"Đừng lại gần tớ."
"Hả?"
"Đừng bước qua khỏi phạm vi này."
Hôm nay là ngày tôi phải giám sát kỳ thi của học viên năm nhất.
Kỳ nghỉ đông đã trôi qua hơn nửa. Tôi cũng dần quen với việc không thể sử dụng ma lực, còn việc chuẩn bị vật liệu để mở rộng căn nhà gỗ thì gần như đã hoàn tất.
Thực ra những việc lớn cần làm trước khi học kỳ mới bắt đầu tôi cũng đã xử lý xong. Chỉ cần hoàn thành buổi giám sát kỳ thi này, sau đó sẽ không còn vấn đề gì nữa.
Tôi bước vào phòng thí nghiệm của Phó giáo sư Cleoh, định giải quyết nhanh nốt công việc cuối cùng.
Trong số các học viên thuộc chương trình học bổng của học viện, tôi là người đến sớm nhất. Ở một góc phòng thí nghiệm, Anise đang đứng một mình, kiểm tra các vật phẩm được Ma Công Chế Tác.
Tôi tiện tay vỗ nhẹ lên vai chào cô.
Ngay khoảnh khắc đó, Anise bật nhảy như châu chấu.
Cô lập tức lao ra xa khỏi tôi, nhảy qua cả chiếc bàn trung tâm rồi lùi hẳn tới sát cửa sổ.
Thở gấp vài hơi, cô nhìn chằm chằm về phía tôi.
"Sao tự nhiên cậu lại phản ứng như thế? Có chuyện gì à?"
"À… ừm… C-Cậu có mùi. Tớ không thích mùi mồ hôi lắm. Cho nên… đừng lại gần tớ."
Học viện là nơi coi trọng hình tượng đến mức trong nội quy còn có điều khoản yêu cầu duy trì phẩm cách và phong thái. Vì vậy vấn đề sạch sẽ bị kiểm soát rất nghiêm ngặt. Ít nhất từ trước tới giờ chưa từng có ai chê quần áo hay vẻ ngoài của tôi.
Tôi đưa tay ngửi thử tay áo. Nghĩ rằng có lẽ trong kỳ nghỉ mình hơi lơ là.
Nhưng cũng chẳng có mùi gì bất thường.
"Tôi đâu có mùi."
"Không chỉ vậy… ừm… ánh mắt của cậu nữa. Cái khí chất cậu toát ra ấy. Kiểu… không hợp với tớ. Tóm lại cứ đứng xa tớ ra."
Ranh giới cô dựng lên vừa rõ ràng vừa đột ngột khiến tôi hoàn toàn sững người.
Cuối cùng tôi chỉ đành gật đầu.
Chắc cậu ấy có lý do riêng.
Sau đó tôi gom đống giấy tờ bừa bộn trên bàn thí nghiệm lại rồi bắt đầu dọn dẹp.
Nếu trước khi Phó giáo sư Cleoh tới mà nơi này vẫn còn lộn xộn, phòng thí nghiệm chắc chắn sẽ trở nên hỗn loạn hơn nữa.
Anise vốn là người cực kỳ cẩn thận, vậy mà chuyện cơ bản như vậy vẫn chưa làm.
Chắc cậu ấy bận đến mức không kịp nghĩ tới.
Vì thế tôi quyết định giúp một tay.
Phần lớn số tài liệu đã quá hạn lưu giữ nên đều phải vứt bỏ. Tôi lật xem một lượt, đến khi gom nốt đống giấy tờ còn sót lại trong góc phòng thì chồng giấy đã nặng trĩu.
Rầm!
Tôi còn chưa kịp dọn xong đống giấy tờ thì cửa phòng thí nghiệm bật mở. Phó giáo sư Cleoh bước vào với khí thế ầm ĩ.
"Chàààào!"
Phó giáo sư Cleoh cất tiếng chào buổi sáng đầy năng lượng, thậm chí còn sôi nổi hơn cả học viên. Vừa bước vào buổi sáng sớm, cô đã đặt một hộp đồ ăn vặt lên bàn.
"Có muốn ăn bánh scone không?"
Phó giáo sư Cleoh bày đồ ăn lên bàn rồi nhờ Anise pha trà đen.
Anise đã kiểm tra các vật phẩm được Ma Công Chế Tác cho kỳ thi khá lâu rồi. Khi tôi đưa tay ra phía cô, cô giật mình, rồi đưa cho tôi một xấp tài liệu khác để kiểm tra.
