“Em về rồi.”
Tôi đứng ngay sau tấm thảm chùi chân để chào đón U trở về thay vì ngồi đợi trong tủ nơi tôi bị giam giữ. Không phải vì tôi không có thời gian để chui vào hay lắp lại cánh cửa. Tôi có dư thời gian là đằng khác.
Chẳng còn lý do gì để màn kịch bắt cóc và giam cầm này phải tiếp diễn nữa. Chẳng còn gì nữa.
Có thể đâu đó tôi cũng muốn chơi tiếp cái trò chơi tội ác của một cô bé tiểu học… Nhưng U không phải người giam cầm tôi. Mà là bố mẹ em ấy và những quy định của họ. Cái đống quy định ngớ ngẩn. Tôi sẽ không vờ theo chúng nữa. Tôi không muốn lãng phí thì giờ với việc bị trêu đùa bởi một cặp bố mẹ đáng ghét trong một ngôi nhà xa lạ.
Màn kịch bắt cóc nho nhỏ của chúng tôi đã kết thúc rồi.
Nhưng tôi không thể rời đi mà không nói với U. Tiếp tục giả vờ hoặc lẻn đi lúc em ấy đi học sẽ kéo tôi xuống ngang hàng với bố mẹ em ấy. Như thế tôi sẽ lừa dối em ấy theo đúng cách họ ấy đã từng. Vậy nên, tôi chọn một phương án khác. Có lẽ dáng vẻ tôi lúc ấy hơi quá khom núm để có thể được coi là đàng hoàng, nhưng tôi đã nhìn thẳng vào mặt em ấy và nói, “Mừng em trở về nhà.”
“…”
Khi U thấy tôi, người đáng nhẽ đang bị nhốt trong tủ, đứng sờ sờ ngay đó, em ấy đã hiểu ra ngay lập tức. Em ấy không hề hỏi han hay bình luận gì.
U còn rất nhỏ, và nỗ lực bắt cóc của em ấy rất vụng về và nửa vời, nhưng em ấy vẫn rất thông minh dù mới chỉ là một cô bé học lớp bốn. Đủ thông minh để nhận ra tất cả ngay khi nhìn thấy tôi.
Em ấy hẳn phải bị tổn thương sâu sắc. Tôi nên nói thế nào nhỉ? Em ấy trông như một cô bé bị chế giễu và cười nhạo vì đã tin vào Ông Già Noel vậy, rồi phải phát hiện ra ông ấy không có thật theo cách tồi tệ nhất.
Tôi nghĩ mình đã cẩn thận để không làm tổn thương cảm xúc của U, để giữ cho lòng tự trọng của em ấy nguyên vẹn, nhưng sau cùng thì tôi vẫn làm tổn thương U.
Nhưng chuyện đó là không thể tránh khỏi. Tôi không nghĩ còn có cách nào khác.
Sẽ rất tuyệt vời nếu tôi có thể xông tới và giải thoát U khỏi sự giáo dục sai cách và bạo hành đó. Còn gì tuyệt vời hơn nếu tôi có thể biến U trở lại thành người bình thường. Nhưng đó không phải điều mà một nhà văn giàu tham vọng có thể làm được… Tôi không có kiến thức chuyên môn, và tôi cũng chẳng biết gì về cách giáo dục trẻ. Tôi chẳng biết mình nên nói gì. Tôi thậm chí còn chẳng thể trao cho cô bé tội nghiệp đó một cái ôm ấm áp vì tôi mình sẽ càng làm đau em ấy khi chạm vào những vết thương bên dưới lớp áo của em.
Tôi không phải vị cứu tinh, cũng chẳng đáng mặt anh hùng. Tôi chỉ là một người bình thường.
Những gì tôi có thể làm là nói cho U sự thật, chỉ vậy thôi.
