Web Novel

Chương 42: Nàng Bạch Tuyết muốn tiến xa hơn

Chương 42: Nàng Bạch Tuyết muốn tiến xa hơn

Mối quan hệ của hai người quả thực rất kỳ lạ. Có thể nói là trên tình bạn, dưới tình yêu.

Hơn nữa, cả hai đều biết tình cảm của đối phương…

Tình cảm của Koyuki thì lộ rõ mồn một, còn Naoya thì cũng thể hiện qua cả lời nói lẫn hành động. Lại càng không có lý do gì để không hẹn hò. Nhưng mọi chuyện từ trước đến nay lại tiến triển quá mức suôn sẻ.

“Vì chúng tớ đột nhiên trở nên thân thiết quá, nên không có thời điểm thích hợp để nghiêm túc thổ lộ… Nhưng mà, mối quan hệ như thế này có lạ lắm không…?”

“Ừ. Lạ đó.”

“Tớ cũng thấy lạ.”

“V-vậy à…” Koyuki chán nản buông thõng đôi vai. Thấy vậy, Emika lên tiếng bênh vực cô.

“Nhưng đâu phải ai cũng như ai đâu đúng chứ? Mỗi người mỗi khác mà.”

“Ừm… cũng đúng.”

“Suzuhara-san…”

“Với lại...”

Emika khẽ nắm lấy tay Koyuki. Rồi cô mỉm cười và nói:

“Tớ lại cực kỳ thích mấy mối quan hệ mập mờ như này luôn. Tớ sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ hai cậu!”

“T-tớ hiểu rồi…” Trước lời cổ vũ quá thẳng thắn đó, Koyuki chỉ biết bối rối. Cô cảm nhận được một sự nhiệt tình giống như em gái cô.

Nhìn Koyuki như vậy, Yui nghiêng đầu hỏi:

“Tóm lại, cậu thấy cứ như bây giờ là ổn à Shirogane-san?”

“Tớ cũng không biết nữa...”

Quả thực, khoảng cách hiện tại cũng không tệ. Thế nhưng, nếu được tham lam hơn một chút...

“Nếu có thể, tớ muốn thành thật hơn… để nói lời yêu…”

Nhờ vào kỹ năng của Naoya, tâm tư của Koyuki gần như bị phơi bày hoàn toàn. Nên chắc chắn cậu cũng biết tình cảm của cô. Dẫu vậy, Koyuki vẫn muốn tự mình nói ra thành lời.

‘Bởi vì, nếu không làm vậy thì thật không công bằng. Một khi đã quyết định thành thật với lòng mình… thì phải thay đổi đến cùng.’

Trong lúc cô đang một mình gật gù hạ quyết tâm, cô chợt nhận ra xung quanh đã im lặng tự lúc nào. Cô ngẩng mặt lên và bất giác thốt ra một tiếng “Oái!”. Bởi vì các cô bạn này đều trưng ra một bộ mặt nghiêm túc, im lặng nhìn chằm chằm vào Koyuki.

‘Mình đã nói gì sai sao?’

Ngay lúc Koyuki đang cảm thấy bất an, một người khẽ thì thầm:

“Ai mà ngờ được Shirogane-san lại dễ thương đến vậy chứ?”

“Hả!?”

“Tớ cứ nghĩ cậu thuộc tuýp lạnh lùng khó gần, nhưng nói chuyện rồi mới thấy cậu cũng chỉ là một cô gái bình thường thôi ha…”

Các cô bạn chân thành nói. Bên cạnh đó, Emika gật gù với vẻ mặt đầy tự hào.

“Phư phư. Thấy chưa? Tớ đã nói là Shirogane-san tốt lắm mà không nghe!”

“Sao tự nhiên lại tự mãn thế hả, Emika?” Yui buông lời trêu chọc, rồi nháy mắt với Koyuki.

“Nhưng mà, nếu vậy thì chỉ có cách nói thẳng ra thôi. Tớ và Tatsumi cũng phải như vậy mới có được ngày hôm nay đó.”

“Đúng vậy nhỉ… Lời của người có kinh nghiệm có khác…” Koyuki trầm ngâm nghiền ngẫm những lời đó, rồi chợt có một điều băn khoăn.

“Nhân tiện cho tớ hỏi, hẹn hò là cảm giác như nào vậy?”

“Hử, chắc là cũng không khác gì so với cậu và cậu ấy bây giờ đâu.” Yui vẫn giữ nụ cười trên môi, thản nhiên trả lời. Nhưng Koyuki đã không bỏ qua khoảnh khắc đôi vai cô ấy khẽ giật nảy lên.

“Ừm… hai người đã… hôn nhau chưa?”

“…Ahaha.” Yui khẽ liếc mắt đi chỗ khác, nở một nụ cười đầy ẩn ý, như ngầm thừa nhận.

Kết quả là, Koyuki như bị sét đánh ngang tai.

‘H-hôn nhau…! Mới học cấp ba mà, đã được làm chuyện đó rồi sao…!?’