Một tay vươn hết cỡ về phía tôi, tay kia ôm trước ngực, trông như đang cố đưa giấy cho tôi nhưng vẫn giữ khoảng cách xa nhất có thể. Nhìn cách cô hành xử, ai không biết chắc tưởng trước mặt cô là thú dữ.
Tôi nhận lấy xấp giấy. Công việc này tôi đã quen rồi, không cần cô giải thích thêm. Chỉ là một bước kiểm tra đơn giản.
"Clevius với Onyx cũng tới rồi à! Nếu tất cả giám thị đều đã có mặt thì nhanh chóng dọn dẹp rồi xuất phát thôi!"
Phó giáo sư Cleoh vừa ngồi xuống ghế, vừa ngậm một miếng bánh ăn vặt, đồng thời trải kế hoạch cuối cùng của kỳ thi lên bàn.
"Đúng như thông báo, địa điểm kỳ thi sẽ diễn ra ở ngọn núi bên phải. Vì có tổng cộng bốn giám thị nên chúng ta sẽ chia sẵn nhiệm vụ. Mỗi người phụ trách một hướng: bắc, nam, đông và tây. Nếu xảy ra tai nạn an toàn hoặc phát hiện có người gian lận, hãy lập tức báo cáo bằng bồ câu đưa thư mà chúng ta đã chuẩn bị trước. Việc xác định gian lận thì cứ làm theo tài liệu quy định giám sát kỳ thi đã phát... Ừm, tôi cũng không biết lứa học viên năm nhất này có ghê gớm tới mức nghĩ ra được cách gian lận không... Nhưng dù họ là mấy học viên đàn em đáng yêu của các cậu thì cũng không được bỏ qua đâu!"
Nói xong, Phó giáo sư Cleoh lại tiếp tục nhai bánh scone.
Cô tràn đầy năng lượng.
Có lẽ vì vừa nghỉ ngơi xong sau chuỗi ngày thức trắng để xử lý giấy tờ.
Bản thân cô vốn là kiểu người nhiều năng lượng như vậy, nhưng suốt mấy ngày trước vì thức đêm liên tục nên trông chẳng khác gì xác sống. Cứ như thể tính cách của cô định kỳ được đặt lại vậy.
"Còn điều mọi người phải chú ý nhất chính là học viên năm nhất! Trong số đó có vài người không phải kiểu dễ gặp ngoài đời đâu, nên tôi sẽ nói trước cho các cậu biết. Có một người tóc bạc dài tới thắt lưng, trên người còn cài một chiếc ghim bướm màu đỏ. Nếu vô tình gặp người đó, nhất định phải cư xử lịch sự hết mức, hiểu chưa?"
Xét cho cùng, Silvenia là nơi coi trọng giá trị học thuật hơn thân phận quý tộc.
Ở một mức độ nào đó, khoảng cách ấy còn thu hẹp lại khi xét đến việc học trên hay học dưới.
Tất nhiên điều đó không có nghĩa sẽ có thường dân mất trí nào lại cư xử suồng sã với quý tộc. Ít nhất thì vì phép lịch sự, mọi người vẫn giữ thái độ nhã nhặn nhất định.
Nhưng quy tắc bất thành văn đó cũng có giới hạn.
Và bất kỳ ai có địa vị vượt qua ranh giới ấy đều phải được đối xử với sự kính trọng tối đa, cho dù người đó là đàn em.
Dĩ nhiên, một người có địa vị cao như vậy cũng không phải dễ dàng gì mới có thể vào học ở đây. Vì thế quy tắc ngầm kia, cùng với ranh giới phân chia nó, thực ra vẫn khá mơ hồ, nhưng...
Năm ngoái, khi Công chúa nhân từ Penia nhập học, chuyện đó thể hiện rất rõ.
Nếu đối phương là công chúa hay thánh nữ, thì ngay cả trong khuôn viên học viện cũng phải đối xử với họ ít nhất ở mức của một giáo sư kỳ cựu — thậm chí có khi còn phải cao hơn thế.
Đó chỉ là biện pháp phòng ngừa, phòng khi lỡ có hành động thất lễ.
Thực ra, với những người như vậy thì cũng khó mà không nhận ra. Clarice, người được công chúng tôn là thánh nữ, trông còn giống thánh nữ hơn bất kỳ ai khác...
