Oneshot

29

29

Hồi tôi còn học tiểu học thì học sinh vẫn phải học thứ Bảy, nhưng giờ hiện tượng đó chỉ có ở một vài trường tư. Đã hơn 20 năm trôi qua rồi nên tôi có thể sai, nhưng tôi khá chắc hồi trung học cơ sở chính phủ có ban hành một đạo luật giúp chúng tôi được nghỉ vào thứ Bảy cách tuần. Nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là “Đạo luật Giáo dục Yutori” nổi tiếng chú trọng vào giảm giờ học ở các trường tiểu học. Sau đó, vào khoảng thời gần với lúc xảy ra vụ việc này, các học sinh được chuyển sang nghỉ vào hai ngày cuối tuần. Tức là các học sinh sẽ có tận hai ngày Chủ Nhật mỗi tuần, nhưng nếu nói như vậy sẽ tạo cảm giác hai ngày đó là quá nhiều. Như thể một tuần bị rút ngắn lại vậy…

Nhưng gần đây tôi đã có cơ may phỏng vấn một giáo viên trong nghề dạy học, và họ khẳng định rằng những ảnh hưởng từ Đạo luật Yutori không hề ghê gớm đến thế. Những gì tôi được nghe về Đạo luật Yutori hầu như nằm ở mức độ truyền thuyết đô thị, như việc học sinh học được rằng số pi chỉ là một số gần bằng số 3. Tôi đoán là những thay đổi trong xã hội đều được phóng đại lên rất nhiều đối với những người không bị ảnh hưởng bởi nó, từ đó sinh ra nhiều hiểu nhầm và tin đồn thất thiệt.

Tôi lại lạc đề mất rồi.

Cơ bản thì hôm đó đang là thứ Bảy, vậy nên Usẽ không đến trường… Lúc mới nhận ra tôi đã khá sốc, nhưng dù gì chuyện đó cũng chả to tát là bao. Tôi chỉ việc đợi cho qua hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật để chớp thời cơ vào thứ Hai thôi. Giờ ngẫm lại thì không biết tôi đã dự định sẽ ở lại nhà U trong bao lâu. Ban đầu tôi chỉ định đợi một đêm mà cũng kéo dài ra phết. Tôi đã đi từ một nạn nhân bị bắt cóc sang một kẻ lập dị thích ở nhờ. Khi đó tôi không hề nghĩ mình lập dị, nhưng đó là vì tôi đã quen với việc đó mà thôi. Hay nói đúng hơn là tôi thích nghi với môi trường xung quanh mình.

Nhưng tôi không thể thay đổi những ý nghĩ đã từ một thập kỷ trước của bản thân. Đó là những gì tôi đã nghĩ, và tôi bắt đầu lên kế hoạch cho hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật sắp tới của mình.

Tôi không có ý định làm gì trong hai ngày đó, vì ngoài ngồi im và chờ đợi ra thì tôi có làm được gì nữa đâu. Vấn đề nan giải là đồ ăn kia kìa.

Với việc không đến trường, U sẽ không thể mang đồ ăn về nữa… tức là hai ngày tới chúng tôi sẽ phải nhịn ăn. Như vậy sẽ rất khó khăn cho tôi, nói gì đến U. Tôi không biết em ấy đã xoay xở ra sao vào cuối tuần trước, dù cho tôi chẳng cả biết liệu khi đó bố mẹ em ấy đã “đi” hay chưa, nhưng việc cải thiện chế độ ăn sẽ rất cần thiết không chỉ cho cuối tuần này, mà cho cả tuần sau, với tôi và U.

Vậy là đã đến ngày thứ Bảy, ánh nắng buổi sáng tinh mơ báo hiệu ngày thứ bốn bị cầm tù của tôi đã bắt đầu.

Tôi lấy ra đôi tất mà tôi đã cởi và giấu đi vào một góc tủ từ ngày đầu tiên, rồi rút ra một tờ 10,000 yên mà tôi đã giấu vào trong tất.

Tôi chợt băn khoăn không biết khi đó tờ 10,000 yên mới đã được in hay chưa, hay thời đó vẫn dùng bản cũ. Có lẽ tôi nên dùng tờ 20,000 yên để các bạn dễ minh họa… ấy chết, lại lạc đề nữa rồi.

Có lẽ bạn sẽ không tin điều này về một người hiện đang tự khiến bản thân thoải mái trong nơi giam cầm mình, nhưng tôi là một người rất thận trọng, hay nói chính xác hơn là rất lo âu. Kể cả trên đường đến trường, tôi vẫn nhét tiền mặt vào đủ chỗ trên người, như thể sắp đi sang nước khác đến nơi. Tờ tiền được giấu trong tất của tôi là tiền dự trữ phòng trường hợp ví/túi xách của tôi bị thất lạc hay đánh cắp.