Cô đã luôn nghĩ rằng hôn là chuyện chỉ có trong manga hay phim ảnh. Vậy mà giờ đây, một người có kinh nghiệm lại ở ngay gần bên cạnh, khiến cho chuyện đó bỗng trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.

‘Một ngày nào đó tụi mình cũng sẽ l-làm chuyện đó sao…!’

Nghĩ đến đó, mặt cô nóng bừng như sắp bốc hỏa. Có lẽ cảm thấy khó xử trước một Koyuki đang đỏ mặt im bặt, Yui nở một nụ cười gượng gạo để lái sang chuyện khác.

“Thôi thôi, chuyện của tớ không quan trọng! Chúng ta hãy lên kế hoạch tác chiến tỏ tình cho Shirogane-san đi! Phải khiến cho cậu ta bất ngờ mới được!”

“Ể!? Yui, sao cậu lại nghĩ ra được chuyện nghe hay dữ vậy!” Nghe thế, Emika liền hùa theo với một sự phấn khích tột độ.

“Hay đó, làm thôi! Đã đến lúc trình làng những kịch bản tỏ tình mà tớ đã ấp ủ bấy lâu nay cho Shirogane-san rồi…!”

“Suzuhara, cậu là mẹ của Shirogane-san hay gì vậy?”

“Sao nụ cười của cậu ấy trông đáng sợ thế…”

“Ể!? Ch-chờ đã, tớ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để tỏ tình đâu…!”

Trước sự hăng hái của họ, Koyuki chỉ biết bối rối. Chỉ riêng việc tỏ tình đã là một thử thách rồi, huống chi nghĩ đến những chuyện sau đó khiến đầu óc cô như muốn nổ tung.

Đúng lúc đó…

“Này.”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, khiến các cô gái im bặt. Đứng sau lưng họ là một cậu bạn. Dáng người cao, bên dưới lớp áo sơ mi đồng phục mặc xộc xệch là làn da chi chít những vết sẹo lớn nhỏ. Bên dưới mái tóc tẩy trắng là một đôi mắt tam bạch đầy sắc lẹm.

Tên cậu ta là Fushitora Ryuta. Một học sinh “nổi bật” trong lớp của Koyuki.

‘Oái…! Cậu ấy đang tức giận sao!? Ch-chắc tại tụi mình ồn ào quá…!’

Koyuki cũng từng nghe tin đồn cậu ta là một học sinh cá biệt khét tiếng. Nào là ngày đêm chỉ biết đánh lộn, nào là đại ca của tất cả các băng đảng trong vùng. Các cô bạn khác cũng mặt mày xanh mét, không dám ho he.

Thế nhưng giữa lúc đó, Emika lại vui vẻ giơ một tay lên.

“A, Ryu-kun, chào buổi sáng!”

“…Chào.” Cậu ta đáp lại bằng một giọng trầm thấp. Rồi sau một thoáng ngập ngừng, cậu ta như thể đã lấy hết can đảm để mở lời.

“Emi nè, trưa nay…”

“A, xin lỗi nhé! Trưa nay tớ có buổi họp mặt ở câu lạc bộ rồi. Để mai được không?”

“…Ừ.” Cậu ta khẽ gật đầu, rồi cứ thế quay về chỗ ngồi của mình. Bóng lưng đó trông cô đơn đến lạ, khiến Koyuki phải nghiêng đầu thắc mắc.

‘Hình như cậu ấy cũng không… đáng sợ đến thế thì phải.

Koyuki vừa nghiêng đầu, vừa khẽ hỏi Emika.

“Suzuhara-san, cậu thân với Fushitora-kun à…?”

“Ừ. Bạn thuở nhỏ.”

“T-trời, không ngờ tới luôn …!”

Một học sinh gương mẫu như Emika và một cậu bạn trông rõ là cá biệt như cậu ta, quả thực là hai thái cực đối lập. Các cô bạn khác cũng run rẩy nhìn nhau.

“Nhưng mà Fushitora-kun đáng sợ thật đó…”

“Toàn nghe tin đồn không tốt về cậu ấy thôi…”

“Ể. Nhìn vậy thôi chứ cậu ấy cũng có lúc tốt bụng lắm đó.”

“Xin lỗi chứ tớ không thể nào tưởng tượng ra được.”

Cứ thế, câu chuyện tự nhiên chuyển sang chủ đề về Fushitora, và chuyện tình cảm của Koyuki cứ thế bị cho vào quên lãng. Thấy Koyuki thở phào nhẹ nhõm, Yui nở một nụ cười tinh nghịch.

“Thôi thì, cứ cố gắng lên nhé. Tớ cũng sẽ cổ vũ cho cậu.”

“À, cảm ơn cậu, Natsume-san…”

Koyuki ngượng ngùng gật đầu, rồi trầm ngâm suy nghĩ.

‘Tỏ tình, và… hôn… sao…’

Lúc này đây, lòng can đảm và sự quyết tâm của cô vẫn chưa đủ. Nhưng cô nhất định sẽ làm được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!