Dù cho bao chuyện đã xảy ra, tôi vẫn thấy lấn cấn với việc dùng nhờ phòng tắm của ai đó. Dùng nhờ nhà vệ sinh cũng vậy thôi, nhưng nhà vệ sinh là nơi để giải quyết nỗi buồn, còn phòng tắm chỉ là nơi để kì cọ cho người ngợm bớt mất vệ sinh. Một mặc cảm tội lỗi từ đâu bay tới đè nặng lên tôi.
Không phải chủ nhà, mà là U, người duy nhất sống trong nhà đã khuyến khích/ra lệnh tôi phải đi tắm, nên thật sự thì chẳng có lý do nào để tôi thấy xấu hổ cả. Nhưng nếu gạt cái mối lo về đạo đức đó đi, thì tôi vẫn không muốn phải khỏa thân trong nhà người lạ chút nào.
Nhưng mà, dù cho việc tắm rửa không hẳn là cần thiết, thì cái ham muốn cho việc đó vẫn rất mãnh liệt, và mùi cơ thể của tôi khi đó đã nồng đến nỗi tôi không thể giả vờ được nữa. Dù có lưỡng lự đến mấy thì tôi vẫn phải tắm qua cho sạch người và thậm chí một phần nào đó trong tôi cũng mong muốn điều đó.
Việc tắm nhờ nhà người khác khiến tôi thấy lo… Trước giờ tôi có hay vào nhà người khác đâu, nói gì đến tắm nhờ nhà họ. Thôi cứ vặn vòi nước cho xong chuyện vậy. Cái vòi hoa sen sao trông mà lạ quá.
Bồn tắm đã được vặn đầy nước ấm, có vẻ là được chuẩn bị từ trước bữa tối, nhưng người tôi thì bẩn kinh khủng nên không thể cứ thế nhảy vào được.
Phải rửa ráy cơ thể và gội đầu đã.
Tôi dành ra một lúc băn khoăn không biết có nên sử dụng dầu gội đầu, dầu xả và xà phòng trong này không. Tôi đã định xin phép U thì chợt nhớ ra chính em ấy đã cho phép tôi tắm ở đây rồi, hà cớ gì lại không cho tôi dùng mấy món đồ thiết yếu.
Tôi cảm nhận dòng nước ở nhiệt độ phù hợp chảy qua từng kẽ tóc tôi… Chưa bao giờ tôi thấy việc tắm rửa lại màu nhiệm đến vậy. Tôi kì cọ cơ thể và đầu tóc, phải mất vài lần thì xà phòng mới kết bọt. Dòng nước thanh khiết đem tới cho tôi một suy nghĩ mới. Nhất định phải là ngày mai.
Ngày mai là thứ Hai. U sẽ thức dậy, nói, “Chúc anh buổi sáng vui vẻ,” rồi ăn sáng. Rồi em ấy sẽ thông báo, “Em đi học đây,” và rời khỏi nhà.
Sau đó, tôi sẽ chui ra khỏi tủ, lục lọi ngôi nhà, tìm xem tại sao bố mẹ của U lại “đi” mất hoặc họ đã “đi” đâu, và tìm thêm thông tin cá nhân của họ nữa. Nhưng dù kết quả có ra sao, dù cho không tìm được gì, tôi vẫn sẽ rời khỏi ngôi nhà. Tôi phải làm vậy.
Nhưng tôi không định báo cảnh sát hay lẻn ra ngoài lúc U vắng nhà… Những kế hoạch đó không còn phù hợp nữa. Tôi dự định sẽ đợi U trở về, đáp lại lời “Em về rồi” của em ấy với “Mừng em trở về”, rồi có một cuộc nói chuyện dài, sâu sắc với em ấy rồi mới rời đi.
Tôi khá chắc em ấy sẽ hiểu cho nếu như tôi dành thời gian thuyết phục. Việc em ấy đang làm là một tội ác khủng khiếp không được phép tiếp diễn nữa.
Tôi sẽ hứa rằng sẽ không kể với ai về những gì tôi đã thấy ngày hôm đó và yêu cầu được cho về nhà, đó là những gì tôi có thể làm để không gây tổn hại đến trái tim bé nhỏ của U.
Lần tắm rửa này đã cho tôi một cơ hội để bản thân cảm thấy sảng khoái và bình tĩnh khi nói chuyện với U.
Ngoài ra, với việc tôi được tắm rửa đàng hoàng, những cáo buộc về tội bắt cóc đang dần trở nên thiếu thuyết phục, và nếu như tình hình chuyển biến xấu, tôi có thể bị kết tội đột nhập trái phép, đúng những gì tôi sợ vào ngày đầu tiên.
Tốt hơn hết là nên giữ bí mật mọi chuyện.
Tôi không thể để bố mẹ U phát hiện ra.