Nhưng đáng tiếc, cô ta chỉ là đồ giả.
Ở thời điểm hiện tại, sự thật đó vẫn chưa bị phơi bày. Thế nhưng thánh nữ Clarice thật đã bị thay thế bởi một học viên khác. Cô gái đang theo học tại học viện dưới cái tên Clarice chỉ là người đóng thế, sử dụng đủ loại ngụy trang ngoại hình cùng ma thuật giả mạo.
Thánh nữ thật sự chính là học viên năm nhất lớp C mang tên Kylie Eckner.
Tất nhiên, đó cũng chỉ là một cái tên giả.
Để có thể vào được Silvenia, cô đã thay đổi hoàn toàn diện mạo. Bên ngoài, cô chỉ giống một cô gái tóc nâu ngây thơ, sống dưới thân phận của một học viên bình thường.
Thậm chí cô còn mang theo một thân phận giả, nói rằng mình là quý tộc đến từ một tiểu quốc vô danh ở phía đông đại lục.
Sự thật chỉ được hé lộ ngay trước chương cuối của Hồi 3, nên lần đầu chứng kiến tôi cũng khá bất ngờ. Đó là một cú ngoặt cốt truyện khá sốc. Lẽ ra tôi nên nghi ngờ từ lúc cô ta có thể vào Tòa Ophelis một cách dễ dàng, dù thân phận trên giấy tờ của cô không hề đặc biệt.
Những người biết sự thật chỉ có Hiệu trưởng Obel, ba vị trưởng khoa chính, trưởng hầu gái của Tòa Ophelis, cùng các thành viên cấp cao của Giáo đoàn Telos.
Đó là một màn ngụy trang hoàn hảo đến mức ngay cả những vệ binh hộ tống người đóng thế kia cũng không hề nhận ra cô đang mang lớp ngụy trang. Không biết họ đã chuẩn bị bao lâu cho kế hoạch này.
Nỗ lực của thánh nữ để có được cơ hội trở thành học viên tại Silvenia đúng là đáng khâm phục, nhưng để có thể tốt nghiệp yên ổn như cô mong muốn thì e rằng không dễ.
Thánh nữ của sự hoài nghi, Clarice, là người đảm nhận vai trò khép lại chương cuối của Hồi 3, 'Lucy trấn áp', nơi toàn bộ những nhân vật lớn đều cùng hội tụ.
Nếu thiếu cô, Taylee sẽ không thể lĩnh ngộ 'Kỹ năng kiếm thánh' Thần Diệt Kiếm — thứ đã được dùng để chém hạ trùm cuối của Hồi 4, Tà Thần Mebula.
Vì là nhân vật quan trọng đến vậy, tôi chỉ mong mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, không xảy ra vấn đề gì.
"Dù sao thì những thứ khác đều đã ghi trong sổ tay hướng dẫn rồi, chỉ cần làm đúng theo đó là được. Nếu cần hỏi thêm chi tiết thì cứ gửi bồ câu đưa thư! Tôi sẽ ở trạng thái trực tại đỉnh ngọn núi bên phải! Vậy là xong hết rồi!"
Phó giáo sư Cleoh nhìn đồng hồ, khẽ gật đầu.
"Vậy thì lên ngọn núi bên phải thôi. Chúng ta cần lắp đặt các thiết bị Ma Công Chế Tác dạng dịch chuyển, kiểm tra lại bàn thờ, rồi chờ đón các học viên tới! Nào, ăn nốt mấy món này rồi xuất phát!"
***
Tôi đã biết trước kết quả rồi.
Tất cả học viên mới nhập học đều sẽ “trượt” kỳ kiểm tra phân lớp.
Thực ra kỳ thi này không có khái niệm trượt hay đỗ, nhưng cảm giác của các học viên thì chẳng khác gì vậy. Không một ai có thể vào được lớp A. Thay vào đó, họ sẽ bị phân lớp dựa theo điểm số.
Vì không phải sự kiện trực tiếp liên quan đến thế hệ của nhân vật chính nên trong <Silvenia's Failed Swordmaster> nó chỉ được nhắc qua loa.
Phó giáo sư Cleoh đã không kiểm soát tốt độ khó của kỳ kiểm tra phân lớp, kết quả là không một học viên năm nhất nào lọt vào lớp A...