Dĩ nhiên, tôi đã chắc ăn mình sẽ không bao giờ phải dùng đến số tiền mà mình đã giấu đi đó… vậy mà giờ đây, tôi lại đang trong thời điểm và nơi chốn không thể thích hợp hơn để dùng. Cuộc đời thật khó đoán mà.

Vậy là, tờ 10,000 yên của tôi đã có đất dụng võ.

Trong người tôi ngoài quần áo ra thì chỉ có mỗi điện thoại, chìa khóa nhà, và tờ tiền này. Nhưng tôi biết chính xác mình nên làm gì với tờ tiền.

Đen đủi thay, dù cho thời cơ ngàn vàng đã đến, tôi lại không thể là người sử dụng nó. Là nạn nhân bị bắt cóc, tôi có nghĩa vụ phải ở yên trong nhà.

Đương nhiên, như vậy tức là…

“Chúc anh buổi sáng vui vẻ.”

Một cách đúng giờ, U xuất hiện bên ngoài tủ, rõ ràng đã dậy vào lúc 7 giờ sáng dù cho hôm nay không phải đi học. Tôi chúc lại tương tự, rồi nói rằng cần em ấy làm một việc.

“…”

U im lặng một lúc, nhưng rồi tôi vẫn nói tiếp, mặc cho sự im lặng của em ấy (bạn sẽ bất ngờ trước những gì tôi có thể làm khi sinh mạng đang gặp nguy đấy). Cuối cùng thì U cũng nghe theo.

“…”

Em ấy không nói gì rồi mở cửa ra. Như mọi khi, con dao đó lại chĩa vào mặt tôi.

Tôi lật tờ 10,000 yên nhăn nhúm ra, đưa tận tay cho em ấy.

Lời ngon tiếng ngọt ở đây sẽ không có tác dụng gì. Mặc cả hay bày mưu sẽ trở nên vô nghĩa, nhất là với một cô bé tiểu học. Nếu tôi cứ vòng vo mãi thì sẽ chẳng có tiến triển nào hết.

Nhưng nếu quá trực diện thì cũng không tốt. Như khi tôi phàn nàn về cơn đói của mình, em ấy đã phản hồi bằng cách đưa hết đồ ăn của em ấy cho tôi.

Sự cân bằng là rất cần thiết, nhưng hiện tại, tôi thấy mình nói thẳng ra là tốt nhất.

Tôi bảo U đem tờ tiền đến cửa hàng tiện lợi và mua một số đồ mà tôi sẽ liệt kê cho em ấy.

Việc nhờ một đứa trẻ làm việc vặt là thảm hại khi nhìn từ mọi góc độ, nhưng đó là phương án hiệu quả nhất tôi thấy ở thời điểm hiện tại. Nhưng trời ạ, phải mất bao lâu thì cái bộ não trời đánh của tôi mới nhận ra việc tẩu thoát khỏi nơi này mới là phương án tuyệt vời nhất đây?

Tôi không hình dung ra thời bản thân ở cái độ tuổi của em ấy nữa (khi mà 30 tuổi rồi thì bạn sẽ dần quên đi ký ức về cái thời thanh xuân tươi đẹp, dù cho trí nhớ có tốt đến đâu), nhưng tôi vẫn nhớ cái thời tiểu học của mình, khi đó thì tôi đã tự biết đi mua sắm phụ gia đình rồi. Điều đó khiến việc yêu cầu U đi mua sắm trở nên thực tế hơn một chút so với kế hoạch.

Dĩ nhiên, hồi tôi học lớp chín thì các cửa hàng tiện lợi chưa được phổ biến như bây giờ… nhưng thời thế thay đổi thì biết sao giờ. Chúng tôi đã có thể lên kế hoạch mua sắm từ lúc sáng sớm, trong khi các siêu thị thì phải hơn 10 giờ mới mở cửa. Việc đó làm tôi thấy thời đó cũng tiện nghi biết bao. Có khi là hơn cả bây giờ.

Tôi không biết nhà U nằm ở đâu, nhưng tôi chắc chắn hẳn phải có một cửa hàng tiện lợi ở gần đây. Ở ngã tư nơi xảy ra tai nạn chắc cũng có một tiệm Lawson hay 7-eleven, tức là… nằm đâu đó giữa nhà và trường học của em ấy chăng? Hẳn phải có một cái chứ, có thể là gần hơn.

Nhưng rồi, một chuỗi những sự kiện không ngờ tới đã xảy ra.

U không biết gì về tờ 10,000 yên hết.