Tôi vẫn cho rằng họ sẽ không bao giờ trở lại, nhưng nếu họ trở lại, tốt nhất không nên kéo họ vào chuyện này. Ngoài ra, tôi cũng không có lời nào để nói với cái đám cặn bã đã bỏ rơi con gái họ hơn một tuần qua.
Nếu suy nghĩ thoáng đi một chút thì cũng nhờ họ mà mình có cái để ăn… chắc mình cũng nên thấy biết ơn một chút. Lúc mà tôi đủ tự mãn để mà có những suy nghĩ đó, người tôi đã sạch hơn được phần nào. Xà phòng bắt đầu kết bọt rồi.
Sau khi dội qua lần cuối, tôi bước vào trong bồn tắm. Những vết thương trên chân và lưng tôi nhói đau một chút khi tiếp xúc với nước, nhưng cảm giác vẫn sướng chết đi được.
Tôi thở hắt ra một hơi.
Và đó là khi chuyện đó xảy ra.
Tôi quá để tâm đến việc tắm rửa mà không để ý U đã bước vào nhà vệ sinh mà không gõ cửa, và trước khi tôi nhận ra, em ấy đã đi vào phòng tắm.
Khi U bảo tôi đi tắm, em ấy đã nói rằng, “vào tắm đi”. Giờ tôi mới nhận ra ý em ấy là “vào tắm trước em đi”, và em ấy cũng sẽ bước vào sau khi làm xong bài tập. Đến lúc này thì chẳng thể làm gì nữa rồi.
Với một học sinh tiểu học, việc ăn chung và tắm chung chẳng có gì khác nhau, và phản ứng thái quá sẽ chỉ làm tôi bẽ mặt. Nhưng phản ứng của tôi không liên quan gì đến sự cẩu thả hay thiếu phòng vệ. Có lẽ cảm giác kinh động là điều hoàn toàn dễ hiểu khi một cô gái chẳng có quan hệ huyết thống gì với bạn, bất luận ở độ tuổi nào, lại đột ngột xông vào trong tình trạng trần như nhộng.
Nếu cảnh sát bất ngờ xuất hiện, họ sẽ chẳng thèm quan tâm ai bắt cóc ai nữa. Việc bị gọi là một kẻ bắt cóc lúc đó có khi lại là điềm may…
“Em xin phép vào.”
Nhưng tôi thấy thật khó để xua đuổi U khi em ấy đã đóng sập cửa phòng tắm lại, và điều đó chẳng phải vì tôi lo giữ mình. Đó là một cảm xúc hoàn toàn khác.
Phải đính chính cho thật rõ là tôi không có ý định giở trò đồi bại. Nếu vậy thì tôi đã không viết ra cuốn sách này. Thứ duy nhất tôi đạt được sẽ là bị xã hội xa lánh, và cả đời sẽ không thể tiếp xúc với ai được nữa. Rồi tôi sẽ quá xấu hổ mà tự sát, dù cho đã từng hứa là không bao giờ làm vậy.
Trong thời buổi này, cùng với sự thi hành của hàng loạt điều luật mới nhằm hạn chế quyền tự do biểu đạt tại một số tỉnh thành nhất định của Nhật Bản, dĩ nhiên là tôi không thể đi sâu vào mô tả chi tiết và tường tận về cơ thể trần trụi đang tuổi lớn của U. Cá nhân tôi nghĩ rằng những bộ luật mới đó phần lớn chỉ mang tính hình thức... Bởi lẽ, các biện pháp hạn chế biểu đạt vốn đã tồn tại từ rất lâu trước khi những điều luật đó ra đời. Có những điều bạn có thể thoải mái viết vào cái năm tôi mới bắt đầu cầm bút, nhưng giờ đây, vào năm thứ mười này, chúng lại bị coi là điều cấm kỵ. Và nếu các nhà sáng tạo muốn đấu tranh cho "tự do biểu đạt", tốt hơn hết họ nên nhận thức được rằng đối thủ của họ không chỉ đơn thuần là giới chính khách hay đám quan chức. Nói đi cũng phải nói lại, một người sáng tạo mà hiểu lầm ý nghĩa của tự do biểu đạt thì thật là một kẻ đáng thương.
Quay lại chủ đề chính nào, tôi đang nói dở về cơ thể của U. Tôi không thể miêu tả chi tiết được, nhưng vì danh dự của bản thân, tôi phải giải thích tại sao tôi không đuổi em ấy ra ngoài. Và nhìn kìa, tôi dám mở miệng nói về danh dự cơ đấy. Nếu có thì tôi nhục nhã phải biết.
Và tôi thấy nhục nhã thật, nhục đến vô cùng tận, vì mới có vài vết cắt trên lưng và chân mà đã nhảy dựng cả lên.
Trong khi đó, ẩn dưới lớp quần áo của cô bé lớp bốn ấy là những vết cắt và bầm tím nhiều đến mức tôi chẳng thể nào đếm xuể.
0 Bình luận