Oneshot

30

30

Như đã đề cập, tôi hoàn toàn không biết cửa hàng tiện lợi gần nhất nằm ở đâu, nên tôi sẽ không biết U sẽ mất bao nhiêu thời gian cho việc mua sắm.

Tôi không nghĩ mình có đủ thời gian để thám thính ngôi nhà hoặc tìm ra thông tin gì đó về bố mẹ của U. Dĩ nhiên, nếu muốn tôi chỉ cần hỏi U là xong, nhưng như thế lại quá khó. Tôi không nghĩ em ấy sẽ trả lời, và chỉ riêng việc hỏi thôi sẽ để lại một vết nứt giữa mối quan hệ đang cần tốt lên của chúng tôi. Niềm tin thì có bao giờ giống Hội chứng Stockholm đâu.

Nhưng mà tôi vẫn tận dụng thời gian để đi giải. Lần này thì U đã nhớ khóa cửa, nhưng tôi lại cậy phăng cánh cửa ra khỏi rãnh như hôm trước. Tôi khá lo về việc gắn nó lại sau bao rắc rối tôi gặp phải ở lần trước, nhưng lần thứ hai của tôi dường như trơn tru hơn lần đầu. Dù vậy tôi không nghĩ kỹ năng gắn cửa vào trong rãnh trở nên thành thạo hơn sẽ giúp ích gì cho tôi trong tương lai.

U đi hơn một giờ.

Ngày đó, tôi đặt nghi vấn về thời gian mà em ấy bỏ ra, và liệu em ấy có đi lối tắt nào hay không. Nghĩ về mấy chuyện đó thật tệ. Như tôi đã đề cập, U phải xách những chiếc túi nặng trịch, và sẽ cần vài khoảng nghỉ lấy sức.

Bản thân tôi ở quá khứ nên học cách ăn năn đi là vừa.

May mắn thay, U đã trở về mà không gặp bất cứ trở ngại nào đáng để tâm.

Một phần trong tôi lo rằng em ấy đã găọ tai nạn, nhưng đó chỉ là lo âu vô cớ. Rồi một phần khác trong tôi lại sợ rằng em ấy đã bị kẻ gian bắt cóc… thật mỉa mai làm sao.

“Em về rồi,” U thông báo sự trở về của mình, và tôi cũng đáp lại. Tôi đợi cho em ấy mở khóa chiếc tủ, rồi chúc mừng em ấy vì đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Tôi cảm giác mình như một bà mẹ vừa sai đứa con sống khép kín đi mua đồ vậy. Làm tôi có phần nào đó ghê tởm chính mình. Chẳng biết phải diễn giải thế nào nữa.

Tôi lấy hết đồ ra khỏi đống túi nylon em ấy đem về, trải hết một lượt ra sàn. Đống đồ ăn này đủ cho hơn một ngày ăn, điều đó là chắc chắn. Tôi lựa chọn và sắp xếp hết từng loại đồ ăn đông lạnh, bánh mì, đồ uống, đồ ăn liền, và đồ ăn vặt.

Chắc không nổi một tuần đâu, nhưng cái đống đồ ăn 100 đô này với tôi giờ quý hơn vàng.

Nó làm tôi nhớ lại một câu chuyện samurai lâu đời mà nổi tiếng về Takeda Shingen và Uesugi Kenshin. Hai người họ vốn là kỳ phùng địch thủ, nhưng khi Takeda Shingen bị cô lập, Uesugi Kenshin đã không ngần ngại cung cấp muối cho đối phương. Từ đó mới có thành ngữ “Đưa muối cho địch” của Nhật Bản, thể hiện lòng trắc ẩn với chính kẻ thù của mình. Takeda Shingen đã bày tỏ lòng biết ơn của mình sâu nặng đến nỗi Uesugi Kenshin cũng phải bất ngờ.

“Không, không, ông làm vậy là quá nhiều so với chỗ muối tôi gửi rồi. Ông hẳn phải đói lắm rồi, Shingen.”