Tuy vậy, đến giữa học kỳ, khá nhiều học viên lớp B có thành tích tốt đã được thăng lên lớp A.
'Huấn luyện chiến đấu liên hợp' là Hồi mà các học viên năm nhất tràn đầy tinh thần cạnh tranh, ai cũng muốn giành được danh hiệu học viên lớp A.
Thời điểm đó, thế hệ của nhân vật chính đã trở thành học viên năm trên, nên họ có cơ hội tham gia huấn luyện chiến đấu liên hợp cùng lứa năm nhất mới nhập học... Dù trên danh nghĩa chỉ là một trận giao hữu, nhưng các học viên năm nhất lại tỏ ra cực kỳ nghiêm túc và hiếu chiến.
Lý do là vì điểm số trong buổi huấn luyện chiến đấu liên hợp sẽ ảnh hưởng rất lớn đến việc sắp xếp lại lớp sau này.
Bởi vậy, dù phải đối đầu với học viên năm hai, các học viên năm nhất vẫn tìm mọi cách để giành chiến thắng, bất chấp đối phương là đàn anh. Không chỉ vậy, để kiếm thêm điểm, họ còn đi khắp nơi thách đấu ngẫu nhiên ngoài giờ học...
Dù vậy, tất cả cuối cùng đều bị Taylee đánh bại.
Thực chất, đó chỉ là một sự kiện nhằm kiểm tra sự trưởng thành của Taylee, xem sau một năm cậu đã mạnh lên đến mức nào.
Đồng thời cũng là một Hồi mà người chơi ở vị trí đàn anh, có thể trải nghiệm cảm giác khá thỏa mãn khi có đàn em.
Dẫu vậy, đó vẫn là một Hồi không thể lơ là...
Bởi vì trong sự kiện đó, thánh nữ Clarice — người đang ẩn mình giữa đám đông — bắt đầu đặc biệt chú ý đến Taylee.
***
Giữa sườn ngọn núi bên phải.
"Hộc..."
Phó giáo sư Cleoh đi đầu, phía sau là Anise bám sát. Sau đó đến đàn anh Onyx, Clevius, rồi cuối cùng là tôi.
Phó giáo sư Cleoh vừa leo núi vừa ôm một chồng bài chấm điểm, còn bọn tôi thì theo sau, mỗi người ôm mấy thiết bị Ma Công Chế Tác dạng dịch chuyển.
Đối với các thiết bị Ma Công Chế Tác nhạy cảm với ma lực, về nguyên tắc không được dùng ma thuật dạng niệm động lực để vận chuyển. Dù với phần lớn thiết bị thì ảnh hưởng cũng không quá lớn, nhưng theo quy trình thì vẫn phải mang bằng tay cho chắc.
Ngọn núi này không quá khó leo, nhưng việc phải vác theo đống thiết bị đó khiến sức lực tiêu hao khá nhanh.
Phần lớn học viên trong chương trình học bổng của học viện đều là nam nên việc mang vác hành lý cũng không phải vấn đề lớn. Nhưng Anise thì khác, cô đã bắt đầu thở dốc, rõ ràng đã gần chạm tới giới hạn.
"Này, mệt thì đưa bớt đồ đây. Cậu cứ tụt lại phía sau mãi."
Mỗi thiết bị Ma Công Chế Tác hình bán nguyệt lớn đều khá nặng. Mang từng ấy thứ leo lên núi, ngay cả đàn ông khỏe mạnh cũng phải hụt hơi. Dù Anise mang ít hơn bọn tôi khá nhiều, nhưng vóc dáng cô vốn nhỏ nhắn. Việc mang chúng lên núi rõ ràng là quá sức.
Càng đi tiếp, tốc độ của Anise càng chậm lại, đến mức những người phía sau đều tụt lại.
Tôi vượt qua Onyx đang mồ hôi nhễ nhại rồi đi tới cạnh Anise. Sau đó lấy bớt vài thiết bị Ma Công Chế Tác từ tay cô, nhập vào chồng đồ của mình.
"À... Agh, cảm ơn anh, Onyx. Không có anh chắc em không mang nổi... Kyaagh!"
Anise quay đầu lại định cảm ơn, nhưng khi nhìn thấy mặt tôi thì giật mình lùi lại. Cô suýt vấp ngã, vội vàng giữ thăng bằng, nhưng vài thiết bị Ma Công Chế Tác đã rơi xuống phía sau.
