Oneshot

37

37

Tôi khởi động với chiếc máy giặt. Đống quần áo của tôi hiện đang là thứ bẩn nhất trong nhà, nhưng vẫn còn đó đống quần áo nằm yên vị trong thùng đựng suốt hai tuần qua. Giặt chung một lượt là bất khả thi, nên tôi sẽ giặt riêng từng mẻ. Chắc mất nửa ngày mới giặt xong, nhưng chắc chắn là sẽ hoàn thành trước khi U về đến nhà. Vẫn còn chừa ra vừa đủ thời gian để dọn dẹp phòng khách và chiếc tủ nơi tôi nằm, cả hai nơi đều bừa bộn ngang nhau.

Nó làm tôi nhớ lại câu thành ngữ cổ của Nhật, “Con chim không làm bẩn tổ khi rời đi”, nói về việc giữ gìn nhà cả tươm tất. Ơ đợi đã, có phải cái câu con sếu sẽ luôn quay lại báo ơn không nhỉ? Kệ đi, đều là chim chóc cả mà… và cái nơi này thì đã luôn bừa bộn rồi, và U cũng chẳng làm gì để tôi phải mang ơn, nên chẳng câu nào áp dụng được cả. Tôi lại nghĩ linh tinh rồi.

Tôi nhớ mình đã từng kể phòng trọ tôi ở cũng rất bừa bộn rồi. Tuy nhiên, đó không phải là vì tôi không giỏi dọn dẹp, mà là vì tôi quá giỏi bày bừa. Tôi dọn dẹp rất giỏi là đằng khác, nhưng việc thạo dọn dẹp và việc dọn dẹp đã thấm vào máu thành thói quen cá nhân lại là hai chuyện chẳng hề giống nhau.

Phải mất đến hai giờ tôi mới dọn xong phòng khách… dù sao thì thủ phạm bày bừa chỉ là một co bé tiểu học, và cũng chưa được bao lâu. Sau đó, tôi dọn tiếp chiếc tủ (chủ yếu là lấy rác ra khỏi đó), vừa kịp lúc mẻ đầu tiên được giặt xong.

Chiếc máy giặt được tối ưu thêm cả chức năng sấy khô, thứ rất hiếm gặp vào thời đó, tức là tôi không phải mang chúng ra phơi ngoài sân nữa. Nhẹ cả người, vì tôi không muốn bị hàng xóm nhìn thấy đang phơi đồ lót của bé gái một chút nào hết. Tôi nhét nốt đống quần áo còn lại vào trong lồng giặt, bỏ thêm thuốc tẩy, khởi động máy, rồi mang đống quần áo sạch ra phòng khách để gấp. Xui xẻo thay, gấp quần áo lại là sở đoản của tôi, nhưng nếu cố hết sức thì tôi vẫn làm được. May mà không phải là quần áo đấy… Nhưng mà trẻ con có bao giờ mặc áo sơ mi đâu. Áo blouse thì may ra. Dù gì thì tôi cũng chẳng phải chuyên gia về thời trang trẻ em.

Phải thú thật, dù bị bố mẹ bạo hành, U vẫn có rất nhiều quần áo… nhiều hơn cả tôi, và tôi lại là một sinh viên đại học đấy. Nếu chỉ nhìn vào số quần áo thì chắc khối người lầm tưởng em ấy được nuông chiều… Tôi cũng chẳng biết nói sao nữa. Tôi đã quy cả hai người họ đều bạo hành U, nhưng biết đâu chỉ có một người là kẻ bạo hành và người còn lại, có lẽ cũng là một nạn nhân, giống như U… Dù sao thì, việc đó cũng chẳng thay đổi được gì, cũng như chẳng thay đổi được khát khao rời khỏi căn nhà này của tôi.

Nhưng xong mẻ đầu tiên là tôi cũng đã dọn xong tầng một rồi. Tôi ngó qua những phòng khác, nhưng mấy căn phòng đó dường như không được U mò tới nên chúng đều sạch sẽ thấy rõ.

Thế là còn hai tiếng nữa mẻ thứ hai mới giặt xong… nên tôi quyết định đi lên tầng hai. Tôi mong chờ mình sẽ thấy phòng làm việc và phỏng ngủ của bố mẹ U ở trên đó… cùng với phòng của U.

Tôi đã ở trong căn nhà đó tổng cộng sáu ngày, nhưng chưa một lần đặt chân lên tầng hai. Bước đầu tiên đòi hỏi nhiều ý chí, như có một bức màn chắn vô hình bao bọc lấy cầu thang, nhưng nhận thức về việc dù gì tôi cũng sẽ sớm thoát khỏi đây khiến tôi nhấc chân lên như chẳng còn gì để mất, và thoắng một cái tôi đã có mặt trên tầng hai. Trên đó chỉ là khu vực tầng trên của một nhà dân bình thường, không phải địa ngục tràn đầy quỷ dữ như tôi tưởng tượng.