“Ngược lại mới đúng, Uesugi, tôi thấy ông mới đang đói lắm rồi.”

Chẳng hiểu sao lại rẽ sang một câu chuyện không liên quan, nhưng ý tôi đang nói đến là sự trái ngược giữa việc thiếu thốn lương thực và sự dư thừa lương thực đến mức có thể sẻ chia, với người hùng từ thời Chiến Quốc là điểm nhấn.

Dù gì thì, tôi chia số đồ ăn ra làm bốn loại cho U: đồ để ngăn đông lạnh, đồ cất tủ lạnh, đồ cất vào tủ bếp, và đồ cho hôm nay.

Với chiếc tủ lạnh trống trơn kia, tôi đã sợ U không biết là đồ ăn có thể được cho vào tủ lạnh, hoặc em ấy còn chẳng biết tủ lạnh là nơi chứa đồ ăn, nhưng có vẻ tôi đã nhầm.

Giờ nghĩ lại thì đáng nhẽ tôi nên giữ lại ít đồ ăn bên mình, nhưng khổ nỗi khi đó tôi lại không nghĩ đến. Chắc là tôi đã tin tưởng U sẽ chia sẻ đồ ăn với mìnn. Nhưng giờ khi tôi đã có thể trốn ra khỏi tủ bất cứ lúc nào, khả năng nhận biết nguy hiểm của tôi đang dần biến mất.

Quay lại vấn đề chính, U chẳng gặp khó khăn gì trong việc cất dọn mọi thứ vào đúng chỗ của chúng (mà cũng đừng bận tâm nói rằng lẽ ra tôi nên tự mình làm việc đó. Tôi không đời nào chịu rời cái tủ đó ngay trước mặt U đâu). Tuy nhiên, chúng tôi đã vấp phải một vấn đề... nói đúng ra thì nó cũng chẳng phải là vấn đề gì cho cam, nhưng cuộc đối thoại giữa cả hai đã khựng lại khi tôi đề nghị ăn cùng em ấy, và bảo rằng chỗ thức ăn hôm nay là để cả hai cùng ăn chung.

Tôi không chắc mình có thể mô tả được em ấy đã ngạc nhiên đến nhường nào vào khoảnh khắc đó.

Cho đến tận lúc ấy, tôi vẫn chẳng thể phân định rõ em ấy là người đang sống hay chỉ là một cái xác không hồn, nhưng ngay giây phút đó, chắc chắn em ấy đang "sống".

Nhưng chuyện đó thực sự gây sốc đến thế sao? Chúng tôi đã ăn trưa cùng nhau ngày hôm trước rồi, nên tôi cứ ngỡ việc ăn chung cũng chẳng có gì to tát... Mà thôi, đúng là chuyện một kẻ bắt cóc ăn cơm cùng nạn nhân của mình thì cũng hơi "đao to búa lớn" thật. Tôi suýt thì đã nghĩ mình sẽ lại bị em ấy ném một con dao khác vào người, nhưng tôi đã hiểu lầm hoàn toàn cú sốc của U.

Khi nghe em giải thích, tôi mới vỡ lẽ rằng U sửng sốt là vì em ấy đã mua đồ ăn bằng tiền của tôi, do đó em ấy không có quyền ăn chúng. Và dĩ nhiên, dù tôi là người trả tiền, nhưng em ấy nghĩ tôi là hạng người gì mà lại đi mua đống đồ ăn đó rồi ăn mảnh một mình trong hoàn cảnh này chứ? Nếu làm thế thì tôi chẳng còn tính người nữa rồi.

Tôi đã phải tốn rất nhiều thời gian để thuyết phục U rằng dù đồ ăn được mua bằng tiền của tôi, em ấy vẫn hoàn toàn có thể ăn chúng. U có những nguyên tắc cực kỳ khắt khe về chuyện vay mượn và nợ nần tiền bạc, thế nên thật khó để thuyết phục được em ấy, nhưng cuối cùng tôi cũng thắng khi tuyên bố rằng đó là cách tôi trả ơn vì em ấy đã chăm sóc mình. Một cái cớ khá hay ho đối với một kẻ đang bị giam cầm.

