Tình hình hiện tại vượt quá tầm kiểm soát của tôi. Nếu như đầu óc em ấy không bình thường thì tôi đã có thể làm gì đó; dù gì thì cả hai cũng cùng hội cùng thuyền. Nếu em ấy chỉ là một con quái vật, có lẽ tôi đã trở thành vị anh hùng và đánh bại em ấy.
Nhưng tôi không thể. Tôi không thể làm gì để giúp cô bé tội nghiệp này. Tôi chẳng thể làm gì hết, và chắc chắn càng không thể đánh bại em ấy.
Tôi đơn thuần là kẻ mamg mặc cảm tự ti, nên rất khó để tôi đồng cảm hay thấy có lỗi với bất kì ai. Thật lòng đấy, tôi rất ghét những cảm xúc đó.
Nhưng liệu tôi có thể làm gì khác ngoài đồng cảm và thấy có lỗi với một cô bé chưa tới mười tuổi, người mang đầy vết tích của việc bạo hành, chỉ chừa phần mặt, cổ và chân tay ra đây?
Và điều xót xa nhất là U chẳng thấy có gì sai trái hết.
“Khi em chạm vào những vết bầm này, chúng sưng đau.”
U thản nhiên nói như thể em ấy là một thầy thuốc châm cứu… Có lẽ là vì tâm hồn em ấy sẽ vỡ vụn nếu suy nghĩ theo cách khác. Vụn vỡ tâm hồn sao? Xem tôi này, bắt đầu dùng từ hoa mỹ rồi đấy.
Chắc tôi chỉ làm được vậy khi đối mặt với hiện thực nghiệt ngã này.
Rồi tôi chợt nhận ra sao U có thể tấn công tôi bằng dao một cách dễ dàng đến vậy. Cái cách em ấy chọc dao vào người tôi để thúc tôi đi nữa. Em ấy làm vậy vì đó là cách em ấy luôn bị đối xử từ trước tới nay. Em ấy hẳn phải sống cả đời trong bạo lực và dọa nạt… Thậm chí bị một ai đó ném dao vào người nữa. Chẳng trách em ấy lại hành xử như vậy.
Bởi vì trẻ con bắt chước hành vi của cha mẹ.
Và nếu U đang bắt chước… Em ấy hẳn phải nhận thức rõ mình đang cho tôi thấy những gì, và dù tôi không xác nhận với em ấy, nhưng tôi vẫn gần như chắc chắn những vết thương đó đều do bố mẹ em ấy gây ra. Nếu tính sâu xa hơn thì có thể em ấy bị bắt nạt ở trường, nhưng với một môi trường học tập thì thật không hợp lý chút nào. Mức độ thương tích là quá khủng khiếp. Dĩ nhiên, đám trẻ con có thể bạo lực một cách mất kiểm soát, nhưng chỉ có vậy thôi. Bọn chúng khó dạy bảo mà. Nhưng bọn chúng không có đủ nhận thức để mà biết là không nên đánh vào mặt đâu, khi nào chúng lên cấp hai thì may ra.
Và đáng nói hơn là những vết thương, dù mới, lại đang có dấu hiệu phục hồi. Nói cách khác, không có vết thương nào trên người U có vẻ như được gây ra trong vòng 10 ngày qua.
Tức là U đã sống trong một môi trường phi bạo lực suốt 10 ngày, trùng khớp với khoảng thời gian bố mẹ em ấy “đi vắng”… Và khi tôi nhìn kĩ hơn, cơ thể em ấy gầy gộc đến nỗi xương sườn nhô ra rõ rệt. Tôi vẫn nhớ em ấy đã từng nói rằng thịt sống và rau củ quả tươi là những món mà em ấy hay ăn.
Mọi mảnh ghép bắt đầu chắp nối lại với nhau… và bức tranh chúng tạo thành mang hình dạng cơ thể bầm dập và te tua của U.
Tôi căm ghét bản thân vì đã từng nghĩ bố mẹ của U sẽ là vị cứu tinh của mình… Sẽ ra sao nếu tôi nói với họ tất cả ngay khoảnh khắc họ bước qua cửa, với không một chút hiểu biết về tình trạng của U? Tôi không muốn nghĩ đến hậu quả một chút nào, nhưng não tôi thì cứ chiếu đi chiếu lại những kịch bản có thể xảy ra.
Tôi phải làm gì đây?
Với góc nhìn khách quan từ 10 năm ở tương lai, việc tôi phải làm đã quá rõ. Ngay cái khoảnh khắc tôi nhìn thấy cơ thể trần trụi của U, tôi nên nhảy ra khỏi bồn tắm và bật điện thoại lên. Cuộc gọi tôi thực hiện sẽ hướng thẳng đến một trung tâm phúc lợi trẻ em thay vì cảnh sát.
Nhưng cách đó chỉ có hiệu quả vào 10 năm sau thôi. Nhật Bản vẫn chưa có quy định hướng dẫn đối phó với bạo hành trẻ em vào năm 2001. Thật khó tin là chỉ sau một thập kỷ tất cả đã đổi khác, nhưng hồi đó ranh giới giữa “kỷ luật” và “bạo hành” còn rất mờ nhạt, và quan điểm chung của mọi người là, “Đừng dạy bảo người khác cách nuôi dạy con cái họ.”
Việc bạo hành chắc chắn đang diễn ra, chỉ là hệ thống pháp luật vẫn chưa nhận ra mà thôi… nên tôi chẳng biết làm gì hết.
Nên tôi đơn giản dừng hết việc đang làm lại.
Suốt thời gian chúng tôi ở trong bồn tắm, tôi chẳng đề cập đến một chủ đề nghiêm túc nào, và tôi đã làm tất cả những gì có thể để giả vờ như mình chưa từng thấy những vết sẹo của U. Tôi biết mình không nên trượt trên lớp băng mỏng, nhưng cuối cùng thì tôi cũng xả ra một tràng những thứ liên quan về em ấy, và dù em ấy chẳng nói gì, tôi biết chắc em ấy vẫn nhận thức được sự sai trái trong cuộc sống của em ấy.
Đây là khoảnh khắc niềm tin mỏng manh giữa kẻ bắt cóc và con tin tan vỡ. Tất cả đã kết thúc. Nếu như đây là một câu chuyện thông thường thì tôi đã chuyển sang chương tiếp theo với một giải pháp ngắn gọn rồi… nhưng làm gì có chuyện đó. Đây là những lời mô tả về một sự việc, vậy nên nó sẽ kết thúc theo đúng cái cách sự việc đó đã thực sự diễn ra.
1 Bình luận