“…”
U lặng lẽ cởi giày rồi đi vào nhà. Vào khoảnh khắc chiếc tất của U chạm vào tấm thảm chùi chân, em ấy ngả người về một bên, rồi sang bên còn lại, rồi đổ gục về phía tôi. Em ấy như một cô học sinh mệt lả đi khi phải nghe bài phát biểu dài dòng của thầy hiệu trưởng. Em ấy đổ gục xuống, nắm chặt lấy cơ thể tôi.
“Em mệt rồi,” tôi nghe U thì thào. Hoặc đó chỉ là tôi tưởng tượng ra. Dù gì thì, tôi quấn tay mình quanh cơ thể mảnh khảnh của em ấy, em ấy đã ngất đi, như chìm vào một giấc ngủ sâu.
Em ấy đã kéo giãn mình ra rất xa, rất rất xa. Em ấy như một sợi dây cao su bị kéo căng vậy. Có lẽ thất bại trong việc giam cầm tôi đã tạm thời giúp em ấy tránh xa cuốn sổ “giới hạn sử dụng” đó. Có lẽ cuối cùng em ấy đã thấy ổn hơn.
Tôi nhẹ nhàng bế U dậy. Em ấy vẫn đeo cặp sách, vậy mà toàn thân em ấy vẫn thật nhẹ. Cô bé giam giữ tôi suốt sáu ngày qua chỉ nặng bằng một kiện hành lý mà tôi có thể vác bằng một tay… Nhưng em ấy đâu phải một kiện hành lý. Em ấy là một con người.
Đó là một điều mà hai xác chết ở tầng trên đã quên mất.
Tôi bước ra phòng khách, tay vẫn bồng bế U. Việc mở cánh cửa phòng ngủ ra đã khiến cho toàn bộ tầng hai tràn ngập mùi tử thi, vậy nên tôi không thể để U nằm trên đó được.
Tôi đặt U nằm xuống trên chiếc ghế sofa, đặt chiếc cặp sách của em ấy lên sàn. Em ấy như một con robot đồ chơi đã cạn kiệt pin nên không thể di chuyển nữa, nhưng đường nét của một cô bé tiểu học thì vẫn còn. Dù vậy cuộc đời của cô bé này đã bị hủy hoại đến mức không thể bị hủy hoại thêm được nữa. Nó đã mất đi toàn bộ kết cấu đến mức không thể xây lại nữa.
Tôi biết có vài người sẽ nói làm gì có cái gọi là thương tổn vĩnh viễn, rằng có những người vẫn sống tốt dù cho rơi vào hoàn cảnh tương tự. Nhưng liệu điều đó có áp dụng được cho U? Liệu em ấy có thể có lại cuộc sống xưa cũ không? Liệu em ấy có thể quay lại làm một người bình thường không?
Tôi không nghĩ vậy.
Sẽ có những người có chung hoàn cảnh với U mà vẫn xoay xở được. Nhưng không phải ai cũng vậy. Thật ra, có thể nói với đa số mọi người, bị chệch khỏi con đường ngay thẳng không phải một việc ta có thể vãn hồi được.
Tôi biết quan điểm của tôi không thể đúng hoàn toàn. Vẫn có đầy người vãn hồi được đấy thôi. Con người có thể trưởng thành, thay đổi, và thích nghi nếu họ muốn.
Nhưng để làm vậy sẽ cần rất nhiều nỗ lực và thời gian… thứ mà tôi không thể trao cho em ấy. Tôi quá bận bịu với cuộc sống của mình để hy sinh những thứ đó vì U.
Một trong những quy định trong cuốn sổ là [Luôn đối xử tốt với mọi người, kể cả người lạ]. Nhưng tôi không làm vậy được. Tốt nhất là tôi nên để mặc U lại căn nhà ấy, rồi đường ai nấy đi cho rảnh nợ.