Đúng là một trò đùa lố bịch.

Trong hoàn cảnh bình thường, tôi nghi là U sẽ chẳng bao giờ chịu nhượng bộ đâu, nhưng tôi nghĩ cái bụng đói của em ấy cuối cùng đã chiến thắng trong trận chiến lần này.

“Cảm ơn vì bữa ăn,” U thông báo một câu, rồi bắt đầu ngấu nghiến thức ăn bằng cả hai tay. Cô bé im lặng, lờ đờ trước đó đã biến mất, thay vào đó là một “sinh vật săn mồi” thực thụ.

Thú thực, phép tắc ăn uống của em ấy khá tệ.

Nhưng thật chẳng công bằng nếu cứ kỳ vọng U phải tỏ ra đoan trang, đúng mực vào lúc này. Em ấy thực chất chỉ là một đứa trẻ đang đói khát. Hơn nữa, dù hoàn cảnh của tôi không bi đát như U, tôi cũng đang rất đói, nên chính tôi cũng chẳng mặn mà gì với mấy nghi thức bàn ăn.

Bạn biết không, tôi nghĩ đó là lần đầu tiên cơn giận của mình hướng về phía cha mẹ của U. Giận dữ ư? Ờ, tôi đoán là từ đó cũng hợp. Có lẽ gọi là oán hận thì đúng hơn, nhưng lúc đó tôi cho rằng việc mang lòng kinh tởm một cách đạo mạo đối với cha mẹ người khác là sai trái, nên tôi phần nào chỉ coi đó là sự tức giận.

Tôi tự hỏi cha mẹ U đã “đi” đâu mất, để mặc con mình chết đói như thế này.

Suốt thời gian qua, tôi đã luôn coi họ là những vị cứu tinh sẽ giải cứu mình khỏi cảnh ngộ này, nhưng kỳ vọng đó bắt đầu lung lay trước những thông tin mà tôi có được. Suy cho cùng, khi một đứa trẻ hành xử kỳ lạ, điều đó phản ánh rất nhiều về cha mẹ chúng...

Việc ý thức được mình là nạn nhân bị bắt cóc đã khiến tôi hoàn toàn gạt bỏ những người khác ra khỏi tâm trí, nhưng vào ngày thứ Bảy đó, thế giới quan của tôi về những điều quan trọng bắt đầu thay đổi. Không phải là việc bị bắt cóc đã bớt quan trọng đi, mà là cha mẹ của U bắt đầu trở thành một vấn đề quan trọng ở một mức độ hoàn toàn mới.

Tôi vẫn chưa thể xác định rõ ý của U khi nói rằng họ đã “đi” rồi. Nói đúng hơn, tôi đã cứ thế tặc lưỡi bỏ qua chuyện đó trong vài ngày qua. Nhưng nếu dùng thuật ngữ của người lớn, có phải họ đã “mất tích” không? Không phải kiểu đi nghỉ mát, đi công tác, hay bất cứ hoạt động bình thường nào của cuộc sống, mà là... “Cha mẹ em đã biến mất.”

Tôi không thể gánh vác nổi sức nặng của khả năng đó.

Đó không phải là vấn đề mà một sinh viên đại học bình thường và một kẻ đang nuôi mộng văn chương có thể giải quyết được... Thậm chí, việc chỉ là một “nhà văn giàu tham vọng” càng khiến chuyện này trở nên khó khăn hơn.

“Em ăn xong rồi,” U lên tiếng sau khi dùng bữa xong. “Ngon lắm ạ.”

Câu nói của em ấy bóp nghẹt trái tim tôi như một chiếc kìm. Thật đau đớn khi được cảm ơn vì một điều lẽ ra phải là hết sức bình thường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!