Tôi thấy nhẹ nhõm hẳn ra. Tôi không thể đếm nổi cái cảm giác nhẹ nhõm nhất thời đó đã báo hại tôi bao nhiêu lần… chỉ biết là nó sắp báo hại tôi lần nữa.

Đáng ra tôi nên cảm nhận được cái điềm báo gở đó.

Tôi đúng là ngớ ngẩn mà.

Có ba cánh cửa nối đuôi nhau trên tầng hai. Bốn, nếu tính cả cánh cửa dẫn vào phòng tắm kia. Tất cả chúng đều mở vào bên trong.

Không nghĩ ngợi nhiều, tôi đi về phía cánh cửa ở cuối hành lang, là cánh cửa cách xa nhất tính từ nơi tôi đang đứng. Đằng nào tôi cũng sẽ đi vào hết, nên tôi nghĩ mình nên bắt đầu từ cái cuối cùng cho hiệu quả… như khi ta kiểm tra những ngăn tủ từ dưới lên trên vậy. Nhưng mà trong trường hợp này tôi thấy làm vậy cũng chẳng có gì khác biệt cả.

Tôi không nghĩ mình đã có linh cảm tốt, nhất là khi tôi vừa miêu tả sự ngu ngốc của bản thân ban nãy. Chỉ là một sự trùng hợp mà thôi. Chỉ là trùng hợp… khi mà cánh cửa đầu tiên tôi kiểm tra lại dẫn thẳng vào phòng của U.

Thật kỳ lạ là chỉ cần nhìn thoáng qua, người ta có thể nhận ra ngay đó là phòng của một đứa trẻ. Trông chẳng khác gì phòng tôi, chỉ là nột thất và trang trí bên trong đều… nhỏ hơn?

Vì tôi biết trước phòng của U sẽ nằm trên tầng hai, tôi dự định cũng sẽ dọn qua luôn cho đều. Nhưng ngạc nhiên thay, phòng của U rất ngăn nắp. Hơn cả ngăn nắp ấy chứ, trông như phòng của sĩ quan quân đội vậy.

Nhưng cái sự ngăn nắp đó không phải thứ làm tôi thấy ấn tượng. Tôi đã phải lùi về sau một bước. Tôi nghĩ ai cũng sẽ làm giống tôi thôi… Một căn phòng trẻ em sạch bong tươm tất luôn đem lại cảm giác gì đó không đúng, hệt như khi ta nhìn thấy một con tàu du lịch không người lái đơn độc giữa biển khơi.

Vấn đề ở chỗ, tại sao U lại giữ cho phòng mình sạch sẽ và ngăn nắp đến vậy trong khi phòng khách lại như một bãi chiến trường? Tôi lấy hết can đảm rồi trở lại căn phòng, phát hiện thêm đến thùng rác cũng sạch không tì vết. Nhìn như một căn phòng ở khách sạn vậy. Như một căn phòng khách sạn đang chờ đợi vị khách tiếp theo… Tôi chưa bao giờ thấy điều gì như vậy trước đây, và sau này cũng chưa bao giờ thấy lại, nhưng tôi có nghe qua các phòng khách sạn hạng sang có đi kèm phòng mini cho trẻ con. Đó là thứ gần nhất tôi có thể nghĩ đến khi so với căn phòng này.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chẳng nhẽ U không hay dùng căn phòng này sao? Như thế ít nhất còn giải thích được đôi chút… nhưng căn phòng này còn sạch sẽ hơn mấy căn phòng dưới tầng, nên lời giải thích đó chẳng hề thỏa mãn chút nào.

Tôi chẳng hiểu nổi điều mình đang thấy, nên tôi bắt đầu đi vòng quanh phòng. Nhiệm vụ chính trên tầng hai của tôi là tìm hiểu về bố mẹ của U, và nhiệm vụ phụ liên quan đến dọn phòng của U từ đầu đã là xâm phạm không gian riêng tư, không chỉ gây thêm phiền phức cho một cô bé, mà giờ còn trở nên không cần thiết. Tôi nên rời đi và tiếp tục thôi, nhưng tôi không thể làm vậy. Nếu U là người ưa sạch sẽ thì phòng khách đã không tan hoang đến vậy… Tôi đi loanh quanh một hồi, kiên quyết tìm bằng được lời giải cho câu hỏi trên.

Và rồi tôi đã tìm được. Lời giải đó.

Nó nằm trên bàn học của U.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!