Oneshot

36

36

aTôi viết tiểu thuyết với một tốc độ nhất quán, bám sát với thói quen sinh hoạt của mình, nhưng tôi không có ý định duy trì một trạng thái cảm xúc đồng đều hay một mức độ hứng thú nhất định. Đơn giản là tôi không thể làm nổi. Lắm lúc thì chữ cứ tuôn ra, và tôi cứ để chúng tuôn ra như những cơn sóng biển, nhưng đến lúc là chúng dừng. Có những đoạn mà tôi phải ngừng viết một khoảng thời gian, chúng là những đoạn mà tôi thật sự không muốn viết. Kỹ năng viết lách của tôi đã phát triển đến mức tôi có thể viết với một tốc độ hủy diệt, nhưng rồi có những lúc tôi không viết nổi nữa. Đó là những lúc tôi bắt buộc phải nhận ra rằng tôi không phải một phần mềm máy tính, cũng không phải một con robot, mà chỉ là một con người…

Một sự thật nho nhỏ này, ngay khi viết được số 36 bên trên, ngòi bút trên tay tôi dừng lại… được rồi, chính xác phải là tay tôi dừng gõ phím, trong suốt mười ngày. Khoảng thời gian tạm ngưng đó của tôi còn dài hơn những ngày tôi bị U giam cầm từ một thập kỷ trước, và nếu như tôi tiếp tục viết thì tôi đã có đủ thời gian để hoàn thành cuốn tiểu thuyết này rồi. Mà tôi đã hoàn thành một cuốn tiểu thuyết thật. Khoảng thời gian tôi dừng viết chương 35 và tiếp tục viết chương 36 trở lại, tôi đã viết xong một cuốn tiểu thuyết khác. Mười ngày đó với tôi dài như vậy đấy. Quên mất, đây đâu phải tiểu thuyết, mà là một bản tài liệu ghi lại những sang chấn trong quá khứ của tôi, có lẽ vậy mà tôi mới mắc phải trường hợp hiếm gặp là ngừng viết này. Tôi chỉ có thể tưởng tượng ra cái cậu nhà văn giàu tham vọng trong quá khứ sẽ nói gì… cậu ta có lẽ sẽ nhắc nhở chính bản thân mình, nói điều gì đó như, “Nếu anh đã đi xa đến tận mức này mà lại muốn ngừng bút, thì đây chẳng còn là một câu chuyện đúng nghĩa nữa.” Cậu ta chắc sẽ quở trách tôi là đồ thiếu kinh nghiệm và bảo tôi quay trở lại với với việc sắp xếp ý tưởng. Nhưng đây là thực tế, không phải một câu chuyện, nên tôi không thể bắt đầu lại từ con số không được. Tôi không thể thay đổi quá khứ, những gì đã diễn ra đều không thể bị xoay chuyển, và tôi không thể loại bỏ hay lảng tránh nó được.

Tôi phải viết về nó. Tôi phải đối mặt với nó.

Tuy nhiên, sau khi rời khỏi bồn tắm, tôi chẳng hề đối mặt với U, nói gì đến bản thân mình. Tôi chỉ quay lại và khóa kín mình trong chiếc tủ. Tôi cảm thấy tốt hơn đôi chút, nhưng tôi lại phải mặc lại cái đồng quần áo cũ, nên suy cho cùng cũng chẳng sảng khoái hơn là bao (và vấn đề về mùi hôi cũng không được giải quyết). Tôi không thể mượn U quần áo được. Quần áo của bố em ấy hẳn vẫn còn ở trong nhà, nhưng sẽ không có chuyện tôi mặc lại quần áo của kẻ đã làm những chuyện đó với U.

“Chúc anh ngủ ngon.”

U tạt qua để chúc tôi ngủ ngon như mọi khi, và tôi cảm thấy đâu đó tự hào về bản thân vì đã có thể chúc lại em ấy. Một cảm giác tự hào thật sáo rỗng.

Tối Chủ Nhật cứ thế mà trôi qua, và vào sáng hôm sau, ngày thứ Hai đã ló dạng. U sẽ đi đến trường, và tôi sẽ được tự do nguyên ngày.

“Chúc anh buổi sáng vui vẻ,” em ấy thông báo như mọi ngày, và tôi đáp lại y hệt.

Giống như ngày thứ Bảy và Chủ Nhật, bữa ăn sáng của chúng tôi bắt đầu với, “Cảm ơn vì bữa ăn.”

Sau đó, em ấy thông báo, “Em đi đây,” đeo cặp sách lên và rời khỏi nhà.

Tôi đợi cho đến 9 giờ sáng rồi mới tháo cánh cửa ra (tôi muốn đảm bảo em ấy sẽ không quay lại lấy đồ bỏ quên hay gì đó), vì khi đó lớp học mới bắt đầu.

Những kế hoạch mà tôi muốn thực hiện khi trước giờ đã phá sản. Tìm hiểu về bố mẹ của U, đợi U trở về nhà, và ăn cùng nhau một bữa cuối trước khi rời đi… giờ chúng đã không còn khả thi nữa. Gánh nặng tâm lý không cho phép tôi rời đi như vậy.

Đã là ngày giam cầm thứ sáu rồi, và dĩ nhiên, tôi sẽ thấy mệt mỏi đôi chút, nhưng kể cả khi tôi ở tình trạng thể chất và tinh thần tốt nhất thì tôi vẫn sẽ đưa ra kết luận tương tự.

Về cơ bản thì, tôi quyết định sẽ lẻn ra khỏi nhà trong lúc U đang đi học… như một con thú cưng giật đứt xích và chạy thoát vậy. Tôi không biết chuyện đó sẽ ảnh hưởng đến U như thế nào, nhưng giờ tôi không có thời gian để lo về chuyện đó. Bây giờ tôi phải lo cho bản thân trước đã. Mà có khi tôi cũng chẳng có thời gian để làm vậy nữa là.

