Oneshot

38

38

[Luôn nói, “Chúc bố mẹ buổi sáng vui vẻ.”]

[Luôn nói, “Cảm ơn vì bữa ăn.”]

[Luôn nói, “Con ăn xong rồi.”]

[Luôn nói, “Con đi đây.”]

[Luôn nói, “Con về rồi.”]

[Luôn nói, “Mừng bố mẹ về nhà.”]

[Luôn nói, “Rất vui được gặp bố mẹ.”]

[Luôn nói, “Con cảm ơn bố mẹ.”]

[Luôn nói, “Con xin phép vào.”]

[Luôn nói, “Xin chào.”]

[Luôn nói, “Tạm biệt.”]

… Đó là 11 dòng được viết ở trang đầu tiên của cuốn sổ nằm trên bàn. Tôi lật sang trang tiếp theo và thấy nhiều câu tương tự dùng cho từng trường hợp, xếp thẳng hàng từ trên xuống. Tôi lật hết trang này đến trang khác và vẫn chỉ thấy [Luôn nói “…”] nằm kín trên từng trang. Tôi bắt đầu tin rằng mọi cung cách ứng xử của người Nhật đều nằm trong cuốn sổ này.

Phải mất đến mười trang thì mới hết mấy câu như vậy, nhưng phần tiếp theo của cuốn sổ chỉ ghi độc những “nội quy” trong đời sống thường ngày.  Ví dụ như:

[Không bao giờ xem TV quá một tiếng mỗi ngày.]

[Luôn giữ phòng mình ngăn nắp.]

[Không bao giờ chạy trong hành lang.]

[Luôn đến trường đúng giờ.]

[Không bao giờ nhận tiền hay bánh kẹo từ người khác.]

[Luôn thức dậy đúng giờ, kể cả vào những ngày nghỉ.]

[Không bao giờ được đánh rơi chìa khóa.]

[Luôn dành thời gian cho việc học bằng đúng thời thời gian cho việc chơi.]

[Luôn làm bài tập về nhà.]

[Luôn tắm mỗi ngày.]

[Luôn chăm chú lắng nghe khi ai đó nói.]

[Luôn gập sách lại sau khi đọc xong.]

[Luôn tắt máy sau khi chơi xong.]

[Luôn chăm sóc tốt cho thú cưng của mình.]

[Luôn tha thứ cho ai đó sau khi họ xin lỗi.]

… Không phải tôi không đồng tình với những nội quy đó hay gì, dù sao chúng cũng trông rất bình thường. Chỉ là khi chúng nằm thẳng hàng như vậy trong một cuốn sổ nhìn rất bức bối… thậm chí là rợn người.

Tôi động tay vào cuốn sổ này vì nó ghi là “dùng tùy ý”, giống như cuốn sổ mà em ấy dùng để đi chợ… Nó là cuốn sổ duy nhất không nằm trên kệ, chỉ nằm chỏng trơ trên bàn, nên thoạt đầu tôi cũng không nghĩ gì nhiều… Nhưng đây là một cuốn sổ khác biệt rõ rệt. Những nội quy nằm trong đó không được viết bởi U, nét chữ đó giống của người lớn hơn, và có lẽ là của đàn ông.

Nhưng U không cất cuốn sổ lên kệ không phải là vì em ấy quên làm. Nhìn kĩ hơn, có vẻ như khi nào rảnh, em ấy sẽ lại đọc nó để biết chắc chắn mình phải làm gì. Mép cuốn sổ đã bị mòn, chứng tỏ em ấy đã đọc nó rất nhiều lần. Đây không phải một cuốn sổ thông thường. Thay vì tùy ý sử dụng, nó giống như một cuốn sổ “giới hạn sử dụng” hơn.

Sau khi đọc qua một nửa, cơn buồn nôn của tôi trỗi dậy, khiến tôi ói ra một chút. Tôi phải dừng ngay lại. Chỉ cần nghĩ đến việc cuốn sổ đó được cha của U dùng như một dạng tài liệu dạy dỗ thôi đã đủ làm tôi thấy nôn nao, kinh tởm đến thắt cả ruột gan. Nhưng dù có ghê tởm nó đến đâu, thì tôi vẫn biết rõ cái cuốn sổ này được dùng vào mục đích gì.

Nó giống như một cuốn sách hướng dẫn… Tôi không thể tin là mình đang viết ra những dòng này. Đó là một cuốn sách hướng dẫn cho U. Việc em ấy tuân thủ nghiêm ngặt những quy tắc ứng xử đã nói rất rõ điều đó, nhưng cái nội quy [Luôn giữ phòng mình ngăn nắp] là một ví dụ điển hình. Căn phòng sạch không một vết bẩn của U chính là bằng chứng cho sự tuân thủ tuyệt đối của U với cuốn sổ, nhưng em ấy lại quyết định rằng chiếc tủ và phòng khách thì không tính, vì chúng đều không phải “phòng mình.” Em ấy dọn phòng vì em ấy được yêu cầu làm vậy, không phải vì sở thích hay mong muốn của bản thân.

Điều đó khiến tôi nhận ra tại sao TV chỉ được bật vào những thời điểm nhất định… Và còn cái quy định [Luôn chăm sóc tốt cho thú cưng của mình] đó nữa. Chắc chắn bố của em ấy đã thêm quy định đó vào sau khi con mèo của em ấy chết. Em ấy vẫn đến trường dù cho tôi vẫn bị khóa kín trong tủ, đó là vì [Luôn đến trường đúng giờ].