Cộc! Keng!
Clevius lập tức chộp lấy những thiết bị đang lăn xuống đường. Không hổ là học viên đứng đầu khoa chiến đấu.
"Cậu không cẩn thận hơn được à?! Nhỡ làm hỏng thì sao...?!"
Nói vậy, Clevius nhét những thiết bị vừa nhặt được vào chồng đồ mình đang mang. Dường như thêm vài món đó cũng chẳng khiến sức lực của cậu giảm đi chút nào.
"T-Tớ xin lỗi... Tớ không biết Ed ở ngay phía sau."
Tai Anise đỏ bừng, hơi thở dồn dập. Nhìn từ trên xuống, tôi chỉ thấy cô đã mệt đến mức nào.
Rõ ràng Anise đang gắng sức quá mức. Sau vài ngày tiếp xúc, tôi cảm nhận rất rõ cô là kiểu người cực kỳ khắt khe với bản thân.
Không phải tôi không hiểu cách suy nghĩ đó. Khi bị dồn vào góc, người ta rất dễ sợ rằng chỉ cần lơ là một chút thôi là sẽ tụt lại phía sau.
Trước đây tôi cũng từng trải qua như vậy, từng làm việc đến kiệt sức chỉ vì suy nghĩ kiểu đó.
Nghĩ lại thì tình trạng hiện giờ của Anise không hề xa lạ với tôi. Không hiểu vì sao, nhưng tôi thật sự muốn sửa cái sự cứng đầu trong cách suy nghĩ của cô.
Nghỉ ngơi cũng là một phần của công việc.
Dù đó là điều quá hiển nhiên, nhưng bất cứ việc gì làm trong thời gian dài cũng sẽ mệt mỏi.
"Cậu nghỉ một lát rồi hãy lên tiếp. Bọn tớ sẽ bắt đầu lắp đặt trước."
"C-Cái gì?"
"Các cậu không có ý kiến gì chứ?"
Nói xong tôi quay lại nhìn hai người phía sau. Onyx và Clevius gật đầu.
Anise đang mang khoảng hơn chục thiết bị Ma Công Chế Tác. Tôi lần lượt lấy từng cái, đưa cho Onyx rồi đến Clevius. Hai người họ thoải mái nhận lấy, đặt vào chồng đồ của mình. Kiểm tra lại một lượt, tôi cũng gom phần của mình vào.
Lặp lại vài lần như vậy, chẳng mấy chốc tay Anise đã trống trơn.
"Khoan đã. Chờ chút...! Sao cậu tự ý làm vậy mà không hỏi tớ...?!"
"Tớ bảo cậu nghỉ mà."
Tôi nhìn thẳng vào Anise khi nói vậy. Dù thế nào đi nữa, cô cũng không còn sức để tiếp tục leo núi, vậy mà vẫn cố mang đống thiết bị đó.
Tôi chỉnh lại chồng thiết bị mình đang mang, rảnh ra một tay rồi đặt lên vai Anise, ép cô ngồi xuống một tảng đá gần đó.
Anise ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ sững sờ, vẫn thở dốc không ngừng.
"Khi cần nghỉ thì phải nghỉ. Không phải chỉ mình cậu bị ảnh hưởng đâu."
Nói xong, tôi lắc đầu rồi ra hiệu cho hai người phía trước.
Thực ra gọi đây là núi cũng hơi quá.
Chỉ cần leo thêm vài phút nữa là sẽ lên tới đỉnh.
***
"Tôi sẽ rải các viên đá ma lực ra trước. Còn các cậu thì tiến hành lắp đặt các thiết bị Ma Công Chế Tác đúng vị trí đã định. Vì học viên sẽ tới sau bữa trưa nên chúng ta vẫn còn khá nhiều thời gian, cứ thong thả làm thôi~"
Phó giáo sư Cleoh nói với nụ cười rạng rỡ.
"Mọi người vất vả rồi~ Sau khi lắp đặt xong và xác nhận lại khu vực mỗi người phụ trách thì chúng ta chỉ cần giám sát thôi. Công việc không khó lắm đâu, lắp hết những thiết bị đã định sẵn vị trí chắc khoảng ba mươi phút là xong."