Tôi không nên dính dáng vào cuộc đời của U, hay trở thành một người quan trọng với em ấy. Đến Chúa cũng sẽ không đòi hỏi điều đó ở tôi. Dĩ nhiên tôi không có mặt ở đây để làm điều gì đó. Tôi chỉ là một người bình thường, một sinh viên đại học, một nhà văn giàu tham vọng…
“…”
Tôi không biết thời gian đã trôi qua được bao nhiêu, nhưng đúng lúc đó thì đôi mắt của U chợt hé mở. Người em ấy vẫn bất động, nên em ấy đã không tỉnh dậy, hay hoàn toàn mở to đôi mắt. Đôi mắt của U trống rỗng. Nhìn như đôi mắt cá chết, nhưng phải nói là em ấy trông giống người chết hơn.
Tôi bảo U cứ ngủ tiếp đi. Em ấy không trả lời. Tôi không biết em ấy có nghe thấy tôi không nữa. Em ấy như thể sẽ thiếp đi bất cứ lúc nào, nhưng đôi mắt thì vẫn mở. Em ấy trông giống người chết thật đấy. Không chỉ là ở đôi mắt, mà còn ở toàn bộ cơ thể.
“Anh có thể…” Tôi bắt đầu nói. Tôi không biết em ấy có nghe được hay không, nhưng tôi vẫn nói. “Anh có thể làm gì không? Em có cần gì không?” Chẳng thể thực sự nói rằng tôi làm vậy vì lòng vị tha. Chỉ là tôi cảm thấy mình cần phải nói điều gì đó trước mặt em ấy, như một cách để tự chứng minh sự lương thiện của bản thân mình. Nhưng tôi cứ lặp đi lặp lại những câu hỏi của mình theo một cách thật kỳ quặc. Nếu tôi thực sự là kẻ ích kỷ, thì chỉ cần hỏi một lần thôi là đã đủ xong phận sự rồi, nhưng có lẽ chính cái bản tính lo âu và thận trọng của tôi đã trỗi dậy trong hoàn cảnh ấy, khi tôi cứ liên tục hỏi xem liệu em ấy có muốn gì không, liệu tôi có thể làm được gì cho em ấy không.
“… Chuyện.”
U cuối cùng đã trả lời.
“Kể chuyện cho em nghe đi. Xin anh. Để em… ngủ ngon.”
Giọng U thều thào, yếu ớt. Nhưng em ấy đã bắt đầu cất tiếng nói rồi.
“Bố và Mẹ… từng làm vậy suốt, từ rất lâu rồi. Họ sẽ ngồi cạnh em, rồi kể chuyện cho em nghe… cho đến khi em ngủ.”
Vậy ra, trước đây đã từng có một thời gian như thế. Cái thời mà chính những bậc cha mẹ từng trút lên đầu một cô bé những đòi hỏi vô lý ấy, lại có thể ngồi bên cạnh con gái mình và kể cho cô bé nghe những câu chuyện trước giờ đi ngủ.
Vậy… tất cả đã thay đổi khi nào?
Đã từng có thời gian những câu chuyện về Momotarou, Công chúa Lọ Lem, hay Nàng Bạch Tuyết được kể bên cạnh chiếc giường nằm ở căn phòng ngăn nắp trên tầng hai, hoặc thậm chí là trên chiếc giường mà hai cái xác đang chiếm giữ. Nhưng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Cặp bố mẹ từng kể những câu chuyện đó đã chết rồi, và cô con gái từng nghe họ kể, dù còn sống, giờ sắp sửa đoàn tụ với họ.
… Nhưng rồi tôi đã tìm được.
Việc mà tôi có thể làm. Việc mà đến tôi, không, chỉ duy nhất tôi có thể làm được. Dĩ nhiên rồi. Chỉ có tôi, một sinh viên đại học kiêm nhà văn giàu tham vọng, mới có thể làm gì đó cho U vào thời điểm đó.
Cuối cùng tôi đã tìm ra.
Tôi đã tìm ra cái việc duy nhất đó.
Nếu như sự khám phá đó có thể cứu lấy mạng sống của ai, thì đó phải là mạng sống của tôi, nhất định là vậy.
0 Bình luận