúc trầm, có những ngày mà tôi muốn bỏ cuộc, nhưng sau tất cả tôi vẫn là một nhà văn.
Tuy nhiên, dù đã 10 năm kiếm sống bằng nghề viết tiểu thuyết, tôi chẳng nhớ mình đã viết được thứ gì thực sự đáng gọi là tiểu thuyết trong suốt ngần ấy thời gian.
Bởi vì tất cả những gì tôi từng viết ra chỉ là phần mở rộng của những câu chuyện tôi kể U nghe tối hôm đó.
0 Bình luận