Tôi dặn U phải ăn ba bữa một ngày, nhưng cái đó thì em ấy đã biết rồi. Em ấy bảo tôi mình sống dựa vào bữa trưa ở trường đơn giản là vì em ấy không còn thứ gì khác để ăn.
Khi đó tôi mới nhận ra U đã sống một mình trong bao lâu ở cái ngôi nhà này.
Em ấy nói rằng nó bắt đầu tầm một hoặc hai ngày trước khi bạn của em ấy tan xác trong vụ tai nạn giao thông…. Tức ngày thứ Bảy hôm nay đã là ngày thứ 12 em ấy sống một mình. Em ấy chỉ là một cô bé học lớp bốn, vậy mà đã sống 12 ngày trong cô độc. Nhưng mà trong đó có bốn ngày mà tôi bị giam giữ, nên cũng không hoàn toàn là cô đơn.
Thoạt đầu, tôi tưởng em ấy đã không có gì để ăn từ tận tuần trước, ý nghĩ đó khiến tôi thấy lạnh gáy, nhưng tôi đã nhầm. Khi đó trong tủ lạnh vẫn còn đồ ăn. Trong vài ngày sống một mình đầu tiên, U đã vét sạch tủ lạnh để kiếm cái ăn.
Tôi cảm thấy nhẹ lòng, đấy là cho đến khi tôi nhận ra em ấy đã chỉ ăn trái cây sống, rau củ, thịt tươi và những nguyên liệu khác trong suốt nhiều ngày. Tôi không thể tin là em ấy vẫn ổn. Sau khi nghe tôi bày tỏ sự lo ngại của mình, em ấy chỉ thản nhiên đáp lại,
“Trước giờ em vẫn luôn ăn như vậy.”
Dường như U khá háu ăn.
Phải mất một lúc để tôi và U ăn no. U có vẻ như đang cảm thấy buồn ngủ.
“Em đi ngủ đây. Chúc ngủ ngon,” em ấy nói rồi đi lên trên tầng. Dĩ nhiên là đã đóng cánh cửa lại. Tôi cũng chúc em ấy ngủ ngon, rồi quyết định cũng sẽ làm một giấc.
Mỗi tội cái tủ này hơi khó nằm ngủ… Thì nó cũng đâu phải để chứa người đâu, khó nằm là lẽ tất nhiên rồi. Còn chẳng có cái đệm mà nằm, có mỗi cái áo tôi trải ra trên đất. Chưa bao giờ tôi có được một giấc trọn vẹn trong cái tủ đó.
Chỉ nằm thôi đã đau khắp người rồi, cứ thức dậy là xương khớp tôi lại biểu tình. Ở hoàn cảnh này thì khó mà lên tiếng phàn nàn được, nên tôi gần như không bao giờ để tâm đến chuyện đó, nhưng được U cấp cho một cái đệm thì tốt biết bao.
Chắc là tôi sẽ phải đợi đến thứ Hai, khi mà U đi học, tôi sẽ chui ra rồi đi tìm một tấm đệm được cất đâu đó trong ngôi nhà này. Một việc hơi quá đòi hỏi, nhưng vẫn là yêu cầu thiết yếu mà, nên tôi không nghĩ mình đã đòi hỏi hơi quá. Lại thêm việc phải làm cho ngày thứ Hai của tôi.
Ngoài lề một chút, gần đây tôi đã dừng đi những chuyến xe bus hay tàu đêm. Cái thời hai mươi tuổi thì tôi đi liên tục để tiết kiệm tiền, nhưng càng có tuổi thì tôi càng lười đi. Hoặc có thể là vì tôi đã có nhiều tiền hơn trước, dù cho là từ một công việc khá kỳ quặc.
Dù sao thì, việc bạn muốn ngủ ngon sau khi ăn no là chuyện rất bình thường, và có lẽ đây là một bài học hoàn hảo về cái hố sâu không đáy mang tên khát vọng của con người. Phải đính chính cho rõ, tôi chưa bao giờ ngủ trên một tấm đêm hay chiếc giường nào trong suốt những ngày bị giam giữ của mình. Tôi đã giải quyết được vấn đề về lương thực bằng khoản tiền dự phòng của bản thân cùng với sự giúp sức của U, nhưng đó lại là một chiến thắng phi thường.
Hiện thực luôn dội một gáo nước lạnh vào cái kế hoạch của bạn.
Nói đúng ra, cái ngày giam giữ cuối cùng của tôi còn không cho tôi nổi một giây ngơi nghỉ…
0 Bình luận