Em ấy chỉ biết về những đồng xu, như 1 xu. 5 xu, 10 xu, 50 xu, 100 xu, và 500 xu. Tờ tiền có mệnh giá lớn nhất mà em ấy biết là tờ 1,000 yên. Em ấy không biết gì về tờ 5,000 hay 10,000 yên… Tôi đành chấp nhận thực tế phũ phàng, rồi giải thích trong tuyệt vọng rằng tờ tiền mà tôi đang cầm tương xứng với mười tờ 1,000 yên, hoặc một trăm xu 100 yên.

Không nắm bắt được giá trị, tiền tệ chỉ như một tờ giấy trắng. Khi đi du lịch nước ngoài, tiền ngoại tệ dường như không bao giờ tạo cảm giác có giá trị bằng, nhưng điều đó ít liên quan đến hệ thống đúc tiền của bất kỳ quốc gia nào, mà liên quan nhiều hơn đến sự hiểu biết bẩm sinh về giá trị của đồng tiền đó. Nó giống như việc không biết giá trị của một món đồ sưu tập vậy.

Với U, tờ 10,000 yên trong tay tôi có giá trị tương đương với tờ tiền bên trong bộ Cờ Tỷ Phú của em ấy. Tôi không tin được rằng số tiền tiết kiệm của tôi, tài sản duy nhất tôi còn lại trong người, lại có giá tương xứng với đống rác trong phòng khách kia.

Sau nhiều lần giải thích đầy mệt mỏi (và tuyệt vọng) của tôi, U cuối cùng đã chấp nhận tờ tiền này là tiền thật. Tôi không thể tìm đâu ra một ví dụ tốt hơn về khó khăn trong việc giải thích giá trị của một món đồ cho người khác… Nhưng sau khi giải quyết xong, bước tiếp theo là nên nhờ U mua những gì.

Nếu nhìn theo góc độ an toàn và có lợi cho sức khỏe, nấu những nguyên liệu như thịt và rau củ tươi sẽ tốt hơn đi mua những món ăn nấu sẵn hoặc ăn liền… ngoài ra, căn bếp trong ngôi nhà này khá đẹp, dù có hơi bừa bộn, và chiếc tủ kia trông như có thể nhét cả con voi vào vậy.

Nhưng ngay cả khi bỏ qua việc tôi đã đang trả tiền mua thực phẩm, thì việc yêu cầu một kẻ bị bắt cóc nấu ăn là hơi quá đáng. Hoặc ít nhất, tôi cảm thấy điều đó là hơi quá giới hạn. Không có bất kỳ quy chuẩn thực tế nào cả, nên tôi chỉ đang tự đặt ra vậy thôi, nhưng theo quan điểm của tôi, tôi thấy không ổn khi yêu cầu U mua những món đồ mà sau đó lại đòi hỏi cô bé phải tốn thêm công chuẩn bị.

Với cả tôi không nghĩ U biết nấu ăn… mà tôi cũng có phải đầu bếp quái đâu. Kỹ năng nấu ăn của tôi chỉ nằm ở mức sinh viên đại học là cùng, mua nguyên liệu về thì tôi chỉ biết nấu cà ri hoặc cứ vứt hết vào nồi rồi đem ninh lên… Dù sao thì, cuối cùng tôi lại phải nhờ U mua mì gói và đồ đông lạnh.

Tức là đồ ăn có thể cất trữ trong thời gian dài.

“…”

Thoạt đầu, U dường như đang cố ghi nhớ những thứ mà tôi nhờ mua, nhưng được một lúc thì em ấy bỏ cuộc luôn.

“Đợi một chút,” em ấy nói rồi chạy lên cầu thang.

Em ấy quên đóng cửa mất rồi… Không những không khóa mà em ấy còn để cánh cửa mở toang.

Em ấy còn để lại con dao nữa.

Bất cẩn quá đi… Tôi biết, một kẻ trong tình thế này như tôi thì lấy đâu ra tư cách chỉ trích em ấy được. Nhưng liệu tôi có còn bị bắt cóc nữa không nếu tôi không biết tận dụng sai làm của kẻ bắt cóc mình? Tôi có đang tự phụ quá không? Không biết nên làm gì đây, hay mình nên bỏ trốn nhỉ, nhưng chưa kịp nghĩ xong, U đã quay trở lại cùng tiếng thở gấp.

Em ấy chạy nhanh đến mức nghe như em ấy ngã cầu thang vậy, thật là nguy hiểm. Chắc em ấy nhận ra mình quên đóng cửa nên mới phi nhanh như vậy. Xuống đến nơi, em ấy nhặt con dao lên, như thể vừa mới nhớ ra mình bỏ nó lại ở đó.

Rồi em ấy nhìn tôi đầy cau có, như thể đó là lỗi của tôi vậy. Nhưng dù sao thì, tôi chỉ biết nhìn lại em ấy trong bối rối, làm như tôi không để ý thấy gì.

Một trong những bài học quý giá nhất trong một thập kỷ qua kể từ khi tôi gia nhập thị trường lao động là đừng để ý tới những sai lầm của người khác. Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ tôi đã học được bài học đó từ lâu rồi.