Và còn quy định [Luôn tắt máy sau khi chơi xong] nữa. Tôi ngay lập tức nhận ra cái quy định đó chính là thứ đứng đằng sau những hành động kỳ lạ của U ngày tôi gặp em ấy lần đầu. Cuốn sổ đó còn ghi [Luôn quý trọng bạn bè]. Nhưng nó lại được ghi ở tít bên dưới, xếp sau [Luôn tắt máy sau khi chơi xong].

Như vậy một bảng xếp hạng mức độ ưu tiên đã hình thành.

Đó hẳn không phải mục đích ban đầu của người viết, nhưng sự tuân thủ tuyệt đối của U lại đi từ trên xuống dưới.

Ngày hôm đó, có lẽ U đã muốn dừng trò chơi lại và chạy đến bên người bạn vừa bị xe cán qua. Khi tôi nhớ lại tiếng khóc thảm thương của U, mọi chuyện như vỡ lẽ. Nhưng dù có đau đớn đến đâu, em ấy vẫn phải bám theo thứ tự ưu tiên của mình.

Nói cách khác, tai nạn ngày hôm đó xảy ra là vì không có cái quy định [Không bao giờ chơi game khi đi đường]. Và [Luôn tuân thủ đèn giao thông] nữa.

Thoạt nhìn, cuốn sổ như bao quát mọi quy định có trên đời, nhưng tất cả chúng đều được cho vào qua loa và thiếu trách nhiệm. Nhưng chính sự thiếu trách nhiệm đó đã trói buộc U từ đầu đến chân, kiềm tỏa mọi hành động của em ấy.

Một cách “nuôi dạy” con cái ngớ ngẩn đến phi lý.

Nếu tôi là loại người có thể nhìn ra điều tốt đẹp trong bất kỳ ai, kể cả những tên ác nhân có số má, thì may ra tôi sẽ nhìn thấy được tình yêu cha mẹ dành cho con cái trong cuốn sổ này. Có lẽ tôi sẽ có thể nhìn ra khao khát cô con gái của họ lớn lên trở thành một người phụ nữ thùy mị nết na. Nhưng tôi thì đâu phải loại người đó. Tôi chỉ là một kẻ hèn nhát đê tiện, và tôi không cảm thấy gì ngoài sự ghê tởm tột độ dành cho cuốn sổ đó.

Điều đó thậm chí còn lây lan sang cả tôi, khơi dậy một sự ghê tởm hoàn toàn phi lý dành cho U, nạn nhân không thể chối cãi của cả màn kịch này... Lẽ ra sau ngần ấy thời gian, mọi chi tiết bối rối về lời nói và hành động của em ấy phải dần trở nên sáng tỏ, không còn những hiểu lầm hay những lần phải liên tục tự đính chính nữa. Lẽ ra cuối cùng tôi đã có thể hiểu được em ấy. Nhưng không, thay vào đó, những cơn rùng mình dữ dội chạy dọc sống lưng khiến tôi thậm chí không thể đứng thẳng người.

Thật kinh khủng khi nhận ra trong suốt 13 ngày qua, kể cả khi thiếu vắng cha mẹ, U vẫn mù quáng làm theo cuốn sổ đó. Người ta thường hay đùa cợt về những kẻ tuân thủ giáo điều một cách cứng nhắc, nhưng U đã đi quá xa đến nỗi tôi không nghĩ em ấy có thể quay lại nữa.

Nhưng giờ tôi đã biết tại sao em ấy lại đi xa đến vậy rồi. Cuốn sổ cũng ghi lại cả điều đó.

[Luôn là một cô bé ngoan, kể cả khi Mẹ và Bố không theo dõi.]

Một “cô bé ngoan”, dĩ nhiên rồi, là một cô bé sẽ tuân thủ theo cuốn sổ kia đến từng từ từng chữ… bởi vì nếu không, em ấy sẽ bị phạt. Điều đó cũng được ghi lại trong cuốn sổ.

[Luôn chấp nhận hình phạt khi làm gì sai.]

[Luôn nghe lời bố mẹ.]

[Luôn tôn trọng bố mẹ.]

Tôi muốn tin là mình đã đọc nhầm, nhưng tôi không dám mở cuốn sổ ra và đọc lại cho chắc nữa…

Rồi, một suy nghĩ lóe lên. Tôi không muốn đọc thêm nữa… nhưng tôi phải làm. Như vậy sẽ hóa giải mọi bí ẩn.

Thật sự sao? Bí ẩn? Làm gì có bí ẩn nào. Ai cũng có thể nhìn ra sự thật bên trong căn nhà đó, chỉ có tôi là quá ngu xuẩn để thấy được những gì đã bày ra trước mắt.

Nhưng sau khi nghiền ngẫm cuốn sổ “giới hạn sử dụng” đó vài phút, cố hết sức để không quá tập trung vào điều gì, tôi cuối cùng đã tìm ra.

[Không bao giờ để ai biết mình thật sự là ai.]

Thật sự là ai sao?

Cuốn sổ rơi khỏi tay tôi ngay khi tôi đọc được dòng chữ miêu tả chính con gái họ như một sinh vật ngoài hành tinh. Cuốn sổ nằm trên sàn khiến cho căn phòng bừa bộn thêm đôi chút, nhưng như thế mới hợp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!