Muốn gọi tôi là một kẻ thảm hại đáng thương vì đã chạy trốn khỏi một cô bé toàn thân bầm dập cũng không sao. Không đời nào tôi muốn dính dáng tới cái nhà đó, không, cái gia đình đó, và chõ mũi sâu hơn vào nội bộ gia đình họ. Tôi chỉ là một sinh viên đại học mà thôi. Tôi có thể sẽ ân hận vì đã bỏ lại một cô bé người chi chít vết thương, nhưng tôi thà ân hận đến hết đời còn hơn là dành thêm một ngày bên trong ngôi nhà đó.

Đó là những cảm xúc chân thật của tôi.

Không phải là tôi sẽ gọi cảnh sát hay báo cho bên phúc lợi trẻ em sau khi đã an toàn hay gì hết. Khi đó tôi còn chẳng nghĩ đến tương lai của mình. Tôi chỉ muốn quay lại với cuộc sống bình thường và trốn thoát khỏi sự tù đày này sớm nhất có thể. Những suy nghĩ ích kỷ của tôi chỉ cho phép như vậy mà thôi.

Người ta nói bản chất thật của một người chỉ bộc lộ khi người đó bị dồn vào đường cùng, nên tôi đoán bản chất thật của tôi là như thế đó. Tôi có thể bao biện mình là kẻ hướng nội, không thích con người, thích sống một mình, hay bất cứ thứ gì tôi có thể nghĩ ra, nhưng thật sâu trong thâm tâm tôi luôn biết mình chỉ là một kẻ hèn nhát đê tiện, không hơn không kém. Một kẻ sẽ ruồng bỏ những con người khốn cùng, yếu ớt để đi kiếm cái lợi cho bản thân. Thế giới này dẫu có đầy những kẻ tương tự cũng không khiến những hành động của tôi tốt đẹp hơn được phần nào.

Nhưng tôi vẫn thắc mắc chuyện gì đã thật sự xảy ra.

Nếu như tôi trốn thoát thành công, liệu tôi có gọi cảnh sát hay báo cho bên phúc lợi trẻ em biết không? Tôi không nghĩ mình có thể được cứu rỗi nữa, nhưng càng đi sâu vào con người thật của mình, tôi càng tự hỏi liệu mình có thể quên đi tất cả về gia đình của U hay không.

Mà tôi cũng sẽ chẳng bao giờ biết được.

Nếu chạy đi rồi thì sẽ không bao giờ biết được… bởi vậy sau cùng, đến làm kẻ hèn nhát tôi cũng không làm nổi.

Tôi quyết định sẽ cố tìm cho ra danh tính của bố mẹ U sau khi rời khỏi tủ. Tôi đã bày mưu xem mình sẽ nói lời tạm biệt như thế nào, rồi sau đó lại đi làm thứ mà mình đã nghĩ đến ban đầu. Nếu như tôi thực sự muốn trốn thoát thì tôi đã làm điều đó từ lâu rồi.

Lời giải thích hợp lý nhất mà tôi có thể biện hộ cho hành động của mình là sự ước lượng sai lệch về chi phí chìm [note86863]. Tôi đã dành ra hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật hòng tìm ra bố mẹ của em ấy là ai rồi, kết quả là khám phá ra được sự bạo hành của U. Nếu tôi bỏ dở, toàn bộ đầu tư của tôi vào hai ngày vừa rồi sẽ tan thành mây khói… Có lẽ việc tìm ra cách gia đình của U kiếm tiền sẽ bù lại phần nào khoản lỗ trước đó của tôi.

Không, như vậy thì không hợp lý chút nào. Có lẽ chính nỗi mặc cảm về U đã khiến tôi nhìn lại toàn bộ quá trình ấy với một cái nhìn đầy vẻ tự hạ thấp chính mình. Có lẽ khi đó tôi chỉ loay hoay nghĩ xem mình có thể làm gì cho U. Thậm chí là một chút lòng tốt cũng được.

Chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ là tôi lau dọn qua phòng khách và đem quần áo đi giặt… Nhưng tôi cần làm gì đó để bản thân thấy thỏa mãn. Và thứ tôi cần chính là cuộc điều tra còn dang dở kia.

Nói vậy không có nghĩa là tôi cảm thấy hài lòng chút nào cả.

Dù gì thì tôi cũngg bước ra khỏi chiếc tủ và bắt đầu co giãn gân cốt. Cơ thể tôi đã bị dồn nén đến giới hạn cuối cùng, nên tôi thực sự khao khát một không gian rộng lớn để có thể vươn mình ra cho thỏa thích. Thế nhưng, trái tim tôi lại khước từ việc mở rộng, nó đã trở nên nhàu nát, bị vò xé bởi tất cả những nỗi kinh hoàng và sợ hãi mà tôi từng nếm trải.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Chi phí chìm (Sunk Cost): là những khoản tiền, thời gian, hoặc công sức đã bỏ ra trong quá khứ và không thể thu hồi lại được. Khi con người mắc phải cái bẫy tâm lý mang tên “bẫy chi phí chìm”, họ sẽ tiếp tục những dự án đã thất bại vì tiếc nuối.
Chi phí chìm (Sunk Cost): là những khoản tiền, thời gian, hoặc công sức đã bỏ ra trong quá khứ và không thể thu hồi lại được. Khi con người mắc phải cái bẫy tâm lý mang tên “bẫy chi phí chìm”, họ sẽ tiếp tục những dự án đã thất bại vì tiếc nuối.