Bạn có lẽ đang tự hỏi U chạy lên tầng để làm gì. À thì em ấy trở lại với một cuốn sổ trong tay.

Bìa cuốn sổ được ghi chằng chịt dòng chữ “dùng tùy ý”. Tôi không nhớ chúng được viết bằng chữ kanji của người lớn hay hiragana của trẻ con, nhưng cuốn sổ thì là loại mà ai cũng dùng hồi còn bé.

Và một chiếc bút chì nữa.

Có vẻ như em ấy muốn viết ra cho khỏi quên… một việc không những sáng suốt, mà còn là điều tôi đã tính đến từ ban đầu. Thật ngớ ngẩn nếu trông mong một cô bé có thể nhớ được hết đống đồ đó.

Bắt một cô bé tiểu học đi mua sắm thay mình có vẻ là hơi quá sức, nhưng nếu em ấy mang theo một danh sách đồ cần mua thì mọi chuyện lại dễ đi bao nhiêu. Em ấy có thể đưa tờ danh sách đó cho một nhân viên thu ngân và họ sẽ chuẩn bị hết cho em ấy… Khó mà tìm được một thu ngân nào tốt bụng như vậy, nhưng dù gì thì em ấy cũng chỉ là một cô bé tiểu học chân ướt chân ráo đi mua sắm, chắc là họ sẽ hiểu cho thôi.

Giờ đây khi đã có tờ danh sách đó, tôi cảm thấy có thể mua thêm một số đồ, nên tôi có chỉnh sửa qua đôi chút.

Mười năm sau nhìn lại, tôi chỉ biết hối hận với quyết định của mình.

Việc tôi làm là rất hợp lý. Nhưng mà là hợp lý với cơ thể và sức mạnh của một chàng thanh niên. Tôi chưa bao giờ cân nhắc đến vóc dáng và sức khỏe của U, người phải vác hết đống đồ đó về nhà. Chừng đó không hẳn là bất khả thi, nhưng nếu em ấy làm được thì sẽ rất đáng nể. Một cô bé tiểu học sẽ có dư thời gian để kéo lê đống đồ từ cửa hàng tiện lợi về nhà.

Tôi đã nghĩ mình có một ý tưởng rất hay ho, nhưng thật ra lại quá hẹp hòi. Tôi thấy rất tệ khi bắt em ấy phải mua số đồ mà sẽ khiến em ấy phải đi nhiều chuyến, nhưng cái sự đồng cảm đó lại được đặt sai chỗ mất rồi.

“Được rồi. Em đi đây.”

Sau khi viết xong dòng cuối (bằng nét chữ xấu mù, thật lòng là vậy), U đứng dậy.

Nãy giờ em ấy vẫn nắm khư khư con dao, một tay còn lại thì dùng bút để viết. Không phải là do tính U chểnh mảng, chỉ là những tiểu tiết liên quan đến sự giam cầm của tôi đang dần nằm ngoài khả năng của em ấy. Em ấy bắt đầu mắc nhiều lỗi hơn, như việc quên đóng cửa lúc trước.

Tôi có thể thông cảm cho việc đó. Tôi đã bị giam cầm suốt bốn ngày rồi. Rất là vất vả, với U cũng vậy. Nuôi một sinh vật sống trong nhà đâu phải dễ dàng. Việc chăm lo cho một con mèo hay một con chó đã là khó khăn với một đứa trẻ rồi, “chịu trách nhiệm” với một con người rõ ràng nằm ngoài khả năng của mọi bé gái tiểu học.

Có lẽ việc nhường cho tôi bữa trưa xuất phát từ tinh thần trách nhiệm, nhưng khi sang ngày thứ tư, cái tinh thần đó đã phai nhạt phần nào. Ít nhất là tôi nghĩ vậy.

Có lẽ cách tốt nhất để tôi bày tỏ lòng tốt của mình với em ấy là trốn đi nhanh nhất có thể. Khi đã 30 tuổi thì tôi thấy vậy, nhưng ngày đó, tôi chỉ biết đứng nhìn em ấy vuột khỏi tầm tay, cho rằng trẻ con sẽ chỉ là trẻ con mà thôi.

Có vẻ như tôi đang coi mình là “nạn nhân”. Tôi đích thị là nạn nhân, còn U là “thủ phạm”. Có thể tôi cho rằng nạn nhân thì luôn phải chịu khổ, còn thủ phạm thì không… Nhưng dù có là nạn nhân hay không, đáng nhẽ tôi nhận thức rõ ai là người lớn và ai là trẻ con.

Nhưng tôi lại không làm được, tôi chỉ ngồi đó nhìn U rời đi trong hưng phấn, nói với em ấy rằng tôi sẽ đợi em ấy trở về.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!