Clevius hít sâu một hơi rồi bắt đầu đặt các thiết bị Ma Công Chế Tác xuống vị trí. Onyx và tôi cũng làm theo.
Số lượng thiết bị mang theo đã giảm đi khá nhiều.
Trên đường leo lên đây, một vài cái đã được lắp ở các điểm kiểm soát.
"Phù... Thiết bị Ma Công Chế Tác dạng dịch chuyển cấp thấp mà đã nặng thế này... nếu cấp cao hơn chắc cảm giác như vác cả tảng đá."
Onyx thở dài, ngồi phịch xuống tảng đá gần đó rồi lau mồ hôi.
Có lẽ vì mọi việc không vất vả như tưởng tượng, Clevius chỉ uống một ngụm nước làm ướt cổ họng rồi bắt đầu duỗi người.
Thể lực và kiếm thuật của cậu rất xuất sắc.
Thế nhưng mỗi khi thật sự phải chiến đấu, cậu lại sợ đến mất hồn.
Đúng là một người khá kỳ lạ.
Gia tộc Nortondale — dòng dõi kiếm sĩ vĩ đại nhất đại lục.
Vì bị coi là kẻ thất bại trong gia tộc, Clevius đã sống cả đời với nỗi dằn vặt đó, lúc nào cũng cúi đầu chịu đựng...
Nhưng chuyện đó sau này Taylee sẽ là người giải quyết.
Tôi nghỉ một lúc, nhìn quanh đỉnh ngọn núi bên phải.
Trên khoảng đất bằng rộng rãi dựng sừng sững một bàn thờ khổng lồ.
Tấm bia đá khổng lồ khắc đầy những ký tự không rõ nguồn gốc. Nó lớn đến mức gọi là bia đá cũng không đúng lắm, trông giống một cây trụ khổng lồ hơn.
Tấm bia cao đến mức dường như bị bầu trời cắt ngang.
Đó chính là sân khấu cuối cùng của Hồi 3.
'Bàn thờ thế thân'.
Tôi nhắm mắt, nhớ lại cảnh tượng đó.
Bầu trời phủ kín mây đen.
Vị đại pháp sư được gọi là thiên tài dị thường ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ấy.
Sứ đồ của Telos với chiếc đầu đại bàng dang rộng đôi cánh khổng lồ, che kín bầu trời.
Vị thần cảnh báo ngày tàn của Đảo Acken.
Pháp sư cố giết sứ đồ của Telos.
Và nhóm người cố ngăn cản vị pháp sư đó.
Tất cả đều kết thúc ngay trước bàn thờ này.
Để lại phía sau một cột sáng rực rỡ, cô gái đội chiếc mũ phù thủy lớn khẽ lẩm bẩm.
"Tôi không tin vào thần."
"Này! Ai đang làm gì trên đó vậy?! Là ai vậy?! Này!"
Đột nhiên Onyx hét lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Có chuyện gì vậy, Onyx?"
"À... Không có gì... Tôi tưởng vừa thấy ai đó đứng trên đỉnh bàn thờ... Hm... Xin lỗi, chắc tôi nhìn nhầm..."
Ai lại leo lên tận đỉnh cây trụ khổng lồ đó, ngay trên đỉnh ngọn núi bên phải chứ?
Dù vậy tôi vẫn nhìn quanh một vòng cho chắc.
Nhưng không hề thấy bóng dáng của bất kỳ ai.
"Haah... Chắc leo lên đây mệt quá rồi. Giờ còn bắt đầu thấy ảo giác nữa."
Onyx thở dài, nghiêng đầu.
"Lắp đặt mấy thiết bị Ma Công Chế Tác này cho xong nhanh đi rồi kết thúc kỳ thi. Sau chuyện này thì đến lúc kỳ nghỉ kết thúc chắc cũng chẳng còn việc gì nữa."
Chỉ riêng việc hoàn thành nốt nhiệm vụ cuối cùng đó cũng đã tốn khá nhiều công sức.
Vừa càu nhàu, chúng tôi vừa đứng dậy.
Phải tranh thủ làm nhanh để còn kịp chuẩn bị đón lứa học viên năm nhất sắp tới.
"... Này."
Onyx cầm vài thiết bị Ma Công Chế Tác chuẩn bị đem đi lắp, bỗng ngẩng đầu lên.
"Tôi nghĩ có vài cái trong số này bị hỏng rồi... Có phải không...?"
0 Bình luận